Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoại truyện Tết âm lịch: “Ta nhất định sẽ trở về.”
Edit: Leia
Ánh trăng luôn là như vậy.
Lạnh lẽo, tĩnh lặng, chiếu xiên qua ô cửa sổ sau lưng và trải một lớp sương bạc khắp dãy hành lang.
Lạc Tòng Dã quỳ một gối, lưng thẳng tắp nhưng đầu vẫn cúi gằm.
Từ năm sáu tuổi đến năm mười lăm tuổi hắn luôn sống trong dinh thự, nhưng chưa bao giờ dám tới gần căn phòng ngủ này nửa bước.
Đây là phòng ngủ của Bạch Hạc Đình, không phải nơi mà hắn có tư cách đến gần.
Nhưng giờ đây cánh cửa gỗ chạm khắc đang mở rộng, ánh nến vàng ấm áp tràn ra khỏi căn phòng, giao hòa cùng ánh trăng trắng bạc mơ hồ.
Sau đó hắn nhìn thấy một đôi chân.
Đó là một đôi chân trần đạp trên ánh nến, tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng mỗi một âm thanh đều đập mạnh vào màng tai Lạc Tòng Dã.
Lạc Tòng Dã lập tức dời mắt.
Đây không phải thứ hắn có tư cách xem.
Nhưng cuối cùng cặp chân vẫn dừng trước mặt hắn. Một bàn tay vươn ra, đầu ngón tay trượt dần từ trán xuống sống mũi, môi, cằm, dừng lại một chút ở yết hầu, cuối cùng dời ra sau cổ. Bàn tay đó khẽ vuốt gáy hắn tựa như đang lau chùi một thanh kiếm dính máu hay v**t v* một con ngựa dễ bảo. Lạc Tòng Dã không dám hành động thiếu suy nghĩ, thậm chí còn quên cả thở, máu toàn thân như dồn hết ra sau gáy, tuyến thể vừa sưng vừa ngứa, một thứ không thể kiểm soát được đang tuôn trào ra ngoài.
Đậm đặc, cay đắng, mang theo khao khát không thể che giấu của thiếu niên mười sáu tuổi.
Hắn lại mất khống chế pheromone.
Nhưng hắn không thể để mất khống chế, hắn không được để đối phương phát hiện ra mình đã phân hóa thành Alpha.
“Lạc Tòng Dã.” Người nọ gọi hắn.
Lạc Tòng Dã ngẩng đầu, cuối cùng nhìn lên gương mặt hoàn hảo không tì vết kia.
Bạch Hạc Đình vẫn giữ dáng vẻ lúc về phủ dưỡng thương hai năm trước, trên người y mặc chiếc áo ngủ vải lanh rộng thùng thình, ánh nến phía sau hắt lên khuôn mặt y một sắc vàng dịu nhẹ ấm áp.
Nhưng ánh mắt y rất lạnh lẽo. Ánh mắt đó tựa như ánh trăng đẹp đẽ mà xa cách, ở nơi cao không thể với tới.
Lạc Tòng Dã nên trả lời, nhưng hắn không mở nổi miệng.
Từ đầu đến chân hắn bị ánh mắt đó đóng băng, chỉ có tuyến thể sau gáy là cháy phừng phừng.
Bạch Hạc Đình thu tay, đứng thẳng trước mắt hắn. Y từ trên cao nhìn xuống Lạc Tòng Dã, thốt ra mấy chữ bằng vẻ khinh miệt và thờ ơ.
“Đồ vô dụng.”
*
Đột nhiên Lạc Tòng Dã bừng tỉnh.
Mùi pheromone Tequila bay nồng nặc khắp nhà kho, đống cỏ khô lót dưới thân ướt đẫm mồ hôi. Hắn cúi đầu, ánh mắt chuyển từ xà nhà thấp tịt xuống g*** h** ch*n mình.
Chỉ mới liếc một cái thôi mà hắn đã nâng cánh tay lên che kín mắt.
Chiếc quần vải thô của hắn giãn ra thành một đường cong xộc xệch, bên trên còn xuất hiện một vệt ẩm ướt.
Đồ vô dụng.
Hắn tự mắng bản thân.
Từ hồi phân hóa thành Alpha vào năm ngoái, những giấc mơ hoang đường này xảy ra rất thường xuyên.
Bạch Hạc Đình đi chân trần đến trước mặt mình…
Thật sự là mơ mộng hão huyền.
Sau gáy vẫn còn vương vấn cảm giác bàn tay v**t v* lên, Lạc Tòng Dã ngồi dậy rút con dao săn từ trong ủng, xắn cao quần.
Lưỡi dao kề vào đùi, nhắm mắt, dùng sức ——
Máu tuôn ra ào ào.
Cuối cùng cảm giác tê dại sau cổ cũng biến mất trong đau đớn, cơn nóng rát dưới bụng từ từ dịu lại.
Dùng đau đớn để trừng phạt cơn mất kiểm soát của cơ thể, đây là biện pháp tàn nhẫn mà hắn học được từ những tín đồ ngoan đạo, nhưng hiển nhiên vẫn còn lâu hắn mới đạt đến trình độ tự do kiểm soát pheromone của chính mình.
Lạc Tòng Dã lau máu trên lưỡi dao vào quần, thả ống quần xuống rồi lấy trong túi ra một miếng dán ức chế, dán vào gáy.
Trời sắp sáng rồi, hắn không có thời gian lề mề ở đây nữa.
*
Lạc Tòng Dã chờ suốt ba ngày mới chờ được đoàn xe chở hàng đi vào phủ đệ của Bạch Hạc Đình.
Đoàn xe này đến phủ vào mỗi tháng, thủ vệ kiếm tra rất lỏng lẻo, thường chỉ tùy ý chọc kiếm vào vài bao hàng ngoài cùng là phất tay cho đi. Lạc Tòng Dã nép mình giữa đống hàng hóa kiên nhẫn chờ đợi, trong khi người đánh xe và quản gia kiểm tra hàng hóa, hắn yên lặng chui qua khỏi tấm vải bạt.
Hắn rất quen thuộc nơi này.
Đi theo con đường trong trí nhớ, hắn thành thạo né tránh được các người hầu và thị vệ thường xuyên qua lại, đi xuyên qua kho hàng, xuyên qua khu chuồng trại, cuối cùng dừng chân trước cửa hông khu vườn hoa.
Thời tiết đầu xuân vẫn còn lạnh, cây cối khô cằn, chỉ có một vài loại cây thường xanh chịu được rét buốt là mang lại chút sắc xanh cho khu vườn. Hắn đi dọc theo con đường mòn quanh co trong vườn, đến một góc khuất gió và nhiều ánh nắng rồi ngồi xổm xuống.
Mặt đất chưa hoàn toàn tan băng, dao săn cắm xuống phát ra những tiếng lạo xạo thanh thúy nhưng hắn rất kiên nhẫn. Hắn từ từ cạy lớp đất đóng băng lên, mãi đến khi đào ra một hố đất to bằng bàn tay mới cất dao trở về.
Sau đó, hắn thò tay vào túi áo ngực cẩn thận lấy ra một vật bọc kín trong vải thô.
Đó là một cây thùa xanh còn non, rễ được bao bọc trong lớp bùn dày ẩm ướt. Các tầng lá mọng nước bên ngoài xòe ra trong khi những phiến lá bên trong khép chặt, tựa như một nắm tay giữ chặt lấy suy nghĩ không thể nói thành lời.
Lạc Tòng Dã nhìn chằm chằm vào cái cây nhỏ như đang nhìn một phiên bản khác của chính mình.
Cái cây không nổi bật này chắc chắn sẽ không gây ra sự chú ý trong vườn hoa rộng lớn. Lạc Tòng Dã không có cách nào tự tay chăm sóc nó, cũng không biết nó có sống sót nổi hay không.
Nhưng hắn hy vọng nó có thể sống.
Chẳng bao lâu nữa các dòng sông băng sẽ tan chảy, những cành cây trụi lủi cũng đâm chồi non xanh mướt.
Mùa xuân sắp đến rồi.
Lạc Tòng Dã cẩn thận đặt cây non vào hố đất rồi dùng tay vùi đất chung quanh, áp chặt, lại cởi túi nước cũ bên hông ra tưới đến giọt nước cuối cùng cho cây.
Làm xong hết mọi việc, hắn phủi bụi đất dính trên tay, đứng lên nhìn về hướng nam.
Đó là hướng phòng ngủ của Bạch Hạc Đình.
Nhưng Lạc Tòng Dã biết giờ phút này Bạch Hạc Đình không ở trong phòng ngủ, y đang đóng giữ ở biên cảnh phía nam. Hắn cũng không hy vọng Bạch Hạc Đình ngủ trong căn phòng đó, mấy năm gần đây, chỉ khi nào y bị thương nặng cần tĩnh dưỡng mới xuất hiện ở nhà.
Ánh nắng ban mai len lỏi qua bức tường đá của khu nhà chính, Lạc Tòng Dã đứng yên không nhúc nhích, nhìn chằm chằm về hướng đó một hồi lâu.
“Ta nhất định sẽ trở về.”
Thiếu niên mười sáu tuổi khẽ khàng hứa hẹn trong nắng sớm. Giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy trang nghiêm.
“Ta sẽ trở thành chiếc mâu sắc bén nhất, chiếc thuẫn vững chắc nhất trong tay ngài.”
“Dù phải trả cái giá lớn đến đâu, dù có mất bao nhiêu năm đi nữa.”
“Ta nhất định, nhất định…”
“Sẽ trở về bên cạnh ngài.”
Cơn gió se lạnh thổi qua vườn hoa, lướt qua cây thùa xanh vừa trồng, lướt qua người hắn, chở theo tiếng thì thầm của hắn tiếp tục bay về phương nam.
Thổi về hướng có Bạch Hạc Đình.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive