Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 27. Cơn giận
Ngày hôm sau, quả nhiên Kim Tự Hồng dẫn theo mấy tay thợ may đến tận nhà, nói là giúp bọn họ may quần áo.
Vì Đỗ Hưng Đình sáng sớm đã dẫn theo vài người ra ngoài nên trong nhà chỉ còn lại mình Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi khoác một chiếc áo ngủ dáng dài, gọi người làm trong nhà xếp thành một hàng chờ đo đạc. Ngoài sân nhanh chóng xếp thành một hàng rồng rắn, rẽ mấy khúc dài ra tận ngoài đường lớn. Đám người làm trẻ tuổi, các bà vú và tài xế đều vui mừng khôn xiết, xôn xao náo loạn cả lên.
Đỗ Hằng Hi đứng bên cửa sổ nhìn cảnh nhộn nhịp bên ngoài một lát rồi quay lại phòng khách, ngồi xuống ghế mở tờ báo ra đọc. Một lúc sau, Kim Tự Hồng từ ngoài sân bước vào, tay cầm một cuộn thước dây, cười mỉm nói: “Bọn họ chắc còn phải đợi một lúc nữa, để tôi đo kích thước cho cậu trước nhé.”
Đỗ Hằng Hi ngước mắt lên, sau đó thu báo lại đặt sang một bên, vô cảm gật đầu.
Hắn bước ra chỗ trống đứng thẳng người, hai tay buông thõng tự nhiên, lưng thẳng tắp, chiếc áo ngủ rủ xuống lỏng lẻo, trông như một cây tùng xanh đang vươn mình.
Kim Tự Hồng đứng tại chỗ nhìn hắn một hồi, khẽ khàng nói: “Cởi lớp áo ngoài ra đi, rộng thế này đo không chuẩn đâu.”
Nói rồi anh tiến lên một bước, muốn giúp hắn cởi áo. Đỗ Hằng Hi thế mà không hề phản kháng, hắn rủ mắt, chẳng nói chẳng rằng để anh cởi chiếc áo ngủ ra. Bên trong là một bộ đồ lót bằng lụa bóng bẩy, nhẹ tênh và trơn tuột khoác lên thân hình cao lớn của Đỗ Hằng Hi.
Kim Tự Hồng có chút ngạc nhiên, anh cảm thấy việc Đỗ Hằng Hi ngoan ngoãn nghe lời mình như thế này thật là điều không tưởng.
Trong mắt anh, Đỗ Hằng Hi lúc này giống như một búp măng non vừa được bóc lớp vỏ, vẫn còn vương những giọt sương sớm, trắng ngần mềm mại, khiến dạ dày anh gần như phát ra tiếng cồn cào vì thèm muốn. Anh thật lòng muốn ôm hắn vào lòng, nhào nặn một trận cho ra trò, phải nhào nặn đến mức xương cốt tan nát, hóa vào xương máu của chính mình không thể tách rời mới thấy thỏa mãn.
h*m m**n chiếm hữu của Kim Tự Hồng luôn chực chờ trỗi dậy, nhưng ngoài mặt anh lại chẳng dám làm càn chút nào.
Anh biết nếu chỉ cần quá giới hạn một chút thôi, sự hòa hợp hiện tại chắc chắn sẽ bị phá vỡ, Đỗ Hằng Hi sẽ lập tức trở mặt với anh ngay. Anh không nỡ đánh mất khoảnh khắc như thế này.
Kim Tự Hồng ngồi xổm xuống, một tay đặt lên vị trí xương hông của hắn, tay kia lần mò từ đùi dọc xuống dưới để đo chiều dài chân.
Bàn tay không mấy thành thật, âm thầm trượt về phía mặt đùi trong.
“Đàng hoàng chút đi.” Đỗ Hằng Hi khẽ quát anh một tiếng không mấy uy lực.
Lúc này Kim Tự Hồng mới thu tay lại: “Quần phải mặc ôm sát mới đẹp chứ.”
Anh đứng dậy, đo từ vai gáy xuống đến mông.
Sợi thước dây áp sát vào lưng rồi kéo thẳng xuống, thắt lưng hõm vào tạo thành một thung lũng gợi mở bao liên tưởng, cho đến phần mông thì tròn đầy nảy nở, nhô lên thành một gò nhỏ.
Kim Tự Hồng hoàn toàn đang mượn việc đo đạc để thỏa mãn tư dục, bắt đầu đo tới cả những kích thước không cần thiết và chẳng đúng quy chuẩn nào.
Mỗi một con số đều khiến anh vui sướng, bởi những điều riêng tư này chỉ mình anh biết, cuối cùng anh đã có thể tạo ra một con búp bê giả trong lòng một cách chính xác không sai một li.
Từ trước đến nay anh luôn cảm thấy Đỗ Hằng Hi lúc yên tĩnh rất giống một con búp bê xinh đẹp, chỉ có điều hễ mở miệng là lại già dặn như ông cụ non, là một con búp bê tâm sự nặng nề, trầm mặc ít nói. Anh rất muốn tạo ra một Đỗ Hằng Hi vui vẻ, như vậy bất kể đi đâu, dù không thấy người thật, anh vẫn có một con búp bê làm bạn để không cảm thấy cô độc.
Vòng mông, vòng ngực, vòng eo, vòng cổ…
Đỗ Hằng Hi bị anh kéo dang rộng hai cánh tay, rồi lại buông xuống, ngẩng đầu cao cổ rồi lại cúi xuống, hệt như một con rối gỗ bị buộc dây…
Cứ mỗi khi bị bàn tay của Kim Tự Hồng lướt qua, một luồng nhiệt lạ lùng lại trỗi dậy, dù xuất phát từ đâu thì cuối cùng không ngoại lệ đều tụ lại nơi hạ bộ.
Người này đứng quá gần hắn, gần như có thể cảm nhận rõ rệt hơi thở và nhiệt độ cơ thể.
Đỗ Hằng Hi cũng không giải thích được tại sao mình lại cho phép Kim Tự Hồng mượn danh nghĩa đo đạc may đo để tùy ý bài bố bản thân. Ban đầu vốn chỉ để làm tiêu tan sự cảnh giác của Kim Tự Hồng, khiến anh phải làm một vụ làm ăn thua lỗ, nhưng càng đo, mọi chuyện càng dần biến tướng.
Lúc đo chiều rộng hông, Kim Tự Hồng quỳ một gối trước mặt hắn, đầu dừng ngay sát vùng hạ bộ, ngón tay đặt trên người hắn, luồng khí theo hơi thở tự nhiên phả vào những vùng nhạy cảm.
Toàn thân Đỗ Hằng Hi căng cứng, hơi thở cũng trở nên dồn dập, trong đầu lướt qua một vài ký ức tồi tệ. Mi mắt hắn không kìm được run rẩy, một luồng điện như chạy dọc khắp cơ thể.
Hắn cúi đầu, có thể nhìn thấy đỉnh đầu của Kim Tự Hồng. Mái tóc đen nhánh, tóc mai được cạo sạch sẽ, chải chuốt bóng mượt theo kiểu ba bảy, ăn vận quy củ theo lối trưởng thành, ra dáng một người làm ăn. Trên đỉnh đầu anh có hai cái xoáy tóc nhỏ.
Hắn vươn tay, vô thức đặt l*n đ*nh đầu Kim Tự Hồng, chìm vào làn tóc ngắn dày đặc. Ngón tay khẽ cuộn lại, những sợi tóc mềm mại lạ thường, ngoan ngoãn quấn quýt lấy đầu ngón tay hắn.
Đỗ Hằng Hi hơi thẫn thờ, khẽ thở dài một tiếng. Hắn nghĩ nếu tính cách của Kim Tự Hồng cũng nhu thuận như mái tóc này thì thật hoàn hảo.
Cảm nhận được sự chạm vào của Đỗ Hằng Hi, Kim Tự Hồng khựng lại một nhịp, rồi sau đó lại tiếp tục công việc trên tay như không có chuyện gì xảy ra.
Anh không nói, Đỗ Hằng Hi cũng không.
Đỗ Hằng Hi chỉ tiếp tục rủ mắt, lặng lẽ nhìn bàn tay mình đang lún sâu giữa làn tóc đen dày đặc, được sắc đen phản chiếu khiến nó càng thêm tái nhợt, giống như đang xé rách một tấm vải đen tuyền.
Một lát sau Kim Tự Hồng đứng dậy, Đỗ Hằng Hi cũng buông tay ra.
Rõ ràng chẳng làm gì cả, nhưng gương mặt hắn lại thoáng chút ửng hồng.
Kim Tự Hồng vòng ra sau lưng, áp sát vào lưng hắn, kéo thẳng thước dây để đo chiều rộng vai.
“Hôm qua anh dẫn người đến đập phá sòng bạc của tôi phải không?” Khi bàn tay của Kim Tự Hồng đặt lên vai mình, Đỗ Hằng Hi điều chỉnh lại nhịp thở, cuối cùng cũng mở lời để đánh lạc hướng sự chú ý.
Kim Tự Hồng ghé sát tai hắn nói: “Cậu không thả người, tôi chỉ còn cách làm vậy. May mà đến kịp lúc, nếu trì hoãn thêm chút nữa thì e là người không sống nổi.”
Đỗ Hằng Hi cười lạnh, vô cảm đáp: “Đó là ông ta đáng đời, gan cũng lớn thật.”
Kim Tự Hồng khựng lại một chút, rồi bước sang phía bên kia, thấp giọng nói: “Cậu biết không, nếu là người khác đối xử với bạn tôi như vậy, tôi nhất định sẽ bắt kẻ đó phải trả giá gấp mười, gấp trăm lần, nhưng đối với cậu thì tôi lại chẳng có cách nào.” Tiếng nói ngừng lại một nhịp rồi chậm rãi tiếp tục: “Hiện giờ tôi vẫn còn nhớ rõ. Lúc cậu được phong tướng quân, báo chí có đăng ảnh của cậu, tấm hình đó cậu thật sự rất oai phong, vô cùng bảnh bao. Tôi đã rất muốn mua một tờ, nhưng đáng tiếc khi đó tôi đến tiền mua báo cũng không có. Thấy người ta dùng tờ báo in hình cậu để gói bánh bao, dính đầy mỡ thịt, tôi nhất thời mất trí lao vào cướp. Người đó tưởng tôi cướp bánh nên vung tay tát tôi một cái nảy đom đóm mắt, rụng mất một chiếc răng, còn suýt bị tuần cảnh bắt được. Ài, không biết có phải chạm đến dây thần kinh răng không mà sau này dù đã trồng lại, tôi vẫn thường hay bị đau răng. Nhưng cũng may, tờ báo đó cuối cùng cũng thuộc về tôi, coi như không phải trắng tay.”
Đỗ Hằng Hi nhíu mày, thực ra hắn không nghe rõ lắm. Kim Tự Hồng đứng sát bên tai phải của hắn, mà tai đó đã bị đánh hỏng, chỉ nghe thấy một tràng tiếng ù ù trầm đục, không rõ rốt cuộc anh nói gì. “Anh nói gì vậy, đừng đứng bên phải tôi.”
Kim Tự Hồng thu thước dây lại, bước đến trước mặt hắn, khóe môi nhếch lên, vẫn là bộ dạng cười mỉm như cũ: “Không có gì, Vân Khanh, ngày mai tôi vẽ mấy mẫu thời thượng mang qua cho cậu chọn, xem cậu thích kiểu nào.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu, quay người cầm chiếc áo ngủ trên lưng ghế khoác lại lên người. Đứng một lúc lâu, cơ thể hắn thế mà lại thấy hơi lạnh, hắn xoa xoa cánh tay hệt như sợ rét, rồi ngồi lại vào ghế: “Lô quần áo này khi nào thì xong?”
Kim Tự Hồng đáp: “Tầm một tháng đi.”
“Lâu vậy sao?”
Kim Tự Hồng nói: “Dạo này có chút việc, xưởng dệt nhất thời chưa sắp xếp ngay được, tôi sẽ thúc giục giúp cậu.”
Đỗ Hằng Hi đột nhiên ngước mắt nhìn anh cười cười: “Chuyện gì vậy, anh gặp khó khăn gì à?”
“Sao lại hỏi vậy?”
Đỗ Hằng Hi dời mắt đi: “Cũng không có gì, chỉ sợ anh hứa rồi lại nuốt lời, làm người làm nhà tôi mừng hụt một phen.”
Kim Tự Hồng khoanh tay trước ngực, vui vẻ đáp: “Không đâu, tôi nhất định sẽ không làm cậu thất vọng.”
Sau khi Kim Tự Hồng đi khỏi, Đỗ Hằng Hi quay đầu gọi Lưu Què đến, gã là người chuyên cho khách đánh bạc vay nặng lãi trong sòng bạc.
Muốn huy động vốn trong thời gian ngắn, nếu ngân hàng không chịu giải ngân thì chỉ có thể tìm đến các khoản vay tư nhân. Mà Đỗ Hằng Hi vốn đã đánh tiếng trước với mấy ngân hàng có tiếng tăm ở Thiên Tân, hắn nghĩ nếu Kim Tự Hồng thực sự khao khát sản nghiệp của Du Trọng Thừa, muốn trở thành kẻ đứng đầu trong ngành đến thế, thì anh sẽ rơi vào đường cùng, không còn cách nào khác là phải đi vay mượn bên ngoài.
Đến lúc đó, anh sẽ rơi vào cảnh trộm gà không thành còn mất nắm gạo, cửa hàng không mua được mà còn mất trắng một khoản lãi suất khổng lồ. Nếu dòng vốn không xoay sở kịp, anh buộc phải bán tháo cổ phiếu đang nắm giữ, đó lại là một cú tổn thất nặng nề khác.
Sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, nghĩ đến cảnh Kim Tự Hồng nhận ra mình bị hố rồi đau khổ, Đỗ Hằng Hi cuối cùng cũng thấy thân tâm thư thái, cảm giác như đã trút được cơn giận uất nghẹn trong lòng.
Kim Tự Hồng tham lam như vậy, ham tiền như vậy, thích tính toán như vậy, phải giẫm đúng vào tử huyệt của anh thì Đỗ Hằng Hi mới thấy hả dạ.