Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mẹ nói hôm Cư Diên mang con tới giao, anh ta đến quán ăn từ sáng sớm, đặt đứa bé xuống rồi đi luôn.
Mẹ tôi mỉa: “Nếu con gái cậu lỡ đụng vào đâu, tôi đền không nổi đâu nhé!”
Anh ta chỉ đáp tỉnh bơ: “Trẻ con va vấp là chuyện bình thường. Giao cho bà ngoại, con rất yên tâm.”
Mẹ kể lại, giọng pha chút cảm khái: “Cậu ta thay đổi nhiều thật. Tuy mẹ biết cậu ta chẳng có lòng tốt gì, nhưng đàn ông mà chịu chăm con cũng hiếm lắm rồi.”
Tôi bĩu môi: “Mẹ chịu làm theo ý anh ta thì anh ta mới diễn tử tế đấy chứ. Mẹ thử trái ý xem, đảm bảo lại phát điên lên!”
“Mẹ dại gì từ chối, một tháng bốn vạn lận!”
“Được rồi được rồi, mẹ cứ chăm con bé đi, con phải vào phòng thí nghiệm đây. Bye.”
Cúp máy, tôi huýt sáo khe khẽ: “Mỗi ngày đứng trên lầu cao, nhìn những con kiến nhỏ dưới đất, đầu chúng thật to, chân chúng thật nhỏ…”
Cư Diên không ở đây, tháng này khỏi phải đi thăm con rồi.
Vừa hát đến đoạn “chúng sống trong thành phố thật ngột ngạt”, Cư Diên đã nhắn tin đến: [Mỗi tuần phải về thăm con một ngày.]
Tôi nhắn lại [OK] rồi quăng điện thoại vào túi.
Đi công tác nước ngoài rồi mà còn rảnh quản này quản kia, tôi mặc kệ. Nhờ mẹ nói dối một tiếng là xong.
Tuần đó tôi không về, Cư Diên cũng không nhắc. Tôi yên tâm hẳn, nghĩ tháng này tạm nghỉ vai người mẹ vậy.
Đến tuần thứ ba, ký túc xá mất nước.
Nghe nói có người đào trộm dây điện, khoét trúng ống nước.
Dù sửa gấp cũng phải hôm sau mới có nước lại. Cả phòng bối rối chưa biết tắm rửa thế nào thì Hồ Đào bỗng kêu lên: “Liên Ngẫu, chẳng phải anh cậu có căn hộ gần cổng trường sao? Nhà cao cấp chắc không mất nước đâu, bọn mình qua ở tạm một đêm đi?”
“Hả…” Bởi vì ba tuần rồi không đến, cô ấy mà không nhắc chắc tôi cũng quên mất chỗ ấy: “Chúng ta đi xem nhé.”
“Anh cậu có ở đó không? Nếu có thì tớ không đi đâu đấy.”
Tôi nói: “Không, đi công tác rồi, không về đâu.”
“Yeah! Tốt quá rồi, đến nhà cậu tắm nước nóng nào.”
Cả bọn xách túi đồ theo tôi sang căn hộ.
May thật, anh ta không về, khu này cũng không mất nước.
Bọn tôi tắm rửa sảng khoái, ngủ lại một đêm, sáng ra còn thong thả ăn sáng ở phố ăn vặt ngoài cổng trường.
So với ký túc xá, ở đây đúng là tiện hơn nhiều.
Mà mấy ngày nay tôi phải liên tục xử lý dữ liệu trong phòng thí nghiệm. Nhiều khi về muộn, 11,12 giờ mới về, cứ phải gọi cô quản lý mở cửa, áy náy lắm.
Anh ta chưa về, thôi thì tôi ở tạm đây vài hôm…
Đến thứ tư tuần thứ tư, tôi lại làm thí nghiệm cả ngày, về đến nơi đã nửa đêm, tắm xong thì ngã lăn ra ngủ.
Ngủ chập chờn, tôi hé mắt thấy trong phòng sáng một ngọn đèn nhỏ. Cư Diên ngồi ngay bên giường, im lặng nhìn tôi, anh mắt sâu thăm thẳm.
Không phải cuối tháng anh ta mới về sao?
Lại còn yên lặng đến đáng sợ … chắc tôi đang mơ.
Tôi lẩm bẩm: “Quỷ dữ biến đi…”
Tôi không muốn mơ thấy anh ta.
Tôi muốn mơ thấy dữ liệu thí nghiệm hoàn hảo hoặc dãy số trúng vé số của kỳ sau.
Cư Diên cúi đầu, khẽ hạ người, hôn lên môi tôi.
Tôi khó chịu quay đầu, lầu bầu: “Đừng…”
“Cạch” Anh ta tắt đèn ngủ.
Bóng tối tràn xuống, mí mắt tôi nặng trĩu.
Nụ hôn kia lại càng dịu dàng hơn.