Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 108.
Edit: Leia
“Đám chuột đào hang đó mấy năm rồi không gặp vẫn giở toàn trò cũ rích.” Thiệu Nhất Tiêu khép tờ tình báo do quân trinh sát gửi về, ném lại cho phó tướng.
Bên trong lãnh thổ Urdan có khoảng hơn mười pháo đài vũ trang đủ mọi kích cỡ, tạo thành một mạng lưới phòng thủ quân sự phức tạp. Hai nhóm quân du kích nhỏ đã chiếm được vài pháo đài phòng thủ yếu, nhưng chúng vốn không nằm ở vị trí quan trọng, thậm chí một cái còn ở vùng cực tây hoang vắng.
Phó tướng thu hồi cuộn giấy da, hơi đăm chiêu nói: “Quân chủ lực của chúng vẫn đang tiến về thành phố chính, ở lại phòng thủ mấy cứ điểm không quan trọng đó chẳng phải lãng phí binh lực sao?”
“Chúng luôn thích làm thế để tung hỏa mù.” Thiệu Nhất Tiêu đẩy lọ thuốc mỡ trị nứt nẻ tê cóng ra, nói với người còn lại, “Bản đồ.”
Người nọ vội vàng trải bản đồ, giơ lên trước mặt gã.
Có lẽ do đường tuyết khó đi nên mấy ngày nay tốc độ di chuyển của phản quân chậm hơn rất nhiều. Ánh mắt Thiệu Nhất Tiêu dõi theo lộ trình tiến quân, cuối cùng dừng lại ở một vị trí chiến lược quan trọng, trong lòng bắt đầu ước tính thời gian hành quân của cả hai bên.
Bọn họ có thể đến đó sớm hơn phản quân ít nhất là hai ngày.
*
Trận tuyết rơi liên tục kéo dài nửa tháng cuối cùng cũng dừng lại. Bạch Hạc Đình nheo mắt, nở nụ cười khó lòng nhận ra giữa ánh mặt trời đã lâu không thấy.
Thung lũng Bania đã gần ngay trước mắt.
Mấy hôm trước y vừa hạ một mệnh lệnh bất ngờ, để toàn đội hạ trại nghỉ ngơi đủ hai ngày trong một pháo đài bỏ hoang. Hành quân mùa đông vốn đã khó khăn, quyết sách này đương nhiên đã lãng phí rất nhiều lương thảo.
Nhưng sau khi nhận được tin tình báo vào sáng sớm nay, cuối cùng Bắc Dương đã hiểu dụng ý của quyết sách đó.
Trong lúc triển khai chiến thuật bọn họ đã cân nhắc đến các vị trí có thể xuất hiện kẻ địch, kịch bản khả thi nhất nhưng cũng rủi ro nhất chính là —— Trong lúc quân chủ lực gặp nguy cấp, Thiệu Nhất Tiêu sẽ đánh úp bất ngờ từ phía sau để họ chịu tấn công từ hai phía. Công thành chiến vốn là dạng dễ thủ khó công, họ sẽ cần phải bỏ lại toàn bộ quân nhu, thoát khỏi thế gọng kìm để từ từ rút lui về đích.
Thiệu Nhất Tiêu bố trí công sự ở nơi này thật sự đã khiến họ tiết kiệm rất nhiều thời gian và nguồn lực.
Bắc Dương ruổi ngựa đứng bên cạnh Bạch Hạc Đình, nghi hoặc hỏi: “Tại sao anh cảm thấy Thiệu Nhất Tiêu sẽ mai phục ở đây?”
Bạch Hạc Đình hừ lạnh: “Bởi vì hắn ngu ngốc.”
Kịch bản ứng phó của Thiệu Nhất Tiêu nằm trong dự đoán của Bạch Hạc Đình. Địa thế Urdan bình nguyên nhiều vùng núi ít, với kẻ ngạo mạn như Thiệu Nhất Tiêu, chỉ cần có một điểm phục k*ch th*ch hợp là hắn sẽ không để hỏa lực của kẻ thù bắn tới thành trì của mình.
Thế nhưng biểu hiện của Bắc Dương lại là thứ nằm ngoài dự đoán, cho dù hắn không hiểu được ý định ban đầu của y cũng không ngang nhiên cãi lời , luôn sắm vai một vị phó tướng trung thành tận chức tận trách.
Bắc Dương tự biết mình không thể nghe được đáp án mình muốn từ miệng y nên không hỏi lại. Hắn nhìn lối vào sâu hoắm của thung lũng phía trước, ngữ khí hơi do dự: “Chắc chắn trên núi phải có mai phục.”
Điểm hẹp nhất của thung lũng Bania rộng chưa đến một trăm mét, nếu bọn họ tiếp tục xâm nhập sẽ chỉ mắc kẹt sâu hơn như ba ba trong hũ.
“Sao thế?” Bạch Hạc Đình khẽ liếc nhìn hắn, “Sợ chết à?”
Bắc Dương lắc đầu: “Không sợ chết, nhưng sợ thua.”
Ánh mắt người trẻ tuổi kiên định không nhìn ra chút sợ hãi nào, Bạch Hạc Đình thu ánh mắt, dỡ cung tiễn đưa cho hắn, chỉ để lại thanh kiếm bên hông: “Các người đứng yên ở đây, chuẩn bị nghênh địch.”
Nói xong y đá nhẹ vào bụng ngựa một cái, nhưng chưa chạy được vài bước đã bị Bắc Dương đuổi theo.
Bạch Hạc Đình không dự đoán được người này lại xu nịnh như thế, hạ giọng trách mắng: “Kêu cậu chuẩn bị, cậu đi theo ta làm gì?”
Bắc Dương không lùi bước, vẫn đứng che trước mặt y: “Trước khi khởi hành, ta đã hứa với Lạc Tòng Dã sẽ đưa anh trở về an toàn.”
Thấy hắn nhấn mạnh mấy chữ “trở về an toàn”, Bạch Hạc Đình không khỏi nhướn mày: “Ta tưởng cậu chỉ ước ta chết quách để đền mạng cho Bắc Thừa Chu.”
Bắc Dương im lặng vài giây rồi nói: “Chuyện nào ra chuyện đó.”
Bạch Hạc Đình gật đầu tán thành: “Cũng chính trực đấy, không giống Bắc Thừa Chu một chút nào.”
Bắc Dương nghiến răng: “Ta tình nguyện tạm thời buông bỏ nợ máu không có nghĩa là anh được phép sỉ nhục anh trai ta.”
“Nói thật cũng gọi là sỉ nhục?” Bạch Hạc Đình bật cười, “Nếu đổi lại là Bắc Thừa Chu, hắn sẽ không bao giờ quan tâm đến lời hứa với Lạc Tòng Dã đâu, chỉ biết cầu nguyện cho ta mau mau trọng thương, Thiệu Nhát Tiêu mới càng có động lực đuổi theo ta không bỏ cuộc.”
Bắc Dương ngậm miệng.
Lời này tuy hơi khó nghe nhưng hoàn toàn là lời thật. Trong mắt Bắc Thừa Chu, hy sinh là điều cần thiết để Nguyên soái và người Urdan có thể giành lại những thứ thuộc về mình. Cho dù thứ phải hy sinh là chính tính mạng của bản thân.
Bạch Hạc Đình mất kiên nhẫn, giục ngựa đi lướt qua hắn không quay đầu: “Không muốn thua thì lo nghe lời ta đi.”
*
Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về hướng lối vào thung lũng, nhìn theo một người một ngựa thong dong bước đi, cuối cùng dừng trước tuyến phòng thủ khoảng hai trăm mét.
Một nửa số lính hoàng gia ở đây thuộc biên chế quân đoàn bộ binh, nhiều người trong số họ từng chiến đấu dưới trướng Bạch Hạc Đình. Huống chi cho dù không quen biết gương mặt hoàn hảo đó, họ cũng không thể không nhận ra phù hiệu lông vũ ba màu đen xanh bạc trên áo giáp của y.
Sau tiếng hô ồn ào ban đầu, không khí tĩnh lặng lại bao trùm.
Ánh mắt Thiệu Nhất Tiêu sầm xuống.
Sống cũng dai đấy.
Gã cố gắng đè nén sự bực bội trong lòng, ngữ khí thản nhiên: “Không ngờ đến đây lại chờ được Bạch tướng quân, sao tướng quân lại thông đồng với lũ phản tặc Urdan thế?”
“Một người đã bị Quốc vương hậu táng xuất hiện ở đây,” Bạch Hạc Đình bình tĩnh hỏi lại, “Thiệu tiểu tướng quân không thấy ngạc nhiên à?”
“Ngạc nhiên, đương nhiên có ngạc nhiên.” Thiệu Nhất Tiêu nhếch khóe môi cứng ngắc, “Một người được Quốc vương hậu táng giờ đây lại đứng dưới ngọn cờ của tội thần, ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc.”
Bạch Hạc Đình không tiếp lời gã, ánh mắt y lướt qua đám đông vài lần, tìm kiếm những điểm phục kích tiềm năng.
“Ta trông thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc.” Y cất cao giọng, nhưng ngữ khí vẫn đều đều không nhanh không chậm, “Ta hẳn đã dạy các ngươi, mũi đao nên hướng về phía kẻ địch chứ không phải người một nhà. Ta tiến đến đây một mình chỉ để nói rõ rằng, ta không muốn khai chiến với người nhà, hạ vũ khí xuống, ta sẽ không truy cứu các ngươi tội phản nghịch.”
Một tràng cười bất ngờ vang lên từ thung lũng.
Thiệu Nhất Tiêu cười xong lập tức sầm mặt: “Tội phản nghịch? Một kẻ đã phản bội đất nước như ngươi làm gì có mặt mũi lên án người khác?” Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua phía sau, lớn tiếng quát, “Ta có cho các ngươi hạ vũ khí không? Giơ cung lên hết cho ta!”
Bạch Hạc Đình thờ ơ trước lời chất vấn của hắn, tiếp tục nói: “Ta nghe nói Thiệu tiểu tướng quân là tín đồ Thiên Chúa giáo ngoan đạo. Nếu ngươi đã trung thành với Chúa thì càng phải ra lệnh cho các bộ hạ buông vũ khí.”
Làm sao Thiệu Nhất Tiêu có thể không nghe ra ẩn ý trong lời y. Hắn không hề do dự giật lấy cây cung từ tay cận vệ, duỗi tay rút một mũi tên từ bao tên.
Nhưng Bạch Hạc Đình vẫn ngồi yên thẳng tắp trên lưng ngựa tựa như một tượng đài bất động giữa trời tuyết.
“Bốn năm trước, người ta từng tin tưởng một lòng muốn đẩy ta vào chỗ chết, còn dùng mọi thủ đoạn muốn vùi lấp chân tướng là bởi vì ——”
Thiệu Nhất Tiêu vội vàng giương cung, nhưng lời tiếp theo của Bạch Hạc Đình đã như một tia sét vang vọng khắp thung lũng hoang vắng ——
“Ta là con trai trong giá thú của tiên vương và quý tộc Heimor Lạc Vãn Ngâm, cũng là đứa con đầu lòng chính thức của ngài.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive