Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 26. Chuyện làm ăn
Ánh đèn tường lưu ly hắt xuống bóng sáng lung linh, vừa vặn chiếu lên người Kim Tự Hồng đang diện bộ vest nỉ màu trắng.
Đã đến đây rồi thì cũng chẳng việc gì phải trốn tránh. Đỗ Hằng Hi thản nhiên nhìn Kim Tự Hồng đi đến trước mặt mình, nâng ly rượu trên tay khẽ chạm vào ly champagne của anh. Kim Tự Hồng cười nói: “Sao thấy tôi mà lại làm như không thấy vậy?”
Đỗ Hằng Hi rủ mắt, lắc nhẹ ly rượu, rồi chậm rãi uống cạn dòng chất lỏng màu vàng kim: “Sao đây, anh còn muốn hàn huyên vài câu à?”
Kim Tự Hồng nhìn hắn: “Hai ngày trước xưởng dệt của chúng tôi đã khai trương trở lại, có mấy lô vải cao cấp, khi nào cậu rảnh tôi sẽ bảo thợ may đến tận nhà đo đạc làm cho cậu vài bộ đồ mới. Lụa Ấn Độ, gấm Vân Cát, có xấp vải sần màu xám nhạt rất hợp để làm áo đơn, mặc vào mềm mại sát người, không ít tiểu thư và quan chức cao cấp đến đặt hàng, tôi có giữ lại một ít cho cậu, cậu đến chọn kiểu dáng nhé.”
Đỗ Hằng Hi thản nhiên đáp: “Cũng được, người làm nhà tôi vẫn chưa phát đồ thu, nếu các anh thực sự bán không chạy thì cứ đến làm cho bọn họ vài bộ, coi như tôi ủng hộ quốc nội, phát phúc lợi cho bọn họ vậy. Có điều chỉ là hàng tồn kho tích trữ, anh cũng đừng chém giá với tôi. Thế này đi, tôi sẽ thanh toán bằng ba mươi phần trăm giá thị trường, tiền đặt cọc thì miễn đi, khi nào anh mang quần áo đến, tôi sẽ trả đủ một lần.”
Kim Tự Hồng khựng lại một chút, rồi mỉm cười: “Được, nếu cậu đã mở lời, tôi không thể mặc cả với cậu được, cứ theo ý cậu mà làm. Nhà cậu có bao nhiêu người? Khi nào cậu rảnh, tôi dẫn người qua sắm sửa cho cả nhà cậu một lượt.”
Đỗ Hằng Hi liếc xéo anh một cái, cười như không cười: “Cũng khoảng hơn một trăm miệng ăn thôi, nhưng còn có đám vệ sĩ tôi bỏ tiền ra thuê nữa, cũng không nên bên trọng bên khinh, làm luôn cho họ mỗi người một bộ quân phục đi, bao gồm cả đồ xuân hè và đồ mùa đông, tầm khoảng một hai ngàn người thôi. Vẫn giá cũ ba mươi phần trăm nhé, không cần chọn lúc tôi có nhà đâu, anh cứ trực tiếp đi tìm quản gia, ông ấy sẽ dẫn anh đến chỗ đội vệ sĩ để đo đạc.”
Kim Tự Hồng ngẩn người, sau đó mím môi cười khổ: “Đỗ soái định ép chết tôi rồi, chuyện làm ăn nhỏ lẻ của chúng tôi sao nhận nổi đơn hàng lớn đến thế?”
“Mới có một hai ngàn người đã không làm nổi, vậy thì chuyện làm ăn này đúng là chẳng lớn lao gì.” Thái độ Đỗ Hằng Hi lập tức trở nên vô cùng lạnh nhạt, “Đã không nhận nổi thì chẳng còn gì để bàn nữa, anh còn đứng đây làm gì?”
Kim Tự Hồng nói: “Đội vệ sĩ thì không làm nổi, nhưng người làm trong nhà cậu thì vẫn được.”
Đỗ Hằng Hi cụp mắt im lặng giây lát: “Ông chủ Kim đúng là biết làm ăn.”
Kim Tự Hồng đáp: “Chẳng còn cách nào khác, khách hàng là thượng đế mà.” Anh híp mắt cười tít, gương mặt trắng trẻo kia vẫn là dáng vẻ khôi ngô tuấn tú như xưa.
Ánh mắt Đỗ Hằng Hi dừng lại trên đôi mày mắt đen thẫm của anh một lúc rồi dời đi, thầm thán phục khả năng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra của anh.
Kim Tự Hồng lại xích lại gần hắn thêm chút nữa, cánh tay hai người chạm sát vào nhau. Vừa mới chạm phải, Đỗ Hằng Hi đã nhạy cảm né người ra, trợn mắt lườm anh: “Anh đứng sát thế làm gì?”
“Tôi là thú dữ hay sao mà cậu lại sợ tôi như vậy?”
Đỗ Hằng Hi siết chặt tay: “Kim Tự Hồng, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”
Kim Tự Hồng cuối cùng cũng lùi lại một bước: “Tôi là muốn cầu xin cậu một việc.”
“Đây là thái độ cầu xin người khác của anh đấy à?”
Kim Tự Hồng nói: “Người bị cậu nhốt ở sòng bạc Bình An ấy, thả ra đi. Chuyện này không liên quan đến ông ấy, không cần thiết phải liên lụy đến người vô tội.”
Đỗ Hằng Hi lạnh lùng đáp: “Vậy anh chứng minh đi, chứng minh ông ta không liên quan đến chuyện này.”
Kim Tự Hồng khựng lại một chút: “Vân Khanh, tôi biết cậu không phải thực sự là hạng người sắt đá. Cậu vốn mềm lòng, sẽ không cam tâm giết hại người vô tội, chẳng hạn như cô Mạn Lệ kia, trong giới đều đồn rằng cậu đã để cho cô ta một con đường sống. Cô ta đối xử với cậu như thế mà cậu còn có thể tha thứ, huống chi là một lão già mù lòa? Cậu giận tôi thì cứ giận, chuyện hai đứa mình cãi vã đừng lôi người ngoài vào.”
“Hừ,” Đỗ Hằng Hi lạnh cười một tiếng, “Phải rồi, là tôi đối với anh chỗ nào cũng nương tay, cho nên anh mới có thể được đằng chân lân đằng đầu. Tôi xem như nhìn ra rồi, đối tốt với người ta thì có ích gì, chẳng qua là để người ta lấn lướt bắt nạt thêm thôi.” Hắn nghiến răng: “Rốt cuộc anh lấy đâu ra gan mà giờ này còn có thể đứng đây nói chuyện với tôi như thế hả?”
Kim Tự Hồng như bị ánh mắt của hắn lột da xẻ thịt nhưng vẫn giữ được vẻ trấn tĩnh: “Trước đây nói thích tôi là chính miệng cậu nói, tôi đâu có ép cậu thừa nhận. Vân Khanh, cậu hãy tự hỏi lòng mình đi, tôi biết cậu không ghét bỏ chuyện đó đến thế đâu, chẳng qua nó đã làm đảo lộn dự tính của cậu, khiến cậu nhất thời không cách nào chấp nhận được thôi. Nhưng thế thì đã sao? Tôi cũng thích cậu, cho nên mới tâm cơ tính toán để có được cậu. Nếu tôi không bước ra bước này, chẳng lẽ cứ đứng đó tiêu hao thời gian với cậu mãi sao? Tôi không muốn cùng cậu chơi trò yêu đương tinh thần hư ảo đâu. Cậu đánh tôi đến chết đi sống lại tôi còn không trách cậu, thì chuyện cả hai cùng vui vẻ này có là gì? Nếu cậu thực sự không nuốt trôi cơn giận này, tôi cũng có thể c** q**n ra cho cậu làm một trận, chỉ cần cậu nguôi giận là được. Nhưng chẳng phải cậu không làm được đó sao?”
Đỗ Hằng Hi sững sờ trước những lời lẽ th* t*c của Kim Tự Hồng, lại thêm lời nói đó ám chỉ đến căn bệnh của mình, hắn càng tức đến mức ngọn lửa uất nghẹn dâng lên tận ngực. Hắn vuốt ngực, đột ngột hắt thẳng ly cha mpagne chưa uống hết vào mặt Kim Tự Hồng: “Cút, anh cút ngay ra ngoài cho tôi!”
Kim Tự Hồng rút chiếc khăn tay trắng ra lau vệt rượu trên mặt: “Dù sao đi nữa, tôi cũng coi như đã đánh tiếng với cậu rồi.” Nói xong, anh quay người rời khỏi sàn khiêu vũ.
Đỗ Hằng Hi bị bỏ lại tại chỗ, tức đến mức toàn thân vẫn không ngừng run rẩy, thầm mắng Kim Tự Hồng đúng là đồ khốn mặt dày.
Sự cố hai người gây ra đã làm kinh động đến người tổ chức buổi khiêu vũ. Tùy Vân Phàm rẽ đám đông bước ra, hỏi Đỗ Hằng Hi: “Hai người bị làm sao vậy?”
Sắc mặt Đỗ Hằng Hi xanh mét, chậm rãi bình ổn lại nhịp thở: “Không có việc gì, tôi với anh ta có chút xích mích.” Hắn lại quay sang hỏi: “Người này đi cùng ai tới đây? Sao các ông lại để hạng người này vào?”
Tùy Vân Phàm gọi thuộc hạ lại hỏi han: “À, là đi cùng đại diện của ngân hàng Anh Phụ, nói là đối tác làm ăn.”
Anh còn qua lại với người phương Tây nữa à? Đỗ Hằng Hi thầm nghĩ vòng bạn bè của anh cũng rộng thật.
Qua sự giới thiệu của Tùy Vân Phàm, Đỗ Hằng Hi chủ động đến trò chuyện với thương nhân người Anh kia một lát. Lúc này hắn mới biết Kim Tự Hồng đang muốn thu mua một phần sản nghiệp mà Du Trọng Thừa để lại sau khi rời khỏi Thiên Tân nhằm mở rộng tầm ảnh hưởng trong giới, nhưng hiện tại lại thiếu hụt vốn liếng. Nghe đâu tiền của anh đang bị kẹt ở thị trường chứng khoán, đợt vừa rồi cổ phiếu của công ty khai thác than sụt giá thê thảm nên không rút ra được, đành hy vọng phía đối tác cho thêm thời gian để đi xoay xở.
Nghe xong, một kế hoạch lập tức hình thành trong đầu Đỗ Hằng Hi. Hắn khẽ mỉm cười, Kim Tự Hồng thiếu tiền nhưng hắn thì không. Ngay lập tức, hắn chốt giá với người Anh và hẹn ngày mai sẽ đến ngân hàng ký hợp đồng.
Người Anh kiếm được một món hời lớn nên vô cùng vui vẻ: “Mister Đỗ đúng là người sảng khoái, trưa mai tôi mời khách, xin ngài đừng khách sáo với tôi.”
Đỗ Hằng Hi bắt tay ông ta rồi nói thêm: “Chuyện giao dịch giữa tôi và ngài xin hãy giữ kín đừng để Kim tiên sinh biết, ngài cứ việc thúc giục anh ta gom tiền là được.”
Người Anh tỏ vẻ bối rối: “Nhưng tôi còn gì để bán cho anh ta nữa đâu.”
Đỗ Hằng Hi nói: “Đợi khi anh ta mang tiền đến, ngài cứ việc bảo với anh ta là đã giao dịch xong là được. Làm ăn vốn dĩ là ai đến trước được trước, một khi chưa ký hợp đồng thì anh ta cũng chẳng có gì để nói.” Thấy người Anh vẻ mặt đầy khó xử, Đỗ Hằng Hi bồi thêm: “Nếu ngài đồng ý, tôi sẵn lòng trả thêm mười phần trăm mức giá đã định.”
Người Anh hết sức vui mừng: “Tốt, tốt, vậy quyết định như thế đi. Theo cách nói của người Trung Quốc các ngài thì là nhất ngôn ký xuất, ngựa gì cũng không đuổi kịp!” Nói xong, ông ta tự thấy mình hài hước phá ra cười lớn.
Đỗ Hằng Hi cũng chỉ đành cười phụ họa theo.
Sau khi buổi khiêu vũ kết thúc, Đỗ Hưng Đình bảo hắn đưa An Tú Tâm về nhà. Qua biểu hiện suốt cả buổi, Đỗ Hằng Hi cũng nhìn ra ý đồ của cha mình là đang vun vào cho hắn và An Tú Tâm, mà An Phác Sơn cũng hớn hở, rõ ràng là rất ủng hộ. An Tú Tâm là một cô gái truyền thống, tết hai bím tóc dày đậm vẻ học sinh, Đỗ Hằng Hi cứ hễ nói chuyện với cô là cô lại đỏ mặt cúi đầu.
Đỗ Hằng Hi ngồi cùng cô ở ghế sau, tiểu thư An vì xấu hổ nên cứ nhìn chằm chằm ra cửa sổ xe. Đỗ Hằng Hi không muốn bầu không khí quá gượng gạo nên tùy ý tìm đề tài trò chuyện: “Cô vẫn còn đi học à?”
An Tú Tâm gật đầu: “Dạ.”
“Cô học trường nào?”
“Trường Trung học Nữ sinh Quốc lập.”
Đỗ Hằng Hi một tay tựa vào cửa sổ xe, nghiêng đầu đánh giá cô: “Đó là một ngôi trường tốt, tư tưởng cũng tiến bộ, nghe nói phu nhân của Tổng thống Phùng cũng tốt nghiệp từ đó, chắc hẳn học vấn của cô cũng rất uyên thâm.”
An Tú Tâm ngẩng đầu lên, mượn ánh đèn đường vàng đục hắt vào từ cửa sổ xe để lén nhìn hắn. Đỗ Hằng Hi sở hữu một gương mặt thanh tú với đôi lông mày đậm và đường nét sâu sắc, tựa như một chàng kép hát tuấn tú trên sân khấu kịch, có thể khiến bất kỳ tiểu thư khuê các nào vừa gặp đã động lòng. Cô thầm quan sát một lúc, càng nhìn càng thấy phong thái của Đỗ Hằng Hi bất phàm, trong lòng như có đàn thỏ đang nhảy loạn.
Cô vốn là thứ nữ trong nhà, không được gia đình coi trọng. An Phác Sơn mang đặc khí chất của một võ biền, ngoài việc điều binh khiển tướng thì dạy dỗ hai cậu con trai còn chẳng xuể, không có tâm trí đâu mà quản đến cô. Mẹ cô vốn là tiểu thư của một gia đình danh giá bị bắt về, vì phải gả cho người mình không yêu mà u uất sinh bệnh, suốt ngày nằm liệt giường không dậy nổi. Từ nhỏ đến lớn cô đều lặng lẽ không ai hay biết, giống như một linh hồn nhỏ bé trong căn nhà lớn, đây là lần đầu tiên cô được dẫn ra ngoài, đứng dưới ánh nhìn của mọi người.
Vốn dĩ cô không muốn lấy chồng vì học hành vẫn chưa xong, tuy thành tích không quá xuất sắc nhưng cô vẫn có thể thi vào trường điều dưỡng để làm y tá, có thể dọn ra khỏi tòa đại trạch tựa như lồng giam kia để tự lực cánh sinh. Chỉ tiếc là lý tưởng của cô còn chưa kịp hình thành đã chết yểu, cha bắt cô phải đi lấy chồng, gả cho một vị tướng quân. Nghe nói hắn từng nắm trong tay rất nhiều binh lính, là một thế lực phương xa khiến ngay cả cha cô cũng phải kiêng dè.
An Tú Tâm vừa nghe tin này thì cứ ngỡ đó là một lão già thô kệch giống như cha mình, cảm thấy trời đất như tối sầm lại. Nhưng giờ đây khi tận mắt nhìn thấy người thật, cô lại phát hiện cuộc đời có lẽ vẫn còn một khả năng khác. Lý tưởng của cô đã lụi tàn, nhưng tình yêu lại bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Trong không gian chật hẹp của toa xe này, cô bị bao bọc bởi một bầu không khí lãng mạn, cô sẽ không đi vào vết xe đổ đầy bi kịch của mẹ mình, có lẽ sẽ đạt được một kiểu viên mãn khác.
Đỗ Hằng Hi đưa cô về đến khách sạn nơi cô lưu trú, dõi mắt nhìn cô đi vào trong, tự thấy mình đã cư xử rất lịch thiệp và đúng mực.
Hắn vốn không có hứng thú với những cô gái nhỏ tuổi như thế này, việc yêu đương với một đứa trẻ sẽ khiến hắn có cảm giác rùng mình như đang phạm tội vậy.
Đưa An Tú Tâm về xong, Đỗ Hằng Hi vừa về đến nhà đã nghe người làm bẩm báo rằng sòng bạc Bình An đã bị đập phá, người bị nhốt dưới tầng hầm cũng bị kẻ xấu thừa cơ hỗn loạn cướp đi mất.
Đến lúc này Đỗ Hằng Hi mới hiểu đánh tiếng mà Kim Tự Hồng nói có nghĩa là gì. Tiên lễ hậu binh, có điều trước sau đuổi nhau sát nút thế này, e là đã có mưu tính từ lâu, cái gọi là lời thỉnh cầu chẳng qua chỉ là diễn trò mà thôi.
Đỗ Hằng Hi ngồi trên sofa, hôm nay bị Kim Tự Hồng chọc tức quá nhiều nên giờ đây hắn trái lại chẳng còn thấy giận đến thế nữa.
Hắn cúi người, tay chống lên đầu gối, một tay cầm diêm chậm rãi tỉ mỉ châm một điếu xì gà: “Đám người gây rối đâu?”
Người kia có chút lúng túng đáp: “Không bắt được, là hai tên say rượu, đã thừa cơ trốn thoát rồi.”
Đỗ Hằng Hi lắc đầu, dặn bọn họ phái thêm người canh giữ rồi cho lui xuống.
Sau khi người nọ đi khỏi, hắn đưa điếu xì gà đang cháy lên môi, lặng lẽ rít một hơi.
Hắn nghĩ, Kim Tự Hồng thật tàn nhẫn, làm việc quyết đoán dứt khoát, với ai cũng có thể ra tay được. Tàn nhẫn với người ngoài, và tàn nhẫn với cả hắn, so với hắn thì chỉ có hơn chứ không có kém. Là do hắn nhìn người không chuẩn, đã thu nạp một con sói con về bên mình.