Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 114.
Edit: Leia
Trận chiến hồ Urdan đại thắng, quân cách mạng thuận thế tiến về phía nam, công chiếm một tòa pháo đài ngay biên cảnh Urdan. Diện tích trong thành có hạn, toàn bộ phải nhường cho các thương binh, những người còn lại đành cắm trại xung quanh thành.
Cuối cùng binh sĩ cũng có thể nghỉ ngơi nhưng quân y thì rơi vào tình trạng quá tải. Đã nhiều ngày nay Giang Hàn không được ăn một bữa cơm tử tế nào, mỗi tối cũng chỉ có thể ngủ khoảng hai ba tiếng đồng hồ. Nhưng hai ba tiếng này anh ta cũng không được ngủ yên ổn.
Bóng đêm nặng nề bao trùm lâu đài đá, lúc Giang Hàn bưng một chậu nước về lại chỗ ở, những người khác đã ngủ say, nhưng trong phòng lại xuất hiện một “vị khách” khác.
Bạch Hạc Đình ngồi trên ghế, ánh mắt chỉ thẳng vào tấm chiếu rơm mỏng manh trong phòng, hỏi anh ta: “Cậu ngủ ở đây à?”
Giang Hàn đáp: “Ngủ ở đây vẫn thoải mái hơn ngủ trong lều nhiều.”
Căn phòng tuy nhỏ nhưng vẫn có đủ đồ dùng cần thiết, có lẽ ban đầu nó vốn là nơi ở của quản gia lâu đài. So với lều trại dựng ngay trên nền đất tuyết lạnh thấu xương của Bạch Hạc Đình, điều kiện sống của Giang Hàn quả thật tiện nghi hơn một ít. Bạch Hạc Đình không nói gì khác, chỉ nói: “Đi lấy thêm chăn đắp đi.”
Giang Hàn “Ừ” một tiếng xem như đáp lại.
Anh ta đặt chậu nước xuống, cởi chiếc áo khoác bông dính máu ra rồi đứng bên lò sưởi âm tường, vừa sưởi ấm vừa nói chuyện với Bạch Hạc Đình: “Ta nghe nói cha Thiệu Nhất Tiêu phụng mệnh đi đàm phán, hiện đang trên đường tới đây.”
“Đàm phán” là lý do mà cung điện nói với người ngoài, nhưng tất cả những ai biết rõ tình hình đều hiểu ngay, cho dù người Urdan lựa chọn hòa đàm thì cũng tuyệt đối không thể đàm phán với Thiệu Thành.
Bạch Hạc Đình không biểu lộ quá nhiều cảm xúc: “Kẻ ác có người ác trị.”
Giang Hàn trầm ngâm một lát, khó hiểu hỏi: “Ta không rõ. Với địa vị của ông ta bây giờ hẳn vẫn có khả năng trực tiếp khống chế cung điện luôn chứ.”
“Đây chính là chỗ thú vị nhất.” Bạch Hạc Đình nói, “Ta cũng khá bất ngờ vì ông ta thật sự quan tâm đến an toàn của vợ con.”
Lạc Tòng Dã đồng thời đưa ra điều kiện chuộc mạng cho Bạch Gia Thụ và Thiệu Thành, với mục đích chia rẽ hai người kia và tạo ra thế hỗn loạn tạm thời trong cung điện. Thế nhưng Bạch Hạc Đình không ngờ cuộc tranh giành quyền lực lại kết thúc theo cách này.
“Hóa ra là thế…” Giang Hàn đã hiểu được lý do Thiệu Thành bất chấp tính mạng nghe theo lệnh vua, nhưng vẫn chưa hiểu hết toàn bộ, “Thiệu Thành là người rất vô tình à?”
Bạch Hạc Đình nở nụ cười lạnh lùng đầy ẩn ý.
“Bốn năm trước ta từng sai người điều tra Giáo hội cẩn thận, lúc ấy điều tra được một chuyện hay ho lắm. Giáo hoàng vẫn luôn ra lệnh cho người hầu thân tín chọn mua một loại nhựa trầm hương chất lượng cao.”
Giang Hàn không biết vì sao y lại kéo đề tài đến một nơi xa lắc như vậy nên vẻ mặt càng lúc càng hoang mang, nhưng Bạch Hạc Đình đã nhanh chóng đưa ra đáp án: “Nếu đốt thứ đó lên sẽ ra mùi hương khá giống với pheromone của Thiệu Thành.”
Giang Hàn giật mình xuýt xoa.
Beta không chịu ảnh hưởng của pheromone, cũng không ngửi được mùi pheromone của Alpha và Omega. Giang Hàn cũng là Beta nên đương nhiên hiểu ngay nguyên nhân vì sao Giáo hoàng phải làm vậy.
Dường như Bạch Hạc Đình nhìn thấu suy nghĩ trong lòng anh ta, khẽ gật đầu: “Hai người đó thường xuyên lén lút gặp mặt nhau.”
Có quan hệ với Giáo hoàng cao quý nhưng vẫn tình nguyện lấy mạng mình ra đổi lại an toàn cho vợ con, Giang Hàn trầm mặc trong chốc lát mới hỏi: “Sau khi ông ta đến đây, mọi người sẽ thả Thiệu Nhất Tiêu ra như đã giao hẹn à?”
“Kẻ ác cần đến người ác trị.” Bạch Hạc Đình dựa người vào lưng ghế lặp lại lời vừa rồi một lần, miễn cưỡng hỏi, “Chẳng lẽ cậu cảm thấy ta là người tốt?”
Giang Hàn nghiêm túc đáp: “Đúng vậy.”
Câu trả lời quá dứt khoát làm Bạch Hạc Đình hơi khựng lại. Y không tiếp tục đề tài về Thiệu Thành nữa, ngữ khí cũng mềm hơn một chút: “Mấy ngày nay vì sao không ra ăn cơm cùng mọi người?”
Giang Hàn lấy một chiếc khăn sạch từ trong tủ, lại bưng chậu nước lên vừa đi vừa nói: “Nhiều việc quá, thật sự không có thời gian.”
Ánh mắt Bạch Hạc Đình di chuyển theo bóng Giang Hàn, nhìn anh ta đặt chậu nước nên chiếc bàn nhỏ sát giường, ngâm khăn vào chậu rồi ngồi xuống mép giường.
“Ta biết cậu đang nghĩ gì.” Bạch Hạc Đình nói, “Cuộc đời của nó còn chưa bắt đầu, tất nhiên cũng không thể nói là chấm dứt. Đừng tự trói buộc mình vào gông xiềng vô nghĩa nữa.”
Giang Hàn lẳng lặng cười lắc đầu.
Anh ta nhận ra được từ ngày Lâm Thiển có thai, Bạch Hạc Đình luôn cố ý tránh mặt cô nàng. Con người đó đã giấu nhẹm nỗi đau thấu xương của mình vào một góc không ai nhìn tới, hiện giờ vì để an ủi người khác còn phải giả vờ là mình không hề để ý.
Người như vậy không phải người tốt thì thế nào mới phải?
Ngữ khí Bạch Hạc Đình rất nghiêm túc: “Đã lâu lắm rồi ta không mơ thấy chuyện trước đây nữa, cho nên cậu cũng phải tỉnh lại đi.”
Có vẻ Giang Hàn không có hứng thú tiếp tục câu chuyện, chỉ cúi đầu “Ừ” một tiếng cho có.
Bạch Hạc Đình cũng không nói nữa mà im lặng nhìn anh ta thay băng đổi thuốc cho người nằm trên giường, sau đó dùng nước sạch lau qua cơ thể một lần.
“Bao giờ hắn mới tỉnh lại?” Y hỏi.
“Không biết.” Giang Hàn thành thật đáp.
Bắc Dương bị trọng thương trong trận chiến ở hồ Urdan, hắn bị kiếm đâm xuyên qua bụng, tuy quân y ở tiền tuyến đã xử lý khẩn cấp vết thương nhưng hắn vẫn hôn mê vì mất máu quá nhiều.
Bạch Hạc Đình dừng một chút, lại hỏi: “Hắn có chết không thế?”
Đáp án cho câu hỏi này vẫn là “Không biết”, nhưng Giang Hàn lại không nói gì.
Hôm nay là ngày thứ bảy Bắc Dương hôn mê.
“Đêm trước khi mọi người rời đi, hắn cho ta thứ này.” Anh ta lấy từ trong túi ra nửa quả chanh đưa lên mũi ngửi. Chanh có thể bảo quản rất lâu ở nhiệt độ thấp, nhưng quả chanh này đã được cất giữ còn lâu hơn thế, vỏ ngoài nhăn nheo, ruột khô quắt, gần như không thể ngửi ra mùi nữa.
Bạch Hạc Đình sững sờ trước hành động đó. Sau một lúc lâu y mới lên tiếng: “Chẳng lẽ cậu không biết…”
“Không biết cái gì?” Giang Hàn quay đầu nhìn y.
Từ biểu cảm mờ mịt đó Bạch Hạc Đình xác nhận đối phương quả thật không biết chút gì. “Không có gì.” Y phất tay với Giang Hàn, nhưng vẫn không nhịn được để lộ một chút ghét bỏ, “Nhãi ranh kia thích tặng mấy thứ kỳ quặc thật, làm gì có ai thích loại quả chua lè này cơ chứ.”
Giang Hàn không tiếp lời. Gần đây anh ta luôn sống trong bầu không khí hôi thối hoặc tanh nồng mùi máu, thế nên chút ít mùi vị tươi mát có còn hơn không này quả thật đã giúp đỡ tinh thần không ít. Bạch Hạc Đình không muốn ở lại quá lâu trong căn phòng nồng nặc mùi chanh nữa, y đứng lên toan nói lời tạm biệt Giang Hàn thì người nằm trên giường thình lình ném ra một câu.
“Lạc Tòng Dã thích.”
Bạch Hạc Đình và Giang Hàn cùng sững người, đồng loạt nhìn về phía Bắc Dương.
“Cậu tỉnh rồi?” Giang Hàn đặt quả chanh lên bàn, đưa tay sờ trán hắn, “Cảm giác thế nào?”
Trán Bắc Dương chảy đầy mồ hôi, nghĩa là rất đau.
“Tại phải, giữ mạng cho hắn, ta mới nương tay.” Hắn nói chuyện vẫn hơi khó khăn, âm lượng không lớn lại còn hay đứt quãng, “Nếu không, đã không bị thương.”
Vừa tỉnh lại đã lo giải thích việc này trước, Bạch Hạc Đình không khỏi bật cười.
Bắc Dương nghiêng đầu nhìn y nói: “Ta, đang nói thật.”
Tuy cơ thể suy nhược nhưng tinh thần thoạt nhìn rất tỉnh táo, Bạch Hạc Đình không giễu cợt hắn nữa mà gật đầu: “Mọi việc đang rất thuận lợi, cậu nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Lúc này Bắc Dương mới quay đầu như thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhắm mắt lại.
Nhưng đến lượt Bạch Hạc Đình lập tức sầm mặt xuống.
“Lạc Tòng Dã không thích chanh.” Y nhìn Bắc Dương, lạnh giọng nhắc nhở, “Sau này đừng nói mấy lời vô nghĩa như vậy nữa.”
*
Cửa phòng bị đóng sầm lại.
Giang Hàn không hiểu cơn tức bất thình lình của Bạch Hạc Đình từ đâu mà ra, nhưng cũng không rảnh thời gian đi nghiên cứu thêm, chỉ nói với Bắc Dương: “Ta đi nấu thuốc cho cậu, uống xong hãy ngủ tiếp.” Nhưng vừa dứt lời Bắc Dương đã cựa quậy muốn ngồi lên, anh ta phải bước nhanh trở về đè người lại, “Cậu đừng cử động, vết thương sẽ vỡ mất.”
Bắc Dương nghe lời nằm về giường, bật ra vài tiếng cười gượng thều thào.
“Không cho người ta nói lời vô nghĩa, bản thân lại, đi ghen tuông khó hiểu.” Ánh mắt hắn dời về chiếc bàn nhỏ cạnh giường, giải thích, “Mùi, pheromone của ta, là cái đó.”
Giang Hàn nhìn qua, sau đó ngẩn người. Cuối tầm mắt hắn chính là nửa quả chanh đã sắp biến thành chanh khô.
“Bác sĩ Giang.” Bắc Dương dời ánh mắt trở về, “Ta đã, mang đến thứ mình cảm thấy là tốt nhất, để lấy lòng anh đấy.”
Giang Hàn dời ánh mắt.
Anh ta không nhìn nửa quả chanh kia nữa mà cũng không quay đầu nhìn Bắc Dương, chỉ nhìn chằm chằm xuống mặt đất trống trải.
“Cậu không cần phải lấy lòng ta.” Anh ta nói cứng đờ.
Bắc Dương mỉm cười.
“Lúc nhận một kiếm kia, ta không thấy sợ.” Hắn thong thả hít thở, cơn đau nhói dưới bụng cũng giảm đi một chút, “Nhưng, lại cảm thấy hơi tiếc.”
Giang Hàn không biết hắn tiếc nuối chuyện gì, cũng không muốn biết, vội vàng nói: “Cậu nên nghỉ ngơi đi.”
Nói xong anh ta toan bỏ đi nhưng bị giữ cổ tay lại.
“Không hỏi ta, vì sao lại tiếc à?” Bắc Dương nhìn anh ta không chớp mắt, dùng sức siết chặt năm ngón tay, “Nhưng ta vẫn có lời muốn hỏi đây.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive