Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 111.
Edit: Leia
Bạch Hạc Đình đứng yên đón gió, ngẩng mặt nhìn lên mặt trời chói chang trên đầu.
Bộ giáp trên người y đã nhuốm đầy máu nhìn không ra màu sắc cũ, vậy mà Thiệu Nhất Tiêu vẫn chuẩn xác tìm được y giữa đám đông hỗn loạn.
Trong quân vẫn luôn có người nói Bạch Hạc Đình trên chiến trường là tử thần ai nghe cũng sợ mất mật, dù là đánh cận chiến hay tổ chức chiến thuật đều dứt khoát tàn nhẫn, mỗi chiêu mỗi đòn đều nhắm thẳng vào nơi yếu hại của đối phương. Từ thời khắc Bạch Hạc Đình xuất hiện trong thung lũng Bania, Thiệu Nhất Tiêu không dám thả lỏng một giây nào. Họ đã chiến đấu ác liệt với phản quân ròng rã mấy ngày liền, đẩy lùi đối phương về đây với ưu thế rõ ràng áp đảo.
Cho dù là thế, Thiệu Nhất Tiêu vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Tuy không trinh sát ra tung tích viện binh của phản quân, nhưng gã biết rõ —— Trước mặt một đối thủ lợi hại như Bạch Hạc Đình, dù có nắm chắc phần thắng trong tay thì cũng không thể hành động vội vã, bởi vì mỗi bước đi sai lầm đều có thể dẫn thẳng quân mình vào bẫy.
Chẳng qua danh hiệu “Tử thần” có lẽ là tâng bốc quá đà rồi. Đứng cách mấy chục mét gã vẫn nhận ra động tác của Bạch Hạc Đình có hơi chậm chạp, thậm chí ngay lúc nãy y còn không thể rút nổi thanh kiếm vừa c*m v** ngực thi thể dưới chân.
Tử thần mà mọi người luôn run sợ xét cho cùng cũng chỉ là một người trần mắt thịt.
“Anh còn ổn không thế?” Bắc Dương lùi về sau hai bước đứng sóng vai cùng Bạch Hạc Đình, xác nhận lại lần nữa.
Bạch Hạc Đình thở hổn hển không trả lời. Thể lực y đã không còn được như bốn năm trước. Suốt chặng đường y luôn một đội kỵ binh nhẹ bọc hậu phía sau, tránh được vài trận cận chiến đẫm máu và giúp quân chủ lực giữ sức tối đa, nhưng chính mình cũng đã sắp kiệt sức. Y buông chuôi kiếm đồng thời rút vỏ kiếm khỏi thắt lưng ném xuống đất, lại rút ra một con dao găm khác.
Thiệu Nhất Tiêu thông minh hơn y nghĩ. Gã rất cẩn thận, không dễ dàng xuất hiện trên tiền tuyến. Nhưng giờ phút này Bạch Hạc Đình lại lặng lẽ nhếch khóe môi.
Y đã nhận ra mùi thuốc lá gay mũi giữa bầu không khí đầy máu tanh nồng nặc.
Điều này là đương nhiên, nếu mục tiêu của Thiệu Nhất Tiêu là cái đầu mình thì đi đến bước này chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Nhóc con.” Y khởi động mấy ngón tay cứng ngắc, liếc nhìn Bắc Dương rồi nói, “Kẻ thù của cậu tụ tập đông đủ rồi đấy.”
Trước khi y lên tiếng Bắc Dương cũng đã trông thấy Thiệu Nhất Tiêu giữa trận hỗn chiến. Gã chỉ huy Alpha ngồi trên chiến mã đó từng nhốt Bắc Thừa Chu vào một lồng giam chật chội, để mặc người ngoài xâm phạm như súc vật. Còn người đang đứng cạnh hắn lại bắn thủng yết hầu anh trai hắn bằng một mũi tên.
Trên tay họ đều dính máu Bắc Thừa Chu.
“Không buồn cười chút nào.” Bắc Dương lau máu bắn trên mặt mình, để lộ sắc mặt xanh mét.
Bạch Hạc Đình khẽ cười thành tiếng.
Người trẻ tuổi này chỉ ở cùng y có mấy ngày không ngờ đã nghe hiểu y đang nói gì, thậm chí còn nhận ra câu nào là đùa câu nào là thật. Đây là kiểu ăn ý chỉ có thể đạt được khi chấp nhận giao phó lưng mình cho đối phương.
Bắc Dương không muốn tiếp tục đề tài này nữa, lạnh lùng nói: “Thằng nhãi kia cũng cẩn thận đấy, nếu hắn còn không xuất hiện ta sẽ giết thẳng vào trong.”
Nói xong hắn lại lướt mắt về phía nam, liếc nhìn Bạch Hạc Đình dò hỏi.
Bạch Hạc Đình gật đầu, chỉ dặn đúng một câu: “Đừng làm gì ngu ngốc.”
Bắc Dương cũng gật đầu nắm chặt trường kiếm trong tay, đoạn nâng tay trái ra hiệu cho đội Alpha phía sau mình.
“Ta biết.” Hắn hít sâu một hơi rồi thở ra thật mạnh, ánh mắt luôn dán chặt lên người Thiệu Nhất Tiêu, “Anh vẫn muốn sống.”
*
Một lá cờ đột nhiên giương cao phía sau lưng Bạch Hạc Đình. Giữa những lá cờ quân cách mạng mang gia huy của Bùi Minh, lá cờ lông vũ ba màu này trông bắt mắt dị thường. Thiệu Nhất Tiêu không kịp suy nghĩ kỹ, ánh mắt đã theo phản xạ nhìn về hướng nam.
Đó là vị trí thích hợp để mai phục nhất trên chiến trường này.
Phó tướng đi bên cạnh gã cũng nhìn theo, sau đó kinh ngạc trợn to mắt ——
Đất rung núi chuyển.
Tiếng đại bác gầm rú chói tai lập tức át đi tiếng hô hoán của binh lính. Một toán kỵ binh cũng đang phi nước đại về phía chiến họ, mang theo một cơn mưa đại bác từ trên trời trút xuống.
Đầu óc Thiệu Nhất Tiêu trống rỗng trong giây lát.
Lính trinh sát do gã phái đi cũng không phát hiện ra dấu vết người Urdan vận chuyển đại bác, tại sao số đại bác đó lại lặng lẽ xuất hiện ở đây?
Đám ngựa chiến hoảng loạn giữa tiếng ồn đinh tai nhức óc, Thiệu Nhất Tiêu bị bắt xuống ngựa nhưng gần như không thể đứng vững. Gã quay đầu nhìn, lập tức chứng kiến cảnh tượng không khác gì địa ngục.
Từng viên đạn đá khổng lồ trút xuống sau lưng gã, ngựa hoảng hốt bỏ chạy, binh lính la hét đau đớn giữa tiếng nổ. Chuyện khó tin nhất chính là ở vị trí đạn đá bổ xuống, quân của gã cũng rơi thẳng xuống những khe nứt trên mặt đất!
Sao có thể như vậy?
Dù là đại bác ở kích thước này cũng tuyệt đối không thể chẻ đôi mặt đất…
Thiệu Nhất Tiêu rút kiếm ra khỏi vỏ, đâm lưỡi kiếm thép nặng trịch xuống nền đất đầy tuyết đọng dưới chân, nhưng mũi kiếm nhanh chóng va phải thứ gì đó cứng rắn cùng một tiếng rắc giòn vang. Mất vài giây sau cuối cùng gã mới tỉnh táo trở lại. Địa thế vùng này quá mức bằng phẳng, không có bất kỳ dấu hiệu nào để xác định vị trí, thế nên gã mới không nhận ra mình đang không đứng trên bình nguyên.
Mà là ——
Hồ Urdan đóng một lớp băng dày trong mùa đông lạnh giá.
*
Mùa xuân đến Urdan muộn hơn so với miền nam.
Nền băng rắn chắc vỡ vụn đổ sụp dưới sức mạnh của đạn đá và pháo nổ, những tảng băng lớn cứ thế chìm xuống lòng hồ cùng mọi thứ trên bề mặt nó. Nước hồ băng giá nhanh chóng chuyển sang màu đỏ đục ngầu. Không lâu sau, số quân cách mạng vừa tháo chạy trước đó đã tụ tập vào vùng trung tâm, bao vây quân đội hoàng gia trong màn đạn pháo dữ dội. Bắc Dương dẫn quân thực hiện tấn công bọc sườn, giao chiến trực tiếp với quân địch đang chống cự quyết liệt.
Cục diện trận chiến đã hoàn toàn đảo ngược nhưng trên mặt Bạch Hạc Đình không xuất hiện chút vui mừng nào. Y vẫn đứng yên tại chỗ im lặng nhìn tình hình hỗn loạn trước mắt. Trong số các thi thể chìm xuống đáy hồ, có rất nhiều người đã từng kề vai chiến đấu cạnh y. Giống hệt như bốn năm trước, lưỡi kiếm của y lại quay về chĩa thẳng vào người nhà mình.
Y cắm dao găm vào vỏ, đột nhiên ngước nhìn lên theo hướng mùi pheromone quen thuộc.
Lạc Tòng Dã cúi thấp người trên lưng ngựa như một cơn gió, như một tia chớp, vó ngựa hất tung mặt đất thành một đám sương trắng phía sau lưng. Vẻ u ám trên mặt Bạch Hạc Đình cuối cùng cũng hơi giãn ra, nhưng lúc này Lạc Tòng Dã lại hét lớn, ánh mắt cực kỳ hoảng hốt khi nhìn vào mắt y: “Cẩn thận phía sau!”
Lời tác giả:
Chi tiết bắn phá hồ băng được lấy cảm hứng từ trận chiến Austerlitz*.
*Trận Austerlitz (còn gọi là Trận Ba Hoàng đế hay Trận Tam Hoàng), là một trong những trận đánh quan trọng và có tính chất quyết định trong chiến tranh Napoléon. Trận đánh xảy ra ngày 2 tháng 12 năm 1805 gần thị trấn Austerlitz (Slavkov u Brna, Cộng hòa Séc), tại đây đại quân Pháp do hoàng đế Napoléon I chỉ huy đánh bại một đội quân đông hơn của Nga-Áo do Nga hoàng Aleksandr I và hoàng đế Áo-La Mã Thần Thánh Franz II chỉ huy.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive