Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 28. Đổ sông đổ biển
Kim Tự Hồng dẫn người đo đạc quần áo xong, từ chỗ Đỗ Hằng Hi đi ra thì mặt trời đã sắp lặn, chân trời là một mảng màu đỏ rực rỡ đến hoa mắt.
Đường Song Hỷ đã đợi bên ngoài đến mức mất kiên nhẫn, dưới đất vứt đầy đầu mẩu thuốc lá. Vừa thấy Kim Tự Hồng, cậu ta đã vội vội vàng vàng chạy lên: “Anh Kim, sao anh ở trong đó lâu vậy?”
“Có chuyện gì mà hớt hải vậy?”
Đường Song Hỷ cuống đến mức mồ hôi đầm đìa trên mặt: “Ở nhà có mấy người mặc quân phục đến đòi gặp anh, chẳng biết là người phương nào, nhìn dữ dằn lắm.”
Kim Tự Hồng lên xe trở về, khi tới căn biệt thự nhỏ nửa mới nửa cũ của mình, trước cửa quả nhiên đang đỗ hai chiếc xe của quân đội.
Kim Tự Hồng cũng hết sức nghi hoặc, sải bước vào nhà, băng qua sảnh chính thì thấy hai người mặc quân phục dạ vàng, chân đi ủng cưỡi ngựa cao cổ đang ngồi chỉnh tề trên sofa, toát ra vẻ uy phong lẫm liệt.
Thấy Kim Tự Hồng trở về, hai người đồng loạt đứng dậy, thúc ngựa bằng đồng thau sau gót ủng chạm xuống sàn phát ra một tiếng giòn giã, lưng thẳng tắp: “Là Kim tiên sinh phải không?”
Kim Tự Hồng ngập ngừng gật đầu: “Hai vị là…?”
Một người trong đó lên tiếng: “Chúng tôi phụng mệnh của Thủ tướng An, mời Kim tiên sinh qua đó một chuyến, Thủ tướng muốn gặp ngài.”
Kim Tự Hồng đã hiểu ra sự tình, nhưng Đường Song Hỷ thì lo sốt vó, mồ hôi hột chảy ròng ròng: “Thủ tướng gì chứ, làm kiêu vậy sao?” Nhân lúc Kim Tự Hồng đi cùng hai người kia ra ngoài, Đường Song Hỷ lo âu thì thầm vào tai anh: “Có nguy hiểm không? Hay là để tụi em dẫn thêm ít người đi theo, dù không đánh nhau thì cũng để phô trương thanh thế.”
“Không cần, đừng có hở ra là đòi đánh đòi giết, cậu ở nhà đợi anh, chắc anh sẽ về sớm thôi.” Nói xong, Kim Tự Hồng theo người của phía quân đội lên xe tải quân dụng.
Nhóm người An Phác Sơn nghỉ tại khách sạn Hoa Viên. Khu lưu trú được thiết kế theo kiểu sân vườn mỹ lệ, cây cối xanh tươi, đường mòn quanh co dẫn đến những nơi tĩnh mịch, hai bên bao quanh bởi dãy hành lang chạy dọc. Kim Tự Hồng đi theo hai người kia lượn lờ qua mấy lối rẽ mới vào đến một tòa lầu nhỏ. An Phác Sơn đang chắp tay sau lưng, đứng ở hành lang trêu chọc một con chim sáo treo dưới hiên. Con sáo kia đã được huấn luyện thành tinh, hệt như con người, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, khiến An Phác Sơn cười không khép được miệng.
“Thủ tướng, Kim tiên sinh đã đến.” Hai vị sĩ quan đưa người tới nơi liền lui xuống.
Kim Tự Hồng tiến lên một bước, cung kính cúi đầu: “Chào Thủ tướng.”
An Phác Sơn quay người lại. Ông ta có dáng người thấp bé, đen gầy, nhưng đôi mắt rất có thần, cái nhìn ném tới sắc lẹm như hai tia chớp. Khi nhìn thấy Kim Tự Hồng, ông ta mạnh bạo vỗ vai anh một cái: “Hôm qua cậu không xuất hiện thì tôi còn chẳng biết, thằng nhóc thối nhà cậu sao lại chạy tới đây rồi?”
Kim Tự Hồng không né cũng không tránh, híp mắt cười đáp: “Tư lệnh thần cơ diệu toán, tôi đi đâu sao có thể qua mắt được ngài?”
An Phác Sơn đi đến chiếc ghế nằm đặt ở hành lang rồi ngồi xuống, trên chiếc bàn thấp bên cạnh đặt một ấm trà nhài thơm ngát. Ông ta cầm chén trà lên nhấp một ngụm: “Muốn chơi bời hay ngắm nhìn thế giới phồn hoa thì đi Thượng Hải, muốn làm rạng danh tổ tông, vinh quy bái tổ thì về quê nhà, kết quả cậu lại chạy tới Thiên Tân làm gì? Ở đây có thứ gì tốt đẹp câu dẫn cậu tới vậy?”
Kim Tự Hồng nói: “Chẳng có gì cả, nơi này gần Bắc Kinh, an toàn, nên tôi ở đây làm chút chuyện kinh doanh nhỏ.”
An Phác Sơn mỉm cười: “Biết lo cho tương lai, cũng khá có tầm nhìn đấy.” Ông ta đặt chén trà xuống, “Ta cho cậu nghỉ ba tháng, tính kỹ lại thì thời gian cũng hòm hòm rồi. Chuyện kinh doanh buôn bán nhỏ lẻ suy cho cùng cũng không phải chính sự của cậu, chơi bời chút thôi đừng có quá đà. Ổn ổn rồi thì cứ giao cho đàn em quản lý. Cậu là người phải thay ta cầm quân, cứ rúc ở cái nơi này thì ra thể thống gì? Chỉ tổ làm nhụt ý chí thôi.”
Kim Tự Hồng ngoan ngoãn gật đầu: “Tư lệnh dạy bảo rất phải, chờ mọi việc vào quỹ đạo, tôi sẽ không quản nữa, chuyên tâm theo phò tá ngài.”
“Có gì khó khăn cứ trực tiếp mở lời với ta.” Đối với thuộc hạ mình yêu quý thì thái độ An Phác Sơn luôn rất thân thiết hào phóng, chẳng bao giờ tiếc mấy ân huệ nhỏ nhặt này. “Tuy nhiên, ta có thể gọi cậu về đội bất cứ lúc nào, đừng có làm chậm trễ việc công đấy.”
“Rõ.” Kim Tự Hồng cung kính gật đầu. Anh biết rõ thủ đoạn thu phục lòng người của An Phác Sơn, nhưng vốn dĩ không định mượn thế lực của ông ta. Đây là việc riêng, anh không muốn mắc nợ nhân tình quá nhiều.
Sau buổi trò chuyện với Đỗ Hưng Đình hôm đó, Đỗ Hằng Hi đã bảo Tiểu Thạch Đầu mang lời nhắn cho Lưu An. Nhận được tin, Lưu An dứt khoát thúc ngựa vào thẳng thành Thiên Tân, cũng may còn biết cải trang để che mắt thiên hạ, không làm rầm rộ quá mức.
Hắn và Lưu An hẹn nhau tại một trà lâu trong khu người Hoa, đơn giản chuyển đạt lại ý tứ của Đỗ Hưng Đình. Thái độ của Lưu An rất mâu thuẫn, lòng trung thành của hắn ta với Đỗ Hằng Hi là thật, nếu không hắn ta đã chẳng vì một lời nhắn mà phi ngựa cấp tốc tìm đến. Nhưng bảo hắn ta công khai chống lại Tổng thống thì hắn ta lại có phần kinh sợ, lỡ như việc bại lộ thì sẽ thành mưu phản. Lúc này Dân quốc vừa mới thành lập, tuy bằng mặt không bằng lòng nhưng khẩu hiệu vẫn luôn là dân chủ tự do, nếu xử lý không khéo mà phá hoại nền cộng hòa thì sẽ phải mang danh tội đồ thiên cổ.
Triệu Bỉnh Quân trước đây vì muốn bài xích An Phác Sơn nên đã thả quyền cho Mã Hồi Đức, khiến Bắc Kinh rối ren một đoàn, oán than khắp nơi. An Phác Sơn mượn cớ cáo bệnh rời kinh đô nghỉ dưỡng, chính là thêm dầu vào lửa. Đốc quân các tỉnh đều cho rằng Triệu Bỉnh Quân ham quyền lực bức ép Thủ tướng ra đi nên vô cùng bất mãn, thi nhau đánh điện hy vọng Triệu Bỉnh Quân mời An Phác Sơn trở lại.
Thế nhưng cục diện đến nước này vẫn còn thiếu một liều thuốc mạnh.
Đỗ Hằng Hi cũng hiểu nỗi lo ngại của hắn ta nên không yêu cầu phải trả lời ngay, cho phép hắn ta quan sát thêm một thời gian. Đỗ Hằng Hi chỉ cần thấy được thái độ trung thành của Lưu An đối với mình là đủ. Hắn biết, đến khi tên đã trên dây, bản năng phục tùng quân lệnh của Lưu An sẽ khiến hắn ta đứng về phía mình.
Kết thúc cuộc gặp với Lưu An, Đỗ Hằng Hi đi xe từ ngoài trở về nhà. Hắn vừa đưa áo khoác và mũ cho người làm, chân mới bước qua cửa lớn thì đã nghe thấy trên lầu hai bùng nổ một trận tranh cãi dữ dội. Ngay sau đó là một tiếng rầm, cánh cửa phòng bị giật phăng ra.
Đỗ Hằng Hi kinh ngạc thấy Bạch Ngọc Lương đang đùng đùng nổi giận bước ra ngoài, Đỗ Hưng Đình đuổi theo sát nút, một tay ôm trán, trên đầu hiện rõ một vết sưng vù tím tái. Ông chỉ tay về phía Bạch Ngọc Lương, đầu ngón tay run rẩy: “Em đi đi, đã đi rồi thì đừng quay về nữa!”
Sắc mặt Bạch Ngọc Lương xanh mét, bước chân không dừng, chẳng mảy may coi lời đe dọa đó ra gì. Đỗ Hằng Hi đứng dưới lầu nghe thấy vậy cũng cảm thấy câu nói này thật quá đỗi trẻ con.
Thấy Bạch Ngọc Lương không thèm đếm xỉa đến mình, Đỗ Hưng Đình đập mạnh một nhát lên tay vịn cầu thang, thanh nhôm điêu khắc rung lên bần bật, ông tức tối gào lên: “Em nghĩ cho kỹ vào, bất kể em đi đến đâu, kẻ nào dám chứa chấp em, ta sẽ tru di cửu tộc kẻ đó! Để ta xem lúc đó ai dám đối đầu với ta! Em đã từng bỏ trốn một lần rồi, kết cục thế nào chính em là người rõ nhất!”
Lời này đã châm ngòi cho ngọn lửa giận trong lòng Bạch Ngọc Lương, y đột ngột quay người lại, ngũ quan vốn thanh tú bỗng trở nên vặn vẹo: “Ông cứ giết đi! Ngoài giết người ra ông còn biết làm gì nữa!”
Ngón tay Đỗ Hưng Đình run bần bật, bộ dạng hệt như có thể tức đến ngất đi bất cứ lúc nào: “Em thật không biết tốt xấu! Là ta nuôi em khôn lớn, nếu không có ta, em đã sớm bị chó hoang tha đi ăn thịt rồi. Ta cho em ăn, cho em uống, cho em mặc, cuối cùng ta lại còn phải nhìn sắc mặt em mà sống sao? Cái uy phong của em ở bên ngoài hiện giờ đều là ta ban cho, không có ta em tính là cái thứ gì? Liệu có ai còn cung kính gọi em một tiếng quân gia nữa không!”
“Trong lòng ông không tự hiểu rõ ông nuôi tôi là để làm gì sao!” Bạch Ngọc Lương trợn trừng mắt, nước mắt tức thì trào ra khỏi hốc mắt, “Phải, tôi không phải là cái thứ gì cả, tôi văn dốt võ nhát, làm gì cũng không nên thân, ngoài việc sinh ra cái miệng để ăn bám thì chẳng biết làm gì, tôi vô dụng như vậy ông còn giữ tôi lại làm gì? Hay là tôi sinh ra vốn dĩ là để cho ông chà đạp hả?!”
“Chà đạp? Được lắm!” Đỗ Hưng Đình giận dữ đến mức gương mặt biến dạng, “Hóa ra bao nhiêu năm nay tất cả đều là chà đạp? Ta đối đãi với em thế nào mà em không một chút biết ơn sao? Mẹ kiếp, ta nuôi một con chó hai mươi năm còn biết sủa hai tiếng khi ta về, muốn tiền cho tiền, muốn làm quan cho làm quan, rốt cuộc ta có điểm nào đối xử không tốt với em?”
Gương mặt Bạch Ngọc Lương đã đầy nước mắt, lời nói có chút lắp bắp: “Ông bằng lòng cứu tôi, nuôi nấng tôi, tôi cảm kích ông, ông giống như cha tôi vậy. Nhưng tại sao nhất định phải làm chuyện đó? Ông không biết đâu, ở trong quân ngũ, bất kể tôi làm gì, đi đâu, người ta đều cười nhạo sau lưng tôi, nói tôi là phế vật, là thỏ, trừ việc ở trên giường…” Sắc mặt y xanh mét, đôi môi run rẩy, vẫn không cách nào nói hết câu.
Đỗ Hưng Đình thấy y khóc thì sắc mặt thay đổi đôi chút, gượng ép dịu giọng nói: “Tiểu Bạch, em đừng sợ, kẻ nào ở sau lưng khua môi múa mép, xem ta có đánh nát miệng nó không. Nếu ở trong doanh trại không quen thì em về đi, đó chẳng phải là do chính em nhất quyết đòi đi sao? Ta chà đạp em sao? Ta thương xót em còn không kịp nữa là.”
Bạch Ngọc Lương ngửa đầu nhìn Đỗ Hưng Đình một hồi, y cảm thấy Đỗ Hưng Đình đúng thật là một tên vô lại càn quấy, lại còn toàn năng đến mức khiến y không thể trốn thoát, giống như một ngọn núi đè nặng trên người y, tầm mắt đi tới đâu cũng thấy bóng tối bao trùm bởi thân xác ông ta.
Y kiệt sức cúi đầu, như một con chim hoàng yến bị bẻ gãy cánh, không nói thêm lời nào nữa, thân hình lảo đảo bước xuống cầu thang rời đi.
Đỗ Hưng Đình thấy y vẫn đi mất thì đứng lặng người trên lầu một lúc, chân mày u ám, gương mặt đau rát như vừa bị Bạch Ngọc Lương tát cho một cú, sau đó xoay người lại, cửa phòng bị đóng sầm một tiếng thật mạnh.
Đợi mọi người đi hết, Đỗ Hằng Hi mới từ góc khuất dưới gầm cầu thang bước ra. Trước đây hắn thường xuyên nghe thấy Đỗ Hưng Đình và Bạch Ngọc Lương tranh cãi nên đã sớm thành thói quen.
Không chỉ cãi vã mà còn đánh nhau, lần nghiêm trọng nhất, Đỗ Hưng Đình ra lệnh nhốt Bạch Ngọc Lương trong một căn phòng tối suốt nửa năm. Thời gian đó, trên mặt Đỗ Hưng Đình lúc nào cũng có những vết cào và bầm tím, tính khí cũng vô cùng bạo lực dễ tức giận.
Hắn không thể can thiệp vào những việc cha mình làm, chỉ cảm thấy không sao hiểu nổi tại sao cha lại có thể điên cuồng níu giữ một người đàn ông đến mức ấy.
Đêm đến, Đỗ Hằng Hi đứng một mình trước cửa sổ phòng ngủ, nhìn thấy dưới vườn hoa phía dưới lầu có một đốm lửa yếu ớt.
Hắn suy nghĩ một chút, khoác thêm chiếc áo rồi xuống lầu xem xét. Cách mấy lùm cây thường xuân, hắn mới phát hiện ra là Bạch Ngọc Lương đang ngồi xổm ở đó, canh một chiếc chậu đồng đang rực lửa, rủ mắt đốt giấy tiền. Trên mặt y vẫn còn vương dấu nước mắt, dưới ánh lửa chiếu rọi, gương mặt trắng như ngọc trở nên loang loáng không đều màu.
Đây là tư thế tế bái người chết, nhưng thần sắc khi đốt giấy của y lại rất tê dại, không hề thấy sự đau khổ hay truy nhớ, giống như chỉ đang thực hiện một quy tắc mang tính có lệ.
Tro giấy tản mác trong không trung, Đỗ Hằng Hi chậm rãi bước tới, cảm thấy chuyện này thật kỳ lạ. Bạch Ngọc Lương lén lút làm việc này nhưng không phải vì nỗi nhớ hay tình cảm kiên định nào, trái lại còn có vẻ đối phó, đờ đẫn, hệt như làm vậy chỉ là một thói quen.
Hắn rất tò mò không biết Bạch Ngọc Lương đang tế bái ai, nhưng ở đây ngay cả một tấm bài vị bằng gỗ cũng không có, hắn cũng không tiện mở miệng hỏi.
Hắn đứng yên lặng trong vườn hoa, Bạch Ngọc Lương đốt giấy xong liền đứng dậy, khi đối mắt với hắn thì không khỏi sững sờ một chút, sau đó cúi đầu: “Sao thiếu gia lại ra đây?”
Đỗ Hằng Hi nhìn chiếc chậu đồng, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Anh đang tế bái ai vậy?”
Bạch Ngọc Lương lắc đầu, sắc mặt lạnh nhạt: “Không phải tế bái, chỉ đốt đi một vài thứ vô dụng thôi, xin cậu đừng nói cho Đại soái biết.”
Đỗ Hằng Hi nhìn y một lúc rồi từ bỏ ý định truy hỏi đến cùng.
Hắn vốn không mấy hứng thú với những vướng mắc tình cảm như thế này. Năm tháng trôi qua, những tin tức bên lề của Đỗ Hưng Đình hay tiền đồ vận mệnh của Bạch Ngọc Lương đều không đáng để hắn phải bận tâm.
Dù rằng lúc nhỏ quả thực hắn từng coi Bạch Ngọc Lương là kẻ thù giả tưởng. Suy cho cùng, cha đối xử với Bạch Ngọc Lương tốt hơn hắn quá nhiều, cứ hệt như đó mới là thiếu gia của nhà họ Đỗ, điều này thường khiến hắn cảm thấy nguy cơ, sợ rằng mình sẽ bị bỏ rơi hay bị thay thế bất cứ lúc nào.
Khi Bạch Ngọc Lương trưởng thành, Đỗ Hưng Đình đã tổ chức cho y một lễ trưởng thành vô cùng rầm rộ, Đỗ Hằng Hi khi đó đã ngây người kinh ngạc trước việc Đỗ Hưng Đình lại có thể dành nhiều tâm tư cho một người đến vậy.
Dưới lầu đang tổ chức yến tiệc, còn hắn bị nhốt trong phòng để làm bài tập. Kim Tự Hồng bị quản gia gọi xuống phụ giúp, giữa chừng đã lén giấu một miếng bánh ngọt mang lên cho hắn. Đỗ Hằng Hi dùng ngón tay quết kem ăn nhưng chẳng thấy ngon lành gì, trong lòng có chút chua xót nghĩ rằng, từ nhỏ đến lớn Đỗ Hưng Đình chưa từng tổ chức sinh nhật cho hắn lấy một lần.
Dưới lầu quá bận rộn, người làm không ai rảnh tay nên bữa tối của Đỗ Hằng Hi bị bỏ quên. Một miếng bánh ngọt không đủ no bụng. Nửa đêm hắn cùng Kim Tự Hồng lẻn ra ngoài tìm đồ ăn, chỉ tìm được vài miếng bánh điểm tâm, lúc quay về đi ngang qua hành lang, hắn bỗng nghe thấy một tiếng gào thét thê lương dị thường phát ra từ phòng của cha. Giọng nói vẫn đang trong thời kỳ vỡ giọng, khàn đặc đi, nghe hệt như tiếng vịt bị bóp nghẹt cổ.
Tiếng thét quá đỗi tuyệt vọng và bi thống khiến hắn sợ muốn chết, suýt nữa đã chạy lại hỏi xem có chuyện gì xảy ra, nhưng lại bị Kim Tự Hồng ôm ngang thắt lưng kéo tuột về phòng.
Trở về phòng, hắn và Kim Tự Hồng hai người khoanh chân ngồi trên giường, nhưng hắn dường như bị ảo giác, vẫn còn nghe thấy loáng thoáng tiếng kêu đau đớn ấy, giờ đã biến thành những tiếng r*n r* yếu ớt.
“Chuyện này là sao? Cha đang làm gì vậy?” Hắn rùng mình một cái, nắm chặt tay Kim Tự Hồng mà hỏi.
Kim Tự Hồng bẻ hơn nửa miếng bánh đút cho hắn ăn, sau đó tống phần còn lại vào miệng mình, dứt khoát lắc đầu: “Không biết, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta.”
Rất nhanh sau đó, Đỗ Hằng Hi đã hiểu ra mọi chuyện từ những lời xì xào bàn tán của đám người hầu. Bọn họ gọi Bạch Ngọc Lương là thỏ, là thứ rẻ mạt bẩm sinh, bề ngoài bọn họ cung kính nhưng sau lưng lại cười nhạo hết lời.
Đỗ Hằng Hi không còn ghen tị với Bạch Ngọc Lương nữa.
Hắn biết Đỗ Hưng Đình đánh mình, quản giáo nghiêm khắc ít nhất là vì còn ôm giữ kỳ vọng, hắn là thiếu gia, còn Bạch Ngọc Lương chỉ là món đồ chơi giải khuây của Đỗ Hưng Đình, là con chim hoàng yến bị nuôi nhốt, là bông hoa được chăm bẵm trong nhà kính để ngắm nhìn, nếu không thì cũng chẳng để y trưởng thành đến mức này mà vẫn không cho đi học lấy một chữ.
Bạch Ngọc Lương đã 18 tuổi rồi, nhưng vẫn là một kẻ mù chữ không biết lấy một quân bài.
Bề ngoài bóng bẩy, bên trong rỗng tuếch.
Đỗ Hằng Hi lặng lẽ hồi tưởng chuyện xưa. Khi Bạch Ngọc Lương đi ngang qua, hắn lùi lại một bước, gió đêm thổi tung tà áo khoác. Hắn nhìn bóng hình lẻ loi của Bạch Ngọc Lương biến mất nơi góc cầu thang.
Sống cùng một nơi, nhìn qua thì có vẻ điều kiện như nhau, nhưng vận mệnh lại hoàn toàn khác biệt.
Cũng may mình không phải là anh ta, Đỗ Hằng Hi lạnh lùng nghĩ, mình sẽ không để mặc người khác xâu xé như vậy.
Chưa đầy hai ngày sau, Lưu Què hớn hở đến tìm Đỗ Hằng Hi bẩm báo, nói rằng gã đã chém đẹp của Kim Tự Hồng đúng một vạn đồng.
Để gom tiền, Kim Tự Hồng đến cả căn biệt thự nhỏ mới sửa sang cũng đem bán lỗ, dọn đến ở trong một căn hộ nhỏ tối tăm không thấy ánh mặt trời.
Số tiền này Lưu Què không dám tư túi, mang cả vốn lẫn lời đến cho Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi đếm tiền, tâm trạng rất tốt, hắn rút ra ba phần thưởng cho gã. Lưu Què lập tức tạ ơn rối rít rồi lui xuống.
Lúc muộn hơn, Đỗ Hằng Hi nhận được một cuộc điện thoại. Hắn nhấc máy, alo hai tiếng nhưng đầu dây bên kia không phát ra âm thanh nào, chỉ có tiếng thở đều đặn.
Đỗ Hằng Hi lập tức biết đó là ai. Hắn cũng im lặng theo, một lát sau mới nói: “Anh định cứ lãng phí tiền điện thoại như thế này mãi à?”
Đầu dây bên kia khựng lại rồi nói: “Tôi chuyển nhà rồi, trong này không có điện thoại, chỉ có một cái dùng chung thôi, sợ cậu không tìm thấy tôi.”
Đỗ Hằng Hi nói: “Tôi chẳng có việc gì cần tìm anh cả.”
“Vậy thì tốt.”
Đỗ Hằng Hi dùng ngón tay kéo dây điện thoại, chậm rãi ngồi xuống: “Vậy quần áo có mang đến nữa không?”
“Có mang.” Kim Tự Hồng nói, “Có điều phải muộn hơn một chút.”
Lần này Đỗ Hằng Hi rủ mắt, không hề thúc giục, thong thả nói: “Không sao, muộn một chút cũng được, dù sao cũng không gấp.”
“Được.”
Sau câu đó, Kim Tự Hồng cũng không còn lời nào để nói. Hai người lại rơi vào khoảng lặng tĩnh mịch. Một lúc sau, Kim Tự Hồng nói: “Vậy tôi không làm phiền cậu nữa.”
“Ừm.”
Kim Tự Hồng gác máy, ngồi trong căn chung cư nhỏ mới thuê, dây điện trên đầu không được ổn định, ánh đèn cứ đung đưa lúc sáng lúc tối.
Anh thuê tầng hai, tầng một là một lão già giàu có sống độc thân, mỗi ngày đều có người làm đến nấu cơm dọn dẹp. Cách một lớp sàn mỏng manh, anh thường xuyên nghe thấy tiếng ho xé lòng của lão, hệt như có bãi đờm mắc kẹt trong cổ họng, khạc thế nào cũng không ra.
Tiếng ho đầy ức chế này khiến Kim Tự Hồng phiền lòng, hận không thể lao xuống đấm lưng cho lão một trận để lão khạc bãi đờm đó ra, nhưng anh cũng chỉ nghĩ vậy thôi chứ chẳng có cách nào.
Kim Tự Hồng ngồi xuống, rút từ trong túi áo vest ra một hộp thuốc lá, dùng ngón út thon dài khều mở tem niêm phong và lớp giấy bạc màu bạc. Chiếc bật lửa bên tay trái quẹt lên ánh lửa, một điếu thuốc kề lại gần, tỏa ra mùi thuốc lá cháy, ánh lửa bập bùng, anh ngẩn ngơ nhìn mà không hút.
Cửa sổ tầng hai mở ra cho thoáng khí, gió đêm thổi vào mang theo hơi lạnh hun hút.
Khổ cực lắm mới đuổi được Du Trọng Thừa đi, lợi lộc còn chưa kiếm được bao nhiêu thì Đỗ Hằng Hi đã dùng một chiêu đánh anh trở về nguyên hình.
Anh khẽ cười khổ, cuối cùng cũng đưa điếu thuốc lên miệng. Đợi đến khi làn khói trong miệng nhả ra, Kim Tự Hồng bỗng thấy bản thân có chút đáng thương.
Đáng thương vì mình quá ham công chuộng lộc, quên sạch hết tất thảy, bị tình yêu làm cho mê muội đầu óc, cứ ngỡ có được Đỗ Hằng Hi là có được cả thế giới, thấy mình quá đỗi may mắn nên mới lơ là cảnh giác, để rồi bị người ta chơi một vố.
Ban đầu anh định trước khi rời Thiên Tân sẽ xây dựng nền móng thật tốt, sau đó giao cho bọn Đường Song Hỷ kinh doanh, giờ xem ra mọi chuyện đều trở nên hóc búa.
Không thể cứ tiếp tục thế này được.
Kim Tự Hồng ngẩng đầu nhìn căn hộ nhỏ đơn sơ rách nát của mình, giấy dán tường phía trên đã lộ ra những đốm rêu mốc vì thấm nước.
Anh vốn không mấy lạc quan về đời binh nghiệp của mình, chủ yếu là do cục diện hiện tại bất ổn, các phe phái cứ hợp rồi tan, chẳng biết lúc nào ai đổ đài, lúc nào ai lên ngôi. Mục tiêu của tất cả mọi người là vơ vét thật nhiều khi còn tại vị, nên anh buộc phải để lại cho mình một con đường lui.
Hồi trước khi còn lang thang trên phố, anh đã từng thề rằng phải làm nên danh giá, phải tranh cao thấp với đời, phải để anh em bạn bè mình được ăn no mặc ấm, có một công việc đàng hoàng, chứ không phải đi nhặt cơm thừa canh cặn của kẻ khác, sống dựa vào hơi thở của người ta.
Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội, anh tuyệt đối không vì bất kỳ ai mà để tất cả phải đổ sông đổ biển.