Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 109.
Edit: Leia
Một mũi tên dài sượt qua giáp vai Bạch Hạc Đình, lưu loát cắm sâu vào nền tuyết ngay sau lưng y.
Duy trì độ chính xác ở khoảng cách xa như thế có thể xem là tài giỏi, nhưng trên chiến trường, chỉ sở hữu mỗi kỹ năng bắn cung tài giỏi là không đủ.
“Ta nghĩ mình đã nói rất rõ ràng rồi, vậy mà Thiệu tiểu tướng quân vẫn muốn đối đầu?” Bạch Hạc Đình không thèm liếc nhìn mũi tên, ngữ điệu trầm ổn như thường, “Ngươi có từng nghĩ mũi tên vừa sượt qua ta chính là chỉ thị do Chúa ban xuống hay không.”
“Đừng hòng ăn nói bậy bạ!” Nơi y đứng vốn nằm ngoài tầm bắn, rõ ràng đã có chuẩn bị sẵn từ trước. Hai mắt Thiệu Nhất Tiêu đỏ bừng, hung hăng ném cây cung bằng gỗ sam xuống đất, “Tất cả mọi người đều biết tiên vương chỉ cưới một Vương hậu duy nhất! Bạch tướng quân công khai nói ra lời đại nghịch như vậy, xem ra là đã quyết tâm đi theo quân phản loạn rồi?”
Bạch Hạc Đình có thể cảm nhận sát ý từ mùi pheromone thuốc lá nồng nặc của gã, nhưng phía sau gã đã có vài cung thủ hạ cung tên trong tay, cùng lúc đó, điểm mai phục phía trên cao cũng truyền đến tiếng xôn xao hỗn loạn.
Khuôn mặt Bạch Hạc Đình không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, những người này đều do y nhờ Tô Hạnh Xuyên bí mật liên lạc giúp. Bạch Dật mất hơn mười năm vẫn chưa thể hoàn toàn hủy diệt hết dấu vết tồn tại của Bùi Minh, Bạch Gia Thụ muốn dùng bốn năm ngắn ngủi để loại trừ hoàn toàn tâm phúc của y trong quân doanh rõ ràng chỉ là ảo tưởng hão huyền.
Thế nhưng hỗn loạn chỉ là tạm thời, phục tùng và kỷ luật mới là bản năng của quân đội. Y biết rõ mình không thể nán lại một mình quá lâu nên cố nhìn qua những gương mặt quen thuộc lần cuối.
“Hôm nay ta đến chỉ để nói những lời này.” Y nắm chặt dây cương, ngữ điệu nhắc nhở chậm rãi và thận trọng, “Ta không hy vọng tay mình phải dính máu người nhà. Bất luận là ai, chỉ cần đuổi theo ra khỏi thung lũng ——”
Omega lạnh lùng kiêu hãnh ngẩng cao đầu, rành rọt thốt ra lời cảnh cáo cuối cùng: “Từ nay về sau, hắn chính là kẻ thù của tiên vương, kẻ thù của người lập quốc, cũng là —— kẻ phản bội vương quốc này.”
*
Tuyết rơi dày cuốn trôi hết bụi bặm sương mù, khiến thế giới trở nên sáng sủa hơn bao giờ hết, thế nhưng Lạc Tòng Dã vẫn không có tâm trí thưởng thức cảnh đẹp. Hắn đứng trên sườn dốc cao nhìn chằm chằm vào mặt vùng đất bằng phẳng phủ đầy băng phía trước, cố tập trung phán đoán xem quân chủ lực sẽ xuất hiện từ hướng nào.
Hắn biết rõ Bạch Hạc Đình sẽ không hành động hoàn toàn theo kế hoạch, nhưng tin tức truyền về từ tiền tuyến vẫn vượt xa ngoài tầm tưởng tượng.
Bạch Hạc Đình công khai tuyên bố mình mới là đứa con đầu lòng hợp pháp của Bạch Dật.
Phản ứng của người Urdan khi nghe tin tương đối tiêu cực, rất nhiều người cho rằng họ đã bị Bạch Hạc Đình lợi dụng, trở thành công cụ cho y trở về tranh đoạt vương vị, may mà trước mặt quân địch tất cả vẫn còn giữ được lý trí. Ai nấy biết rõ hiện giờ không phải lúc phân tâm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, mặt băng bên dưới sẽ sớm bị làn sóng người nhấn chìm.
“Uống chút gì cho ấm đi.”
Lạc Tòng Dã nghe tiếng quay đầu, trông thấy Tô Hạnh Xuyên đứng sau lưng mình.
Từ năm sáu tuổi được Bạch Hạc Đình đưa về kinh đô, vị quản gia đáng tin cậy này đã luôn đối xử với hắn rất tốt. Giọng nói của ông ta khiến Lạc Tòng Dã vốn đang căng thẳng thần kinh cuối cùng cũng thả lỏng đi đôi chút.
Tô Hạnh Xuyên tiếp tục tiến lên vài bước, nhét cốc rượu hâm nóng vào tay hắn rồi lùi ra sau. Khói trắng dày đặc bốc lên từ miệng cốc, Lạc Tòng Dã cầm cốc nhưng không uống, tầm mắt vẫn đảo qua vị trí mình đã nhìn chằm chằm không biết bao nhiêu ngày nay.
“Ta không nên để anh ấy đi.” Hắn lẩm bẩm.
Sao hắn có thể bỏ qua chi tiết này? Bạch Hạc Đình sẽ không vô duyên vô cớ trốn biệt trong một làng chài nhỏ hẻo lánh. Sở dĩ y phải giấu mình thật kỹ là vì một khi xuất hiện nhất định sẽ gây ra tai họa. Sự tồn tại của y làm lung lay chiếc vương miện trên đầu Bạch Gia Thụ, người kia chắc chắn sẽ muốn tìm mọi cách lấy mạng y, vĩnh viễn diệt trừ hậu họa.
Vậy mà hắn vẫn đồng ý để Bạch Hạc Đình đi làm chim mồi.
Cả ngày hôm nay hắn chưa uống một giọt nước nào nên giọng đã khàn đặc. Tô Hạnh Xuyên không nói gì, chỉ vỗ vỗ lưng hắn.
Lạc Tòng Dã vẫn nhìn ra xa, hỏi nhỏ: “Lúc trước ngài có biết thân thế của anh ấy không.”
“Không biết.” Tô Hạnh Xuyên thẳng thắn đáp.
Nghe đến tin này chính ông ta cũng khiếp sợ không kém những người khác, nhưng nếu cẩn thận ngẫm lại hình như manh mối đã xuất hiện từ rất sớm. Lúc Bạch Dật ra lệnh cho Tô Hạnh Xuyên đảm nhận công việc quản gia phủ đệ ở kinh đô đã từng nói qua —— Là Bùi Minh tiến cử vì tín nhiệm ông ta.
Nhưng lúc ấy Tô Hạnh Xuyên không suy nghĩ quá nhiều, nghĩ kỹ hơn có lẽ sẽ nhận ra, trước giờ Nguyên soái trăm công nghìn việc không bao giờ nhúng tay vào việc cỏn con. Như vậy chứng tỏ đứa bé mười một tuổi lưu lạc đầu đường xó chợ kia có ý nghĩa rất đặc biệt trong mắt Nguyên soái.
Lạc Tòng Dã đặt lại cốc rượu xuống chiếc bàn chỉ huy dựng tạm, khẽ thở dài.
“Ta đã quen với việc chờ anh ấy trở về.” Hơi thở lập tức biến thành một làn sương trắng trong gió lạnh, hắn dùng sức xoa đôi mắt khô khốc mệt mỏi, giọng cũng trở nên khàn hơn, “Nhưng chưa bao giờ thấy sợ hãi như hôm nay. Nếu anh ấy xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối không thể tha thứ cho bản thân.”
Từ sau khi gặp lại, đây là lần đầu Tô Hạnh Xuyên chứng kiến vẻ yếu đuối và bàng hoàng trên người lạc Tòng Dã, chỉ huy trẻ tuổi của quân cách mạng trước mắt ông ta dường như vừa biến về thành thiếu niên ngây ngô đơn thuần dạo trước.
“Lên tinh thần đi. Ngài ấy là một vị tướng vĩ đại, sẽ không để quân địch dễ dàng chiếm ưu thế.” Ông ta nhẹ nhàng an ủi, “Hơn nữa cậu cũng đã làm rất tốt, lúc ở cạnh cậu ngài ấy trông rất khác bình thường.”
“Rất khác bình thường?” Lạc Tòng Dã nghi hoặc nhìn qua.
“Ừ.” Tô Hạnh Xuyên ôn hòa mỉm cười, “Dù là trước kia hay bây giờ, những lúc ở cạnh cậu…”
“Đến rồi.” Tư lệnh pháo binh Tô Cẩn Văn đột nhiên cắt ngang cuộc trò chuyện.
Theo sát sau đó là tiếng đao kiếm chém giết và tiếng ngựa hí từ phía xa.
Không khí trong sở chỉ huy lập tức trang nghiêm trở lại, quân chủ lực đã mất gần một tuần để cơ động và rút lui đến điểm này, hiện đang chịu tổn thất nặng nề. Tất cả những gì họ thấy được là một mảng quân địch khổng lồ đông nghìn nghịt. Đội kỵ binh cánh phải chịu trách nhiệm chặn đánh đã bất ngờ tấn công từ một vị trí mai phục khác, nhưng chênh lệch quân số rõ ràng giữa hai bên vẫn cách xa dự kiến quá nhiều.
Tất cả mọi người trong sở chỉ huy đều nín thở, đồng thời cùng thực hiện một nhiệm vụ —— Tìm kiếm lá cờ lông vũ ba màu giương cao giữa biển người.
Đúng theo kế hoạch, sau khi rời khỏi tầm bắn của pháo binh, Bắc Dương sẽ sai người giương cao cờ của Bạch Hạc Đình để báo hiệu vị trí cho sở chỉ huy trên cao.
Đây cũng là tín hiệu khai hỏa của bọn họ.
“Chỉ huy.” Tô Cẩn Văn nhắc nhở, “Quân địch đã tiến vào tầm bắn của chúng ta rồi.”
Đao kiếm va chạm, đất tuyết rung chuyển, Lạc Tòng Dã nhìn đăm đăm xuống chân núi, vị rỉ sắt của máu chợt dâng lên trong cổ họng. Từ vị trí này hắn có thể thấy rõ ràng đội kỵ binh tiên phong địch đã sắp rời khỏi tầm bắn của pháo binh.
Nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng lá cờ lông chim ba màu đâu cả.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive