Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 105.
Edit: Leia
Bắc Dương dừng lại giữa cầu thang, không nhịn được phải trợn mắt khinh thường. Giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao nhiêu người, vậy mà Lạc Tòng Dã vẫn hôn Bạch Hạc Đình không chút e dè.
Nhưng hắn vẫn chưa kịp hồi phục tinh thần sau lần bị Bạch Hạc Đình khống chế nên chưa thể ngẩng cao đầu trước mặt y. Thế là Bắc Dương nhấc chân bước thêm một bước, lẩm bẩm: “Không nhịn thêm một chút được sao?”
Giang Hàn đi phía sau hắn lại không có bao nhiêu phản ứng, bởi vì anh ta biết cái hôn này là hôn cho mình xem. Tuy không thể hiểu nổi Alpha kia đang muốn khoe khoang cái gì, nhưng chuyện thế này đã xảy ra quá nhiều lần nên không đáng ngạc nhiên nữa.
Bắc Dương không dừng lại quá lâu trên boong tàu mà dẫn Giang Hàn xuống khoang, đưa tay đẩy một cánh cửa. Trước mặt là một khoang thuyền độc lập thường dành cho thuyền trưởng hoặc sĩ quan chỉ huy. Thấy Giang Hàn đứng im không dịch bước, Bắc Dương giải thích: “Chúng ta phải đi mất mấy ngày, anh nghỉ ngơi trong này đi, sẽ yên tĩnh hơn một chút.”
Thấy anh ta vẫn do dự, lại nói: “Lâm Thiển đặc biệt dặn dò phải phân cho anh một gian phòng riêng.”
Lần này Giang Hàn không từ chối nữa, anh ta đi vào khoang thuyền đặt hành lý tùy thân xuống.
Trước giờ anh ta chưa bao giờ ra chiến trường, còn ý tưởng mời đồng hành là do Bạch Hạc Đình đề xuất. Không tính lực lượng chủ lực đóng tại núi rừng phía nam, trên thuyền buồm này còn có hơn mười vị quân y, nhưng nói theo lời Bạch Hạc Đình thì —— Y không muốn giao tính mạng mình cho người Urdan.
Giang Hàn đáp ứng rất thoải mái. Từ lúc quyết tâm vứt bỏ mọi thứ để báo thù cho Bắc Thừa Chu anh ta đã xem nhẹ chuyện sống chết rồi. Chỉ là không ngờ thời thế thay đổi, sau khi Bắc Thừa Chu qua đời Giang Hàn lại thật sự bước lên thuyền của người Urdan, kề vai chiến đấu cùng bọn họ.
Bắc Dương chắp tay sau lưng đứng yên ngoài cửa, ngữ khí bỗng dưng ấp úng: “Nếu, nếu anh thấy không thoải mái chỗ nào…” Hắn hất cằm ra phía cửa, “Cứ tùy ý gọi ta.”
Giang Hàn nhìn theo ánh mắt hắn chú ý đến chiếc võng mắc ngoài hành lang. Anh ta gật đầu nói cảm ơn.
Bắc Dương ngẫm nghĩ, tiếp tục nói: “Nếu anh bị say sóng…”
“Không sao.” Giang Hàn cắt ngang, đoạn lấy từ trong túi hành lý ra một thứ trái cây nhỏ màu vàng nhạt, “Ta có cầm theo cái này.”
Bắc Dương lập tức rụt tay ra khỏi túi quần.
Vị chua của chanh có thể giảm bớt triệu chứng khó chịu vì say sóng, Giang Hàn khách khí nở nụ cười: “Cảm ơn hoa quả của cậu.”
*
Rời khỏi khoang thuyền, Bắc Dương theo binh lính đi tuần tra một vòng khoang quân giới và khẩu pháo. Kiểm kê trang bị xong, hắn lại kiểm kê một lần quân số trên tàu, lúc này mới rảnh rỗi trở lại boong tàu lộ thiên.
Đợt này chiến thuyền không làm nhiệm vụ chiến đấu, nếu sức gió khả quan, bọn họ sẽ đi trên biển khoảng bốn đến năm ngày. Ở trên biển đây chỉ tính là một hành trình ngắn, nhưng Bắc Dương lại cảm thấy chuyến đi dày vò kỳ lạ.
Mây đen giăng kín bầu trời, sóng và gió ngày càng mạnh. Hắn hít thật sâu vài lần không khí trong lành, vậy mà cơn nghẹn ứ trong lồng ngực vẫn không thể tiêu tan.
Hình như bác sĩ Giang vẫn không có ý định tha thứ cho hắn.
Trong nửa năm qua hắn đã rất cố gắng nhận sai và chuộc lỗi, hy vọng bù đắp lại những thương tổn mà mình đã gây ra cho thầy Giang. Thế nhưng ngoại trừ lời cảm ơn, dường như Giang Hàn không còn lời nào khác để nói.
Hắn đứng trên boong tàu cho đến khi trời tối mịt mới chậm rãi trở về khoang, đứng trước cửa phòng ngủ vốn thuộc về mình.
*
Thân tàu xóc nảy một cái, trái tim Giang Hàn cũng như vừa hẫng một nhịp, vài giây sau mới lấy lại được hơi thở. Mồ hôi lạnh thấm ướt áo ngoài, anh ta cuộn tròn người lại, sờ tay lên cổ.
Nhiệt độ cơ thể hơi cao, hình như cảm lạnh rồi.
Anh ta không chính mắt nhìn thấy thi thể của cha mẹ và em trai, nhưng là một vị thầy thuốc, Giang Hàn thật sự không cần người khác mô tả lại người chết đuối trên biển sẽ có bộ dạng thế nào.
Việc di chuyển trên biển vẫn khá khó khăn với Giang Hàn.
Anh ta kéo sát chăn lên tận cằm, lúc này mới thình lình phát hiện một người đứng bên giường. Bóng dáng người nọ ẩn giữa bóng đêm mờ ảo, không nhìn thấy quá rõ, nhưng trong lòng Giang Hàn biết rất rõ ràng.
Con người tàn nhẫn đó lại trở về hành hạ anh ta trong giấc mơ.
Con người tàn nhẫn luôn luôn nho nhã lịch thiệp, dùng nụ cười đẩy anh ta ra xa ngàn dặm.
*
Bắc Dương cúi đầu nhìn bóng người trên chiếc giường hẹp, do dự không biết có nên đánh thức Giang Hàn dậy hay không. Hình như anh ta ngủ không quá thoải mái, có vẻ là bị bóng đè, còn lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa không thể nghe rõ.
Bắc Dương cúi người ghé sát một chút, thử hỏi: “Giang ——”
Đúng lúc này con thuyền va phải một con sóng lớn nên xóc nảy kịch liệt ——
Một giọt mồ hôi căng thẳng nhanh chóng mất đi nhiệt độ giữa đêm đông lạnh giá, tựa như một giọt lệ lạnh lẽo rơi thẳng xuống mặt Giang Hàn.
Bắc Dương thở phào một hơi.
Vừa rồi trong lúc xóc nảy hắn suýt ngã nhào lên người Giang Hàn, may mà vươn được một bàn tay chống giường đúng lúc. Nhưng đây vẫn là một khoảng cách vượt quá phép lịch sự thông thường, hắn thậm chí có thể ngửi thấy mùi cây cỏ tươi mát trên người Giang Hàn.
Kỳ lạ. Rõ ràng bác sĩ Giang là Beta, tại sao hắn lại ngửi được…
Bắc Dương chậm chạp nhận ra đó chỉ là mùi thảo dược.
Mà ở khoảng cách nghe được cả tiếng thở này, hắn lại mơ hồ cảm thấy —— Hình như Giang Hàn tỉnh rồi.
*
Không chờ hắn kịp xác nhận, một bàn tay thấm đầy mồ hôi đã áp thẳng lên mặt.
Bắc Dương không cảm thấy bàn tay đó nóng, bởi vì làn da hắn bây giờ còn nóng hơn. Bàn tay v**t v* đuôi mắt hắn, lướt qua xương gò má, khóe môi, cuối cùng nắm cằm hắn.
Giống như vừa có người nã một viên pháo vào đầu Bắc Dương, bây giờ tai hắn chỉ còn nghe thấy tiếng ù ù.
Môi bác sĩ Giang mềm quá.
Đầu lưỡi cũng vậy.
Giang Hàn m*t đôi môi hắn, l**m răng nanh hắn rồi quấn lấy đầu lưỡi hắn. Bắc Dương không biết mình đã leo lên giường từ lúc nào, có lẽ là ở khoảnh khắc hai cánh tay Giang Hàn vòng qua cổ hắn, hoặc có lẽ là lúc Giang Hàn khẽ rên lên.
Cơ thể cũng rất mềm…
Bắc Dương bối rối nghĩ thầm.
Hắn dùng một bàn tay giữ bả vai Giang Hàn ấn người vào ngực mình, tay kia đè gáy anh ta, m*t hôn gốc lưỡi khiến đối phương nghẹt thở.
Hắn cũng không biết bọn họ đã hôn bao lâu.
Tiếng hôn ngừng lại, trong khoang thuyền nhỏ hẹp chỉ còn lại tiếng th* d*c hỗn loạn. Bắc Dương chống cánh tay lên hơi tựa vào người Giang Hàn, mất một lúc lâu sau mới hoàn toàn tỉnh táo trở lại.
Diễn biến quá bất ngờ này khiến hắn không biết phải làm sao. Hắn cảm thấy mình nên nói gì đó với Giang Hàn, nhưng đầu anh ta đã hơi nghiêng sang một bên, hai tay trượt khỏi hông hắn —— Thoạt nhìn đã ngủ say lắm rồi.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive