Lửa Sa - Bất Nhượng Trần

Chương 101

Trước Tiếp

Chương 101.

Edit: Leia

Màn giường chỉ vội vàng kéo được một nửa, khác với vẻ khắc chế và cẩn thận ở kinh đô, cũng không phải kiểu cường thế thô lỗ sau khi gặp lại, hôm nay Lạc Tòng Dã hành xử hoàn toàn khác biệt. Bạch Hạc Đình cố gắng lục tìm trong đầu óc hỗn loạn của mình một từ hình dung thích hợp nhất.

Quá quấn người.

Y đẩy vai Lạc Tòng Dã, nghiêng đầu hơi né tránh: “Đừng hôn.”

Ánh lửa lờ mờ lọt qua tấm rèm, làn da Bạch Hạc Đình vừa trắng vừa sáng, lại còn hơi ửng hồng nhẹ. Lạc Tòng Dã hôn lên vệt nước trên môi y, hôn lên đôi lông mi nhạt màu, nốt ruồi dưới mắt, chóp mũi hếch, cuối cùng quay về đôi môi mỏng hồng hào. Rõ ràng đã ôm nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng không rõ tại sao hắn lại sinh ra ảo giác đây là lần đầu được tr*n tr**ng ôm lấy người này. Hắn nâng mặt Bạch Hạc Đình lên mắt đối mắt, môi dán vào môi, khẽ thì thầm xác nhận: “Thật sự thích ta?”

Bạch Hạc Đình nhắc nhở không chút lưu tình: “Em nói, chỉ hỏi đúng một lần.”

Lạc Tòng Dã á khẩu.

Cơn hối hận chậm chạp ùa vào lòng. Quả thật hắn đã nói vậy, để bảo đảm nhận được một đáp án không né tránh không nước đôi, hắn hoàn toàn không để lại đường lui nào cho mình.

Nhưng nói một lần làm sao mà đủ?

Hắn ảo não thở dài một hơi, vừa cúi đầu lại bị đẩy thắt lưng.

Bạch Hạc Đình cảnh cáo: “Đừng cọ nữa.”

Toàn thân Lạc Tòng Dã đang đặt trên người y, bụng kề sát nhau, d**ng v*t hưng phấn ch** n**c cọ loạn xạ sắp làm y bắn đến nơi rồi.

Lạc Tòng Dã không quan tâm đến lời cảnh cáo của Bạch tướng quân, vẫn nũng nịu dụi đầu vào người y vài lần nữa.

“Ta vừa muốn thân mật với anh, nhưng cũng vừa không muốn thân mật với anh…” Nói xong có lẽ chính mình cũng thấy buồn cười, hắn cúi đầu bật cười thành tiếng, “Có phải rất kỳ quặc không.”

Đúng là kỳ quặc thật, Bạch Hạc Đình nghĩ.

Nhưng điều khiến y thấy kỳ quặc lại là một chuyện khác: Bỗng bưng y hiểu được những lời lung tung của Lạc Tòng Dã. Hắn giúp y hiểu thế nào là yêu, vậy mà người khiến y hiểu ra lại không hiểu bản thân đặc biệt đến mức nào.

Thật phiền phức.

Bàn tay y bóp lên yết hầu Lạc Tòng Dã đẩy mặt hắn ra xa, nghiêm túc nói: “Hồi thuốc ức chế mất tác dụng, Bắc Thừa Chu khuyên ta đi tìm một Beta để vượt qua kỳ ph*t t*nh.” Sợ hắn không hiểu, y còn bổ sung, “Beta, an toàn.”

Nói xong Bạch Hạc Đình không nhiều lời nữa, chỉ trừng đôi mắt trong veo nghiêm túc nhìn Lạc Tòng Dã. Hàm ý là —— Ta đã nói đến nước này rồi, em cũng nên hiểu đi chứ?

Nhưng cách giải thích kia quả thật khá rắc rối, Lạc Tòng Dã chỉ vừa hiểu hết khúc cua đầu tiên thì Bạch Hạc Đình đã mất hết kiên nhẫn.

“Hội săn năm ấy,” Những ngón tay thon dài hơi siết chặt vì tức giận, ngữ tốc cũng nhanh hơn, “Em nghĩ là ta sẽ đồng ý cưỡi chung ngựa với người khác? Đã từng thấy ta cưỡi chung ngựa với ai chưa? Đồ ngốc này ——”

Lạc Tòng Dã đột nhiên gỡ tay y, dùng môi bịt kín bài phát biểu nhạt nhẽo của Bạch tướng quân lại. Cái lưỡi luôn tuôn ra lời khó nghe lập tức cuốn lấy, Bạch Hạc Đình không đẩy hắn nữa, hai cẳng chân rất tự nhiên quấn quanh eo, hai tay vòng qua cổ hắn.

Hàm ý là —— Nếu đã hiểu rồi thì đừng phí lời nữa.

Lạc Tòng Dã lại ngẩng đầu lên.

Hắn áp trán vào trán Bạch Hạc Đình, hạ mắt nhìn y lẩm bẩm hỏi: “Làm sao bây giờ?”

Lề mề nửa ngày chưa vào chính sự, Bạch Hạc Đình toan phát hỏa lại nghe hắn tiếp tục nói: “Anh cứ thế này, ta sẽ không muốn rời đi nữa.”

Bạch Hạc Đình đột nhiên cứng người. Đôi tay vòng quanh cổ từ từ trượt xuống vai, t*nh d*c trong đôi mắt hoa đào cũng bay biến gần hết.

Lạc Tòng Dã hơi hối hận vì đã phá hủy bầu không khí, nhưng lời nói ra rồi không có cách nào cho qua. Hắn xoay người rời khỏi người Bạch Hạc Đình, nằm nghiêng bên cạnh y giải thích: “Sau khi Chung Mậu Như được đặc xá, đã có rất nhiều lãnh chúa noi gương bắt chước, anh không biết mấy ngày nay trong đất liền náo nhiệt cỡ nào đâu.”

Việc này không cần hắn nhắc Bạch Hạc Đình đã sớm đoán ra đại khái. Y ngửa mặt nhìn trần nhà, khẽ hừ một tiếng: “Đám phế vật trong cung không một ai đoán ra kết quả này?”

“Bọn họ không có quá nhiều lựa chọn.” Lạc Tòng Dã nói, “Từ thời khắc Chung Mậu Như đoạt được mảnh đất kia, kết cục đã xác định rồi.”

Bạch Hạc Đình quay đầu nhìn hắn. Y phải thừa nhận Lạc Tòng Dã nói đúng, khi đó nếu Chung Mậu Như dẫn quân trợ giúp Chung Hiểu, tình hình chiến cuộc có thể đã thay đổi đáng kể. Nhà vua đặc xá cho Chung Mậu Như, ngoài mặt là ông ta cúi đầu thần phục vương thất, nhưng thực tế lại là Chung Mậu Như kê ra một bậc thang để bảo toàn thể diện cho cung điện.

“Hơn nữa ông ta còn cung cấp cho phe kia một ít tin tình báo mà họ muốn biết.” Lạc Tòng Dã cong khóe môi, nhướn mày nhìn Bạch Hạc Đình, “Tin nửa thật nửa giả.”

Thần sắc Bạch Hạc Đình nghiêm túc trở lại. Lạc Tòng Dã không nói rõ nội dung tin tình báo, nhưng chiếu theo tư thái thoải mái của hắn, tin này chắc chắn có liên quan đến người Urdan.

Lạc Tòng Dã bị nhìn đến mất tự nhiên, bèn nắm bờ vai y nhẹ nhàng xoa ấn.

“Ta biết hiện giờ không phải thời cơ tốt nhất. Các thế lực không thể khống chế càng ít, phần thắng của chúng ta mới càng lớn. Vốn nên đợi đến khi các tiểu quý tộc bị tiêu diệt gần hết trong các cuộc tranh chấp nội bộ mới tìm kiếm được thời cơ.” Hắn dừng một chút, ngữ khí mang theo chút chần chừ, giọng cũng đè thấp lại, “Nhưng ta không muốn chờ nữa. Ta dự định chấm dứt cuộc chiến hoàn toàn trước mùa xuân sang năm, làm thế này có phải hơi vô trách nhiệm không?”

Bạch Hạc Đình dựa đầu giường ngồi dậy im lặng ngẫm nghĩ giây lát. Sau đó y chậm rãi nói: “Không nhất thiết.”

Lạc Tòng Dã ngẩng đầu, có phần ngạc nhiên.

Bạch Hạc Đình châm chước từ ngữ: “Muốn xoay trở cục diện bọn họ cần rất nhiều tiền, cũng cần nhiều binh lực, những thứ đó phải có thời gian xử lý. Để kẻ địch có nhiều thời gian chuẩn bị không hẳn là chuyện tốt.”

Nhưng giọng điệu y đột nhiên thay đổi: “Mùa đông cũng không phải mùa thích hợp để đánh trận. Thời tiết quá lạnh, tuyến tiếp viện lại dài, em muốn đi chịu chết thật à.”

Lạc Tòng Dã nghe xong không nói gì, cũng ngồi dậy.

“Khát nước không?” Đột nhiên hắn hỏi.

Thấy Bạch Hạc Đình gật đầu, hắn liền đi chân trần đến cạnh bàn rót một cốc rượu rồi vòng trở về.

“Thế cho nên,” Hắn nâng cốc đưa cho Bạch Hạc Đình, đồng thời ném ra một câu đánh đố, “Ta phải đánh trận trên chính địa bàn của chúng ta.”

Bạch Hạc Đình nhấp ngụm rượu cho thấm giọng. Y không biết “địa bàn của chúng ta” trong lời hắn là nơi nào, nhưng biết hắn có suy tính riêng nên không truy vấn nữa, liền trả lại cốc rượu.

Lạc Tòng Dã lại đang suy tư nên không tiếp lấy cốc rượu.

“Nhưng ta còn có chút băn khoăn.” Hắn cúi đầu chau mày như rất bối rối, “Bây giờ nếu tách Chung Hiểu và Lâm Thiển ra hình như rất tàn nhẫn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Trước Tiếp