Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cư Diên lên giường.
Anh ta cứ miệt mài hôn môi tôi. Tôi trốn tới trốn lui chẳng thoát được, chỉ đành vừa bị hôn vừa lẩm bẩm trong đầu: chẳng nhẽ đã tới tuổi rồi, bắt đầu mơ mấy giấc mộng xuân sắc thế này sao?
Nếu ngay từ đầu không thấy mặt anh ta thì tốt biết mấy.
Một đôi tay hơi nóng bắt đầu lặng lẽ lướt qua: từ vai xuống ngực, rồi vòng eo, xuống lưng…
Tôi như ngâm trong nước ấm, thoải mái tới mức căng cả mũi chân, thốt lên một tiếng “ừm” dài rồi ôm chặt chăn nửa tỉnh nửa ngủ nói vọng: “Thôi được rồi…”
Tôi cũng không phải người quá háo sắc, mơ đến mức này là đủ rồi.
Nhưng Cư Diên ôm tôi từ phía sau.
Cảm giác ấm áp bao trọn khiến tôi còn thấy dễ chịu hơn. Định ngủ một giấc cho sướng nhưng anh ta chẳng chịu ngoan, hết hôn chỗ này sờ chỗ kia, động tác nhẹ nhàng mơ hồ đánh thức những cảm giác ẩn giấu, làm tôi cứ bấn loạn nhưng vẫn không thể tỉnh hẳn.
Chẳng bao lâu tôi bị anh ta chọc tới bốc hỏa, hơi thở dồn dập hẳn lên.
Quần áo đã cởi gần hết, anh ta vẫn không vượt qua giới hạn.
Anh ta đang đợi tôi van xin.
Tôi bị anh ta trêu đến muốn khóc, trong đầu như có một cuộc kéo co.
Thiên thần thì bảo: “Này cô, phải chiến thắng d*c v*ng chứ! Đó là kẻ thù lớn của cô, là gã Cư Diên đó!”
Ác quỷ lại thì thầm: “Chỉ là một giấc mơ thôi, không ai biết đâu, sướng là được! Lúc mơ còn phải dè chừng, ngoài đời thực chắc chắn khó làm chuyện lớn!”
Tôi gồng mình giữ kìm chế.
Không, dù chỉ là mơ cũng không được đồng ý.
Tôi đã thua vì tiền, không thể lại thua vì d*c v*ng.
Bài hát kia hát thế nào nhỉ?
“Mặc áo Tây ra ngoài, mà lòng ta vẫn Trung Hoa.”
Thiên thần chiến thắng ác ma, tôi thở phào tung hoa.
Cư Diên đã cố gắng m*n tr*n hồi lâu mà vẫn chưa nghe tôi nói gì.
Anh ta thở dài, thái độ kiên quyết vượt rào.
Anh lại học thêm trò mới.
Tôi một lần nữa ngồi trên tàu lượn cảm xúc.
Rõ ràng cảm giác rất thật, nhưng dù tôi có cố mở mắt đến đâu thì trước mặt vẫn chỉ là một mảnh tối đen như mực, như một cơn ác mộng không thể tỉnh.
Tôi vừa sướng lại vừa khổ, khóc lên thành tiếng.
Trong bóng tối, thời gian dài vô tận, chưa kịp thấy kết thúc thì tôi đã ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên, trời còn chưa sáng. Tôi mò tìm điện thoại nào ngờ suýt nữa thì ngã khỏi giường, đầu đập vào táp ngủ.
“Ui da!”
Tôi xoa đầu mới phát hiện có thứ gì đó dính trên mặt.
Tôi nhanh chóng lôi vật đó ra.
Căn phòng sáng rõ, ánh sáng chói đến nỗi tôi không mở được mắt.
Khi dịu lại, tôi kinh hãi nhìn thứ đang cầm, là cái bịt mắt màu đen.
Cái này từ đâu ra?!
Chẳng lẽ tối qua không phải là mơ…
Đang nghĩ vậy thì cửa phòng bật mở, Cư Diên bước vào, quấn tạp dề, đưa tay đỡ tôi: “Sao lại ngồi lăn lóc trên sàn thế?”
Tôi thấy anh ta sợ đến co rút chân tay lui về cuối giường: “Aanh … không phải anh … đang đi công tác à?”
Cư Diên đáp: “Công việc kết thúc, anh về sớm. Sao mặt em lại như vậy … em không hài lòng với biểu hiện tối qua của anh à?”
Đúng là vậy!
Tôi cố gắng lục lọi ký ức xem mình có phải đã chủ động đáp lại anh ta hay không, nhưng nghĩ mãi vẫn mơ hồ.
Trên mặt anh ta hiện một vẻ thỏa mãn lười biếng.
Chắc chắn là anh ta hài lòng rồi.
Tức giận và xấu hổ, tôi xé toạc cái bịt mắt, quẳng vào người anh ta: “Đồ khốn! Đê tiện! Sao anh lại bịt cho tôi cái thứ này!”
Anh bắt lấy cái bịt, ném vào thùng rác: “Chỉ khi không nhìn thấy, em mới dám buông lỏng mà thôi.”
Sao lúc nào anh ta cũng hèn hạ đến thế!
Tôi tức quá, muốn đứng dậy tát cho anh ta một cái.
Anh nhẹ nhàng khóa tay tôi lại, ôm chặt vào lòng, giọng trầm ấm đầy chiều chuộng: “Mới sáng sớm, đừng giận dỗi nữa. Đi rửa mặt đi còn chuẩn bị ăn sáng.”