Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 104.
Edit: Leia
Hai ngày sau, sự xuất hiện của Bạch Hạc Đình trong cuộc họp tập thể khiến bầu không khí trở nên căng thẳng, nhưng những người tham gia cuộc họp lại nhanh chóng chú ý đến bản kế hoạch của Lạc Tòng Dã nhiều hơn.
Cuối cùng Bạch Hạc Đình cũng biết được “Địa bàn của chúng ta” mà Lạc Tòng Dã từng nói rốt cuộc là chỗ nào.
Urdan vốn là một vùng đất rộng lớn, mọi người sinh sống tập trung chủ yếu ở phần thảo nguyên màu mỡ phía đông, trong khi sa mạc ở phía tây có rất ít người lui tới. Năm đó để thoát khỏi sự truy đuổi của kỵ binh hoàng gia, hai người Bạch Hạc Đình cũng từng phải băng qua sa mạc phía tây. Không ai hiểu biết vùng Urdan hơn người Urdan, việc thành lập vài trạm căn cứ tiếp viện bí mật trên sa mạc không phải là việc khó với họ, thách thức nằm ở việc phải vận chuyển vật tư tiếp tế đến đó bằng cách nào.
Bạch Hạc Đình đoán kế hoạch này đã được chuẩn bị từ khá lâu.
“Vấn đề bây giờ là,” Lạc Tòng Dã đưa hai ngón tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, “Chúng ta cần dẫn dụ họ đến nơi này.”
Ngón tay hắn dừng ở đó rồi trượt đến một bãi đất bên cạnh: “Hơn nữa không thể để họ biết chỗ này có mai phục.”
Lâm Tại Thường nhìn vị trí dưới đầu ngón tay hắn, không cần giải thích cũng hiểu ngay ra lý do vì sao hắn nhất quyết đòi đánh trận trước mùa xuân.
Đương nhiên Bắc Dương cũng hiểu: “Nói cách khác…” Hắn đứng lên, chỉ vào một vị trí khác trên bản đồ, “Đánh nghi binh là tất yếu, nhưng cũng không thể vượt quá điểm này. Thay vào đó chúng ta sẽ bắt đầu rút lui từ đây, hướng về mục tiêu ban đầu.”
Lời còn chưa dứt thì một tiếng cười khẽ chợt vang lên, ở giữa mang theo một chút khinh miệt. Ngoại trừ Bắc Dương, tất cả những người khác đều quay đầu nhìn Bạch Hạc Đình.
“Không đuổi theo giặc cùng đường, đây là đạo lý mà đồ ngốc cũng hiểu.” Vẻ trào phúng trên gương mặt tuấn tú càng rõ ràng hơn, “Thiệu Nhất Tiêu có một người cha đa mưu túc trí, gã học tập đánh trận lâu như vậy chẳng lẽ sẽ mắc phải một cái bẫy cấp thấp cỡ này sao?”
Lời này quá gay gắt, tất cả người có mặt trong phòng đều căng thẳng sợ hai bên lại lao vào ẩu đả lần nữa. Thế nhưng lần này Bắc Dương không cãi lại, chỉ liếc nhìn Bạch Hạc Đình rồi im lặng ngồi về chỗ.
Bạch Hạc Đình dường như cũng thấy bất ngờ, y khẽ nhướn mày: “Chờ quân tiền trạm đến Urdan rồi, các người hãy nhờ ‘đồng minh’ tuồn cho cung điện một tin tức ‘chưa được chứng thực’ thế này.”
Y xoay mặt nhìn Lạc Tòng Dã, nhẹ nhàng ném ra một quả bom —— “Bạch Hạc Đình là tổng chỉ huy quân đoàn chủ lực.”
Mọi người hoảng sợ, sợi dây đàn vừa nới lỏng nháy mắt lại căng lên.
“Không được.” Lạc Tòng Dã lập tức nói.
Bạch Hạc Đình bổ sung: “Ta không cần quyền chỉ huy thực tế, mà cũng không chỉ huy nổi các người.”
Những lời này là nói cho đám người Lâm Tại Thường nghe, nhưng Lạc Tòng Dã lại nghe ra một hàm ý rõ ràng khác.
Đây cơ bản không chỉ là “Tin tức chưa được chứng thực”. Bạch Hạc Đình muốn đích thân ra tiền tuyến.
Lạc Tòng Dã lắc đầu lặp lại: “Ta nói không được.”
Hiện giờ các thế lực trong nước lục đục khắp nơi, cung điện sứt đầu mẻ trán, Quốc vương liên tiếp ký hơn mười lệnh đặc xá hoàng gia, đối với người Urdan đây miễn cưỡng cũng xem là một thời cơ “tạm chấp nhận được”. Thế nhưng dù binh lực cung điện huy động được có giới hạn thì chênh lệch lực lượng giữa hai bên vẫn là quá lớn.
Nói cách khác, đây không phải một cuộc đối kháng nắm chắc phần thắng trong tay, việc sử dụng đội kỵ binh nhẹ làm mồi nhử cũng tiềm ẩn rủi ro khổng lồ.
Thấy thái độ hắn quá kiên quyết, Bạch Hạc Đình tiếp tục nói: “Đây là phương án ổn thỏa nhất lúc này. Chỉ có vậy chúng ta mới đảm bảo Thiệu Nhất Tiêu sẽ xuất hiện ở tiền tuyến, dốc hết sức lực truy đuổi theo đào binh. Bạch Gia Thụ nhất định sẽ đưa ra mệnh lệnh bắt hắn xác nhận tin tức có chính xác hay không, sau đó bằng mọi giá…” Y nuốt chữ “giết” xuống, sửa lời, “Bắt ta trở về.”
Ngoại trừ Lạc Tòng Dã trong phòng không ai dị nghị gì nữa, hiển nhiên đang suy nghĩ cẩn thận về tính khả thi của chiến dịch này. Đến chính Lạc Tòng Dã cũng không thể không thừa nhận lý do Bạch Hạc Đình đưa ra quá thuyết phục. Quan trọng hơn là, tin tức y chết đi sống lại chắc chắn sẽ gây ra sóng gió lớn, nền hòa bình mà Bạch Gia Thụ dày công tạo dựng cũng vỡ nát hoàn toàn.
Bạch Hạc Đình ngả người vào ghế dựa, đột nhiên gọi một tiếng như đang nhắc nhở thân phận Lạc Tòng Dã: “Này Chỉ huy.”
Nhưng giọng điệu khi gọi tiếng “Chỉ huy” nghe hơi thiếu đứng đắn.
Y xoay tròn con dao trong tay , hỏi Lạc Tòng Dã: “Chẳng lẽ em cho rằng ta không hoàn thành nổi một nhiệm vụ đơn giản như vậy?”
Lạc Tòng Dã không trả lời, chỉ nâng tay xoa bóp cái trán đau nhức.
Làm sao hắn dám nghi ngờ điểm này, thời Bạch Hạc Đình ra chiến trường có khi hắn đi đường còn chưa vững. Mà bản thân kế hoạch cũng không quá khó thực hiện. Điều khiến hắn do dự là hắn không có khả năng đi cùng bảo vệ chu toàn cho Bạch Hạc Đình, hắn phải ở lại chỗ đóng quân để phán đoán thời cơ phản công. Thời cơ này sẽ quyết định kết quả trận chiến, cũng quyết định cả sống chết của đội chim mồi.
Thấy thái độ hắn đã buông lỏng, Bạch Hạc Đình lại nói: “Ngoài ra, nếu ta đi sẽ có thêm một lợi ích nữa.”
Nhưng y chỉ nói đúng nửa câu, sau đó xoay người về hướng Lâm Tại Thường, ngữ khí khách sáo hơn không ít: “Ta cần ngài Lâm đây giúp ta truyền đi một tin tức.”
Lâm Tại Thường không ngờ y lại thỉnh cầu mình, kinh ngạc hỏi: “Tin tức gì?”
“Tin này khá phức tạp, để ông truyền thay ta sẽ bớt đi rất nhiều phiền phức, cũng đỡ khiến mọi người lo lắng đề phòng.” Bạch Hạc Đình nói quá thẳng thắn nhưng không tường thuật chi tiết nội dung tin tức, chỉ nhấn mạnh, “Ông không tin ta nhưng chắc ông tin Tô Hạnh Xuyên, cho nên trước đó mới đồng ý để ta liên lạc với ông ấy. Các người là chỗ quen biết cũ, ta đoán có đúng không?”
*
Thời gian trôi nhanh chóng mặt. Một tuần sau, trên hòn đảo như thiên đường hạ giới này tổ chức một hôn lễ giản dị.
Khác với người trong đất liền, đảo Urdan không có ai theo đạo nên đương nhiên không cần đến linh mục. Người dân trên đảo Urdan luôn tổ chức hôn lễ theo cách thức rất thế tục.
Nhưng hôn lễ ngày hôm nay đặc biệt hơn một chút.
Để không bại lộ kế hoạch sau này, người chứng kiến hôn lễ chỉ có vài vị thân hữu của Lâm Thiển. Xét đến mối quan hệ thân thiết giữa Giang Hàn và Bạch Hạc Đình, Lâm Thiển cũng đặc biệt viết thư mời Bạch Hạc Đình.
Nhưng cuối cùng Bạch Hạc Đình không xuất hiện ở hôn lễ của cô và Chung Hiểu.
Kết quả này không quá bất ngờ. Tính cách Bạch Hạc Đình vốn cao ngạo, cho nên không ai tin y sẽ thật sự đến tham gia hôn lễ của người Urdan.
Lần tiếp theo Bạch Hạc Đình nhìn thấy Lâm Thiển là vào ngày khởi hành, y và Lạc Tòng Dã đứng sóng vai trên boong tàu, nhìn về hướng bến tàu. Nơi đó có một cặp bạn đời đang bịn rịn chia tay.
Cơn gió lạnh mùa đông thổi rối tóc mái Lạc Tòng Dã để lộ vầng trán trơn bóng đẹp đẽ, khiến ngữ quan sắc sảo của hắn trông càng thêm lập thể. Sắc mặt hắn mang theo vài phần tiếc nuối cùng vài phần áy náy, miệng lẩm bẩm: “Đến khi hai người gặp lại, đứa trẻ kia chắc cũng chào đời rồi.”
Bạch Hạc Đình nhìn thêm vài lần liền mất hứng thú. Y quay người định đi, đột nhiên bị nắm tay giữ lại ——
Mấy ngón tay đan chặt vào khe hở, kéo y trở về chỗ cũ.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive