Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 115.
Edit: Leia
Giang Hàn cảm thấy xương cổ tay mình sắp bị nghiền nát. Một người vừa hôn mê tỉnh dậy lấy đâu ra sức lực lớn thế này? Anh ta muốn rút tay ra nhưng vẫn bị kéo mạnh hơn.
“Cậu không muốn sống nữa à!” Anh ta dùng tay kia chống ván giường để ổn định trọng tâm, hiếm khi tức giận với người khác như vậy, “Ta suýt đè lên vết thương của cậu rồi đấy!”
Dáng vẻ Bắc Dương rất trấn định: “Tại sao, lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.”
“Ta không biết cậu đang nói gì cả.” Giang Hàn vừa định đứng dậy thì một cánh tay khác đã vòng lên.
“Anh hôn ta.” Bắc Dương đè lưng không cho anh ta đứng dậy, cũng không cho phép đối phương trốn tránh câu hỏi, “Tại sao vẫn giả vờ như không có chuyện gì?”
“Hôn…” Giang Hàn mờ mịt lặp lại.
Mặc dù trực giác đã báo động trước nguy hiểm nhưng vấn đề này vẫn vượt xa ngoài tưởng tượng. Gió lạnh gào rít thổi qua bức tường đá dày nặng, che lấp toàn bộ suy nghĩ, ánh mắt và cả hơi thở.
Cổ tay buông ra, gáy chợt bị giữ lấy.
Giang Hàn thậm chí còn không kịp nhắm mắt, hoặc nên nói là đã quên nhắm mắt. Anh ta cũng không kháng cự lại nụ hôn này, bởi vì hết thảy xúc cảm, lực độ đều quen thuộc một cách khó hiểu. Anh ta bị kéo về đêm dập dềnh trên sóng biển, không ngừng chìm sâu, chìm sâu hơn, bị cuốn vào một cơn lốc xoáy không thể giãy giụa, trói buộc hết mọi chuyển động.
Thấy đối phương cứ bất động, Bắc Dương không tiếp tục nụ hôn mang đầy ý tứ xả giận này nữa. Hắn mở mắt, cũng buông bỏng bàn tay giữ sau lưng Giang Hàn. Ở khoảng cách này, Giang Hàn thấy rõ tơ máu đỏ ngầu trong mắt hắn.
“Là cậu.” Anh ta khẽ nói.
Bắc Dương nhìn chăm chăm vào Giang Hàn, lồng ngực nhấp nhô kịch liệt. Giang Hàn chống giường ngồi thẳng dậy mới chú ý máu đã thấm ra ngoài áo hắn. Anh ta thành thạo cởi bỏ chiếc áo, mở băng gạc kiểm tra tình trạng rách của vết thương, sau đó đưa tay cầm cuộn băng sạch trên bàn.
“Bốn năm trước,” Anh ta vừa băng bó vừa nói, “Người trong cung điện đã đi tìm rất nhiều bác sĩ ngoại khoa trong Y viện để làm giải phẫu xóa đánh dấu cho Bạch Hạc Đình, nhưng không ai tình nguyện nhận ca này. Tất cả mọi người đều biết nếu giải phẫu gặp vấn đề gì, người đứng mổ sẽ phải rơi đầu.”
Anh ta chợt nhắc đến một câu chuyện hoàn toàn không liên quan, nhưng Bắc Dương cũng không cắt ngang.
Hắn cũng bị cuốn vào cơn lốc xoáy đó.
“Ta nhận.” Giang Hàn từ từ nói, “Ta không nghĩ mình sẽ còn sống trở về. Ta đi là để ám sát Bạch Hạc Đình, báo thù cho đàn anh.”
Sao Bạch Hạc Đình có thể giữ một kẻ muốn giết mình ngay bên cạnh được, cách nói này hoàn toàn không logic, thế nên Bắc Dương lập tức phản bác: “Làm gì có chuyện…”
“Chuyện này có lẽ bây giờ chỉ mình cậu là không biết.” Giang Hàn nhìn hắn, thản nhiên mỉm cười, “Nhưng đó không phải trọng điểm. Ta từng kể cậu nghe chuyện được đàn anh giúp đỡ, nhưng có vài chỗ chưa kể hết. Lúc anh ấy tìm đến ta đã định buông bỏ tất cả rồi, không chỉ có mỗi chương trình học và bài vở thôi đâu. Không cần biết anh ấy tiếp cận ta vì mục đích gì, đàn anh vẫn là người cho ta cuộc đời thứ hai. Mọi thứ sau này ta có được đều do anh ấy trao tặng, cho nên ta phải báo thù cho anh ấy bằng mọi giá. Đó là chuyện vô cùng tự nhiên.”
Giang Hàn nói một đoạn dài như vậy nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến động tác trên tay, băng bó vô cùng lưu loát. Thế nhưng biểu cảm trên mặt anh ta khiến Bắc Dương chợt nhớ tới làn nước bên dưới hồ băng Urdan.
Yên tĩnh, lạnh lẽo, u buồn, trong suốt, thoạt nhìn mỏng manh và vô định hình nhưng lại có sức mạnh hủy diệt sự sống.
“Đó không phải toàn bộ, từ trước đến giờ ta chưa từng nói với ai chuyện này.” Giang Hàn vò số băng gạc cũ thành một cục trong lòng bàn tay, ánh mắt lại rơi xuống mặt đất trống rỗng.
Giọng anh ta không lớn nhưng mỗi chữ đều rõ ràng: “Ta thích anh ấy, vẫn luôn thích.”
Bắc Dương kinh ngạc trợn to mắt.
Đột nhiên hắn cảm thấy mình cũng giống như ngàn vạn binh sĩ quân địch, bị dìm sâu dưới lòng hồ Urdan yên tĩnh lạnh băng.
Đống băng gạc trong tay Giang Hàn bị bóp mạnh đến mức gần như vắt ra được dịch máu loãng, trong không khí tràn ngập mùi vị hỗn tạp giữa máu và thảo dược.
“Ta đã muốn nói những lời này với cậu từ sớm, nhưng không tìm được cơ hội thích hợp.” Anh ta im lặng ngồi bên giường giây lát, “Mỗi lần nhìn thấy cậu ta lại nhớ đến đàn anh. Cho nên thật ra ta không quá muốn làm bạn với cậu đâu.”
Không quá muốn làm bạn với cậu.
Bắc Dương nâng một cánh tay lên che khuất nửa khuôn mặt mình.
Nói một chuỗi nhiều như vậy mà vẫn rõ ràng trật tự, bình tĩnh không vấp váp, chắc hẳn đã luyện tập vô số lần trong đầu.
Hắn kìm lòng không đậu muốn đến gần Giang Hàn để tìm lại bóng dáng Bắc Thừa Chu, nhưng Giang Hàn lại vì hắn mang khuôn mặt giống Bắc Thừa Chu mà chặn kín đường tiến của hắn.
Thật quá khó khăn, cũng quá buồn cười.
“Đêm đó ta không biết là cậu. Ta sốt cao quá, xin lỗi nhé.” Giang Hàn đứng lên thu dọn băng vải và vụn thuốc, “Có lẽ ta đã gây ra ít phiền phức cho cậu.” Ánh mắt anh ta dừng trên nửa quả chanh một lát, “Nhưng ta cũng không có cách nào bù đắp. Ta không thể xem cậu là thế thân cho đàn anh, như vậy là không công bằng với cậu.”
Anh ta nặng nề lặp lại: “Xin lỗi.”
Nói đến đây Giang Hàn im lặng, có lẽ đã nói xong hết rồi. Bắc Dương thong thả lắc đầu: “Thua dưới tay anh trai ta cũng không có gì đáng ngạc nhiên.”
Ngữ khí rất nhẹ nhàng, nhưng giữa khoảng lặng Giang Hàn vẫn để ý thấy khóe môi hắn hơi run lên. Anh ta không biết Bắc Dương che mặt là vì không muốn nhìn mình hay không muốn bị nhìn thấy, nhưng đây là chuyện sớm muộn gì cũng phải thẳng thắn.
Thái độ mập mờ sẽ gây ra tổn thương rất lớn, điều này anh ta biết rõ hơn ai hết.
Nhưng mà…
Giang Hàn lại nhớ đến nửa quả chanh.
“Anh không cần xin lỗi, anh cũng không làm gì sai.” Có lẽ vì hít thở quá mạnh nên miệng vết thương Bắc Dương lại thấm máu, nhưng so với lồng ngực đang thắt lại, vết đâm kia dường như cũng không còn quá đau.
“Đang bị bệnh mà, lẫn lộn là chuyện thông cảm được.” Hắn thở dài cười mấy tiếng.
“Lúc này ta chẳng phải cũng…” Hắn vẫn đưa tay che khuất mặt, giọng nói cũng khàn khàn như giọng cười, “Bị Thiệu Nhất Tiêu đâm đến mức hỏng đầu, ăn nói linh tinh đó sao.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive