Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 118

Trước Tiếp

Chương 118.

Edit: Leia

Bầu trời giăng đầy mây mù đen kịt, Ôn Diễn bị mưa to xối không mở nổi mắt, cả gương mặt tê liệt không còn tri giác, nhưng dù cơn mưa có lạnh đến đâu cũng không thể dập tắt nổi ngọn lửa đang bùng lên bên trong cơ thể.

Cơn mưa dường như dừng lại trong nháy mắt. Kỳ lạ hơn là tuy không còn nước nhưng tiếng mưa rơi vẫn tiếp tục xung quanh. Giữa lúc mơ màng, Ôn Diễn cảm giác mình được một tấm vải dày phủ lên, được bế lên khỏi mặt đất lầy lội.

Thấy y giãy giụa theo phản xạ, người nọ chợt nghiêm khắc nói một câu —— “Đừng nhúc nhích.”

Giọng nói này nghe hơi quen, hình như hôm nay nghe qua ở đâu rồi…

Ôn Diễn đã nhớ ra.

Hình như chính là gã sĩ quan hồi chiều tối nay thấy y đáng thương nên dẫn y vào trong phủ Nguyên soái.

Thấy đối phương không còn giãy nữa, Thiệu Thành siết chặt áo choàng tiếp tục khiêng y đi. Rõ ràng là một tu sĩ nhưng lại tự hành hạ bản thân như một miếng giẻ lau rách nát, Thiệu Thành cảm thấy y chỉ đang tự chuốc khổ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy Nguyên soái hành động thật vô lý.

Dưới cơn giận dữ, Bùi Minh tống hết nửa cốc rượu còn lại vào miệng tu sĩ này rồi sai người ném y ra ngoài hoàn toàn không quan tâm chết sống. Nếu thật sự gây ra tai nạn chết người, Giáo hội tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.

Thiệu Thành tìm một túp lều săn bỏ hoang, đặt Ôn Diễn lên chiếu rồi mò mẫm đi đốt đèn. “Ngươi không nên làm ra chuyện như vậy.” Ông ta vừa đánh lửa vừa nói, “Nguyên soái căm hận nhất là việc bị mất khống chế, ngươi đi quá giới hạn rồi đấy.”

“Làm… chuyện gì?”

Giọng nói yếu ớt của tu sĩ truyền ra từ bóng tối, Thiệu Thành ngạc nhiên nhìn qua.

“Không phải ngươi bỏ thuốc vào rượu sao?” Ông ta nghi hoặc hỏi.

“Thuốc nào…” Tu sĩ trả lời đứt quãng, “Ta không biết… Ngài đang nói gì…”

Ngòi lửa bị ẩm không cháy được, Thiệu Thành buông nó ra, từ bỏ luôn ý định thắp sáng. Ngay từ đầu ông ta đã thấy chuyện quá kỳ quặc —— Một tên tu sĩ tầm thường làm sao có bản lĩnh đánh thuốc vào rượu ngay trước mặt Nguyên soái được?

Nhưng nếu không phải y làm thì vấn đề sẽ còn phức tạp hơn.

“Thật sự không phải ngươi làm?” Ông ta nghiêm mặt nói, “Nếu ngươi bị oan, ta có thể thay ngươi giải thích cho Nguyên soái.”

Tu sĩ không trả lời nữa, dường như ý thức y đã rơi vào hỗn loạn, chỉ biết than nóng quá. Thiệu Thành đừng yên tại chỗ do dự một lát, thấp giọng hỏi: “Ngươi đang khó chịu lắm à?”

Tiếng bước chân hơi chần chừ dần dần đến gần. Ôn Diễn nắm viên thuốc trong lòng bàn tay, khẽ thở dài một hơi.

Thật sự quá ngây thơ.

Quá dễ dàng tin tưởng người khác, sớm muộn gì cũng sẽ phải trả giá.

*

Đến khi bình minh ló dạng, cuối cùng người phía sau cũng có động tĩnh, ông ta ngồi dậy khỏi chiếu rơm nhưng không có phản ứng gì. Không biết là sợ đến sững người hay bị dọa choáng váng.

Ôn Diễn cho ông ta thêm thời gian tiêu hóa sự thật xong mới nói: “Đừng căng thẳng, không phải ngài làm đâu.”

Các tu sĩ thường ngày luôn mặc áo choàng dài kín toàn thân nên làn da trắng hơn người thường, cũng khiến vết roi và vết bầm trên người trông càng thêm ghê rợn. Thiệu Thành lấy lại tinh thần, dời mắt khỏi vòng eo thon thả rồi luống cuống tìm kiếm quần áo mặc vào.

“Ngài cũng khá dịu dàng đấy.” Ôn Diễn mỉm cười, đột nhiên nhớ ra chuyện gì, y nâng tay sờ lên vết thương sau cổ, “À, nhưng cái này là ngài làm thật.”

Y quay đầu nhìn Thiệu Thành, ánh mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ: “Nhưng ta lại là Beta.”

Dáng vẻ thản nhiên của tu sĩ kia khiến Thiệu Thành lạnh hết sống lưng. Ông ta đã sớm nghe nhiều chuyện hủ bại bên trong Giáo hội, có vài giáo khu chuyên nuôi dưỡng các tu sĩ trẻ tuổi xinh đẹp dâng lên lấy lòng đám quý tộc quan lại để họ thỏa mãn vài ba sở thích b**n th** của mình, nhưng đây mới là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến. Nhất thời ông ta không biết điều gì mới đáng sợ hơn, tu sĩ trẻ tuổi thừa dịp mình bất cẩn đánh thuốc hay kẻ đã gây ra hành vi tàn ác với các bề tôi của Chúa.

“Ngươi…” Ông ta kéo quần lên rồi quay đầu sang hướng khác, không muốn nhìn những dấu vết lăng nhục đó nữa, vừa khó hiểu vừa càng thấy khó mở miệng, “Sao ngươi lại để bọn họ đối xử với mình như vậy?”

Ôn Diễn bị hỏi sững người.

Y trở mình nằm ngửa trên chiếu, bật cười nhìn mấy tấm ván gỗ trên đầu mình, sau đó giơ lên một ngón tay.

“Người đầu tiên làm chuyện này với ta là một linh mục, ta dùng ngón tay này chọc mù mắt hắn.” Y nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay, bình tĩnh nói, “Ta bị giải đến Tòa án Dị giáo, nhưng đức Giám mục quá nhân từ đã đưa ta trở về, chỉ là sau đó ta mãi mãi phải tỏ lòng biết ơn và làm việc để chuộc lại hành vi tội lỗi của mình.”

Động tác mặc quần của Thiệu Thành khựng lại.

Nhưng thể đang lẩm bẩm với chính mình, hoặc cũng có thể là đang ngâm thơ, Ôn Diễn lơ đãng nói: “Vào lúc tia nắng cuối cùng biến mất, cánh cửa địa ngục sẽ mở ra.” Nói xong lại quay đầu nhìn thấy Thiệu Thành hỏi, “Ngài có phải tín đồ đạo Thiên Chúa không?”

Thiệu Thành đáp: “Phải.”

“Ngài bị lừa rồi.” Ôn Diễn lắc đầu, “Chúa không tồn tại.”

Thiệu Thành chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nghe được lời như vậy từ miệng một tu sĩ. Ông ta chỉnh lại quần áo rồi nhặt chiếc áo choàng hôm qua bọc Ôn Diễn, tiếp tục phủ lên cơ thể bầm dập của y.

Dường như Ôn Diễn cảm thấy thú vị nên lại bật cười, y thò một bàn tay ra v**t v* lớp lông mềm mại trên áo choàng, thản nhiên nói: “Bọn họ chỉ toàn muốn l*t tr*n ta ra, chỉ có ngài là người đầu tiên quấn ta lại.”

Thiệu Thành tránh khỏi ánh mắt y. Không cần biết nguyên nhân là gì, trên thực tế ông ta cũng vừa làm một chuyện đáng khinh không kém gì những người đó.

“Ngươi mặc áo mỏng quá.” Ông ta khẽ nói, “Sẽ bị lạnh.”

Ôn Diễn cười càng to hơn.

Buồn cười quá, nếu mặc áo quần dày làm sao còn cơ hội được những người lương thiện ngốc nghếch thế này chú ý tới chứ?

Y ngồi dậy làm áo choàng trượt xuống khỏi người nhưng cũng không quá để ý, chỉ đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù: “Đừng nên thương hại ta, nên tự thương lấy chính mình thì hơn. Đội kỵ binh hạng nặng được trang bị hoàn mỹ của ngài sắp bị giải tán đến nơi rồi.”

Y nhặt quần áo mình từ dưới đất lên rồi khẽ liếc Thiệu Thành, vừa mặc áo vừa nói: “Sao trông bất ngờ thế? Vị Nguyên soái đáng kính không nói ngài biết à?”

Điều khiến Thiệu Thành kinh ngạc hơn tin tức chưa biết thật giả kia chính là việc tu sĩ biết thân phận ông ta. Thiệu Thành không tiếp lời Ôn Diễn, chỉ im lặng nhìn y chằm chằm.

“Nếu không tin ngài cứ việc đi hỏi, chắc quý ngài Nguyên soái cương trực công chính đó sẽ không nói dối đâu.” Ôn Diễn không quan tâm đến ánh mắt tràn ngập thù địch của đối phương, tiếp tục nói phần mình, “Nhà vua đáng kính của các ngài sắp hết tiền rồi, cắt giảm chi tiêu là việc hiển nhiên. Duy trì đội kỵ binh nặng quá tốn kém, hy sinh ngài là lựa chọn tối ưu lúc này.” Y dừng một chút, lại nhìn Thiệu Thành hỏi, “Ngài bao nhiêu tuổi? Chắc khoảng ba mươi?” Y tiếc nuối thở dài, “Tuy bây giờ biên chế trong quân đã đầy đủ hết nhưng cũng đừng lo quá, ngài Nguyên soái nhất định sẽ tìm cho ngài một công việc thích hợp khác thôi.”

Tuy Thiệu Thành không nói câu nào nhưng Ôn Diễn có thể dễ dàng đoán ra thái đội đối phương từ sắc mặt. Y cài nút cuối cùng trên áo bào tu sĩ, cầm lấy áo choàng đi đến trước mặt Thiệu Thành.

“Thiệu phó tướng.” Y nghiêm túc nói, “Ta cam đoan có thể cho ngài tiền tài và địa vị, chỉ cần ngài đồng ý giúp ta.”

Thiệu Thành đề phòng lùi ra sau nửa bước.

Tu sĩ này dáng người gầy yếu, thoạt nhìn còn trẻ hơn ông ta rất nhiều nhưng vẫn cho Thiệu Thành cảm giác bất an như mình sắp bị bóp cổ.

Nhưng Ôn Diễn không hề làm gì, chỉ đứng yên một chỗ đưa tay trả lại áo choàng cho ông ta.

“Ta hy vọng ngài có thể giúp ta.” Y cụp mắt, hàng lông mi khẽ run lên cùng giọng nói nghẹn ngào, “Nếu ta trở về tay không sẽ phải chịu phạt.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp