Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 107

Trước Tiếp

Chương 107.

Edit: Leia

Quân tiền trạm xuất phát ngay trong ngày đổ bộ, bọn họ phải cố gắng chiếm giữ được pháo đài đầu tiên trước khi cung điện kịp huy động thêm quân. Số còn lại đóng quân gần bến cảng chờ đợi hội quân với lực lượng chủ lực phía nam.

Một ngày trước khi di chuyển đến pháo đài mục tiêu, Bạch Hạc Đình gặp mặt hai vị thuộc hạ cũ ngay trên bến cảng doanh địa.

Sau khi từ chức quản gia ở phủ tướng quân Tô Hạnh Xuyên cũng định cư ở một nơi không xa kinh thành, nhưng để tránh tai mắt người khác, lại phải sang đón Khưu Trầm nên ông ta lựa chọn lộ tuyến khá vòng vèo, khiến thời gian đến địa điểm hẹn gặp lâu hơn dự kiến.

Cho dù đã biết được tin tức Bạch Hạc Đình còn sống trong thư, hai người vẫn không khỏi đỏ hốc mắt. Bốn năm qua bọn họ đều tưởng Bạch Hạc Đình bất hạnh chết thảm trong lúc phẫu thuật xóa đánh dấu, vậy nên không ai ngờ được trong chiếc quan tài được hạ táng long trọng kia vốn dĩ không có người.

Thế nhưng Bạch Hạc Đình vẫn giữ im lặng về chuyện xảy ra ngày hôm đó. Y chỉ giải thích kế hoạch tác chiến đơn giản cho họ, sau đó nghe hai người kể về tình hình các tướng sĩ trong thời gian gần đây —— Mặc dù trước đó Tô Hạnh Xuyên đã báo cáo đầy đủ trong thư cả rồi.

Không khác những gì y dự đoán, toàn bộ sĩ quan tâm phúc trong quân đoàn bộ binh đều đã bị điều chuyển ra khỏi vị trí ban đầu. Bạch Gia Thụ không nuốt lời, hắn tăng lương cho những người này nhưng để họ làm những công việc vặt vãnh không mấy quan trọng, nói thăng chức nhưng thực tế lại là giáng chức. Nếu có người chủ động xin xuất ngũ có thể nhận được một khoản tiền trợ cấp đáng kể, vài vị sĩ quan lập công thậm chí còn được phong thưởng tước vị.

Bạch Hạc Đình cầm một cốc rượu ấm trong tay, thong thả đi vài bước trong lều nói với Khưu Trầm: “Nghe nói bây giờ ngươi đã là Nam tước.”

Khưu Trầm không trả lời ngay lập tức.

Anh ta không chỉ được phong tước vị mà còn được Quốc vương ban hôn. Cô gái Beta kia tuy không xuất thân từ gia đình quá danh giá nhưng ít nhất cũng là một tiểu thư quý tộc, gia tộc này lại cực kỳ trung thành với vương thất. Bây giờ nghĩ lại, mục đích ban hôn của Quốc vương hình như cũng không còn quá đơn giản như mình tưởng.

Anh ta cúi đầu im lặng vài giây mới nói: “Chuyện ta đến đây không bị bất kỳ kẻ nào biết.”

Bạch Hạc Đình phất tay có vẻ không quá để ý, chỉ ra lệnh: “Hai người sẽ không theo ta ra tiền tuyến, cứ ở lại canh gác cùng Lạc Tòng Dã.”

Khưu Trầm ngơ ngác ngẩng đầu. Anh ta đã vào sinh ra tử cũng Bạch Hạc Đình nhiều năm, luôn có thể dễ dàng hiểu hết mọi ý tứ y giấu trong ngôn từ, nhưng giờ phút này lại bối rối khác thường.

Bối rối qua đi, Khưu Trầm tiếp tục cúi đầu.

Bạch Hạc Đình không giải thích mà nói: “Ngươi hiểu lầm ý ta rồi.”

*

Đầu tháng hai, Urdan trải qua một tuần tuyết rơi liên tục.

Màn đêm chậm rãi buông xuống, Bạch Hạc Đình đứng trên đỉnh núi tối om nhìn xuống khoảng không trắng xóa trải dài vô tận bên dưới. Sáng sớm mai quân chủ lực đóng ở đây sẽ chia làm ba nhóm, đi thực hiện nhiệm vụ của mình theo những gì đã luyện tập vô số lần.

Y nâng tay tiếp được một bông tuyết trong suốt bay phấp phới theo gió. Bông tuyết nhanh chóng tan ra trong lòng bàn tay, những tia sáng cuối cùng phía chân trời cũng dần dần tiêu tán.

Đây có lẽ là đêm yên bình cuối cùng trước trận chiến, mà ngay cả khi trận chiến giành kết quả toàn thắng thì nó cũng chỉ là điểm khởi đầu.

Tiếng bước chân phía sau kêu lạo xạo trên tuyết, sau đó một chiếc áo choàng lông cừu dày phủ lên đầu vai y. Bạch Hạc Đình khẽ liếc nhìn về phía lều chỉ huy, trông thấy một bóng dáng vừa rời đi.

Y thu ánh mắt, giọng nói mang đầy vẻ bất mãn: “Gần đây nhãi ranh kia cứ lơ đãng suốt.”

“Đừng lo lắng.” Lạc Tòng Dã vừa giúp y khoác áo choàng vừa nói, “Hắn làm chính sự vẫn đáng tin lắm.”

Sáng sớm ngày mai Bắc Dương sẽ xuất chinh cùng Bạch Hạc Đình, trên danh nghĩa hắn là phó tướng của y nhưng thực tế lại cầm quyền chỉ huy cao nhất. Thế nhưng từ sau khi lên thuyền hắn cứ im lặng bất thường, cũng rất ít khi sinh hoạt chung với những người khác như đang ôm tâm sự gì đó trong lòng. Đây cũng là nguyên nhân tối nay Lạc Tòng Dã phải gọi hắn vào trao đổi riêng.

Bây giờ không phải thời điểm thích hợp để lơ đãng.

Bạch Hạc Đình nhìn thẳng phía trước, khẽ hừ một tiếng: “Ta nói rõ rồi đấy, nếu hắn cản trở, ta sẽ không để ý đến sống chết gì đâu.”

Căn cứ theo tình báo của quân tiền trạm, tính cả đội lính đánh thuê tiếp viện bên cánh phải thì lực lượng quân địch ít nhất phải lớn gấp đôi quân mình. Lạc Tòng Dã không khỏi thở dài: “Ta chỉ hy vọng anh quan tâm đến an nguy bản thân. Nếu kế hoạch thất bại, cứ lập tức lui binh không cần do dự.”

Thấy y làm ngơ trước lời nhắc nhở của mình, hắn kéo mặt y qua, giọng điệu càng mất kiên nhẫn: “Có nghe thấy không?”

Bạch Hạc Đình gạt tay hắn ra: “Ra lệnh cho ta đến phát nghiện rồi hả?”

Lần này Lạc Tòng Dã nắm lấy bả vai y. Hắn xoay toàn thân y lại, tiến lên nửa bước ôm chặt người vào lòng, sau đó cúi người gác cằm lên vai y.

Trái tim không khỏi nhớ đến cơn đau thấu xương khi hắn nghe tin Bạch Hạc Đình qua đời lần đầu. Ngày ấy hắn vẫn còn nỗi oán hận và căm thù chống đỡ, nhưng hôm nay… đã không còn gì có thể chống đỡ hắn sống sót trong một thế giới không có Bạch Hạc Đình.

“Ta đang cầu xin.” Giọng nói buồn bã gần như bị tiếng gió rít trên núi át sạch, “Không được bỏ rơi ta. Anh đã hứa rồi.”

Sương tuyết thấm ướt áo ngoài, Bạch Hạc Đình nâng một tay lên phủi nhẹ sau lưng cho hắn.

“Lạc Tòng Dã.” Y khẽ gọi.

Y rất ít khi gọi thẳng tên Lạc Tòng Dã lúc ở riêng với hắn, cho nên lần này hắn không khỏi ngẩn người.

“Chờ đến khi trận chiến kết thúc ——”

Lạc Tòng Dã kinh hãi lập tức đứng thẳng dậy.

“Không cho anh nói chuyện này!” Hắn quát lên.

Bạch Hạc Đình giật mình theo: “Tại sao?”

Lạc Tòng Dã nghiêm túc nói: “Trong mấy vở kịch, mỗi lần diễn viên nói ra câu này chắc chắn sau đó sẽ xảy ra chuyện không may.”

Bạch Hạc Đình ngẩn người mất vài giây, sau đó nhíu chặt chân mày.

“Lại là kịch?” Y nổi cáu, “Ít xem mấy thứ vô bổ đó lại đi.”

Lạc Tòng Dã lo y cố chấp nói tiếp nên đè chặt hai vai y lại, nghiêm túc nhắc nhở: “Không, cho, nói!”

Bạch Hạc Đình chỉ cảm thấy thanh niên này thật khó hiểu, nhưng cũng không tiếp tục nói nữa.

Y nâng tay lên phủi lớp tuyết mỏng trên đỉnh đầu Lạc Tòng Dã, lại dựa vào ngực hắn, vùi mặt lên hõm cổ.

“Ấm áp quá.” Y khẽ thở dài.

Quần áo trên người toàn tuyết ẩm thấp có thể ấm đi đâu. Lạc Tòng Dã cúi đầu nhìn y, cố thương lượng: “Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta quay lại lều nhé?”

“Ừm.” Bạch Hạc Đình miễn cưỡng lên tiếng, dưới chân vẫn không nhúc nhích lấy một phân.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp