Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 117.
Edit: Leia
Tòa tháp cao ngất tựa như một lưỡi kiếm sắc bén cắt ngang qua bầu trời xuân trong xanh. Nơi đó là điểm cao nhất trong tòa pháo đài này.
Bạch Hạc Đình dừng chân ngẩng đầu trông thấy một bóng người phía sau cửa sổ trên đỉnh tháp. Người nọ mặc bộ áo bào màu trắng tinh càng tăng thêm sắc thái kỳ quặc cho khung cảnh.
Lạc Tòng Dã cũng dừng chân theo y, cẩn thận nói: “Có lẽ chúng ta sẽ không lấy được thứ mình muốn đâu.”
Bạch Hạc Đình không tiếp lời.
Lạc Tòng Dã đã nói đúng suy nghĩ trong lòng y. Một tuần trước bọn họ phái một đội Alpha tinh nhuệ đi đến tòa tư dinh của Giáo hoàng gần kinh đô và lập kế hoạch dụ Ôn Diễn đến đó. Thế nhưng Ôn Diễn chỉ xuất hiện một mình, không đưa theo bất cứ người hầu nào.
“Biết rõ là cái bẫy mà ông ta vẫn đi.” Lạc Tòng Dã thổn thức, “Nếu Giáo hoàng biết Thiệu Thành dùng ông ta đổi lấy sự an toàn cho vợ con, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.”
“Em nghĩ lão ta không biết thật à?” Bạch Hạc Đình hỏi.
Lạc Tòng Dã nghẹn họng. Đứng ở góc nhìn của Ôn Diễn, đây đúng là một kết luận rất dễ suy ra. Hắn do dự nhìn l*n đ*nh tòa tháp, người bên cửa sổ đã không còn bóng dáng đâu nữa.
Bạch Hạc Đình nghiêng đầu nhìn hắn: “Em đang thương hại lão?”
Lạc Tòng Dã thu ánh mắt.
“Ta làm gì có sức lực đi thương hại người khác?” Hắn đáp thành khẩn.
Các đại quý tộc do Chung Mậu Như cầm đầu sắp kéo quân đến kinh đô, nắm lý do chính đáng trong tay sẽ khiến họ công thành dễ dàng hơn nhiều. Vậy mà dù nói thế nào Thiệu Thành cũng không chịu tiết lộ chân tướng về vụ án Bùi Minh, bọn họ không thể không lấy lùi làm tiến, dùng ông ta làm mồi nhử để bắt giữ Giáo hoàng. Nếu có thể nghĩ cách bức ép Giáo hội thừa nhận cuộc hôn nhân của Lạc Vãn Ngâm và Bạch Dật, Bạch Gia Thụ đương nhiên sẽ mất đi quyền thừa kế vương vị.
Nhưng tính đến giờ phút này họ vẫn không thu hoạch được gì đáng kể.
Hắn xoay người kéo vai Bạch Hạc Đình qua, đang muốn cúi đầu xuống thì chợt bị y thụi một phát vào cằm.
Thấy hắn lại tính giở trò xằng bậy trước mặt bao nhiêu người, Bạch Hạc Đình cả giận: “Ta phải nói Tô Hạnh Xuyên tìm gấp cho em một thầy dạy lễ nghi thôi.”
Lạc Tòng Dã không hôn được thuận thế vòng tay xuống, ôm eo Bạch Hạc Đình kéo người vào lòng.
“Ông ta tình nguyện bước vào cái bẫy người khác giăng ra, hẳn cũng không cần những thứ rẻ rúng như lòng thương hại đâu.” Hắn giả vờ không nghe thấy lời Bạch Hạc Đình cảnh cáo, cúi đầu hôn lên má y, “Đi thôi, đừng để khách quý chờ lâu.”
*
Ôn Diễn ngồi trên một chiếc ghế gỗ cạnh giường, lơ đãng v**t v* lên những đường chạm khắc hoa văn trên tay vịn. Y không hề có ấn tượng gì với thanh niên cao lớn đứng bên cạnh Bạch Hạc Đình. Trên thực tế y cũng không có ấn tượng với dung mạo Bạch Hạc Đình, chỉ nhớ rõ Omega này rất cao, mỗi khi cụp mắt nhìn xuống trông cực kỳ ngạo mạn như sẽ không cúi đầu trước bất cứ kẻ nào.
Là kiểu người Ôn Diễn ghét nhất.
Có điều đám người Urdan này cũng tương đối lịch sự, suốt quãng thời gian bọn họ “mời” y từ tư dinh ở kinh đô đến đây không có hành động bạo lực gì, đương nhiên, cũng có thể đơn giản chỉ vì y không biểu hiện ra thái độ chống đối.
Nếu so sánh như vậy, Bùi Minh quả là người rất bất lịch sự.
Ôn Diễn không khỏi nhớ đến câu chuyện xảy ra từ mười mấy năm trước.
Nắm đó y bao nhiêu tuổi… Hai mươi mốt, hoặc là hai mươi hai? Ôn Diễn không nhớ rõ. Khi đó y chỉ là một tu sĩ cấp thấp, phải vòng vèo quanh dinh thự của Bùi Minh suốt một tuần mới tìm được cơ hội gặp mặt Nguyên soái.
Bùi Minh nhìn thấy y trong phòng tiếp khách thì sắc mặt lập tức sầm xuống, quay sang chất vấn quản gia: “Ai cho hắn vào đây?”
Y không phải thuyết khách đầu tiên mà Giáo hội phái tới nhà Bùi Minh. Để được phát hành phiếu xá tội trong vương quốc Damascene, Giáo hoàng đã đích thân đến cung điện một chuyến, cũng đưa ra cho Quốc vương điều kiện tương đối hào phóng —— Tiền thu được từ phiếu xá tội sẽ chia đều cho hai bên, nhưng việc này vẫn luôn bị Bùi Minh phản đối kịch liệt.
Nếu cho phép Giáo hội tùy ý bành trướng hoạt động trong nước chắc chắn sẽ gieo mầm tai họa về lâu dài, nhưng quốc khố trống rỗng cũng là sự thật, vì lý do này mà Bùi Minh và Bạch Dật đã tranh cãi rất nhiều lần, không bên nào thuyết phục được bên nào khiến cục diện ngày càng lâm vào bế tắc.
Thân là vật cản duy nhất tại hội nghị hoàng gia, Giáo hội vẫn không ngừng cử người đến nhà với ý đồ thuyết phục Bùi Minh, nhưng đây là lần đầu họ phái một tu sĩ có địa vị thấp đến thế này. Bùi Minh liếc nhìn chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo Ôn Diễn ôm trong ngực, nói với quản gia: “Mau tiễn người đi.”
Ngày hôm đó trời mưa rất to, cơn mưa tháng ba lạnh buốt đánh vào người như những mũi tên băng c*m v** tận xương. Ôn Diễn chỉ mặc một chiếc áo choàng tu sĩ mỏng màu đen, lúc này đang ướt đẫm dính sát vào thân hình gầy gò. Quản gia bưng một bình rượu hâm nóng đặt lên bàn, rót đầy cho tướng quân xong liền nói với vẻ thương cảm: “Nguyên soái, hắn đã đợi bên ngoài vài ngày rồi, với thời tiết thế này, nếu mắc mưa sẽ to chuyện thật đấy.”
“Chúa của hắn sẽ phù hộ hắn thôi.” Ngữ khí Bùi Minh còn lạnh hơn cả băng.
Mặc dù Bùi Nguyên soái rất ít khi nể tình riêng trong các vấn đề chính trị, thậm chí có thể xưng là sắt đá, nhưng ngày thường ông rất nhân từ với binh lính và dân thường trong lãnh địa của mình. Trong quân thưởng phạt phân minh, cũng không bao giờ đánh thuế nặng, một người mang bản chất lương thiện như vậy không hiểu sao lại vô cùng thờ ơ với vẻ ngoài đáng thương và bất lực của tu sĩ cấp thấp kia.
Ôn Diễn hoài nghi mình đã bị đối phương nhìn thấu.
“Nguyên soái.” Y đứng thẳng nhưng cúi đầu, giọng run lên vì lạnh, “Ta chỉ xin được nói riêng với ngài một câu thôi.” Dứt lời, y đưa mắt nhìn quản gia với vẻ cầu xin, “Chỉ nói đúng một câu.”
Đôi môi y tím tái vì lạnh, thân thể cũng vô thức run rẩy không dừng lại được. Một người thanh tú yếu ớt thế này lại đội mưa đội rét đứng chờ bên ngoài phủ Nguyên soái nhiều ngày, quản gia không nhịn được phải nhìn Bùi Minh hỏi dò: “Ta chờ ngoài cửa nhé.”
Lúc này Bùi Minh không phản đối nữa, chỉ nói với Ôn Diễn: “Nói đi.”
Chờ cho quản gia khép cửa, Ôn DIễn tiến lên phía trước hai bước.
“Nguyên soái, nếu ta đi tay không trở về sẽ phải chịu phạt.” Giọng y rất nhẹ, cũng run rẩy hơn hẳn hồi nãy, “Cầu xin ngài giúp đỡ ta.”
“Ta không giúp được ngươi.” Bùi Minh lắc đầu nói không lưu tình, “Nói xong rồi thì về đi.”
Đôi mắt Ôn Diễn tối sầm lại. Y nói cảm ơn Bùi Minh nhưng không rời đi ngay mà lại tiến lên phía trước vài bước nữa.
“Đây là loại dược liệu tốt nhất do đức Giám mục nhờ ta đưa đến.” Y đặt chiếc hộp gỗ lên bàn trong ánh mắt cảnh giác của Bùi Minh, mở nắp hộp chìa thứ bên trong ra trước mặt ông, “Nếu ngài nhận lấy, ta cũng coi như có cái để báo cáo kết quả.”
Trong hộp không có một mẩu dược liệu nào mà tràn đầy trang sức đá quý, Bùi Minh mất kiên nhẫn phất tay: “Lấy về đi.”
Như đã dự liệu trước kết quả này, Ôn Diễn không khuyên nữa mà đóng nắp hộp lại, ôm hộp gỗ lùi về bờ tường gần lò sưởi.
“Vậy xin ngài cho phép ta ở lại nghỉ ngơi một lát, chờ quần áo khô hơn sẽ lập tức rời đi ngay. Ta cam đoan tuyệt đối không quấy rầy.” Y lại cúi đầu thì thầm, “Nguyện Chúa phù hộ cho ngài.”
Bùi Minh không nhìn thêm lần nào nữa như đã ngầm đồng ý thỉnh cầu. Ôn Diễn cũng quả thật không nhiều lời một chữ, y im lặng đứng sát lò sưởi âm tường sưởi ấm như đang đóng vai một cụm không khí, đến hơi thở cũng không dám thở mạnh.
Nhưng sự yên bình đó chỉ kéo dài khoảng vài phút ngắn ngủi.
Một cơn gió chợt vút qua, xương cốt toàn thân đau nhức như đã bị đập nát cùng cảm giác áp bách hít thở không thông. Động tác của Bùi Minh quá nhanh, thậm chí Ôn Diễn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị bóp cổ ấn vào tường. Hộp gỗ trên tay rơi xuống đất, đá quý trang sức rơi lăn lóc khắp nơi.
Beta không ngửi được pheromone của Alpha nhưng y có thể cảm nhận được uy áp từ cơn phẫn nộ của đối phương. Hai chân y bị kéo rời khỏi mặt đất, đành phải cố gắng gỡ bàn tay đang giữ cổ mình ra. Thế nhưng thể trạng hai người chênh lệch quá lớn, y giãy giụa cũng chỉ phí công.
Y sắp bị Alpha này g**t ch*t.
Ở thời khắc ý thức dần mơ hồ, cảm giác khó thở cuối cùng cũng biến mất . Ôn Diễn chật vật thở hồng hộc, lúc này mới chú ý tới tay kia của Bùi Minh đang cầm cốc rượu chưa kịp uống hết.
Cẩn thận quá. Y thất vọng mỉm cười.
Tiếng cười xen lẫn tiếng ho khan như chọc giận Bùi Minh. Ông lạnh lùng nhìn tên tu sĩ yếu ớt trước mặt, tay dùng sức nắm cằm y, giọng nói đầy khinh miệt và ghê tởm: “Chúa của ngươi cho phép ngươi làm ra những việc hèn hạ như vậy sao?”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive