Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 112.
Edit: Leia
Tầm nhìn hoàn toàn đảo lộn, mọi thứ diễn ra quá nhanh, thậm chí Bạch Hạc Đình còn chưa hiểu Lạc Tòng Dã mới hô cái gì đã thấy hắn lao tới như một viên đạn pháo, một thứ khác kèm theo cơn gió lạnh buốt cũng bay vụt qua họ.
Hai người trượt vài mét trên nền băng mới dừng lại được. Lạc Tòng Dã chưa hết hoảng hồn thở hổn hển, vừa vươn hai tay ôm y vào ngực vừa quay đầu liếc nhìn mũi tên bắn lén mới cắm phập xuống đất, cao giọng quát lên: “Tại sao anh lại phân tâm!”
Tuy hắn không đội mũ nhưng bộ giáp trên người vẫn nặng điên, đè lên người Bạch Hạc Đình như một ngọn núi làm y có cảm giác mình sắp bị ngọn núi này đè gãy hết xương. Nhưng cũng chính sức nặng này cũng mang đến cảm giác an toàn kỳ lạ.
Y ngửa đầu nhìn về nơi giao chiến, kỵ binh tiếp viện vừa đẩy tuyến chiến đấu tiến lên.
Thắng bại đã rõ.
“Em nặng quá.” Y bực bội nói.
Lạc Tòng Dã không quan tâm đến lời hờn dỗi mà nhìn vào mắt y, trách mắng lần thứ hai: “Ở trên chiến trường mà anh dám thất thần!”
Ngữ khí hắn quá hung dữ làm Bạch Hạc Đình giật thót. Y rất muốn đổ lỗi cho pheromone của hắn làm hại, nhưng ngẫm lại mới nhớ, mệnh lệnh không cho hắn dùng miếng dán ức chế trên chiến trận cũng do chính mình đưa ra.
Thế là y mím môi không đáp, Lạc Tòng Dã cũng không định chờ y đáp trả, âm lượng cất cao hơn: “Tại sao không mang mũ giáp?”
Mũ giáp vừa nặng vừa không tiện, từ xưa Bạch Hạc Đình đã không có thói quen đội nhưng cũng chưa từng bị ai hỏi dồn bắt bẻ. Y bèn nhíu mày hỏi ngược: “Em cũng không đội mà?” Lại giơ chân đá Lạc Tòng Dã, “Đứng lên đi. Nặng quá.”
Lạc Tòng Dã chống khuỷu tay nâng người lên để không đè hết trọng lượng cơ thể lên y, nhưng hắn cũng không đứng dậy mà nghiêng qua vùi đầu vào mặt tuyết lạnh.
Giống hệt như một quả bóng đột ngột xì hơi.
“Tại sao không nói cho ta biết.” Giọng nói đột ngột hạ xuống gần như không thể nghe rõ giữa tiếng đạn bắn và tiếng chém giết.
Bạch Hạc Đình nghiêng đầu nhìn hắn.
Từ thung lũng Bania đến hồ Urdan, cả quá trình y hoàn toàn không tuân theo kế hoạch đã định sẵn. Chưa nói đến chuyện tự công khai thân phận khiến quân cách mạnh hỗn loạn, vì để bắt sống Thiệu Nhất Tiêu, bọn họ đã tổn thất hơn dự tính ít nhất là gấp đôi.
Y nâng tay áp lên gáy Lạc Tòng Dã, v**t v* từ mái tóc đen xuống gò má bị tuyết bám lạnh ngắt, khẽ nói với hắn: “Bắt sống Thiệu Nhất Tiêu là điều cần thiết. Chuyện em phải làm bây giờ là đừng để họ hy sinh vô ích.”
Nhưng đầu ngón tay y chợt bị thứ gì đó nhiễm ướt.
“Em đang khóc à?” Y cố gắng xoay mặt Lạc Tòng Dã về phía mình.
Lạc Tòng Dã không cho đối phương xoay. Hắn quay đầu vùi vào hõm vai nhuốm máu của Bạch Hạc Đình, khàn giọng thốt ra một chữ: “Đau.”
Bạch Hạc Đình ngẩng đầu đánh giá một lượt, lại dùng tay s* s**ng thân trên hắn mấy lần vẫn không tìm thấy vết thương nào.
“Nói linh tinh.” Y vỗ lên hai má Lạc Tòng Dã, nghiêm túc nói, “Không được khóc.”
“Bạch Hạc Đình, ta thật sự…” Lạc Tòng Dã cau mày, giọng còn khàn đi vài phần hơn trước, “Đau đớn muốn chết.”
Gọng hắn quá yếu ớt làm Bạch Hạc Đình cũng hoang mang: “Vừa rồi ngã đau lắm à?”
Y nhớ rõ Lạc Tòng Dã đã dùng tay che chắn cho mình khi ngã xuống tuyết, vì thế liền nhấc người lên muốn xác nhận: “Gãy tay rồi?”
Lạc Tòng Dã siết chặt tay hơn.
Ngực hắn đau nhói, không chỉ ngực, toàn thân hắn chỗ nào cũng đau đến run rẩy. Lạc Tòng Dã không sợ đau, dù là ở thời niên thiếu tập khống chế pheromone hay là bốn năm trước bị Bạch Hạc Đình trói dưới hầm ngục cứa dao mỗi ngày, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa từng sợ đau.
Nhưng giờ phút này rõ ràng không bị một vết thương ngoài da nào, hắn lại đau như sắp chết.
Hắn oán hận bản thân mình bốn năm trước quá vô dụng, hận bản thân mình hiện tại quá ngu ngốc. Hắn luôn muốn trở thành cây mâu chiếc thuẫn cho Bạch Hạc Đình, nhưng kết quả vẫn biến mình thành điểm yếu lớn nhất của y. Hắn hận Bùi Minh bao nhiêu năm, cuối cùng lại làm chuyện không khác gì ông ấy.
Hắn đánh dấu vĩnh viễn một Omega rồi bỏ rơi y, bỏ lại cả…
Hơi thở của Lạc Tòng Dã quá nặng nề, mỗi một lần hít thở lồng ngực đều như bị ai xé toạc. Nhát dao kia bốn năm trước từng cắt ngang bụng Bạch Hạc Đình, giờ phút này đang cắt vào trái tim hắn.
“Là tại ta.”
Nước mắt rất lạnh, nhưng giữa vùng không gian đầy tuyết này vẫn mang theo nhiệt độ làm tan chảy vết máu đông thành vụn băng trên cổ Bạch Hạc Đình.
Đột nhiên Bạch Hạc Đình im bặt.
Mười tám năm trước, ngay trên mảnh đất này y đã cứu mạng một thằng nhóc quật cường, thích khóc nhưng cũng rất ấm áp. Quyết định vừa bốc đồng vừa liều lĩnh đó mở ra một câu chuyện không nên bắt đầu, bất tri bất giác thay đổi toàn bộ cuộc đời y.
“Ta biết ngay mà…” Y khẽ thở dài, “Em đúng là đồ mít ướt.”
Trước khi đi y đã để lại cho Lạc Tòng Dã ba người, ba người kia chính là tuyến phòng thủ cuối cùng của trận chiến này, cũng là phòng tuyến bất khả xâm phạm nhất. Chẳng qua, để giữ vững tuyến phòng thủ đó, cái giá phải trả chính là bắt một người sống không bằng chết.
Y nâng một bàn tay đặt lên lưng Lạc Tòng Dã, tay kia cũng vòng qua. “Ta phạm sai lầm, nhưng ta đã cố hết sức.” Y ghé sát vào tai Lạc Tòng Dã, khẽ khàng nói, “Em cũng cố hết sức rồi.”
Bốn năm trước, mãi đến khi Bạch Gia Thu nâng cốc lên uống y mới dám nhận cốc rượu, chỉ là không thể ngờ đối phương lại hạ thuốc vào trong cốc.
Mọi thứ đã qua không thể quay lại, nhưng ít nhất cả y và Lạc Tòng Dã đều còn sống. Chỉ cần còn sống, câu chuyện sẽ còn tiếp tục kể.
“Sao em vẫn thích khóc như thế nhỉ?” Y vỗ vỗ lưng Lạc Tòng Dã, sầm giọng cảnh cáo, “Không được khóc. Bây giờ ta không có sức lực đánh em.”
Lạc Tòng Dã ngẩng đầu lên.
Đôi mắt hắn vừa sưng vừa đỏ, tóc bết dính đầy vụn tuyết, gương mặt anh tuấn bị máu trên người Bạch Hạc Đình dây bẩn. Dáng vẻ chật vật này khiến Bạch Hạc Đình nhớ đến thằng nhóc con mười tám năm trước, người đã vươn cánh tay ngắn ngủn ra cho y một cái ôm ấm áp.
Cái ôm đó dường như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
Thằng nhóc con đó nháy mắt cũng trưởng thành rồi.
Lạc Tòng Dã nâng tay lau đi một vết máu trên mặt Bạch Hạc Đình, sau đó áp cả hai bàn tay lên hai má.
Mặt băng rung chuyển không ngừng dưới làn mưa đạn pháo.
Giữa ngọn lửa chiến tranh, giữa một vũng máu nhầy nhụa, tại nơi câu chuyện bắt đầu, Lạc Tòng Dã cúi đầu, không thèm quan tâm hoàn cảnh xung quanh ra gì ——
Hôn lên ánh trăng của hắn.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive