Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 119.
Edit: Leia
Thiệu Thành nhận lại áo choàng của mình nhưng không đáp lời nào.
Ông ta nhanh chóng xác nhận lời tu sĩ kia nói không phải dối trá. Nguyên soát đang lên kế hoạch cắt giảm quân thường trực, mà lực lượng đứng mũi chịu sào chính là đội kỵ binh hạng nặng mà Thiệu Thành đang quản lý.
Sự thật giáng xuống như một cú sét cảnh tỉnh. Ông ta sinh ra trong gia đình tiểu quý tộc, thời đi theo Bùi Minh còn chưa đủ hai mươi tuổi. Nhưng trái với các sĩ quan xuất thân tốt khác, Thiệu Thành không có gia đình hỗ trợ nên con đường thăng quan rất bấp bênh, cũng không ngờ kết cục lại đến với mình sớm như vậy.
Nhưng nỗi lo không chỉ dừng lại ở đó. Trong đầu ông ta luôn hiện lên gương mặt của tu sĩ trẻ kia.
Người đó không biểu hiện bất ngờ khi ông ta từ chối, cũng không tức giận hay đau khổ. Y chỉ mở to đôi mắt trống rỗng vô hồn nhìn lên tấm trần gỗ thô ráp cũ nát.
Thiệu Thành lén đi tìm hiểu thân phận y, cũng không khó khăn gì, mấy vị linh mục ông ta quen đều biết đến kẻ bất hạnh đã xúc phạm Bùi Nguyên soái kia. Một tuần sau, ông ta bí mật đến thăm tu viện mà Ôn Diễn làm việc. Thế nhưng ngày hôm đó Thiệu Thành không gặp được Ôn Diễn, chỉ có một vị linh mục lớn tuổi đi ra nói rằng y đang không có mặt trong tu viện.
Chiều tối ngày hôm sau ông ta lại đến lần nữa. Lần này người ra tiếp đãi trẻ tuổi hơn, vẫn nói ngày mai hãy quay lại. Có điều thần thái người này không được thoải mái tự nhiên như vị lớn tuổi ngày hôm qua.
Vào lúc tia nắng cuối cùng biến mất, cánh cửa địa ngục sẽ mở ra.
Thiệu Thành ngẩng đầu nhìn màn đêm chậm rãi bao trùm, chợt nhớ đến câu nói mờ mịt kia.
*
Đã rất nhiều năm rồi Ôn Diễn không đọc kinh cầu nguyện.
Y sớm nhận ra sự thật rằng dù mình có chân thành cầu nguyện nhiều đến đâu thì Chúa cũng sẽ không hiện ra trước mặt. Chỉ bản thân mới có khả năng tự cứu vớt chính mình.
Từ lâu y đã học được vài thủ thuật để bớt phải chịu khổ hơn —— Phần lớn đám người kia thích những kẻ nghe lời, chỉ cần y không kêu không khóc, đối phương sẽ nhanh chóng mất đi hứng thú tra tấn. Nhưng thỉnh thoảng y cũng gặp phải vài tên tính tình quái dị, sẽ đối xử tàn ác hơn vì thấy y cứ trơ trơ như khúc gỗ.
Tính tình vị bá tước ngày hôm nay không đến nỗi tệ, nhưng thứ khiến lão ta mất hứng thú không phải sự vô cảm của Ôn Diễn, mà là trận ồn ào náo động thình lình xảy ra bên ngoài cửa sổ.
Tuy Ôn Diễn không nhìn thấy gì nhưng cũng biết rõ bất thường hay đi kèm với không tốt. Đối với người như y, mọi bất thường luôn đại diện cho chuyện xấu sắp diễn ra. Cơn náo động bên ngoài kéo dài thêm một lúc, sau đó không biết là ai chạy vào nói với bá tước vài câu, lão ta nghe được lập tức mặc quần áo bỏ đi. Lại qua một lúc nữa, Ôn Diễn nghe thấy tiếng cánh cửa bị đẩy ra rồi khép vào. Y rất muốn che thân thể lại nhưng hai tay vẫn đang bị trói trên đầu giường, đành phải co hai chân lên.
“Ai đó?” Giọng y quá căng thẳng nên nghe hơi lạ. “Ta không làm gì hết.” Y vội vàng giải thích với người mới đến.
Người nọ không nói gì.
Sự im lặng khiến Ôn Diễn càng căng thẳng hơn, lồng ngực y phập phồng nhanh, nhịp tim gần như át cả tiếng bước chân đang đến gần.
Nhưng tai họa trong dự đoán đã không xảy ra. Cuối cùng người kia đứng bên giường, đắp một tấm áo choàng lên người cho y.
*
Ngọn nến mỏng manh sắp cháy hết là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng. Miếng vải đen bịt mắt được gỡ xuống nhưng hai mắt vẫn chưa thể quen với ánh sáng hoàn toàn. Ôn Diễn nhắm mắt lấy hơi, đến khi mở ra cũng là lúc hoàn toàn sững sờ.
Thiệu Thành rút kiếm ngắn bên hông cắt đứt sợi dây thừng trói hai tay y trên giường, lại dí lưỡi kiếm vào cổ ra hiệu y ngẩng đầu lên.
Ôn Diễn ngoan ngoãn làm theo.
Sợi dây thừng đang siết cổ y cũng bị cắt đứt.
Mùi pheromone Alpha hỗn tạp trong không khí khiến Thiệu Thành thấy bực bội, căn phòng này thậm chí còn tối tăm và chật chội hơn cả phòng biệt giam trong phủ Nguyên soái. Ông ta muốn hít thở không khí, nhưng nhận ra cả gian phòng chỉ có một ô cửa sổ nhỏ xíu treo trên cao, hình như cũng bị bịt kín.
Ông ta nhìn lại.
Sắc mặt tu sĩ trẻ hoang mang dưới ánh nến, đôi mắt long lanh ánh nước. Thiệu Thành chú ý trên người y lại có thêm những vết bầm mới, trên đùi thậm chí còn có vết thương chưa kịp khép miệng. Ông ta không muốn đoán tu sĩ này vừa trải qua chuyện gì, chỉ nói: “Đứng lên, ta đưa ngươi ra ngoài.”
Ôn Diễn như bừng tỉnh khỏi mộng, chống tay thong thả ngồi dậy.
“Muốn cướp một tu sĩ từ tay Giáo hội, ngài cũng biết đùa thật đấy.” Y đưa tay lau mặt, cả sắc mặt và ngữ khí đã lấy lại vẻ thong dong, “Yên tâm đi, bọn họ sẽ không giết ta đâu. Người giết ta sẽ phải xuống địa ngục.”
Thiệu Thành im lặng nhìn vết máu rỉ ra từ cổ y, làm ra việc ác độc cỡ này đã đủ để xuống địa ngục rồi.
Ôn Diễn phớt lờ mà để nguyên cơ thể tr*n tr** ra khỏi giường, nhưng lại bị một chiếc áo choàng bay tới phủ lên đầu.
“Mặc vào.” Thiệu Thành đưa lưng về phía y.
Ôn Diễn thoáng do dự rồi cũng miễn cường khoác áo choàng vào.
“Ngài xâm phạm vào cấm địa giữa đêm hôm đã là một tội lỗi không thể tha thứ.” Y nhấc bình rượu nhỏ trên bàn đổ ra tay, bắt đầu xoa lên vết thương trên cổ, sau đó xoa tiếp xuống vết trầy trên cổ tay để sát trùng tạm thời, “Ngày mai chắc chắn đức Giám mục sẽ tìm Nguyên soái trách tội, ngài tính giải thích thế nào?”
Thiệu Thành dùng sức xoa mặt. Ông ta cũng không biết phải trả lời thế nào, đêm nay hành động quá cảm tính, sự việc đã sắp vượt ra ngoài tầm kiểm soát mất rồi.
“Không biết ngài nổi máu anh hùng cái gì nữa, càng làm thế ta ở đây càng không được sống thoải mái.” Ôn Diễn quay đầu nhìn ông ta, ngữ khí đầy châm chọc, “Trên người ta mặc trang phục tu sĩ nhưng thực chất chỉ là một con đ* không kiếm ra tiền. Không giống như quý tộc sinh ra đã ngậm thìa vàng như các ngài, dưới chân chúng ta chưa bao giờ có con đường nào là dễ dàng. Quay về đi, ta không cần lòng thương hại vô ích của ngài đâu.”
Thiệu Thành vẫn đứng yên không nhúc nhích, Ôn Diễn trực tiếp ra mở cửa phòng.
“Đi ra ngoài.” Y thúc giục.
“Ngươi cần ta giúp đỡ thế nào?”
Thiệu Thành không cử động nhưng nhắm mắt lại, ông ta nghe thấy tiếng cánh cửa chậm rãi khép vào.
Ôn Diễn dừng trước cánh cửa giây lát rồi chậm rãi đi ra sau lưng Thiệu Thành.
“Đức Giám mục từng hứa với ta, chỉ cần ta có thể đẩy nhanh tiến độ phát hành phiếu xá tội, ông ấy sẽ cho ta vượt qua kỳ thi thăng chức, cử ta đến làm việc ở một giáo phận phía nam.”
Y không tiết lộ hết sự thật, nói cho chính xác thì đến lúc đó, y sẽ trở thành vị giám mục trẻ tuổi nhất trong Giáo hội.
Ôn Diễn hạ giọng thấp hơn, tiếp tục nói: “Nếu có thể lập ra công tích lớn như thế, ta nghĩ ông ấy cũng sẽ bỏ qua xem như không biết đến việc nhỏ nhặt xảy ra ngày hôm nay.”
Thiệu Thành nhắc nhở: “Nguyên soái sẽ không đồng ý việc phát hành phiếu xá tội đâu.”
Ôn Diễn lơ đãng mỉm cười: “Vậy cứ làm cho ý kiến của ông ta trở nên bớt quan trọng hơn đi.”
“Không thể nào.” Đây quả là một ý nghĩ kỳ lạ, Thiệu Thành nói, “Chắc ngươi không biết rõ địa vị của Nguyên soái trong lòng bệ hạ. Hai người đó chơi với nhau từ nhỏ, lại sóng vai chiến đấu trên sa trường. Tình cảm giữa họ thắm thiết như anh em, đến Vương hậu còn phải nể nang ngài ấy ba phần.”
Ôn Diễn không phản bác những lời này, chỉ bình thản nói: “Xem ra tình cảm thắm thiết như anh em đó cần trải qua thử thách của Chúa rồi.”
Ngọn nến hoàn toàn tắt phụt, giữa căn phòng tranh tối tranh sáng, một bàn tay từ phía sau đặt lên bả vai Thiệu Thành. Tựa như cây tơ hồng lựa chọn vật chủ, nó bung ra những sợi dây leo mảnh mai nhưng mềm dẻo nhanh chóng leo lên. Thiệu Thành cúi đầu, cảm giác như mình đang bị vô số sợi dây leo trói chặt, đến hít thở cũng cực kỳ khó khăn.
“Hãy tin ta.” Ôn Diễn kiễng chân ghé vào tai ông ta, khẽ nói, “Ta nói rồi, ta có thể cho ngài cả tiền tài và địa vị, chỉ cần ngài nghe theo lời ta.”
Nhưng trước đây y không nói như vậy.
Thiệu Thành thấp giọng “Ta không thể cho ngươi bất cứ thứ gì.”
Ôn Diễn không trả lời, chỉ tựa trán vào lưng ông ta khẽ nở nụ cười.
“Đúng rồi.” Dường như y không mấy quan tâm nên tự nhiên đổi chủ đề, “Hôm trước ngài nói Bùi Minh căm hận nhất là mất khống chế, vì sao vậy?”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive