Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 102.
Edit: Leia
Nghĩ một lúc, hắn lại nói: “Đứa bé nhà họ chắc sẽ được sinh ra vào đầu hạ, giống anh.” Hắn dừng một chút, nở nụ cười dịu dàng, “Nhất định cũng là một đứa bé xinh đẹp.”
Rượu trong cốc tràn ra làm hương rượu ngào ngạt lan tỏa khắp không khí, dòng chất lỏng màu đỏ chảy xuống đôi chân dài trắng nõn để lại vài vệt nước mờ nhạt.
Lạc Tòng Dã vội vàng tiếp lấy cái cốc đã bị đổ hết phân nửa rượu, nói với Bạch Hạc Đình: “Để ta đi lấy khăn.”
Hắn khó khăn dời ánh mắt khỏi cặp đùi lõa lồ, lại gian nan xoay người ra chỗ khác, nhưng chưa đi được bước nào thì một bàn tay đã túm chặt lấy tay hắn.
“Ta có lời muốn nói.” Bạch Hạc Đình nói.
Nửa ly rượu còn lại cũng tràn ra ngoài.
Lạc Tòng Dã quay đầu, ánh mắt chuyển từ đôi tay họ nắm chặt xuống khuôn mặt ửng hồng, cuối cùng ngửa đầu uống nốt chút rượu còn sót lại trong cốc.
Nệm giường lập tức chìm xuống, mùi rượu nồng nặc lấn át mọi giác quan Bạch Hạc Đình. Trong miệng Lạc Tòng Dã còn vương vấn dư vị vang đỏ, hắn quấn lấy đầu lưỡi mềm của y, nhẹ giọng hỏi: “Rượu nho thơm hơn, hay là ta thơm hơn?”
Pheromone Tequila tùy ý bay loạn trong không khí, Bạch Hạc Đình nhịn không được nhíu mày: “Em còn đi phân cao thấp với một cốc rượu?”
Lạc Tòng Dã ngồi quỳ dậy nắm hai đùi y túm về phía trước, sau đó nâng đầu gối hôn lên.
“Ừm.” Hắn nghiêm trang nói với Bạch Hạc Đình, “Ta nhỏ mọn.”
Đôi môi hắn rà dọc theo đùi Bạch Hạc Đình xuống dưới, từ từ hôn sạch vết rượu dính trên chân y.
Bạch Hạc Đình đột nhiên nâng tay đẩy đầu hắn.
“Sau này,” Y dặn dò, “Không cần dùng miếng dán ức chế thường xuyên nữa.”
Lạc Tòng Dã nghe vậy ngẩng đầu, bất mãn nói: “Sao anh không ích kỷ nữa vậy?”
Bạch Hạc Đình không muốn dùng dằng vấn đề trẻ con với thằng nhóc trẻ con này nữa, chỉ nói: “Đừng lãng phí pheromone của em.”
Lạc Tòng Dã bĩu môi: “Ta không cần pheromone cũng có thể đánh thắng Alpha khác.”
“Đừng xem chiến trường là sàn diễn ——” Bạch Hạc Đình mới nói một nửa thân thể chợt run lên, vội bật ra tiếng rên nức nở.
Lạc Tòng Dã quỳ gối g*** h** ch*n, vùi đầu ngậm lấy dương cụ đã c**ng c*ng của y.
“Em làm gì vậy…” Bạch Hạc Đình lại đẩy đầu hắn nhưng bị Lạc Tòng Dã đè mạnh chân, một tay khác sờ dọc theo thắt lưng bóng loáng hướng lên trên, bóp vào ngực.
Đầu vú dựng thẳng bị nghiền mạnh một cái, thân thể Bạch Hạc Đình lập tức mềm oặt.
Lạc Tòng Dã nuốt lấy toàn bộ rồi nhả ra một nửa, đầu lưỡi l**m vòng quanh đ** kh*c nhạy cảm, lại tiếp tục nuốt vào. kh*** c*m xa lạ xộc thẳng l*n đ*nh đầu, thần trí cũng nhanh chóng hóa thành một mớ hỗn độn. Bạch Hạc Đình bấu tay vào tóc Lạc Tòng Dã, ưỡn lưng theo tiết tấu nhả nuốt của hắn như muốn ấn hết bản thân vào sâu bên trong cổ họng mềm mại ẩm ướt ấy.
Đột nhiên thọc vào một chỗ rất sâu, cổ họng chật hẹp lập tức co thắt theo phản xạ ——
Bạch Hạc Đình rên lên một tiếng, xuất tinh.
Vì lâu lắm rồi không giải quyết nên lần bắn này vừa nhiều vừa đặc, suýt nữa làm Lạc Tòng Dã nghẹn thở. Hắn điều chỉnh hơi thở một chốc, ngẩng đầu lên khỏi hai chân hôn môi y.
Bạch Hạc Đình thẳng thừng đẩy mặt hắn ra.
Cố gắng hầu hạ thật tốt chỉ đổi lấy một cái tát tàn nhẫn, Lạc Tòng Dã phản ứng vài giây mới cạn lời: “Anh ghét thứ của chính anh luôn à?”
Bạch Hạc Đình nghiêng đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ ghê tởm: “Bẩn muốn chết.”
Lạc Tòng Dã cũng không giận thật, hắn không hôn được miệng đành hôn lên vành tai đỏ bừng.
“Có thích không?” Hắn phả hơi nóng vào một bên tai Bạch Hạc Đình, nói nhỏ, “Ở bên trong anh còn thích hơn như thế nhiều…”
v*t t* l*n của hắn đang hào hứng áp sát đáy chậu y, Bạch Hạc Đình không cho hắn cơ hội ngắt lời nữa, trực tiếp hỏi: “Em có muốn có con không?”
Lạc Tòng Dã ngẩn người, vẻ mặt hơi cứng lại trước câu hỏi đầy ẩn ý.
Hắn sinh ra trong khu bình dân, là một đứa con ngoài giá thú thấp kém, còn người từ nhỏ hắn ngước nhìn —— Dù có bị giam cầm hay không, người đó luôn luôn thong dong cao quý, tựa như một viên kim cương trong suốt, tỏa sáng lấp lánh không thể phá vỡ.
Một sự tồn tại cao quý như Bạch Hạc Đình sao có thể hạ mình kéo dài hậu đại cho hắn?
Hắn muốn tìm kiếm một chút chế giễu trong đôi mắt xinh đẹp ấy, nhưng không có, Bạch Hạc Đình đang nói nghiêm túc.
“Anh nói như vậy trong khi đang khỏa thân thực sự rất nguy hiểm.” Ánh mắt Lạc Tòng Dã nhẹ nhàng lướt đi chỗ khác, hắn quan sát Bạch Hạc Đình qua khóe mắt, ấp úng nói, “Chuyện này… mọi người… chắc là ai cũng muốn…”
Bạch Hạc Đình nhắm mắt: “Đừng nghĩ nữa, em không có đâu.”
Đoạn đối thoại rẽ sang hướng quá bất ngờ, Lạc Tòng Dã kinh ngạc kéo ánh mắt trở về: “Sao anh lại nguyền rủa ta?”
Bạch Hạc Đình trầm mặc một lát, chậm rãi nói: “Giang Hàn nói…”
Lạc Tòng Dã vội kêu lên: “Lại còn nhắc đến tên người khác trên giường?”
Hắn toan bịt miệng Bạch Hạc Đình nhưng bị y nhanh nhẹn nghiêng đầu né tránh: “Vừa rồi em cũng có nhắc mà.”
Lần này Lạc Tòng Dã phản bác: “Không giống nhau.”
Bạch Hạc Đình hỏi: “Có gì mà không giống?”
Lạc Tòng Dã bị hỏi phát bực. Nếu nói thật thì hắn không cảm thấy Giang Hàn và Chung Hiểu Lâm Thiển quá khác nhau trong hoàn cảnh này, chỉ là mỗi khi nhớ đến dáng vẻ dịu dàng lúc Bạch Hạc Đình xoa bóp tay cho Giang Hàn thôi là cả người hắn không có chỗ nào thoải mái.
Hắn lại bắt đầu hâm mộ Chung Hiểu.
“Ta nhỏ mọn.” Lạc Tòng Dã đặt y xuống dưới thân, nhấn mạnh lần nữa.
Bạch Hạc Đình không hứng thú nghe hắn bông đùa, giơ tay bịt miệng hắn lần thứ hai.
“Giang Hàn nói,” Y nói rành rọt, “Có lẽ, ta không thể có con được.”
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Thời gian yên lặng trôi qua trong lúc họ nhìn nhau, mất một lúc lâu mà Lạc Tòng Dã vẫn không phản ứng, Bạch Hạc Đình đành buông lỏng bàn tay bịt miệng hắn.
“Hơn nữa,” Y tiếp tục nói, “Ta cũng không cho phép em sinh con với Omega khác.”
Cuối cùng Lạc Tòng Dã cũng hoàn hồn, hắn lạnh lùng lên tiếng: “Anh đang nói gì vậy?”
“Cho nên,” Bạch Hạc Đình bình tĩnh nói hết lời, “Em sẽ không có hậu đại.”
Lạc Tòng Dã ngắm nhìn gương mặt bình thản đó, nâng tay cẩn thận đặt vào vết sẹo dài trên bụng y.
“Có người đã tra tấn anh.” Câu hỏi của hắn mang ngữ khí khẳng định, đáy mắt cũng sầm xuống, “Có phải Bạch Gia Thụ làm không.”
Bạch Hạc Đình không trả lời.
Lạc Tòng Dã nhắm mắt, nhẹ nhàng thở hắt một hơi thật dài.
“Bị thương rất nặng sao?” Hắn cố đèn nén nhịp thở
Bạch Hạc Đình dời ánh mắt, chỉ nói: “Là ta sơ suất.”
Đột nhiên y chợt nghĩ có lẽ mình thật sự đã bị nguyền rủa. Y chưa từng mang thân phận con trai của Bạch Dật và Lạc Vãn Ngâm một ngày nào, nhưng lại giống Lạc Vãn Ngâm phải mang thai một mình, sau đó giống cả Bạch Dật, không thể có thêm đứa con nào khác.
Y đang bị dòng máu trong chính cơ thể mình nguyền rủa.
Lạc Tòng Dã lẳng lặng nhìn y giây lát, sau đó nâng tay ôm người vào lòng.
Những lời hứa hẹn nhẹ bẫng ngày trước giờ đây hóa thành một thanh kiếm nặng nề bổ thẳng vào lồng ngực hắn, cùng với trăm ngàn lời chưa kịp nói.
Còn có thể nói gì được nữa.
Hắn không có cách nào tiếp tục dõng dạc hứa hẹn với Bạch Hạc Đình rằng sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương đến y.
Hắn đã nuốt lời.
Lạc Tòng Dã nghiến răng im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ khó nhọc thốt lên: “Ta yêu anh.”
Hắn nghe thấy tiếng cười khẽ của Bạch Hạc Đình lướt qua vành tai, nhưng trong tiếng cười này không nghe ra cảm xúc gì.
Hắn ôm Bạch Hạc Đình càng chặt, ngẫm nghĩ lại nói: “Không cho ta tìm Omega khác, vậy cả đời này anh phải ở bên cạnh ta mới được.”
Bạch Hạc Đình vùi mặt vào hõm vai hắn, nhắm mắt hỏi: “Ta không ở bên cạnh, em sẽ đi tìm người khác?”
“Anh đang nói gì thế?” Lạc Tòng Dã xoay mặt nhìn y, nghiêm túc sửa lời không cho phản bác, “Trọng điểm những lời này là, cả đời này kiếp này anh đều phải ở bên cạnh ta.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive