Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 110

Trước Tiếp

Chương 110.

Edit: Leia

Trên chiến trường, chuyện thắng bại thường chỉ được quyết định trong chớp mắt.

Nhưng giờ đây tình huống bất ngờ đã xảy ra. Quân ta rõ ràng đã tiến vào khu vực an toàn nhưng Bắc Dương vẫn chậm chạp chưa ra tín hiệu, không biết là cố ý hay vì đang gặp phải nguy hiểm. Nếu là vế trước Lạc Tòng Dã tình nguyện tin tưởng vào phán đoán của hắn, huống chi giờ phút này người hắn đang kề vai chiến đấu chính là Bạch Hạc Đình. Nhưng nếu bọn họ rơi vào cảnh nguy hiểm, không thể gửi tín hiệu đúng lúc…

Giữa cơn gió lạnh thấu xương, sau lưng Lạc Tòng Dã lại ướt sũng mồ hôi lạnh. Hắn nâng một tay ra lệnh cho Tô Cẩn Văn tiếp tục đợi: “Chờ thêm một chút.”

Trên sườn dốc cao này, năm mươi khẩu đại bác đồng nặng cùng một đội pháo binh thiện chiến đã sẵn sàng trận địa nghênh đón quân địch, phía sau họ còn có một đội kỵ binh tinh nhuệ tiếp viện.

Dưới chân núi đang diễn ra cảnh tượng tàn sát đẫm máu.

Chênh lệch lực lượng giữa hai bên là quá lớn, nếu cứ tiếp tục thế này sẽ chỉ có thể để mặc đối phương tùy ý chém giết đồng đội mình đến người cuối cùng. Tô Cẩn Văn không nhịn được tiến lên từng bước, lại nói một câu: “Cứ đợi mãi như vậy, toàn bộ cố gắng của chúng ta sẽ trở nên vô nghĩa.”

Ngoại trừ người Urdan, quân cách mạng còn bao gồm các học giả và kỹ thuật sư bị Giáo hội đàn áp, các thành viên từ cuộc nổi dậy Omega vài năm trước cùng người thân bạn bè họ. Tô Cẩn Văn nằm trong số nhóm người sau. Lời của anh ta có lẽ mang theo chút cảm xúc chủ quan, nhưng quả thực vẫn đánh giá tình hình khá chính xác.

Sau khi biết tin Bạch Hạc Đình xuất hiện trong thung lũng Bania, cung điện chắc chắn phái thêm quân tiếp viện. Nếu bọn họ phải chịu thương vong quá lớn trong trận chiến này thì sẽ không thể đối phó được trận giao tranh ác chiến sắp tới.

Bàn tay Lạc Tòng Dã vẫn dừng giữa không trung, lặp lại dứt khoát: “Chờ.”

“Chỉ huy.” Giọng Tô Cẩn Văn sầm xuống, “Ta tôn trọng cậu, nhưng cũng xin cậu đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng toàn cuộc.” Dừng một chút lại uyển chuyển nói, “Nếu anh ta chết trong trận chiến này cũng xem như lấy công chuộc tội .”

Lời vừa dứt, Tô Hạnh Xuyên lập tức đưa tay đè vai Lạc Tòng Dã, nhưng ông ta nhận ra hành động của mình hơi dư thừa nên lại thu tay về.

“Anh ấy đã giết kẻ làm nhục mẹ ta, sau đó cứu ta.” Lạc Tòng Dã nhìn xuống chân núi, sắc mặt nghiêm túc, ngữ khí cũng rất bình tĩnh, “Anh ấy có tội gì?”

Một câu này dường như phủ định mọi sự hy sinh của đám người Bắc Thừa Chu, đội kỵ binh phía sau lập tức vang lên những tiếng xì xào bất mãn. Tô Cẩn Văn thấy hắn khăng khăng theo ý mình, trong lòng càng lo lắng hơn: “Cậu có từng suy nghĩ, nếu anh ta sống sót cậu sẽ phải giải quyết nhiều rắc rối hơn nữa không?”

Nói xong anh ta lập tức hối hận, nhưng một kỵ binh khác đã thẳng thắn nói nốt ẩn ý bên trong: “Lật đổ một đứa con của Bạch Dật rồi đưa một đứa con khác lên, mọi nỗ lực của chúng ta xem như vô nghĩa rồi.”

Cả sườn dốc lập tức bị im lặng bao trùm.

Những lời như vậy ở thời điểm này đúng là không thích hợp, nhưng người kia đã nói ra tiếng lòng của tuyệt đại đa số người có mặt. Chẳng mấy chốc đã có một người khác lên tiếng phá tan sự im lặng chết người: “Nếu không có ngài ấy, cố gắng của các người đã vô nghĩa từ lâu rồi.”

Giọng nói này hơi xa lạ khiến mọi người đồng loạt quay đầu nhìn.

Khưu Trầm đứng dựa vào một gốc cây khô cong oằn vì tuyết, ánh mắt dán chặt xuống chân núi như không nhận ra ý thù địch rõ ràng xung quanh: “Năm đó nếu tướng quân không ra tay, chỉ huy của các người, huyết mạch cuối cùng của Nguyên soái nhà các người đã sớm mất mạng rồi.”

Tô Hạnh Xuyên là người quen cũ của Lâm Tại Thường, Giang Hàn có uy tín cao trong quân, chỉ riêng Khưu Trầm là không có gì cả. Anh ta là một người ngoài không được hoan nghênh, cũng là một kẻ xâm nhập trắng trợn. Bầu không khí càng trở nên căng thẳng, Tô Cẩn Văn nghiêm mặt: “Hắn không nên xuất hiện ở đây.”

“Như vậy rất lãng phí thời gian.” Lạc Tòng Dã không nói gì nữa mà gọi ngựa đến, phất tay với chỉ huy kỵ binh phía sau, “Các người, đi theo ta.”

Đội quân tinh nhuệ nghìn người này vốn mang nhiệm vụ hỗ trợ quân chủ lực dọn dẹp chiến trường, Tô Cẩn Văn lập tức đuổi theo chặn đường hắn. “Thiếu quyết đoán là điều tối kỵ trên chiến trường.” Dưới tình thế cấp bách, tốc độ nói của anh ta cũng nhanh hơn, “Bốn năm trước chúng ta đã mất Bắc Thừa Chu, lần này chẳng lẽ phải hy sinh toàn bộ sao?”

“Tính toán thời gian đi.” Lạc Tòng Dã xoay người lên ngựa, ra lệnh, “Mười lăm phút sau, không cần biết có nhận được tín hiệu hay không, cứ hạ lệnh nổ súng.”

Nhưng Tô Cẩn Văn lại tiến về hướng con ngựa thêm một bước.

Chiến mã giật mình giơ cao vó trước hí vang, Lạc Tòng Dã lớn tiếng quát: “Anh muốn làm gì!”

“Ta biết, đánh giặc luôn phải chấp nhận hy sinh.” Tô Cẩn Văn gác lưỡi kiếm lên cổ mình, hai mắt đỏ bừng như sắp bật máu, “Ta có thể là người hy sinh, nhưng cậu thì không được.”

Thời gian cứ trôi qua trong bế tắc, Lạc Tòng Dã cụp mắt nhìn vết máu ứa ra trên cổ Tô Cẩn Văn, lạnh lùng quát: “Tránh ra.”

Khưu Trầm đứng ở đằng xa đồng thời lên tiếng: “Nếu chán sống, ta có thể tiễn ngươi đi một đoạn.”

Chân anh ta chưa rời khỏi vị trí nhưng tay đã đè vào chuôi kiếm. Tình huống phía trước còn chưa rõ mà phía sau sắp hỏng bét đến nơi, Tô Hạnh Xuyên vội vàng khuyên nhủ: “Khâu phó tướng, đừng kích động.”

“Ta không quan tâm bọn họ có bị diệt toàn quân hay không.” Khưu Trầm liếc nhìn Tô Hạnh Xuyên rồi lại nhìn xuống núi, “Nhưng người đó chắc chắn không thể là người hy sinh.”

Một cơn gió mạnh rít qua hất đổ cốc rượu đã nguội lạnh, chất lỏng đỏ tươi chảy xuống mép bàn, làm tan chảy một vệt loang lổ trên nền tuyết.

Một bàn tay mảnh khảnh đưa ra nhấc chiếc cốc rỗng lên.

“Bốn năm trước…” Người nãy giờ luôn không lên tiếng đột nhiên mở miệng, “Để bảo vệ người của các vị, Bạch Hạc Đình đã lựa chọn hy sinh bản thân, các vị không thể để anh ấy hy sinh thêm một lần nữa.”

Lạc Tòng Dã nhìn sang.

Giang Hàn cũng đang nhìn hắn.

“Cậu đúng là kẻ may mắn nhưng đần độn.” Giang Hàn mỉm cười.

Nụ cười của anh ta cất giấu vô số cảm xúc phức tạp, khiến trái tim Lạc Tòng Dã cũng chùng xuống chẳng rõ lý do.

“Nếu nhất định phải phán xét đúng sai bằng kết quả…” Cơn ác mộng đeo bám mình suốt bốn năm cuối cùng cũng được giải phóng, nhưng Giang Hàn không cảm thấy nhẹ nhõm mà chỉ thấy mệt mỏi vô cùng tận, “Vậy thì người cần bị phán xét phải là ta. Ta chính là kẻ đã tự tay g**t ch*t huyết mạch của Bùi Nguyên soái.”

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Giang Hàn hạ mắt, vô thức v**t v* cốc rượu trong tay.

“Rõ ràng anh ấy có thể im lặng chấp nhận giải phẫu xóa đánh dấu, nhưng cuối cùng vẫn đau khổ cầu xin ta thương xót nương tay.” Ngón tay bị vết rượu còn sót lại trên thành cốc nhiễm đỏ như thể đang dính máu, “Năm đó Quốc vương muốn anh ấy chết không phải vì anh ấy đe dọa đến vương vị.”

Giang Hàn chỉ tạm dừng vài giây ngắn ngủi, nhưng với Lạc Tòng Dã thì như cả thế kỷ vừa trôi qua.

Giang Hàn nâng mắt, nhìn hắn nói: “Mà bởi vì anh ấy muốn giữ lại đứa con của cậu.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp