Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 103

Trước Tiếp

Chương 103.

Edit: Leia

Bạch Hạc Đình chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình sẽ bàn luận về chủ đề hư vô mờ mịt như “cả một đời” với người khác. Đến một lời hứa đơn giản như đi ngắm biển mà y còn suýt nuốt lời, vậy thì cả một đời dài lâu ai có thể thực sự quyết định.

Y không tiếp lời Lạc Tòng Dã, chỉ nắm gáy hắn ấn mặt lên vai mình.

“Em có tiếc nuối vì mình không có con cháu không?” Y hỏi.

Từ góc độ này không thể nhìn rõ sắc mặt Lạc Tòng Dã nhưng y có thể cảm giác lồng ngực hắn đang phập phồng. Chuyển động phập phồng dừng lại vài giây, hắn mới nói: “Không tiếc.”

Đây là một lời nói dối buột miệng bằng trực giác. Cả đoạn đối thoại nãy giờ dường như rất không chân thật, nhưng cảm giác ẩm ướt quanh tai lại có thật.

Lạc Tòng Dã không dám cử động mạnh như sợ quấy nhiễu điều gì, hắn thì thầm: “Ta tưởng anh không thích trẻ con.”

“Đúng là không thích.”

Bạch Hạc Đình không nói dối, từ nhỏ y đã khác với những đứa trẻ bình thường, cha mẹ, con cái, huyết thống đối với y đều không có ý nghĩa gì đặc biệt, cũng sẽ không làm y nảy sinh tình cảm đặc thù. Ngày Lạc Vãn Ngâm chết thảm y không rơi một giọt nước mắt, lúc Bạch Dật băng thệ trong lòng y cũng không có dao động ít nhiều.

Nhưng tại sao…

Tại sao lồng ngực vẫn trống rỗng như bị ai đó lấy dao nhọn khoét đi một miếng thịt.

Gò má Lạc Tòng Dã bị dòng chất lỏng hơi lạnh tẩm ướt, hắn muốn ngẩng đầu nhìn Bạch Hạc Đình, nhưng bàn tay giữ sau gáy hắn dùng sức rất lớn. Hắn không thể vùng dậy đành hơi xoay mặt, môi ấn nhẹ lên cần cổ căng cứng vì kìm nén của Bạch Hạc Đình.

“Nói không tiếc nuối là nói dối, nhưng…” Môi nếm được một chút vị ướt át mặn đắng, hắn v**t v* đầu vai Bạch Hạc Đình, khẽ nói nhỏ, “Hiện giờ anh đã ở bên cạnh, bù lại tất cả tiếc nuối rồi.”

Hơi thở ấm áp phả vào cần cổ vừa nóng vừa ngứa. Bạch Hạc Đình quay sang nhìn thẳng vào cặp mắt đen láy vì tập trung cao độ. Đôi mắt ấy vừa đen vừa trong suốt, cho phép người ta nhìn thấu đến tận cùng bên trong —— Thấy được vẻ ngốc nghếch, l* m*ng, liều lĩnh và cả quyết tâm không thể lay chuyển.

Bạch Hạc Đình lặng im một lát rồi cúi đầu áp vào khóe môi hắn, khẽ trách móc: “Nói nhảm nhiều quá.”

Nước mắt trên mặt y chưa khô, đôi mắt vẫn đỏ bừng nhưng sắc mặt không giống như vừa mới khóc, thay vào đó là vẻ thờ ơ lãnh đạm quen thuộc.

Nhưng Lạc Tòng Dã vừa phát hiện ra một điều kỳ lạ.

Kể từ thời khắc này, mỗi một ánh mắt, mỗi một động tác, mỗi một câu nói của người trước mắt đều mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

Thấy hắn không có phản ứng, Bạch Hạc Đình không quá hài lòng nâng chân toan đá một cái, nhưng thình lình bị nắm lấy đầu gối.

Lạc Tòng Dã hôn lên.

Đầu lưỡi mạnh mẽ tiến quân c**n l** đ** l*** y, Bạch Hạc Đình thở hổn hển, cơ thể cong lên lại đổ xuống, ngón tay để lại vài vết cào rõ rệt trên cánh tay hắn.

Đôi mắt y thoạt nhìn càng đỏ hơn.

Lạc Tòng Dã đặt hai đùi y vào khuỷu tay kéo lên cao, thở hổn hển nói: “Đừng siết nữa.”

“Ta không —— A ——” Bạch Hạc Đình còn chưa dứt lời đã bị hắn đâm cho thất thanh.

Đã lâu lắm rồi không thân mật, cơ thể không ở kỳ ph*t t*nh không chịu đựng nổi động tác buông thả liều lĩnh như vậy. Toàn thân Bạch Hạc Đình căng cứng trong khi Lạc Tòng Dã bị siết chặt suýt bay mất hồn. Hắn lật người y lại tiếp tục cắm rút đồng thời cúi người l**m m*t cái gáy tỏa hương ngọt ngào, một bàn tay vòng ra trước ngực xoa ấn đầu vú nhạy cảm.

“Ta rất nhớ anh.” Hắn thở dài.

Bạch Hạc Đình không còn sức lực để mắng chửi, lời thốt ra cũng bị đâm cho rách nát: “Ta thấy, em ở trên thuyền, cũng khác thích thú…”

“Không hề.” Lạc Tòng Dã nắc một cú thật sâu, dừng ở vị trí tận cùng của đường hầm ấm áp nghiến răng nói, “Không thích một chút nào.”

Hiện giờ hắn còn chưa hết hối hận vì không thể quay ngược thời gian ba ngày trước, vào giây phút thuyền vừa cập bến hắn nên chạy ngay về nhà mới đúng.

Chứ không phải chui rúc khó chịu một mình ở nơi vừa lạnh vừa chật đó.

“Với lại…” Hắn nắm mặt Bạch Hạc Đình, hiếu kỳ hỏi, “Làm sao anh biết ta trốn trên thuyền?”

Nhớ đến bộ dạng thở phì phò của Bắc Dương, hắn không khỏi nảy sinh chút nghi ngờ đáng ngại: “Anh đã làm gì Bắc Dương thế?”

Bạch Hạc Đình im lặng vài giây rồi hàm hồ nói: “Đáng đời.” Sau đó mất kiên nhẫn cấu hắn: “Không phải không cho ta nhắc tên người khác trên giường sao?”

*

Cuối cùng Giang Hàn đã được chuyển sang chỗ ở mới.

Anh ta lịch sự nói lời cảm ơn Beta đã đánh xe ngựa đưa mình đến đây, đứng trước cửa quan sát ngôi nhà mới. Tuy diện tích không lớn nhưng đón sáng rất tốt, thoạt nhìn đã được người ta cẩn thận quét dọn qua. Lò sưởi trong sảnh ngoài đang cháy sáng, vật dụng trong nhà cũng đầy đủ không thiếu thứ gì.

Trước nay Lâm Thiển luôn làm việc chu đáo, không có chỗ nào đáng chê trách.

Anh ta đặt mấy món đồ tùy thân lên bàn, đang cân nhắc xem nên đặt chúng vào đâu thì đột nhiên có người gõ vang cửa.

Cánh cửa nhà vốn đang mở toang lúc này có thêm một bóng dáng cao lớn đứng đó, nhưng thái độ vẫn khá dè dặt. Người kia thấy Giang Hàn không nói gì bèn giơ chiếc túi vải đang cầm lên cao như muốn chào hỏi.

Giang Hàn khẽ gật đầu hắn mới bước vào nhà đặt túi vải lên bàn, ngữ khí cũng khá câu nệ: “Tặng anh một ít hoa quả.”

Giang Hàn nhìn thoáng qua đồ vật trong túi, sắc mặt hơi đổi: “Đây là hoa quả?”

Bắc Dương nuốt nước bọt, khẽ “À” một tiếng.

Giang Hàn không nói gì ngoài một câu: “Cảm ơn.”

Thái độ này rõ ràng là muốn tiễn khách, không khí nhất thời trở nên xấu hổ, ánh mắt Bắc Dương bối rối dừng trên mặt bàn. Trên đó chỉ đặt một ít quần áo và một chồng sách.

Giang Hàn là bị hắn áp giải lên đảo, khi đó chỉ có hai bàn tay trống trơn không kịp đem theo vật gì, thế nên nhu yếu phẩm đều là đồ Lâm Thiển mua cho. Thế nhưng dù sao anh ta cũng sống trên đảo được nửa năm rồi, đến khi chuyển nhà chỉ mang theo có chút ít đồ đạc thế này khiến Bắc Dương cảm thấy bất ngờ.

Ngoài bất ngờ còn có chút hụt hẫng —— Trên bàn không có một loại thảo dược nào.

Hắn mím đôi môi khô, làm như lơ đãng hỏi: “Số thuốc ta gửi về có dùng được không?”

Nhưng phần lớn số cây cỏ hắn gửi về đều là cỏ dại, Giang Hàn uyển chuyển đáp: “Tay ta đã không cần dùng thuốc lâu rồi.”

Dứt lời căn phòng lại rơi vào im lặng khó xử, Giang Hàn không tiện đuổi người trực tiếp đành phải cầm mấy bộ quần áo lên.

Bắc Dương vội vàng nói: “Để ta giúp anh.”

Giang Hàn bất đắc dĩ đáp: “Không cần…”

Nhưng Bắc Dương đã tự giác nhấc chồng sách lặng lẽ đi đến góc phòng —— Nơi đó đặt sẵn một chiếc tủ năm ngăn bằng gỗ màu nâu sẫm.

Hắn kéo ngăn kéo trên cùng ra đặt từng quyển sách vào, Giang Hàn cũng đi qua bỏ quần áo vào ngăn kéo thứ hai, hơi liếc nhìn bàn tay hắn một cái.

“Tay cậu bị thương à?” Giang Hàn hỏi.

Ngữ khí người trẻ tuổi còn cứng nhắc hơn chuyển động cổ tay: “Không có.”

Giang Hàn đại khái đoán ra vết thương trên cổ tay hắn là tác phẩm của Bạch Hạc Đình. Sáng nay anh ta nghe được từ chỗ Lâm Thiển, bởi vì Bắc Dương không chịu tiết lộ chỗ Lạc Tòng Dã trốn nên Bạch Hạc Đình và hắn xảy ra chút ẩu đả.

Nhưng cuối cùng anh ta vẫn giữ chút thể diện cho Alpha này, không vạch trần chân tướng mà chỉ cúi đầu cười vài tiếng.

Bắc Dương bị tiếng cười nướng đỏ vành tai, chỉ hận không thể kiếm ngay cái lỗ nẻ nào chui xuống, đến cổ tay đau nhức cũng trở nên không nghe lời  —— Quyển sách trên tay hắn lập tức rơi xuống ngăn kéo.

Tiếng cười của Giang Hàn thoáng chốc ngừng lại.

Bắc Dương cũng sửng sốt nhìn bút tích quen thuộc trên trang giấy, lẩm bẩm: “Đây là chữ của anh trai…”

Cuốn sổ vừa mở ra đúng là sổ ghi chép bệnh án của Bắc Thừa Chu mà Giang Hàn lấy được từ chỗ Lâm Thiển. Giang Hàn im lặng giây lát rồi nói với Bắc Dương: “Nếu cậu muốn mượn thì cứ lấy về đi.”

“Không được.” Bắc Dương lưu luyến nhìn thêm vài lần, lúc này mới khép cuốn sổ lại đặt vào ngăn kéo, “Ta đọc cũng không hiểu, giữ lại lãng phí lắm.”

Bây giờ không chỉ có vành tai đỏ mà hốc mắt hắn cũng đỏ bừng. Giang Hàn khép ngăn kéo đựng quần áo lại, cầm một quyển sách lên đi ra chỗ khác, nhường không gian cho hắn điều chỉnh cảm xúc.

Anh ta ngồi xuống cạnh bàn, mở quyển sách trong tay ra.

“Tình cảm giữa anh em cậu tốt thật.” Anh ta bình thản nói, “Nếu anh cậu biết cậu thương mình như vậy, chắc cũng vui vẻ lắm.”

Qua một hồi lâu Bắc Dương mới nói: “Mẹ chúng ta mất sớm, trước kia ta luôn thích bám dính lấy anh ấy.” Hắn khe khẽ thở dài, giọng vẫn hơi sụt sịt, “Thầy Giang, anh thật dịu dàng, dịu dàng y như anh trai ta vậy.”

Giang Hàn không tiếp lời, chỉ im lặng mỉm cười lật sách.

Người trẻ tuổi này chỉ nhìn thấy vẻ dịu dàng của Bắc Thừa Chu, nhưng hiển nhiên hắn không hiểu —— Người dịu dàng với tất cả mọi người cũng là kẻ tàn nhẫn hơn bất kỳ ai.

Người anh trai luôn tao nhã, nhẹ nhàng với tất cả mọi người của Bắc Dương, rõ ràng biết đến tình cảm Giang Hàn dành cho mình nhưng đến cuối vẫn khăng khăng giả vờ như không biết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp