Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 106.
Edit: Leia
Giang Hàn mở mắt trong nhịp sóng biển nhẹ nhàng lay động, liền nhìn ra ngoài cửa sổ mạn tàu.
Mặt trời ló dạng khỏi những đám mây, ánh nắng chói chang xua đi lớp sương mù còn sót lại. Những đám mây trắng tinh khôi, bầu trời xanh thăm thẳm cứ như trận giông tố đêm qua chưa từng tồn tại.
Anh ta lấy mu bàn tay tự kiểm tra nhiệt độ trên trán, vẫn khá nóng, trên người cũng không có sức lực gì. Nhưng càng bị bệnh càng phải ăn uống để bổ sung thể lực. Giang Hàn chống giường ngồi dậy, lúc này mới phát hiện trên người mình đang đắp hai chiếc chăn.
Anh ta nghi hoặc nhìn tấm chăn mới từ đâu xuất hiện, còn chưa kịp hiểu rõ nguyên nhân thì ngoài cửa chợt vang lên một tiếng hắt xì vang dội.
*
Bắc Dương quay đầu, cố nhịn tiếng hắt xì thứ hai xuống.
Hắn không phải người dễ bị bệnh vặt, nhưng đầu tiên là nhường phòng ngủ cho người ta, sau đó lại cống nạp thêm chăn của mình, bây giờ cảm lạnh cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Hắn nhảy xuống khỏi võng, kỹ năng ngôn ngữ dường như đã bị người khác điều khiển, ấp úng đến mức ngay cả một câu thăm hỏi bình thường cũng không nói ra được.
Giang Hàn chống một tay đẩy cửa khoang thuyền, nhìn hắn chần chừ hỏi: “Cái chăn kia…”
Ánh mắt Bắc Dương vô thức dừng trên đôi môi hơi nhạt màu vì bị ốm, lại hốt hoảng dời đi. “Không sao.” Hắn cúi đầu nhìn xuống chân, vụng về kéo kéo tóc, “Ta xuống khoang chứa hàng lấy thêm một cái nữa là được.”
Ánh sáng ngoài hành lang khá tối tăm nhưng vẫn có thể nhìn ra hai quầng thâm dày cui dưới mắt hắn, Giang Hàn đánh giá chiếc võng sơ sài, ngữ khí mang theo chút áy náy: “Hình như cậu ngủ không thoải mái hả.”
Bắc Dương ngẩn người, nhiệt độ từ cổ nháy mắt lan tới tận lỗ tai.
Hôm nay bộ dạng hắn hơi quái lạ nhưng Giang Hàn cũng thật sự không còn sức lực đãi bôi nữa, đành phải kết thúc câu chuyện rồi gật đầu chào tạm biệt. Nhưng chưa đi được mấy bước, sau lưng chợt vang lên một tiếng: “Thầy Giang.”
Giang Hàn dừng chân, nghi hoặc quay đầu: “Chuyện gì?”
Bắc Dương không ngờ anh ta sẽ bỏ đi, càng không ngờ đối phương lại ném ra một câu thản nhiên như vậy. Hắn chậm chạm nhận ra mình đã hiểu lầm ý Giang Hàn muốn nói nên giọng điệu dịu đi đáng kể: “Anh…”
Hắn cứ “Anh” mất cả buổi mà không nói tiếp được, khiến Giang Hàn càng thêm nghi hoặc hơn: “Có chuyện gì vậy?”
Ngữ khí anh ta quá tự nhiên đến mức làm Bắc Dương hoảng hốt —— Nụ hôn tối hôm qua có khi nào chỉ là một giấc mơ trong lúc ngủ quá say hay không?
Nhưng rồi hắn lập tức phủ định ý nghĩ này. Cả đêm hắn không chợp mắt một phút nào, sao có thể nằm mơ được?
Hắn vẫn còn nhớ rõ xúc cảm của nụ hôn, nhiệt độ của nó, nhớ rõ cả tần suất nhịp tim và lý trí đều leo lên ngưỡng mất kiểm soát.
Nhưng trên khuôn mặt Giang Hàn đã treo lên biểu cảm quen thuộc. Mỗi khi bác sĩ Giang muốn từ chối nhưng lại ngại phải từ chối thẳng, anh ta sẽ luôn để lộ vẻ khó xử thế này.
Bắc Dương hoàn toàn không nghĩ ra. Hắn muốn chất vấn Giang Hàn một câu xem ý anh ta rốt cuộc là gì, tại sao phải giả vờ như chưa có gì xảy ra, nhưng dù làm thế nào cũng không thể hỏi ra miệng. Cuối cùng hắn chỉ thấp giọng hỏi: “Tối hôm qua… anh ngủ có ngon không?”
Sắc mặt Giang Hàn bỗng nhiên trở nên kỳ quặc. Ánh mắt anh nhìn đi chỗ khác, đôi môi mím chặt. Qua một lúc, Giang Hàn bật cười tự giễu.
“Cũng được.” Anh ta thản nhiên đáp.
Không thể nói rõ tối hôm qua ngủ có ngon không, điều duy nhất có thể khẳng định là mình đã sốt đến mê sảng rồi.
Anh ta mơ thấy Bắc Thừa Chu hôn mình.
Dù là trong mơ, Bắc Thừa Chu và anh ta cũng chưa bao giờ hôn nhau.
“Cảm ơn đã quan tâm.” Anh ta dời ánh mắt trở về mặt Bắc Dương, thần sắc càng mệt mỏi hơn lúc này, “Còn có việc gì nữa không?”
*
Thời gian sớm hơn Bắc Dương dự tính, đêm thứ ba sau ngày khởi hành, hạm đội không treo cờ của bọn họ đã lặng lẽ cập vào một bến cảng bỏ hoang.
Buổi chiều ngày thứ hai sau khi quân cách mạng đổ bộ, Thiệu Nhất Tiêu vào tẩm cung của Vương hậu gặp mặt Thiệu Nhất Thanh đã mang thai được bảy tháng.
Cậu ta nằm ngửa trên một chiếc giường lớn điêu khắc xa hoa tráng lệ, lưng dựa gối mềm, thấy Thiệu Nhất Tiêu đến cũng muốn ngồi dậy đón tiếp, nhưng thị nữ chưa kịp đưa tay dìu thì Thiệu Nhất Tiêu đã giơ tay ngăn lại.
Thai nhi đã khá lớn nên Bạch Gia Thụ không cho cậu ta tùy tiện đi lại nữa, Thiệu Nhất Thanh chỉ có thể nghe được một ít việc nhỏ trong cung qua lời thị nữ thân cận.
“Ta nghe nói quân phản loạn lại gây sóng gió.” Omega trẻ tuổi xanh xao tiều tụy, chiếc bụng to vượt mặt như thể toàn bộ sinh lực trên người đã bị thứ bên trong hút hết.
Thiệu Nhất Tiêu ngồi xuống chiếc ghế đặt bên giường, ngữ khí hơi khó chịu: “Em không nên quan tâm đến mấy chuyện đó.”
Sáng nay Quốc vương nhận được thư tuyệt mật khẩn cấp từ Chung Mậu Như. Có một lần ông ta từng tiết lộ rằng đám thương nhân buôn vũ khí giao dịch với mình cũng chính là những người đã tài trợ cho toán Omega khởi nghĩa ở phía nam vài năm trước. Lần này ông ta truyền đạt trong thư hai ý chính —— Thương nhân đó lại vừa hoàn thành một giao dịch lớn với người Urdan, theo lời thương nhân, có vẻ như người Urdan đang lên kế hoạch giành lại vùng đất phong của Bùi Minh bằng vũ lực.
Tin tức này ban đầu không khiến Bạch Gia Thụ quan tâm, các cuộc nổi dậy vũ trang của người Urdan không phải chuyện mới mẻ, thậm chí còn không gây đau đầu bằng các cuộc nội chiến thường xuyên của giới quý tộc. Nhưng ý thứ hai trong thư thì hoàn toàn khác.
Theo Chung Mậu Như, lái buôn kia đã tìm hiểu khá chi tiết về cái chết của Bạch Hạc Đình từ chỗ ông ta, sau khi truy vấn một hồi đối phương mới chịu nói ra chân tướng. Lần này người Urdan rất tự tin sẽ giành chiến thắng, bởi vì bọn họ tuyên bố mình có một vị tướng bất khả chiến bại trong tay —— Cựu Tổng tư lệnh quân đoàn bộ binh, Bạch Hạc Đình.
Bạch Gia Thụ không công bố tin tức thứ hai trong hội nghị hoàng gia, chỉ sau khi cho mọi người lui hết mới giữ một mình Thiệu Nhất Tiêu ở lại.
Thiệu Nhất Thanh cũng không biết những chi tiết kia, nhưng cậu ta biết anh tranh mình đã lĩnh mệnh vua đi Urdan bình loạn. Mấy năm gần đây cậu ta càng ngày càng cảm thấy Urdan không phải một phần thưởng Bạch Dật dành cho Thiệu Nhất Tiêu, mà là một cái gông xiềng trói chặt gã lại không cho trốn thoát.
“Anh nhất định phải đích thân đi sao? Không thể phái thuộc hạ đi thay à?” Thiệu Nhất Thanh chống giường miễn cưỡng ngồi lên, gấp gáp nắm tay Thiệu Nhất Tiêu, “Không biết vì sao, ta nghe tin này xong luôn cảm thấy bất an.”
Thiệu Nhất Tiêu nhíu mày: “Đừng ngạc nhiên. Tại em mang thai nên mới đa sầu đa cảm thế thôi.”
Nhưng đây hoàn toàn chỉ là một câu an ủi. Chính Thiệu Nhất Tiêu cũng rõ ràng mình không thể quá tin những kẻ từng phản bội. Gã không tin Chung Mậu Như, nhưng đúng như lời Bạch Gia Thụ nói, bất luận thế nào gã cũng phải ra tiền tuyến tìm hiểu tình hình.
Khác với đám người Urdan chỉ có thể gây ra nhiễu loạn nhỏ, Bạch Hạc Đình mới là mối đe dọa thực sự có khả năng đảo lộn cục diện chính trị.
Câu trả lời qua loa này hiển nhiên không thuyết phục được Thiệu Nhất Thanh. Cậu ta sắp phải vào phòng sinh để giữ thai rồi chờ ở nơi tối tăm đó cho đến ngày sinh con. Trong khoảng thời gian này, sẽ không còn bất kỳ ai được phép thông báo về tình hình Thiệu Nhất Tiêu ngoài chiến trường nữa.
“Anh trai.” Omega tính cách dịu dàng trông càng lo lắng hơn, cậu ta siết chặt tay Thiệu Nhất Tiêu, “Lúc ta sinh xong, anh sẽ đến thăm ta chứ?”
Thiệu Nhất Tiêu mất kiên nhẫn nói: “Tất nhiên rồi.”
Gã thường xuyên không hiểu, hai người họ rõ ràng là anh em ruột cùng cha cùng mẹ nhưng tính cách lại như trên trời dưới đất. Gã đặt tay Thiệu Nhất Thanh về giường, nghiêm túc dặn dò: “Nhớ kỹ, chuyện của em là mau chóng sinh ra một vị vương tử khỏe mạnh cho bệ hạ, đừng lo lắng mấy chuyện không cần thiết khác.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive