Lồng Giam - Trọng Sơn Ngoại

Chương 24

Trước Tiếp

Cầm chiếc áo sơ mi lên lầu, bàn tay Đỗ Hằng Hi khẽ run rẩy.

Cảm giác như có một ngụm máu đen uất nghẹn nơi lồng ngực, khiến hắn nôn không ra mà nuốt cũng chẳng trôi.

Trước đây chỉ là suy đoán, giờ đây mọi chuyện đã hoàn toàn sáng tỏ. Hắn thật không ngờ tới, vậy cái dáng vẻ trước kia của Kim Tự Hồng là diễn cho ai xem?

Hắn có một thói quen, càng tức giận thì mặt mày lại càng không lộ sắc thái, chỉ có gương mặt trắng bệch như tượng sứ. Rõ ràng là hận đến mức nghiến răng ken két, thế nhưng khi đẩy cửa phòng sách ra, hắn vẫn tỏ ra điềm tĩnh tự tại.

Tiếng cửa phòng kẽo kẹt mở ra nhẹ nhàng, hắn chậm rãi bước vào. Kim Tự Hồng đang ngồi trước chiếc bàn thư án bằng gỗ hồng sắc to lớn, trên bàn bày một bàn cờ, anh cúi đầu vân vê một quân cờ đen, rủ mắt nhìn bàn cờ suy ngẫm. Đó chính là ván cờ tàn mà ngày hôm qua hắn cùng anh đánh để giết thời gian.

Đỗ Hưng Đình yêu cờ nhưng trình độ lại rất kém. Để làm vui lòng cha, Đỗ Hằng Hi đã học được kỹ nghệ đánh cờ thần sầu, có thể thua một cách không để lộ sơ hở, bề ngoài chỉ kém nửa nước hệt như ngang tài ngang sức, nhưng thực tế chẳng qua là tâm cơ tính toán làm sao để thua mà thôi.

Ngoại trừ đánh cờ với Đỗ Hưng Đình, hắn gần như không đánh với ai khác. Bởi lẽ việc mưu tính trong ván cờ rất dễ để lộ tư duy của một người, hắn lại sợ phô bày trình độ thực sự của mình. Hắn không thể gặp ai cũng thua, mà cũng chẳng cam lòng thua kẻ khác, còn nếu thắng liên tục thì lại quá nổi bật, đến lúc trước mặt Đỗ Hưng Đình sẽ khó mà lừa bịp.

Nhưng đối với Kim Tự Hồng thì không sao cả, vì Kim Tự Hồng là do đích thân hắn chỉ dạy, hoàn toàn không cần che đậy.

Hắn đứng lặng ở cửa hồi lâu, nhìn ánh hoàng hôn màu cam vàng nhạt hắt xuống từ cửa sổ lưu ly, phác họa nên đường nét của Kim Tự Hồng.

Mái tóc ngắn đen tuyền, đôi vai rộng vững chãi, xương chân mày cao hòa cùng sống mũi thẳng khiến đôi mắt càng thêm thâm trầm sâu hoắm. Lúc nhỏ nhìn anh đáng yêu dễ mến, khi trưởng thành lại mang vẻ anh tuấn cương nghị.

Đỗ Hằng Hi mím môi, cảm thấy Kim Tự Hồng đã phí hoài lớp vỏ bọc đạo mạo. Có đẹp đẽ đến mấy thì cũng là loài sói mắt trắng nuôi mãi không thân. Những điều tốt đẹp hắn dành cho anh, e rằng trong mắt anh cũng chỉ là trò tiêu khiển để trêu đùa mà thôi.

Hóa ra cái bí mật mà hắn khổ công che giấu bấy lâu đã sớm bị anh tường tận. Vậy mà hắn còn vắt óc tìm đủ mọi cách để che đậy trên giường, còn anh thì lại được nước lấn tới? Cứ nghĩ đến việc Kim Tự Hồng đã lừa dối mình ra sao, bản thân mình bị anh xoay như chong chóng thế nào, Đỗ Hằng Hi lại tức đến tối sầm mặt mũi.

Nghe thấy tiếng cửa mở, Kim Tự Hồng ngẩng đầu nhìn thấy hắn liền ném quân cờ trở lại hũ, bước ra từ sau bàn làm việc.

Thế nhưng khi nhìn thấy Đỗ Hằng Hi người đầy nhếch nhác, trên cổ áo còn vết máu chưa kịp lau sạch cùng thứ đồ đang cầm trên tay, động tác của anh khựng lại, sau đó hỏi: “Hôm nay cậu đã đi đâu?”

Đỗ Hằng Hi chậm rãi bước vào, đi tới trước bàn viết, tiện tay ném chiếc áo đang cầm lên lưng ghế rồi nới lỏng cổ áo: “Tôi đi lo liệu một chút việc, cuối cùng cũng xả được cơn giận bấy lâu.”

Mí mắt Kim Tự Hồng giật nảy, anh bước nhanh lên phía trước, nắm lấy tay hắn kiểm tra những vết máu thẫm màu trên ống tay áo: “Hôm nay cậu tự mình ra tay?”

Đỗ Hằng Hi mỉm cười: “Sao phản ứng lớn thế? Anh cũng biết tôi đã làm gì rồi à?”

Kim Tự Hồng nhìn hắn đầy nghi hoặc, dường như đã dự cảm được điều gì: “Cậu… ý cậu là sao?”

Đỗ Hằng Hi lạnh lùng cười một tiếng, móc từ trong túi ra chiếc khuy măng sét kia ném thẳng vào mặt anh. Sắc mặt hắn đột ngột biến đổi, tức giận quát lớn: “Anh còn hỏi à? Tự mình nhìn đi, đây có phải của anh không? Tại sao anh lại làm vậy, anh cố tình muốn sỉ nhục tôi phải không?”

Chiếc khuy măng sét bằng đá xà cừ nảy lên một cái rồi rơi xuống đất, xoay tròn hai vòng trên sàn gỗ sẫm màu trước khi nằm im lìm.

Ánh mắt Kim Tự Hồng dán chặt vào chiếc khuy đang xoay cho đến khi nó dừng hẳn. Một lúc sau, anh ngước mắt lên: “Cho nên, cậu đã giết lão ấy rồi?”

Đỗ Hằng Hi vung tay giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Kim Tự Hồng, khiến mặt anh bị đánh lệch sang một bên: “Tôi giết lão thì đã sao? Chẳng lẽ tôi không được à? Lão dám cấu kết với anh để lừa tôi, thì có chết mười lần cũng đáng. Tôi nói cho anh biết, không chỉ lão, mà nếu tôi muốn, ngay cả anh cũng chẳng sống nổi qua hôm nay.”

Trên mặt Kim Tự Hồng hiện lên dấu tay đỏ lựng, vì làn da anh trắng nên trông càng thêm rõ rệt. Bị đánh lệch cả đầu, hồi lâu sau anh mới quay mặt lại, đôi môi mấp máy, vẫn không cam lòng mà hỏi lại một lần nữa: “Lão chết rồi sao?”

Đôi mắt Đỗ Hằng Hi đỏ ngầu, nhìn bộ dạng thất thần này của Kim Tự Hồng, hắn lại càng thấy nực cười tột độ.

Hắn nhếch môi nở một nụ cười âm hiểm, tiến đến chiếc tủ năm ngăn đặt sát tường ở phía nam phòng sách, kéo ngăn kéo ra lấy một cây roi ngựa, rồi bất thình lình xoay người vung roi quất túi bụi vào mặt Kim Tự Hồng: “Đừng có lúc nào cũng lo cho người khác, anh lo cho chính mình trước đi!”

Ngọn roi xé toạc không khí phát ra tiếng kêu đanh gọn, quất thẳng vào da thịt, rạch một đường từ má xuống trước ngực, chiếc sơ mi trắng rách toạc, rỉ máu.

Kim Tự Hồng bị quất đến run bắn người, anh ngước mắt nhìn Đỗ Hằng Hi, dù tinh thần đang hoảng hốt nhưng vẫn biết đau. Anh theo bản năng lùi lại một bước, định né tránh.

Sau một roi đó, Đỗ Hằng Hi siết chặt cán roi đến mức đốt ngón tay trắng bệch, gân xanh bên thái dương giật liên hồi. Hắn dùng ngọn roi chỉ vào anh, giọng nói lạnh lùng: “Biết lỗi chưa?”

Kim Tự Hồng nhìn hắn, cả người như rơi vào màn sương mù của thời gian hỗn loạn: “Cậu cũng đánh tôi, trước đây chỉ có lão gia mới dùng roi đánh tôi thôi.”

Đỗ Hằng Hi trừng mắt nhìn anh, tức giận đến mất kiểm soát: “Anh có thể làm ra loại chuyện này thì lão gia đánh được, chẳng lẽ tôi không đánh được ư?”

Kim Tự Hồng cụp mắt, chậm rãi thở hắt ra: “Được, cậu muốn trút giận thế nào cũng được.”

Đỗ Hằng Hi bị thái độ hững hờ này làm cho nhói lòng, hắn giơ cao tay, ngọn roi lơ lửng giữa không trung. Khi định vung xuống lần nữa, Kim Tự Hồng đột ngột đưa tay nắm chặt lấy đuôi roi: “Nhưng cậu phải trả lời tôi một câu hỏi đã.” Đôi mắt Kim Tự Hồng đen kịt, nhìn chằm chằm khiến Đỗ Hằng Hi thấy hơi lạnh người: “Cậu đã giết Tiết Thuận An thật rồi sao? Không màng đúng sai mà đã xuống tay rồi?”

Đỗ Hằng Hi khựng lại một chút mới biết anh đang nhắc tới ai: “Tôi có giết hay không thì đã sao?”

Lông mi Kim Tự Hồng run rẩy, cảm thấy chính mình đã hại người, giọng nói có chút không vững: “Lão ta không biết gì hết, cậu không nên giết lão.”

Đỗ Hằng Hi vốn đang lúc nóng giận nên mới nói năng không chọn lời, nhưng thấy bộ dạng này của Kim Tự Hồng, hắn rốt cuộc cũng dịu giọng: “Chưa, tôi chỉ đánh lão một trận thôi.”

Kim Tự Hồng đột ngột ngước mắt: “Lão vẫn còn sống?”

“Phải,” Đỗ Hằng Hi cười lạnh, “Anh muốn qua đó bầu bạn với lão không?”

Kim Tự Hồng nhìn hắn một hồi, dường như đã trút được gánh nặng, anh không nói một lời, thành thục cởi bỏ chiếc sơ mi trắng rồi quỳ xuống, quay lưng về phía Đỗ Hằng Hi: “Cậu đánh đi.”

Đỗ Hằng Hi nhìn tấm lưng tr*n tr** phơi bày trước mắt, những thớ cơ đan xen cân đối và mạnh mẽ, trên đó vậy mà lại chằng chịt những vết sẹo nông sâu khác nhau, có những vết thậm chí không nhìn ra được là do thứ gì gây thương tích.

Bàn tay cầm cán roi của Đỗ Hằng Hi siết chặt lại, hắn hạ quyết tâm vung roi lên giữa không trung, vận hết sức bình sinh quất liên tiếp hơn mười phát. Sau khi trút hết hơi sức này, hắn hơi khom người xuống, toàn thân run rẩy vì kiệt sức.

Ngay sau đó, hắn ném mạnh cây roi ngựa xuống đất, sải bước ra khỏi phòng sách, gọi vệ binh đang trực bên dưới lên, chỉ tay vào phòng sách, vừa th* d*c vừa nói: “Một trăm roi, thi hành xong thì đuổi anh ta đi.”

Viên vệ binh trẻ bước tới một bước: “Rõ!” Nói xong liền bước đều vào phòng sách.

Đỗ Hằng Hi vừa bình ổn lại nhịp thở, vừa vô cảm đứng bên ngoài một lát, thần sắc nghiêm nghị như một bức tượng. Hắn có thể nghe thấy bên trong truyền ra từng tiếng roi quất vào da thịt đanh gọn, vang dội và đơn điệu, nhưng không hề có một tiếng kêu đau nào.

Vệ binh trẻ ra tay không biết nặng nhẹ, không kinh nghiệm như những người cũ, e là sẽ đánh ra chuyện chẳng lành mất.

Đỗ Hằng Hi đứng một lúc, cuối cùng vẫn để lại cho anh một con đường sống. Hắn xuống lầu chọn một người lớn tuổi hơn, bảo người đó lên thay thế việc hành hình trên lầu. Sau đó, hắn quay về phòng mình, không có ý định nghe tiếp nữa.

Về đến phòng, những khối cơ bắp căng cứng cuối cùng cũng được thả lỏng.

Đỗ Hằng Hi ngả người nằm vật xuống giường, thậm chí còn chẳng buồn thay bộ quần áo bẩn thỉu, cứ thế hôn trầm chìm vào giấc ngủ trong lớp chăn mềm mại. Hắn không hiểu nổi chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, tại sao bản thân lại có thể tâm lực tiều tụy đến mức này.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận đêm khuya. Khi tỉnh dậy, mở mắt ra xung quanh tối đen như mực, hắn ngẩn người hồi lâu, suýt nữa thì tưởng rằng mình không thể tỉnh lại được nữa.

Đợi khi đầu óc minh mẫn hơn đôi chút, hắn lần mò bật đèn điện, bước xuống giường, kéo rèm cửa ra một chút để ánh trăng lọt vào, rồi lê đôi dép lê đi rót một ly nước uống. Đêm rất tĩnh lặng, hắn tập trung lắng nghe một hồi, chẳng có lấy một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít gào ngoài cửa sổ vỗ vào vách tường.

Một trăm roi chắc đã đánh xong rồi, Kim Tự Hồng đi rồi, chính hắn đã đuổi anh đi.

Đỗ Hằng Hi mặt không cảm xúc nghĩ thầm.

Đáng đời, là Kim Tự Hồng đáng đời. Hắn tự lẩm bẩm thuyết phục bản thân. Mình không làm gì sai cả, Kim Tự Hồng đã làm ra loại chuyện như thế, mình chịu để cho anh ta một con đường sống đã có thể coi là nhân từ, nếu đổi lại là người khác, tuyệt đối không có chuyện dễ dàng như vậy.

Cũng từ đây mà nhất đao lưỡng đoạn, mình đã đánh anh ta thành ra cái dạng đó, người có da mặt dày đến đâu đi chăng nữa cũng chẳng thể nào không có chút khúc mắc lại mặt dày dính lấy mình lần nữa.

Huống chi Kim Tự Hồng lại là hạng người thù dai, lúc nhỏ hắn chỉ mắng anh một câu không đau không ngứa như đối xử với những kẻ hạ nhân khác, anh đã tỏ vẻ âm dương quái khí suốt cả tuần, còn lén bỏ ớt vào cơm của hắn.

Đỗ Hằng Hi uống một ngụm nước lạnh, dòng nước như một khối băng cứng rơi thẳng vào dạ dày, lạnh đến mức khiến xương cốt hắn run rẩy.

Bưng ly thủy tinh đứng một lát, Đỗ Hằng Hi lại cảm thấy mệt mỏi, đến đầu ngón tay cũng chẳng muốn nhấc lên. Hắn lê những bước chân nặng nề trở lại giường.

Trước khi lên giường mới nhận ra mình vẫn chưa thay quần áo, hắn ba hai phát cởi bỏ chiếc áo dài, không còn sức lực để đi tắm rửa, dứt khoát để trần chui vào trong chăn, nặng nề nhắm mắt lại.

Mơ màng ngủ thiếp đi một lúc, trong cơn mê hắn lại cảm thấy mình như bị ngàn cân đè nặng, ác mộng liên miên khiến hắn không thở nổi.

Chỉ một lát sau, Đỗ Hằng Hi đã toát mồ hôi lạnh giật mình tỉnh giấc. Mở mắt ra, hắn thấy ngay một bóng đen lù lù đứng bên đầu giường, lưng quay về phía ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, đang nhìn hắn chằm chằm không rời mắt. Cảm giác áp bách trong giấc mơ chính là từ đây mà ra.

Đỗ Hằng Hi giật bắn mình, trái tim suýt chút nữa vọt ra khỏi lồng ngực. Hắn há miệng định hét lên nhưng đã bị bàn tay của bóng đen kia vươn tới bịt chặt lấy.

“Đừng kêu.” Giọng nói trầm đục, khô khốc đến đáng sợ.

Người đó cúi người xuống, khuôn mặt chìm trong ánh trăng. Lông mày rậm, mũi cao, đôi môi vì mất máu quá nhiều mà trở nên trắng bệch.

Đỗ Hằng Hi nhìn thấy anh, vẻ mặt lập tức lạnh lùng, trái tim cũng rơi lại chỗ cũ: “Anh đến đây làm gì? Ai cho phép anh vào đây?”

Bàn tay bịt miệng của Kim Tự Hồng vốn không dùng nhiều sức, giờ dời xuống nắm lấy bả vai hắn, dùng lực ép xuống, ấn Đỗ Hằng Hi lún sâu vào đệm giường, khiến hắn không cách nào ngồi dậy nổi.

“Anh làm gì vậy!” Đỗ Hằng Hi nổi giận lôi đình. Gương mặt Kim Tự Hồng không còn nụ cười hiền lành thường thấy, mí mắt rủ xuống che đi một nửa con ngươi, cả người toát ra vẻ âm trầm khiến người ta không khỏi hoảng hốt.

Đỗ Hằng Hi bị anh nhìn chằm chằm đến mức cảm thấy mình như con cá trên thớt, chờ đợi nhát dao hạ xuống bất cứ lúc nào, hắn tức đến mức giọng nói run rẩy: “Kim Tự Hồng! Gan anh to bằng trời rồi, thật sự muốn làm phản sao!”

Kim Tự Hồng quỳ một gối xuống đệm, dứt khoát ép nửa thân mình lên, ghì chặt Đỗ Hằng Hi qua lớp chăn khiến hắn không thể nhúc nhích, giọng nói vẫn bình thản: “Cậu giận cái gì? Cậu là con trai đại soái, sao tôi dám mạo phạm cậu, chẳng lẽ không sợ cha con cậu lại ban cho tôi một trận roi nữa sao?”

Khi anh lại cất lời giọng vẫn khàn đặc như cũ, giống như cơ thể đã mất quá nhiều nước, cổ họng khô khốc: “Ngược lại là cậu, sợ tôi làm gì, tôi còn có thể làm hại cậu sao? Tôi có bị cậu đánh đến tàn phế cũng sẽ không động vào một ngón tay của cậu.”

Đỗ Hằng Hi cố gắng vùng vẫy nhưng phát hiện Kim Tự Hồng nặng như một ngọn núi nhỏ, nhìn không to mập nhưng ngay cả xương cốt cũng nặng tựa ngàn cân. Hắn nghiến chặt răng, thấp giọng: “Vậy anh đến đây làm gì? Tôi đánh anh là đáng đời anh, nơi này không hoan nghênh anh, anh cút đi cho tôi!”

Kim Tự Hồng thờ ơ trước lời khiển trách của hắn. Anh từ trên cao nhìn xuống Đỗ Hằng Hi, khoanh chặt hắn dưới thân mình, ánh mắt như có thực thể lướt qua đôi mày mắt của hắn: “Tôi chỉ cảm thấy oan ức,” Anh ép thấp người, ghé sát vào tai Đỗ Hằng Hi, thổi một hơi vào lỗ tai hắn: “Ngày hôm đó cậu không vui sao? Cậu đánh tôi một trăm roi, nhưng tôi còn chưa thực sự chạm vào cậu.”

Dời khỏi tai Đỗ Hằng Hi, Kim Tự Hồng chống tay nhổm người lên một chút, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh nắm lấy tay Đỗ Hằng Hi, bắt hắn chạm vào vết thương sau lưng mình: “Vân Khanh, cậu sờ đi, cậu đánh tôi 19 roi, người sau lại đánh thêm 100 roi, tôi đếm đủ hết đấy, đây là những gì tôi phải đòi lại.”

Đỗ Hằng Hi kinh hãi sờ phải một mảng máu đông bết dính, trong chốc lát cảm giác như bị rắn cắn, khiến hắn tê dại từ đầu ngón tay lan tận vào tim.

Hắn rụt mạnh tay lại, cố gắng mấy lần mới giữ cho giọng nói được ổn định: “Đây đều là do anh tự làm tự chịu, tôi không hề đổ oan cho anh!”

Kim Tự Hồng thong thả nói: “Tôi biết lúc đó cậu đang cơn nóng giận, tôi không tranh cãi với cậu. Nhưng cậu đã bắt tôi phải chịu khổ sở lớn như thế này, tôi đâu phải là món đồ chơi cậu mua về mà có thể mặc cho cậu đánh mắng. Vậy nên không thể để tôi chịu đựng không công được, phải đòi lại chút gì đó mới công bằng.”

Đỗ Hằng Hi siết chặt nắm đấm, biết rõ hiện tại mình đang hoàn toàn ở thế yếu, không thể manh động: “Vậy anh muốn thế nào? Cũng muốn quất tôi một trăm roi sao?”

“Chúng ta đánh cược đi, nếu tôi khiến cậu vui vẻ, cậu phải nghe lời tôi một lần, thấy sao?” Thân hình Kim Tự Hồng ép xuống, cách lớp chăn gần như dán chặt vào hắn, lại đặt bàn tay hắn lên cổ mình: “Nếu tôi không làm được, vậy cậu cứ giết tôi đi.”

Đỗ Hằng Hi trợn tròn mắt, hoàn toàn không ngờ anh lại nói vậy, hắn đột ngột co chân định th*c m*nh để đẩy anh ra: “Mơ hão!”

Hắn thoát được một bàn tay khỏi sự kìm kẹp của Kim Tự Hồng, tiện tay chộp lấy cổ áo phía sau lưng anh, nhưng vừa chạm vào đã sờ thấy cả một tấm lưng bết dính máu nóng hổi.

Để khôi phục sự áp chế đối với Đỗ Hằng Hi, Kim Tự Hồng đã trèo hẳn lên giường. Động tác quá mạnh khiến những vết thương vừa mới có ý định kết vảy đều bị xé toạc ra, dưới ánh trăng có thể nói là máu thịt be bét.

Đỗ Hằng Hi khựng lại ngay tức khắc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những vết thương kín lưng của Kim Tự Hồng, cơ thể cứng đờ không cách nào cử động.

Mà Kim Tự Hồng đã thừa cơ luồn tay vào trong chăn, chạm phải một làn da ấm áp mịn màng.

Anh khẽ nhướn mày, có chút kinh ngạc, không ngờ Đỗ Hằng Hi lại có sở thích ngủ trần. Nhưng như vậy cũng tốt, nếu không việc c** q**n áo cũng là một trận ác chiến, tốn không ít sức lực của anh.

Trong nửa tháng chung đụng trước đó, Kim Tự Hồng đã quá quen thuộc với cơ thể này. Chỗ nào Đỗ Hằng Hi không chịu nổi, chỗ nào khiến hắn bủn rủn, anh gần như đã quá quen đường đi lối bước.

Bàn tay nhanh chóng lướt qua đùi, dùng thêm chút lực.

Nơi yếu hại nhất của cơ thể bị khống chế, Đỗ Hằng Hi lập tức không dám cử động loạn xạ, sống lưng căng thẳng, cảm thấy da đầu tê dại.

Trong chăn vốn đang được ủ ấm sực, nhưng tay của Kim Tự Hồng lại lạnh giá như một tảng băng.

Cứ thế xông vào, người Đỗ Hằng Hi chỗ lạnh chỗ nóng, hắn đang dùng thân nhiệt của mình để từng chút một sưởi ấm, làm tan chảy khối băng lạnh lẽo mang tên Kim Tự Hồng này.

Hắn dần cảm thấy khí huyết toàn thân như bị Kim Tự Hồng hút cạn, chỉ còn lại một khoang trống rỗng băng giá, bị gió lạnh lùa qua thổi vù vù, khiến hắn rùng mình một cái.

Kim Tự Hồng cùng hắn cuộn tròn trong chăn, bàn tay còn lại vòng qua ôm lấy thắt lưng hắn: “Lần trước cậu cũng không nói rõ, rốt cuộc cậu đã tự làm mình thành ra cái dạng này từ khi nào? Chẳng lẽ là do chơi quá hăng, chơi đến mức phế luôn bản thân hửm?”

Móng tay bấm sâu vào vết thương sau lưng Kim Tự Hồng, dòng máu nóng hổi men theo kẽ tay chảy vào lòng bàn tay. Đỗ Hằng Hi trừng mắt, vừa th* d*c vừa tức giận mắng một câu: “Nói bậy bạ gì đó, tôi là bị thương.”

“Bị thương? Thương thế nào?”

“Bị súng bắn.”

“Trên chiến trường đúng là quá nguy hiểm,” Kim Tự Hồng mỉm cười đầy ẩn ý, nói đoạn liền cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ: “Vậy nếu đã không dùng được nữa, sau này đừng tùy tiện cho người khác chạm vào.”

Hôn xong, Kim Tự Hồng buông tay, thẳng người dậy, cởi bỏ chiếc áo sơ mi vốn đã bị máu thấm đẫm đến mức không còn nhìn ra màu sắc. Anh lại móc từ túi quần ra một túi giấy nhỏ, lấy ra một thứ bỏ vào miệng, sau đó cúi đầu, hôn lên môi Đỗ Hằng Hi, chậm rãi dùng lưỡi đẩy thứ đó qua.

Đỗ Hằng Hi đại kinh thất sắc, bản năng muốn né tránh nhưng lại bị Kim Tự Hồng bóp chặt cằm, ép hắn phải nuốt chửng thứ đó xuống.

“Anh cho tôi ăn cái gì đó?” Đỗ Hằng Hi vùng vẫy thoát khỏi tay Kim Tự Hồng. Nếu không phải anh kịp thời buông tay, e là đã làm trật khớp cằm của hắn. Mồ hôi chảy xuống từ trán làm ướt đẫm hàng mi, khiến hắn trông có vẻ suy nhược như vừa dầm mưa.

Kim Tự Hồng thản nhiên nói: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, sau này những chuyện cậu không muốn làm, tôi tuyệt đối không ép cậu.”

Đỗ Hằng Hi sững sờ đến cực điểm, đầu óc trì trệ chưa thể hiểu nổi ý của Kim Tự Hồng là gì.

Thế nhưng theo sự tan rã của viên thuốc trong dạ dày, dược tính bắt đầu phát huy hiệu lực. Hắn cảm thấy một luồng ngứa ngáy nóng rực dâng lên từ phía dưới đan điền, giống như một chậu than được đốt lên, máu toàn thân như sôi trào. Nơi không thể nói ra bỗng chốc vừa nóng vừa ngứa, tựa như có hàng vạn con kiến đang len lỏi bò qua các khe xương.

Hắn theo bản năng co chân lại, đúng lúc chạm vào ống quần tây được hồ cứng lạnh lẽo của Kim Tự Hồng. Làn da mềm mại ma sát với lớp vải thô ráp khiến hắn rùng mình mạnh một cái, ngón chân nhạy cảm cuộn tròn lại. Chỉ trong chớp mắt, kh*** c*m lan tỏa từ bề mặt da thịt đã khiến hắn không kìm được phát ra tiếng r*n r*.

Kim Tự Hồng từ trên cao nhìn xuống hắn, đôi mắt thâm trầm không thấy đáy: “Cậu cầu xin tôi đi.”

Trước Tiếp