Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 116

Trước Tiếp

Chương 116.

Edit: Leia

Từ sau khi bị bắt, đây là lần đầu tiên Thiệu Nhất Tiêu được gặp mặt Lạc Tòng Dã trực tiếp.

Trái với dự đoán, người Urdan nhốt gã vào căn hầm ngục tối tăm ẩm thấp này nhưng không dùng biện pháp tra tấn, thậm chí mỗi ngày còn chia cho gã một ít đồ ăn nước uống. Trong khoảng thời gian bị nhốt dài dòng Thiệu Nhất Tiêu liên tục tự vấn bản thân. Gã biết mình đã phạm phải rất nhiều sai lầm, nhưng cái sai nặng nề nhất chính là —— Bốn năm trước rõ ràng đã bắt được thằng con hoang này nhưng không trực tiếp giết phứt hắn đi.

Nếu ông trời cho gã thêm một cơ hội nữa…

Mùi pheromone quen thuộc kéo suy nghĩ của gã trở về hiện thực. Gã phán đoán được điều sắp xảy ra, nhưng cảnh tượng này thì tuyệt đối không nằm trong số đó.

*

Thiệu Thành bị hai Alpha áp giải tiến vào. Đầu tiên Thiệu Nhất Tiêu khiếp sợ, sau đó lập tức cúi đầu chủ động tránh không nhìn vào mắt cha mình.

Tuy Thiệu Nhất Tiêu gầy đi nhiều, miệng cũng bị vải bịt kín nhưng trên người không có vết thương. Thiệu Thành đánh giá căn hầm ngực một lần, bên tường trưng bày một ít dụng cụ tra tấn nhưng đã bị phủ một lớp bụi dày.

“Mời ngồi.”

Lời vừa dứt, Thiệu Thành liền bị hai Alpha ấn ngồi xuống ghế. Ông ta thẳng lưng nhìn về hướng phát ra tiếng nói.

Pheromone hương rượu Tequila trầm tĩnh nhưng bao trùm khắp nơi tạo ra cảm giác áp bách vô hình. Ông ta không còn nhớ rõ dáng vẻ tên cận vệ đi theo Bạch Hạc Đình bốn năm trước, nhưng điều có thể khẳng định là, nếu thanh niên lúc đó trông cũng giống thế này, Thiệu Thành chắc chắn không thể bỏ qua.

Ánh mắt Lạc Tòng Dã sắc bén như lưỡi đao, cử chỉ hành động thong dong trầm ổn không quá hợp với tuổi tác. Điều này làm Thiệu Thành có cảm giác hơi quen thuộc, gợi nhớ đến Bùi Minh thời còn trẻ.

Ông ta đi thẳng vào vấn đề: “Ta đến đây rồi, các ngươi mau thả con trai ta ra.”

Lạc Tòng Dã nghe lời dạo đầu xong lại cúi đầu, tiếp tục công việc trên tay.

“Ta kêu Bạch Gia Thụ giao ra kẻ đã hãm hại Nguyên soái.” Con dao khắc lướt trên cán gỗ thành một đường cong mượt mà. Sắc mặt hắn rất chăm chú, ngữ khí cũng hơi lơ đễnh, “Thiệu tướng quân định nhận tội à?”

Thiệu Thành không tiếp lời, chỉ nói: “Ta phụng mệnh đến để hòa đàm.”

Bạch Gia Thụ sẽ không bao giờ đứng ra minh oan giải tội cho Bùi Minh, bởi vì như thế sẽ chỉ khiến cuộc khởi nghĩa của người Urdan có thêm tính chính danh. Lạc Tòng Dã cũng không ngạc nhiên với thái độ đó: “Vậy thì Bạch Gia Thụ muốn đẩy ông vào chỗ chết rồi.”

Thiệu Nhất Tiêu có vẻ là người duy nhất kinh ngạc, Lạc Tòng Dã lập tức bị sắc mặt không tin nổi của gã chọc cười.

“Một khi đã thế, sao hắn không trực tiếp giết ông cho rồi?” Hắn dừng một chút rồi ra vẻ bừng tỉnh, “À” một tiếng, “Hắn muốn ta làm đao phủ thay. Cứ như vậy trong mắt dân chúng, ta chính là đồ vô sỉ thẳng tay giết hại sứ giả cầu hòa, đúng là suy nghĩ chu đáo đấy.”

Thiệu Thành lập tức thay đổi cái nhìn về thanh niên này. Hắn không hề giống Bùi Minh. So với người cha được đưa đi huấn luyện làm hiệp sĩ từ nhỏ, trong người hắn vẫn giữ được bản năng hoang dã của người Urdan.

“Nhưng chắc Thiệu tướng quân cũng hiểu.” Lạc Tòng Dã ngồi thẳng nhìn ông ta, “Nếu ông không nói ra chân tướng năm đó ——” Hắn nhả từ từ từng chữ một, “Cả hai cha con các người, không ai được phép sống sót bước ra ngoài.”

“Ta không thể nói.” Thiệu Thành kiên quyết đáp.

Lạc Tòng Dã gật đầu không ép, chỉ tiếc nuối bĩu môi: “Vậy hai người chỉ đành chết vô nghĩa.”

“Nếu ta nói ra, vợ và con ta sẽ gặp nguy hiểm.”

“Đó là vấn đề ông phải giải quyết nội bộ với Bạch Gia Thụ.”

Thấy Lạc Tòng Dã toan đứng dậy muốn đi, giọng Thiệu Thành thấp dần, thái độ cũng thành khẩn hơn: “Ta không để vợ và con gái tham gia chính sự, bọn họ hoàn toàn không biết gì về chuyện của Bùi Minh, họ vô tội.”

“Vô tội?” Nụ cười lịch thiệp trên mặt hắn thoáng chốc ngưng tụ thành băng đá, Lạc Tòng Dã trầm mặc nhìn ông ta vài giây, chất vấn, “Ý ông là mẹ ta không vô tội? Những người Urdan tay không tấc sắt bị con trai ông lạm sát cũng không vô tội?”

Thiệu Thành không cãi lại, chỉ nói: “Bạch Gia Thụ đã thua rồi. Ta biết ngươi sẽ không bỏ qua cho ta và Nhất Tiêu, nhưng phu nhân ta tính tình lương thiện, sẽ không tạo ra mối đe dọa nào cho các người. Nếu ngươi đã khinh thường kẻ lạm sát người vô tội, vậy thì không nên làm ra chuyện hèn hạ đó để bi kịch tái diễn.”

Đoạn lời nói tràn đầy nhân nghĩa đạo đức này cũng buồn cười y như vẻ mặt Thiệu Nhất Tiêu hồi nãy, nhưng Lạc Tòng Dã không cười.

“Thiệu tướng quân, hình như ông kỳ vọng khá cao vào đạo đức làm người của ta.” Hắn v**t v* chuôi dao thành phẩm trong tay, sắc mặt nghiêm túc trở lại, “Huống chi ta cũng không cần tự tay làm việc hèn hạ. Một khi bọn họ mất đi sự che chở của ông chắc chắn lành ít dữ nhiều. Không phải ông đang cầu xin ta tha cho họ, mà là cầu xin ta bảo vệ họ. Ông cảm thấy yêu cầu của mình có hợp lý không hả?”

Thiệu Thành không trả lời, ông ta vốn không trông cậy vào việc người Urdan sẽ đáp ứng.

Thế nhưng thái độ Lạc Tòng Dã lại thay đổi  —— “Cũng… không phải hoàn toàn không thể.”

*

Căn phòng dần dần tối xuống.

Mười ngón tay Ôn Diễn đan vào nhau đặt trước ngực, quỳ gối dưới nền đá phiến lạnh lẽo. Đây là một tư thế cầu nguyện, nhưng y lại không đọc kinh, chỉ ngửa đầu nhìn lên ô cửa sổ nhỏ trên cao.

Đó là ô cửa sổ duy nhất trong phòng y.

Mỗi ngày Ôn Diễn thích nhất khoảng thời gian ngắn ngủi sau trưa, khi ánh nắng vàng rực chiếu qua ô cửa sổ nhỏ hẹp đó, chỉ cần quỳ ở vị trí này là có thể được tắm dưới ánh mặt trời.

Nhưng bây giờ đã là hoàng hôn, là thời khắc Ôn Diễn căm ghét nhất.

Vào lúc tia nắng cuối cùng biến mất, cánh cửa địa ngục sẽ mở ra.

“Cộp, cộp, cộp.”

Qua cánh cửa gỗ hơi mỏng, y nghe thấy tiếng bước chân của lũ chó dữ địa ngục đến gần.

*

“Thưa Đức Giáo hoàng.”

Ôn Diễn từ từ mở mắt trong tiếng gọi khẽ của hầu cận, nâng tay vén rèm xe ngựa.

Có lẽ do sắc mặt y quá kém, An Lễ đứng bên cạnh xe nói chuyện bằng giọng điệu cẩn thận hơn hẳn ngày thường: “Thưa Đức Giáo hoàng, đã đến nhà riêng rồi.”

Ôn Diễn gật đầu, nhưng An Lễ không mở cửa xe cho y. Khoảng một tuần trước Điện Giáo hoàng nhận được một lá thư bí mật đến từ Thiệu tướng quân, hai ngày sau anh ta cùng Ôn Diễn bắt đầu hành trình lên phía bắc. Anh ta ngẩng đầu nhìn Ôn Diễn khoác một thân áo choàng trắng tinh, lo lắng nói: “Biết đâu bức thư kia là do người ta làm giả ——”

“Là ông ấy viết.” Ôn Diễn phất tay cắt lời.

Bút tích là thứ rất dễ bắt chước, An Lễ không rõ vì sao y lại nói chắc chắn như vậy.

“Ý của ngài là…” Anh ta chần chừ hỏi, “Người Urdan thả ông ấy ra rồi?”

Câu hỏi này quá mức ngây thơ, Ôn Diễn hỏi lại: “Ngươi cảm thấy nó khả thi không?”

Sau khi Thiệu Thành đi một mình đến Urdan, họ đã không còn nhận được bất cứ tin tức gì của ông ta lẫn Thiệu Nhất Tiêu nữa, ngay cả An Lễ cũng hiểu khả năng hai người kia còn sống là cực kỳ thấp.

“Thiệu tướng quân không nên lừa gạt ngài như thế.” An Lễ nói.

Ôn Diễn không khỏi khẽ bật cười.

Thiệu Thành lừa gạt y là chuyện quá bình thường, hoặc nói cho chính xác, đây hẳn là chuyện duy nhất mà Thiệu Thành sẽ không nhờ y giúp đỡ. Đầu óc người đàn ông này vẫn sáng suốt như xưa.

Bạch Gia Thụ đang dùng mạng Thẩm Dao để áp chế ông ta.

Còn y đang âm thầm thúc đẩy cái chết của Thẩm Dao đến nhanh hơn.

“Mở cửa.” Y thúc giục lần nữa.

Sắc mặt An Lễ càng thêm lo lắng. Anh ta cần cù tận tụy Đức Giáo hoàng suốt mười năm nhưng không thể không thừa nhận, bản thân vẫn không thể hiểu thấu mọi ý đồ của ngài. An Lễ đành nắm tay vịn kéo cửa xe ra, đỡ Ôn Diễn bước xuống.

Khoảng sân nhỏ vừa trải qua mùa đông khắc nghiệt trông càng hoang tàn dưới ánh nắng chiều. Ôn Diễn ngẩng đầu nhìn lướt qua hướng tây.

“Ta ghét nhất là hoàng hôn.” Y khẽ nói.

An Lễ còn chưa kịp tiếp lời, y đã nói tiếp: “Quay về đi.”

Thấy y cuối cùng cũng đổi ý, An Lễ thở phào, vừa đáp lời vừa mở cửa xe cho Ôn Diễn.

Ôn Diễn vẫn đứng yên tại chỗ không dịch nửa bước: “Ta nói là, ngươi quay về đi.”

“Thưa Đức thánh cha?” An Lễ giật mình trợn mắt.

“Vương miện sẽ đổi chủ. Nhưng không cần biết nó đặt lên đầu ai, người kia vẫn cần đến Giáo hội ủng hộ.”

Sắc trời dần tối.

Vào lúc tia nắng cuối cùng biến mất, cánh cửa địa ngục sẽ mở ra.

Ôn Diễn nhìn thẳng về phía trước, ánh sáng biến mất, dung nhan thánh khiết xinh đẹp đó cũng hoàn toàn chìm khuất trong bóng tối: “Lâu nay ngươi đã vất vả rồi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp