Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 25. Ngoan một chút
Dược tính mãnh liệt, chỉ một lát sau đã hành hạ Đỗ Hằng Hi đến mức thoi thóp, đau đớn lăn lộn trên giường.
Kim Tự Hồng đã bước xuống khỏi giường, đứng ngay bên cạnh. Trước khi Đỗ Hằng Hi mở miệng, anh vẫn lạnh lùng khoanh tay đứng nhìn.
Anh đã cởi bỏ quần áo, để lộ một cơ thể trắng trẻo tráng kiện, cân xứng thon dàivới những đường nét cơ bắp mượt mà. Dưới ánh trăng bạc như sương, nhìn anh tuấn tú nhẵn nhụi như một bức tượng thạch cao trắng, nếu bỏ qua những vết roi chằng chịt và dòng máu đang chảy xuống sau lưng.
Có điều anh đã quen với việc bị thương, chỉ cần cơ thể còn chịu đựng được thì về mặt tinh thần anh chẳng mảy may để tâm.
Còn Đỗ Hằng Hi thì dù chết cũng không chịu mở lời, cứ thế cắn răng chịu đựng đến mức mồ hôi nóng vã ra như tắm, da thịt bỏng rát, máu huyết như biến thành dầu sôi đang thiêu đốt tâm can.
Thi thoảng hắn ngẩng đầu nhìn Kim Tự Hồng đang đứng bên giường, lại cảm thấy một sự xa lạ và hư ảo lạ kỳ.
Cuối cùng hắn cũng bừng tỉnh nhận ra người bạn đồng hành xinh đẹp trước kia chẳng qua chỉ là một cái bóng hư vô mờ mịt còn sót lại trong ký ức, là ảo ảnh không thể chạm tới, đã sớm tan biến trong dòng sông dài cuồn cuộn của thời gian.
Kẻ trở về hiện tại chẳng qua là một người lạ mang lớp vỏ bọc tương đồng, dù có chung ký ức và tướng mạo nhưng tính tình đã khác biệt một trời một vực. Hắn không nên luyến lưu kẻ chỉ còn sống trong ký ức, là do hắn quá cố chấp, những gì đã ra đi thì nên để nó rời đi.
Hắn mơ màng nghĩ ngợi, dứt khoát nhắm nghiền mắt lại, nhắm mắt làm ngơ cho sạch nợ.
Thấy hắn sắp lịm đi vì kiệt sức, Kim Tự Hồng mới từ phía sau bế xốc hắn lên. Chạm vào đâu cũng thấy mồ hôi trơn nhẫy, Đỗ Hằng Hi như một con cá trắng gần như không có điểm tựa, Kim Tự Hồng phải thử mấy lần mới để hắn ngồi vững trên người mình.
Lúc này Đỗ Hằng Hi đã vì mất nước và cơn sốt cao mà thần trí chao đảo, một khi mất đi ý chí kháng cự, con người ta trở nên yếu đuối vô cùng, thậm chí bắt đầu thút thít trong vô thức.
Kim Tự Hồng vén mớ tóc mái ướt đẫm của hắn sang bên, trong đôi mắt đen thẳm thoáng qua một tia xót xa ngắn ngủi.
Anh từng thấy dáng vẻ đáng thương yếu ớt của Đỗ Hằng Hi, nhưng chưa lần nào là do chính tay anh hại hắn ra nông nỗi này.
Hai tay ôm chặt lấy thắt lưng Đỗ Hằng Hi, anh áp môi vào động mạch chủ đang đập thình thịch nơi cổ hắn, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ của đối phương: “Cậu thật là bướng bỉnh muốn chết mà, chịu thua tôi một chút thì đã làm sao?”
Anh đặt Đỗ Hằng Hi nằm xuống giường, dịu dàng hôn lên môi hắn, thì thầm: “Tôi không muốn làm cậu đau đâu, ngoan một chút, như vậy sẽ không đau.”
Chuyện này anh làm đến lần thứ hai, lần trước vội vã hồ đồ, nhưng dù sao cũng đã có chút kinh nghiệm và chừng mực, thế nên lần này đặc biệt tỉ mỉ và tiết chế.
Tất nhiên kẻ dùng đến thủ đoạn này như anh thực sự chẳng phải hạng tốt lành gì. Anh thụ hưởng biết bao ân huệ của Đỗ Hằng Hi, vậy mà còn lấy oán trả ơn, được đằng chân lân đằng đầu muốn độc chiếm hắn, kiểm soát hắn.
Kim Tự Hồng siết chặt vòng tay đang ôm lấy Đỗ Hằng Hi, ngẫm kỹ lại cũng thấy bản thân mình đê tiện, đáng hận, đáng ghét đến mức chẳng còn giá trị gì. Thế nhưng thân phận hèn mọn thấp kém như anh mà dám mơ tưởng đến người như Đỗ Hằng Hi, vốn dĩ đã là si tâm vọng tưởng, là phạm thượng rồi. Đã sớm mang tội ác tày trời thì có thêm vài tội trạng nữa cũng chẳng hề gì, cùng lắm là bị hắn đánh một trận, mắng vài câu, dù sao hồi nhỏ cũng đâu phải chưa từng nếm qua.
Đỗ Hằng Hi gần như đã mất đi ý thức, chỉ còn lại những phản ứng bản năng của cơ thể.
Khi cơ thể bị khai mở, hắn khẽ run rẩy một chút, nhưng thân hình của Kim Tự Hồng ấm áp áp sát lấy hắn, ôm ấp lấy hắn, khiến hắn cảm thấy một luồng hơi ấm rực rỡ, cả người như được ngâm trong nước ấm đầy dễ chịu.
Đỗ Hằng Hi nửa nhắm nửa mở mắt, thần trí mơ màng. Kim Tự Hồng hôn lên môi hắn, vận dụng hết mọi kỹ năng để quấn lấy đầu lưỡi, khơi gợi phản ứng của hắn, khiến hắn chìm đắm đủ sâu để rơi vào trạng thái mê loạn thần hồn.
Đôi bàn tay thi triển lên xuống, chăm sóc từng tấc nhạy cảm trên người hắn. Đỗ Hằng Hi bị anh dạy dỗ đến mức ngoan ngoãn, ngoài sự thoải mái và khao khát đón nhận tham lam thì không còn nghĩ được gì khác, hắn thuận theo như một dây leo quấn quýt lấy thân cây rồi sinh trưởng.
…
Ngâm mình trong bồn tắm hơi nước bốc lên nghi ngút suốt mười lăm phút, hơi nước tràn đầy, làn nước nóng bỏng khiến những khối cơ bắp vốn căng cứng và vặn vẹo trên toàn thân đều được thả lỏng.
Kim Tự Hồng ngồi xổm bên cạnh bồn tắm để tẩy rửa cho hắn. Đỗ Hằng Hi cụp mắt nhìn anh với ánh mắt lạnh lẽo, nhìn thấy dấu tay đỏ tươi trên gò má anh đến giờ vẫn chưa tan hết.
Đỗ Hằng Hi ngẩn ngơ thẫn thờ một hồi rồi quay đầu lại, tựa lưng vào lớp gạch men ướt sũng, lên tiếng: “Châm cho tôi điếu thuốc.”
Giọng nói thốt ra khàn đặc và chói tai, giống như trong cổ họng bị vò nát một nắm cát thô.
Ngay khi thanh âm vừa phát ra, Đỗ Hằng Hi đã nhíu mày, biết rõ là do lúc nãy đã gào thét đến hỏng cả giọng. Cứ nghĩ đến đây hắn lại nảy sinh bực bội, tâm tư chẳng thể nào bình lặng.
Kim Tự Hồng từ phòng ngủ mang đến cho hắn hộp thuốc lá, rút ra một điếu đặt vào miệng hắn, lại dùng bật lửa châm lửa.
Đốm lửa đỏ rực lập lòe giữa đôi môi trắng bệch không chút huyết sắc. Cơ thể đắm mình trong nước nóng mang theo một sự mệt mỏi và lười nhác sau cơn hoan lạc.
Dưới tác dụng của thuốc lá, Đỗ Hằng Hi gối đầu lên thành bồn tắm bắt đầu mơ màng buồn ngủ.
Kim Tự Hồng quả thực không làm hắn đau, một mực dốc lòng lấy lòng chiều chuộng hắn, nhưng cũng quả thực đã làm ra những hành vi quá phận, khiến hắn vừa phẫn nộ vừa xấu hổ.
Thế nhưng cứ hễ nghĩ đến những cảnh tượng vừa rồi, cơ thể lại dấy lên một cơn ngứa ngáy tê dại, đúng thật là đã nếm qua mới biết vị ngon ngọt.
Đỗ Hằng Hi nhắm mắt, không kìm được cắn chặt đầu lọc thuốc lá trong miệng, đôi gò má vốn nhợt nhạt nay ửng lên một tầng hồng mỏng manh.
“Đang nghĩ gì vậy? Mặt đỏ hết lên rồi kìa.” Kim Tự Hồng thấy sau khi ngậm điếu thuốc, sắc mặt hắn trắng trẻo pha chút ửng hồng, thực chẳng khác nào nhành mai rực rỡ giữa trời tuyết, đẹp đến sinh động, anh không nhịn được vươn tay chạm nhẹ lên má hắn.
Đỗ Hằng Hi dường như chẳng buồn né tránh, hắn mở mắt, vô cảm nhìn lên trần nhà tắm, lạnh lùng đáp: “Do ngâm nước nóng thôi.”
Kim Tự Hồng thấy hắn nói năng vẫn còn đủ khí lực thì thở phào một hơi: “Vân Khanh, không phải tôi muốn trả thù, cậu biết là tôi thích cậu mà.”
Đỗ Hằng Hi ném cho anh một cái lườm, đã chẳng còn hơi sức đâu mà tranh luận.
Kim Tự Hồng đặt chiếc khăn đã vắt ráo sang một bên: “Được rồi, hòm hòm rồi đấy, đừng ngâm nữa, ngâm lâu quá sẽ bị ngộp mất. Để tôi bế cậu ra.”
Đỗ Hằng Hi mặc kệ anh, không hề phản ứng.
Kim Tự Hồng cứ thế tự quyết, anh cúi người vòng tay qua khoeo chân bế xốc hắn ra khỏi nước, để hắn tựa vào mình đứng trên sàn. Chân vừa chạm đất, chân mày Đỗ Hằng Hi đã nhíu lại, đôi chân bủn rủn suýt chút nữa là khuỵu xuống.
May mà Kim Tự Hồng nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hắn. Anh lấy một chiếc khăn tắm lớn quấn chặt Đỗ Hằng Hi từ đầu đến chân, xoa bóp lau sạch nước rồi mới bế hắn về phòng.
Hắn được đặt nằm xuống giường, ga giường đã được thay mới hoàn toàn, sạch sẽ ngăn nắp.
Đỗ Hằng Hi lần mò để bản thân lún sâu vào sự bao bọc của lớp vải cotton mềm mại, nghiêng đầu vùi vào gối, cuối cùng cũng cảm nhận được một chút bình tâm.
Lúc này ánh bình minh đã le lói, xuyên qua cửa sổ rơi xuống sàn nhà thành những vệt vàng vỡ vụn.
Kim Tự Hồng đi tới kéo chặt rèm cửa, thay quần áo xong xuôi rồi bước lại phía cuối giường, nhìn hắn với ánh mắt nhu hòa: “Vân Khanh, tôi phải đi rồi.”
Đỗ Hằng Hi không thèm đếm xỉa đến anh, vẫn nhắm nghiền mắt, giống như một con đà điểu vùi đầu vào hố cát.
Kim Tự Hồng lại khẽ nói: “Đợi tôi ổn định xong xuôi, tôi sẽ gửi địa chỉ mới cho cậu.” Anh đứng đó một lát, thấy Đỗ Hằng Hi thực sự không có ý định đếm xỉa đến mình, xem chừng là định giả chết đến cùng, bấy giờ mới quay người rời khỏi phòng.
Vào khoảnh khắc xoay người, thính giác nhạy bén của anh nghe thấy một tiếng lạch cạch của chốt an toàn được mở ra và tiếng đạn lên nòng.
Sống lưng anh như mọc thêm mắt, thực sự đã nhìn thấy họng súng đen ngòm đang chĩa về phía mình. Thế nhưng bước chân của Kim Tự Hồng không hề dừng lại, anh vẫn vờ như trấn tĩnh rời khỏi phòng, không quên khép cửa lại.
Mãi cho đến khi cánh cửa đóng hẳn, Kim Tự Hồng mới bước nhanh hai bước rồi tựa lưng vào bức tường trắng, trái tim đang treo lơ lửng bấy giờ mới hạ xuống. Lòng bàn tay anh đầy mồ hôi lạnh.
Súng pháp của Đỗ Hằng Hi vừa nhanh vừa chuẩn, nếu vừa rồi anh phát hiện ra làm hắn kinh động, hắn thực sự muốn ra tay thì anh có chạy cũng không thoát.
Nghìn cân treo sợi tóc.
Kim Tự Hồng cúi đầu, chậm rãi thở hắt ra một hơi, cảm nhận nhịp tim dồn dập đang dần bình lặng lại. Anh chưa muốn chết một cách không minh bạch như thế này.
Xem ra, thực sự phải lánh mặt Đỗ Hằng Hi một thời gian rồi, lần này quả thực anh đã chọc giận hắn quá mức.
Nhưng đối với loại mạo hiểm này, Kim Tự Hồng lại chẳng hề sợ hãi. Anh luôn tin rằng rủi ro càng lớn thì báo đáp nhận lại càng cao. Cuộc đời chẳng qua cũng chỉ là một ván cược lớn, cứ xem ai gan to hơn tâm ác hơn để có thể đứng vững đến cuối cùng.
Trong căn phòng tối mờ, bàn tay giơ súng của Đỗ Hằng Hi vẫn rất bình thản, nhưng ngón tay đặt trên cò súng lại chần chừ mãi không thể bóp xuống, cuối cùng đành trơ mắt nhìn Kim Tự Hồng rời đi bình an vô sự.
Sau khi cửa phòng đóng lại, Đỗ Hằng Hi ngồi cứng đờ trên giường thêm một lát, sau đó mới rã rời buông tay xuống, cất súng lại vào ngăn kéo tủ đầu giường, gương mặt đầy vẻ thống khổ nằm xuống lần nữa.
Hắn căm giận bản thân tại sao lại mềm lòng với Kim Tự Hồng đến thế.
Tuy đang nhắm mắt, nhưng đầu óc hắn lại tỉnh táo lạ thường, chẳng chút buồn ngủ.
Dù sao thì cũng chưa đến mức phải g**t ch*t Kim Tự Hồng, Đỗ Hằng Hi nghĩ thầm, hắn cũng không nỡ xuống tay. Đánh một trận dạy dỗ để trút giận thì được, chứ thật sự trở thành mối thù sinh tử thì chưa tới mức, còn xa mới tới mức đó.
Thế nhưng hắn vẫn không hiểu nổi tại sao Kim Tự Hồng lại có thể làm ra loại chuyện này với mình, lại có thể… sỉ nhục mình như thế.
Lồng ngực hắn nặng nề ép chặt, gần như đến mức ngạt thở. Đó là một nỗi phẫn nộ xen lẫn sự u sầu vì không thể tin nổi sau khi bị phản bội một cú đau điếng.
Ngay sau đó hắn lại nghĩ tới, sau khi rời khỏi chỗ này, theo một nghĩa nào đó, Kim Tự Hồng chẳng còn nơi nào để đi. Dù sao anh vẫn đang bị truy nã, chỉ cần bước ra khỏi tô giới là sẽ rơi vào tình cảnh nguy cơ bủa vây tứ phía.
Hắn ngửa đầu nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng tinh, nhìn đến mức nảy sinh cảm giác chóng mặt từng tầng một.
Hắn nhanh chóng nhắm mắt lại, vô cảm nghĩ thầm, cứ tự cầu phúc cho mình đi, lần này hắn tuyệt đối không lo chuyện bao đồng nữa.
Đỗ Hằng Hi nghỉ ngơi tại gia hai ngày là đã hồi phục tinh thần. Tuy là lần đầu tiên nhưng hắn thực sự không bị thương, lại thêm ý định cố tình quên đi trải nghiệm đêm đó nên mọi chuyện nhanh chóng tan biến như gợn sóng trên mặt nước.
Tin tức bên ngoài bay tới dồn dập như bông tuyết. Cũng may Kim Tự Hồng vận số tốt, vì chính quyền thành phố nhận được thông báo Thủ tướng An sắp đến Thiên Tân, để phô diễn một bầu không khí thịnh vượng, quốc thái dân an, phía trên đã thẳng tay chỉnh đốn trị an, cân bằng thế lực các bên.
Các vị quan chức cấp bộ trực tiếp đến thăm hỏi từng vị đại lão ở đất Thiên Tân, khẩn khoản xin bọn họ trong thời gian này tuyệt đối đừng gây chuyện. Mặt mũi quan chức thì vẫn phải nể, mọi thù hằn tranh chấp đều tạm gác lại, tất cả lấy việc đón tiếp Thủ tướng làm nhiệm vụ hàng đầu.
Kim Tự Hồng nhờ vậy mà bình an vô sự, đường hoàng trở về căn biệt thự nhỏ đã bị nổ sập mất một nửa của mình. Tuy sập một nửa nhưng ít ra nửa còn lại vẫn còn nguyên vẹn.
Đám đàn em hỗ trợ dọn dẹp đơn giản, anh cứ thế dọn vào ở. Lại bỏ tiền thuê người tu sửa lại nửa bên kia, miễn cưỡng chắp vá cho ra dáng một chút, để nó không đến mức lung lay sắp đổ bất cứ lúc nào.
Vào buổi chiều ngày Kim Tự Hồng dọn về, một ngày nắng ấm gió nhẹ, nhóm người An Phác Sơn và Đỗ Hưng Đình đã đi xe lửa đến thẳng Thiên Tân.
Tại ga Thiên Tân, để đón tiếp hai người, băng rôn đã được treo lên, trên sân ga là một rừng những nhân vật quyền quý, chen chúc đầy những người có máu mặt.
Đợi hồi lâu phía tây mới vang lên vài tiếng còi tàu, một đoàn tàu hỏa chậm rãi tiến vào sân ga, ban nhạc quân đội lập tức cử khúc nhạc chào mừng.
Thị trưởng Thiên Tân đương nhiệm là Tùy Vân Phàm vội vàng chỉnh đốn y phục, vươn dài cổ ngó nghiêng vào trong toa tàu.
Hai toa tàu đầu tiên đập vào mắt là “xe hoa”, tức là những toa hạng sang được trang trí xa hoa. Nhìn qua lớp kính có thể thấy bên trong có đầy đủ phòng ngủ, phòng khách và phòng ăn, hoàn toàn có thể giúp người ta sống thoải mái trong đó một thời gian.
Xe lửa tiến lại gần, một người đàn ông gầy nhỏ, phục sức lộng lẫy, đeo kiếm đội mũ chỉnh tề đang đứng ở cửa toa xe vẫy tay với mọi người trên sân ga. Đó chính là bản thân An Phác Sơn. Ông ta tầm bốn mươi tuổi, dáng người thấp bé khô khan, chưa nói đã cười, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ tinh ranh tính toán.
Khi đoàn tàu dừng hẳn, mọi người ùa lên đón tiếp, nhưng An Phác Sơn không xuống xe ngay mà đợi thêm một lát, đi cùng một người đàn ông khác từ trong toa bước ra.
Người nọ mặc quân phục bằng vải thô, vóc dáng cao lớn vững chãi, khí thế uy phong mãnh liệt, đôi mắt sắc bén như chim ưng. Tuy ăn vận giản dị với áo vải giày vải, nhưng khi đứng cạnh một An Phác Sơn lụa là bóng bẩy, khí trường trên người ông lại hoàn toàn áp đảo vị Thủ tướng quốc gia này.
Hai người nhường nhịn nhau cùng xuống xe, theo sau là không ít tùy tùng, phần lớn đều mặc nhung phục.
Đỗ Hằng Hi đứng bên cạnh hàng ngũ quan chức chính phủ, vì dòng người quá đông nên chưa có cơ hội tiến lên phía trước. Ngược lại, An Phác Sơn vừa nhìn thấy hắn đã lập tức nhiệt tình rẽ đám đông đi tới, vỗ vỗ vai hắn: “Đây là cháu trai phải không?”
Đỗ Hằng Hi mỉm cười lễ phép: “Thưa bác, đã lâu không được gặp ngài.”
“Đã lớn thế này rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao!” Nói đoạn, An Phác Sơn quay sang cười với Đỗ Hưng Đình: “Lão Đỗ, con trai ông càng lớn càng giống ông đấy nhé! Đội quân Định Quốc dưới trướng nó năm đó thực sự anh dũng phi thường, Phùng công cũng không tiếc lời khen ngợi. Có một đứa con ngoan thế này, ông thật có phúc! Chẳng bù cho hai đứa vô dụng nhà tôi, chẳng đứa nào làm tôi yên lòng cả.”
Đỗ Hưng Đình mỉm cười xua tay: “Ai bảo thế, Tái Hành và Tái Bang, một đứa giỏi văn một đứa thạo võ, đều là những thiếu niên tốt, chỉ là tuổi còn nhỏ thôi, vài năm nữa chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Hơn nữa đám trẻ này không chịu nổi lời khen đâu, khen vài câu là đuôi đã vểnh lên trời rồi, ông đừng để nó đắc ý quá.”
An Phác Sơn cười lớn: “Lần tới các ông tới Bắc Kinh, tôi sẽ bảo hai thằng nhóc nhà tôi qua trò chuyện tử tế với Hằng Hi, học hỏi được chút nào hay chút nấy.”
Sau một hồi hàn huyên, mọi người cùng lên xe hơi tiến về khách sạn Hoa Viên. Tại đây đã bày sẵn tiệc chào mừng, trên bàn tiệc mọi người trò chuyện rất rôm rả, không khí vô cùng hòa hợp.
Sau bữa tiệc tối, An Phác Sơn nghỉ lại tại khách sạn Hoa Viên. Hai cha con nhà họ Đỗ thì cùng nhau trở về Đỗ công quán.
Trong xe, hai cha con đã lâu không gặp nhưng lại chẳng có mấy đề tài để trò chuyện. Đỗ Hằng Hi ngập ngừng hỏi thăm cha về chuyến đi Bắc Đới Hà và Thượng Hải, nhưng đều bị ông gạt đi bằng vài câu trả lời hời hợt.
Cứ thế Đỗ Hằng Hi cũng không còn gì để nói, chỉ đơn thuần cảm thấy bầu không khí này đông cứng đến khó chịu. Gương mặt hắn trầm mặc, quay đầu nhìn ra cửa sổ xe, quãng đường vỏn vẹn hai mươi phút mà khiến hắn cảm thấy dài tựa thiên thu.
Khó khăn lắm mới về đến nhà, hai người xuống xe vào trong.
Lúc chuẩn bị lên lầu, Đỗ Hưng Đình đột nhiên quay đầu lại nói với hắn: “Ta nghe nói con đã đuổi người phụ nữ tên Mạn Lệ kia đi rồi?”
Đỗ Hằng Hi ngẩn người một lát, sau đó gật đầu xác nhận.
Vẻ nghiêm nghị trên mặt Đỗ Hưng Đình dịu lại đôi chút: “Sớm nên làm như vậy rồi. Con cũng đến tuổi kết hôn, nên thu tâm lại, đừng ham chơi bên ngoài mãi, tránh để tiếng xấu truyền ra ngoài, những cô gái có thân phận sẽ coi thường con.”
Đỗ Hằng Hi nghe thấy cha lại bắt đầu răn dạy mình, trái tim đang nóng hổi bỗng nguội lạnh đi, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra cung kính, gật đầu nói đã biết.
Đỗ Hưng Đình bước thêm hai bậc cầu thang, sực nhớ ra điều gì liền hỏi: “Tiểu Bạch đâu?”
Đỗ Hằng Hi biết ông đang tìm Bạch Ngọc Lương: “Chắc là đang ở ngoài vườn, để con đi tìm anh ấy đến gặp cha.”
Đỗ Hưng Đình gật đầu, lần này mới thực sự đi hết cầu thang để trở về phòng ngủ chính.
Đỗ Hằng Hi quay người đi tìm Bạch Ngọc Lương. Hắn dạo một vòng quanh vườn không thấy, trên lầu dưới nhà cũng không có, mãi sau tạt qua nhà bếp mới phát hiện y đang canh bên lò nướng, bên trong đang hầm thứ gì đó.
Bạch Ngọc Lương cũng đã ngoài ba mươi rồi, vậy mà gương mặt vẫn trắng trẻo mịn màng, chẳng hề lộ chút dấu vết của thời gian. Ngoại trừ quầng thâm dưới mắt do thiếu ngủ, nếu nói y là sinh viên thì chắc chắn ai cũng tin.
Đỗ Hằng Hi bước vào: “Cha đang tìm anh đấy.”
Bạch Ngọc Lương hé nắp nồi nhìn một cái, rồi gật đầu: “Biết rồi.”
Đỗ Hằng Hi cũng bị y làm cho tò mò ngó vào trong, lúc này mới phát hiện bên trong là một liễn lê chưng đường phèn. Hắn hơi ngẩn người: “Anh chưng món này cho ai ăn vậy?”
Bạch Ngọc Lương lót tay bằng khăn vải, bưng liễn đồ tiềm ra đặt lên khay: “Đại soái bị nhiệt, miệng bị lở loét, tôi chưng cho ông ấy chút đồ thanh nhiệt hạ hỏa.”
Đỗ Hằng Hi nói: “Mấy việc này để người làm làm cũng được, hà tất anh phải đích thân làm?”
Bạch Ngọc Lương đáp: “Ai làm cũng là làm mà, dù sao tôi cũng không có việc gì khác.” Y quay đầu mỉm cười với Đỗ Hằng Hi: “Hai cha con cậu đã lâu không gặp, liễn đồ này cậu mang lên đi, nhân tiện cũng trò chuyện đôi câu.”
Đỗ Hằng Hi do dự, hắn cảm thấy hai cha con dù có ngồi đối diện nhau cũng chẳng có gì để nói, liền lắc đầu: “Đại soái nói muốn gặp anh thôi.”
Bạch Ngọc Lương chỉnh lại tay áo quân phục: “Cậu xem tôi người ngợm ám khói bụi thế này, sao đi gặp đại soái được? Thôi được rồi, cậu giúp tôi mang đồ lên trước, tôi về thay bộ quần áo rồi tới ngay.”
Nghe cũng có lý, nhưng Đỗ Hằng Hi vẫn còn lưỡng lự.
Bạch Ngọc Lương không để hắn từ chối thêm: “Xong, quyết định thế nhé.” Nói đoạn, sợ Đỗ Hằng Hi lại tìm cớ nên y rảo bước đi ra ngoài, đi được nửa đường còn ngoái đầu lại nháy mắt một cái: “Tôi chưng kỹ lắm đấy, cậu đừng có làm lãng phí công sức của tôi.”
Cuối cùng, vẫn là Đỗ Hằng Hi bưng đồ đến phòng Đỗ Hưng Đình.
Đỗ Hưng Đình đã thay áo ngủ, mở cửa thấy Đỗ Hằng Hi thì rất ngạc nhiên, nhíu mày lạnh giọng: “Con đến đây làm gì?”
Đỗ Hằng Hi ra hiệu món đồ trên tay: “Bạch phó quan chưng lê đường phèn bảo con mang qua đây.”
Đỗ Hưng Đình hỏi: “Sao nó không tự mình đến?”
“Anh ấy đi thay quần áo.”
Đỗ Hưng Đình gật đầu, cho phép Đỗ Hằng Hi vào phòng.
Đỗ Hằng Hi bước vào đặt món đồ lên chiếc bàn phía bên trong. Đỗ Hưng Đình ngậm điếu thuốc ngồi xuống chiếc ghế bành: “Con đến cũng đúng lúc lắm, ta quả thực có chuyện muốn nói với con. Trước đây con có một thuộc hạ tên là Lưu An đúng không? Hiện giờ hắn đang lĩnh một sư đoàn đóng quân ở thị trấn nhỏ tên là Mã Xưởng phía nam Thiên Tân?”
Đỗ Hằng Hi hơi nghi hoặc: “Dạ, anh ta làm sao?”
“Con thấy hắn có đáng tin cậy không?”
Đỗ Hằng Hi suy nghĩ một lát: “Tính cách anh ta trung hậu, là do một tay con đề bạt lên. Trong sư đoàn cũng có không ít người con có thể trực tiếp chỉ huy, chắc là đáng tin cậy.”
Đỗ Hưng Đình gật đầu: “Vậy con hãy liên lạc với hắn xem, nếu đến lúc đó yêu cầu hắn xuất quân phản Triệu, liệu hắn có đồng ý không, có thể để chúng ta sử dụng không. Nhớ phải kín đáo một chút, đừng để lộ sơ hở cho người ta bàn tán.”
Đỗ Hằng Hi trợn tròn mắt: “Phản Triệu?”
Đỗ Hưng Đình gật đầu, lại cười lạnh một tiếng: “Nếu không con nghĩ cái gã cáo già An Phác Sơn đó sao đột nhiên lại dễ nói chuyện như vậy? Ta yêu cầu ông ta khôi phục quân hàm và chức vụ cho con là ông ta đồng ý ngay, chính là muốn mượn tay chúng ta để đánh đổ phe cánh thân Triệu. Hiện nay cuộc tranh chấp giữa Phủ và Viện ngày càng gay gắt, ông ta ở Bắc Kinh có thể coi là nguy cơ bủa vây. Trước đây khi cải tổ nội các, ông ta và Triệu Bỉnh Quân đã gây ra vụ bê bối tranh giành ấn tín, trở thành trò cười ở Bắc Kinh. Ông ta đã hận đến nghiến răng nghiến lợi từ lâu, chẳng qua là luôn thiếu một cái cớ thích hợp để hạ bệ Triệu Bỉnh Quân mà thôi. Nay Mã Hồi Đức đang gây rối ở kinh thành, ông ta vừa hay có thể mượn cơ hội này để im lìm không dấu vết đóng quân ở ngoại ô, chờ thời cơ ép lão kia xuống với tội danh trị quốc bất lực.”
“Nhưng tại sao lại khôi phục quân chức cho con?”
Đỗ Hưng Đình liếc nhìn hắn một cái: “Con còn muốn rúc đầu ở đây cả đời sao? Đừng mừng quá sớm, trước đây quân đội của con đã bị đánh tan tác, họ An muốn họ tự do lựa chọn, liệu có tập hợp lại được hay không vẫn còn là một vấn đề, phải xem bản lĩnh của con rồi.”
“Vậy còn cha thì sao?”
“Ta?” Đỗ Hưng Đình duỗi chân, “Ta là một lão già rồi, còn có thể thế nào nữa? Con phải ghi nhớ, súng đạn là quan trọng nhất, chỉ cần có binh quyền trong tay, con mới có thực quyền, những thứ khác chỉ là trò lừa trẻ con thôi. Rất nhiều lời hứa chỉ là tờ giấy lộn, chức vụ ông ta hứa cho ta, e rằng đều là hư hàm.”
Đỗ Hằng Hi vẫn chưa hoàn toàn nắm bắt được ý đồ của Đỗ Hưng Đình. Với những gì hắn biết về cha mình, ông vốn coi thường An Phác Sơn, vậy sao lại cam tâm làm quân cờ cho An Phác Sơn, giúp ông ta tranh giành vị trí? Huống hồ chi phí trao đổi lại là đội quân hắn từng quản lý, và theo ý của Đỗ Hưng Đình hiện giờ, ông cũng không hài lòng với sự thành ý mà An Phác Sơn thể hiện.
Đỗ Hưng Đình nói tiếp: “Ngày mai ở chỗ Tùy Vân Phàm có một buổi khiêu vũ, con cũng đi tham gia đi, nhân cơ hội này lộ diện một chút.”
Đỗ Hằng Hi nuốt lại những nghi vấn, gật đầu đồng ý.
Đỗ Hưng Đình không yên tâm đánh giá hắn từ đầu đến chân một lượt: “An Phác Sơn có cô con gái út tên là Tú Tâm, lần này cũng đi theo. Đến lúc ở buổi khiêu vũ, con hãy tiếp xúc với người ta nhiều một chút. Ta đã xem qua rồi, diện mạo và cách ăn nói đều tốt, nếu con bé có thể thích con thì sẽ rất có lợi cho chúng ta.”
Sắc mặt Đỗ Hằng Hi thay đổi.
Nhưng ngay sau đó, Đỗ Hưng Đình lại hừ lạnh một tiếng: “Nhưng con đừng có lúc nào cũng cái bộ dạng nửa sống nửa chết, ủ rũ thế này, người ta có mù mới nhìn trúng con. Ngày mai thay bộ đồ nào trông cho tinh thần một chút, lúc người khác nói chuyện thì đừng có suốt ngày cúi đầu, im thin thít. Con trai của Đỗ Hưng Đình ta sao lại có thể là hạng hồng mềm, hũ nút thế này?”
Đỗ Hằng Hi cúi đầu im lặng, hắn thừa biết Đỗ Hưng Đình vốn coi thường mình, vậy hà tất còn đến đây tự chuốc lấy nhục nhã? Hồi nhỏ hắn đi lạc bên ngoài, về muộn một chút đã bị ông ta đánh đến điếc một bên tai, để lại thương tật suốt đời.
Hắn có làm bao nhiêu đi chăng nữa, trong mắt ông ta cũng chỉ là công dã tràng.
Nhưng suy cho cùng, Đỗ Hằng Hi vẫn luôn sùng bái cha mình. Đỗ Hưng Đình anh dũng, chiến công hiển hách, ông ta không phù hợp với định nghĩa về một người cha, nhưng lại là một hình mẫu anh hùng tuyệt vời, đặc biệt là với một nam nhi được nuôi dưỡng trong một gia đình có tính giai cấp và quyền uy cao như nhà họ Đỗ, việc sùng bái người cha như vậy là lẽ thường tình.
Đôi khi tình cảm chính là mâu thuẫn như thế, hắn luôn muốn phản kháng nhưng lại đang dần bị đồng hóa.
“Được rồi, cứ vậy nhé, con lui xuống đi.” Đỗ Hưng Đình bỏ điếu thuốc xuống, ra lệnh đuổi khách.
Đỗ Hằng Hi quay người rời đi, vừa vặn gặp Bạch Ngọc Lương đang chờ ở cửa. Nhìn thấy hắn, Bạch Ngọc Lương nhướng mày cười: “Trò chuyện xong rồi à?”
Đỗ Hằng Hi vô cảm gật đầu.
“Thế nào rồi?”
“Chẳng ra sao cả.” Đỗ Hằng Hi nói giọng tê liệt, đi lướt qua vai Bạch Ngọc Lương.
Xuống đến dưới lầu, hắn thấy Bạch Ngọc Lương bước vào phòng Đỗ Hưng Đình.
Khi cánh cửa khép lại, Đỗ Hằng Hi thầm cười lạnh, ít nhất ở điểm nam nữ đều ăn này thì hắn đã hoàn toàn kế thừa sở thích của cha mình.
Ngày thứ hai, một buổi khiêu vũ hoành tráng được tổ chức tại Tùy công quán. Đỗ Hằng Hi hiếm khi diện một bộ vest bảnh bao, tóc vuốt ngược ra sau gọn gàng, nhìn vô cùng khôi ngô đĩnh đạc.
An Phác Sơn với tư cách là khách quý đương nhiên cũng có mặt, đi cùng với con gái ông là tiểu thư Tú Tâm. Quả thực đúng như lời Đỗ Hưng Đình nói, cô là một mỹ nhân dịu dàng, ăn nói nhã nhặn, nụ cười ngọt ngào.
Chỉ tiếc là sau khi khiêu vũ với cô hai bản nhạc, Đỗ Hằng Hi đã cảm thấy chán nản, chỉ ứng phó lấy lệ rồi tách ra.
Tay cầm ly champagne, Đỗ Hằng Hi đi dạo không mục đích giữa sàn khiêu vũ, rồi bất ngờ nhìn thấy bóng dáng của Kim Tự Hồng thấp thoáng giữa những tà áo thướt tha.
Cách một lớp đám đông, Kim Tự Hồng dường như cũng đã nhìn thấy hắn, từ xa nâng ly về phía hắn. Đỗ Hằng Hi vô cảm định coi như không thấy, nhưng Kim Tự Hồng đã sải bước đi về phía hắn…