Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 113.
Edit: Leia
Sau khi kỹ sư quân đội báo cáo xong tiến độ phòng thủ của thành phố, hội nghị hoàng gia một lần nữa rơi vào im lặng.
So với thất bại ở hồ Urdan, cung điện đang gặp phải một vấn đề còn cấp bách hơn. Vài vị đại quý tộc do Chung Mậu Như cầm đầu vừa lấy danh nghĩa “Hiệp trợ vương thất bình loạn” để tập kết quân đội riêng và rầm rộ tiến quân về hướng kinh thành.
Tất cả mọi người ngồi đây đều biết đám đại quý tộc đó đang ôm ý đồ gì.
Việc xây dựng hệ thống phòng thủ kinh đô đã được khẩn cấp triển khai từ hai ngày trước, cơn hoảng loạn bao trùm khắp thành phố, chi quân đội hoàng gia tiếp viện cho Urdan cũng bị Thiệu Thành gọi trở về. Nhưng trái ngược với lần đầu tiên nghe tin Chung Mậu Như trái lệnh vua, hôm nay Bạch Gia Thụ không nổi giận trước mặt quần thần, thậm chí có thể nói hắn là người có vẻ thoải mái thả lỏng nhất trong hội nghị hoàng gia.
Điều này càng khiến bầu không khí trong sảnh nghị sự thêm kỳ quặc.
“Sao các người trông khổ sở thế? Chẳng lẽ không ai thấy buồn cười à?” Bạch Gia Thụ ngồi trên ngai vàng, một mình nhấm nháp cốc rượu nho người hầu vừa phục vụ, “Mấy kẻ đó lại bày trò cũ để lịch sử tái diễn lần nữa. Thật sự rất đúng với câu cách ngôn.” Hắn khẽ bât cười, “Dưới bầu trời chẳng có gì là chuyện mới mẻ.”
Năm đó Heimor bùng nổ nội loạn, những người này chính là lực lượng đầu tiên đi theo Bạch Dật, nhưng câu chuyện cười của Bạch Gia Thụ lại chẳng được kẻ nào phụ họa. Mười mấy người có mặt trong sảnh hội nghị này chính là nhóm người tài giỏi đứng đầu cả nước, nhưng đến khi đáng lẽ phải đưa ra lời khuyên hoặc quyết sách quan trọng, họ lại chẳng nói nổi một lời.
Bạch Gia Thụ cũng biết bọn họ đang nghĩ gì.
“Thôi bỏ đi.” Hắn mất hứng thú lắc lư cốc rượu trong tay, lên tiếng kết thúc cuộc họp trang trọng như qua loa này, “Mọi người cứ về lo việc của mình.”
Trong lòng vị vua trẻ tuổi đột nhiên dâng lên một cơn tiếc nuối. Ở thời điểm thế này, nếu có Thiệu Nhất Tiêu ở bên cạnh cùng hắn uống mấy chén thì tốt quá.
Hắn lạnh mắt nhìn mọi người lục tục đứng dậy rời đi, bình thản ném ra một câu: “Xin Thiệu tướng quân dừng bước.”
*
Trước khi xuất chinh Thiệu Nhất Tiêu không để lộ cho bất kỳ ai biết tin tức về Bạch Hạc Đình, mãi đến khi chiến báo từ thung lũng Bania truyền về cung điện Thiệu Thành mới biết Bạch Hạc Đình còn sống, hơn nữa còn biến thành chỉ huy của quân chủ lực phe nổi dậy.
Quá rõ ràng, nếu không có Bạch Gia Thụ căn dặn, Thiệu Nhất Tiêu tuyệt đối không có chuyện giấu giếm cả cha ruột.
Nhưng nếu biết trước mọi việc, ông ta cũng sẽ không để Thiệu Nhất Tiêu đích thân dẫn binh ra tiền tuyến. Gã cơ bản không phải đối thủ của Bạch Hạc Đình.
Lòng trung thành của gã không đáng một xu, Thiệu Thành đã từng nhắc nhở như vậy không dưới một lần. Nhưng hiện tại xem ra thanh niên đó vẫn chưa từng thật sự để tâm đến lời dặn.
Thấy Bạch Gia Thụ lại uống thêm một ly nữa, Thiệu Thành hạ giọng nhắc nhở: “Bệ hạ, nên uống rượu vừa phải.”
Lại là ngữ khí răn dạy này. Bạch Gia Thụ khẽ nhếch khóe môi, trả lại cốc rượu cho người hầu.
“Không ngờ ngài lại triệt binh quyết đoán như thế.” Hắn ngồi thẳng người trên ngai vàng, nói với Thiệu Thành, “Thiệu Nhất Tiêu bị bắt, đám phản tắc đó vẫn chưa có ý định đàm phán với chúng ta, chẳng lẽ Thiệu tướng quân không lo lắng cho an nguy của hắn sao?”
Thiệu Thành bình tĩnh đáp: “Nó đã thua trận, nên chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình.”
Bạch Gia Thụ gật đầu: “Thiệu tướng quân công tư phân minh, ta rất khâm phục.”
Trong trận chiến Urdan quân đội hoàng gia vốn chiếm ưu thế về lực lượng, địa thế bình nguyên lại rất thích hợp cho tác chiến kỵ binh. Chỉ nhìn vào hai điểm này ai cũng thấy rằng Thiệu Nhất Tiêu có phần thắng tương đối lớn.
Nhưng gã đã phạm phải hai sai lầm trí mạng. Thứ nhất là bị dụ dỗ đến hồ Urdan, thứ hai là bỏ qua những pháo đài hẻo lánh bị phản quân chiếm đóng giai đoạn đầu. Nhiều ngày nay Thiệu Thành đã cẩn thận xem hết mọi chiến báo, những vị trí chiếm đóng kỳ quặc đó vừa vặn có thể hợp lại thành một tuyến đường tiếp viện quanh co theo hướng đông – tây.
Thiệu Thành nén lửa giận nhưng ngữ khí vẫn lạnh xuống: “Nếu bệ hạ thông báo tình hình cho thần sớm một chút, có lẽ sự tình đã không đi đến nước này.”
“Quả đúng là thế.” Bạch Gia Thụ thoải mái thừa nhận, “Mấy hôm nay ta đã tự kiểm điểm nghiêm khắc.” Hắn chỉ hơi tạm dừng, lại thở dài nói: “Tất cả là do ta quá vội vàng qua loa, để cho phu nhân ngài và Nhất Vân phải lo lắng.”
Thiệu Thành không khỏi nhíu mày.
Lời này mới nghe không có gì bất thường, nhưng cẩn thận ngẫm lại mới thấy kỳ quặc. Sau khi nghe tin Bạch Hạc Đình xuất hiện ở thung lũng Bania, ông ta đã lập tức cho người đưa Thẩm Dao và đứa con gái út Thiệu Nhất Vân đến lãnh địa phía đông nghỉ mát. Lời Bạch Gia Thụ vừa thốt ra khiến ông ta chợt giật mình —— Đã ba ngày nay quả thật không còn nhận được bức thư nào của Thẩm Dao nữa.
“Sao trông Thiệu tướng quân bất ngờ thế?” Nhưng biểu cảm của Bạch Gia Thụ rõ ràng đang bất ngờ hơn, hắn trợn to mắt, bừng tỉnh “À” một tiếng, “Chắc ta quên nói? Ta lo lắng Nhất Thanh từ phòng sinh đi ra muốn gặp người nhà ngay nên đã mời hai người họ vào cung rồi.”
Hắn nhấn rất mạnh chữ “Mời” khiến câu từ không mấy lịch sự, Thiệu Thành cũng nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện.
Một khi cần lựa chọn, ông ta nhất định sẽ chọn con ruột mình không hề do dự, có lẽ Bạch Gia Thụ cũng nghĩ ra điểm này từ sớm.
Cho nên ông ta đã có kế hoạch dự phòng.
Nhưng dù nghĩ thế nào Thiệu Thành cũng không ngờ được, Bạch Gia Thụ vẫn bắt giữ vợ con mình làm con tin trong khi ông ta còn đang nắm quyền chỉ huy quân sự trong tay.
“Bệ hạ.” Thiệu Thành chân thành nhắc nhở, “Bọn họ cũng là người nhà của ngài đấy.”
Lời này nghe vô cùng quen tai, Bạch Gia Thụ lấy từ tay người hầu một cốc rượu khác, ngửa đầu suy nghĩ giây lát: “Anh trai ta cũng từng nói giống như thế.”
Thiệu Thành nhận ra câu mình vừa buột miệng vô cùng ngu xuẩn. Bạch Dật và Bạch Hạc Đình mới là người nhà của hắn, nhưng cuối cùng bọn họ gặp phải kết cục như thế nào?
Bạch Gia Thụ không chờ ông ta lên tiếng đã tiếp tục nói: “Chính vì chúng ta là người nhà nên ta càng phải giấu họ ở nơi an toàn nhất.” Hắn uống một hơi hết cốc rượu rồi nhìn Thiệu Thành, tốc độ nói rất chậm nhưng ngữ khí chắc chắn, “Ông, sẽ không tìm thấy họ đâu.”
“Ngài làm vậy không có lợi ——”
“Có lẽ Thiệu tướng quân phải đích thân đi Urdan một chuyến rồi.”
Thiệu Thành ngẩn người: “Ngài nói gì vậy?”
“Bọn họ nói,” Bạch Gia Thụ vô cảm giải thích, “Chỉ cần giao ra thủ phạm năm đó hãm hại Bùi Nguyên soái, họ sẽ lập tức thả Thiệu Nhất Tiêu ra.”
Bùi Nguyên soái. Xưng hô Bùi Minh thế này đã đại diện cho thái độ của hắn. Thế nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn cả việc Bạch Gia Thụ dễ dàng phản bội chính là, người Urdan vậy mà lại đưa ra điều kiện trao đổi.
Bây giờ đã không còn bất cứ bằng chứng nào chứng minh ông ta hãm hại Bùi Minh, Thiệu Thành cũng từng có dự định bắt Bạch Gia Thụ đổi Thiệu Nhất Tiêu về rồi mới bàn bạc kỹ hơn. Nhưng xem ra, chính ông ta cũng phạm phải một sai lầm tương tự Thiệu Nhất Tiêu rồi.
Ông ta quá xem thường đối thủ. Dù là người Urdan hay là Bạch Gia Thụ, Thiệu Thành đã xem thường toàn bộ.
“Bọn họ sẽ không giữ lời đâu.” Thiệu Thành lạnh lùng nói.
“Ta cũng cho là vậy.” Bạch Gia Thụ gật đầu tán thành.
“Chẳng qua…” Hắn rướn nửa người trên nhìn thẳng vào Thiệu Thành, nghiêm túc hỏi, “Nếu ta không giao ông ra, ông sẽ mang ta đi đổi người đúng không?”
Thiệu Thành không tiếp lời. Bạch Gia Thụ quan sát gương mặt đối phương càng ngày càng sầm xuống, nói tiếp: “Thiệu tướng quân, ta vẫn chưa rõ số quân tiếp viện ông rút về giữa đường kia là để bảo vệ ta, hay là để khống chế ta?”
Lời nói đến nước này, Thiệu Thành sẽ không chống chế thêm nửa chữ. Đây là lần đầu tiên ông ta cảm nhận rõ ràng —— Bạch Gia Thụ đúng là con trai ruột của Bạch Dật.
Hắn giống hệt như gã phụ vương bạc bẽo của mình. Trong mắt bọn họ chỉ có mỗi bản thân, còn vạn vật trên thế gian đều là công cụ phục vụ cho mục đích của họ. Không có một vật hay một người nào ở lại trong lòng họ quá lâu, cũng sẽ không có bất cứ thứ gì được họ hạ mình quý trọng.
Những người như vậy là đáng sợ nhất, nhưng cũng đáng buồn nhất.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive