Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 23. Biến cố
Buổi tối, Đỗ Hằng Hi không có cảm giác thèm ăn nên không xuống dùng bữa. Đợi qua giờ cơm, tiếng gõ cửa phòng sách vang lên, hắn cứ ngỡ là hạ nhân mang điểm tâm lên cho mình. Đỗ Hằng Hi đang luyện chữ để tĩnh tâm, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, bảo người ta mang đi vì hắn không muốn ăn.
Thế nhưng tiếng gõ cửa vẫn kiên trì vang lên thêm lần nữa.
Đỗ Hằng Hi gác bút, nhíu mày: “Lui xuống đi, tôi không đói.”
“Tôi vào được không?” Người bên ngoài cửa hỏi.
Đỗ Hằng Hi ngẩn ra, nhận ra đó là giọng của Kim Tự Hồng. Hắn bước tới mở cửa, quả nhiên thấy Kim Tự Hồng đang đứng đó. Trong phòng đèn sáng trưng còn ngoài hành lang thì tối, khiến hình thể của Kim Tự Hồng càng hiện lên đậm nét. Trên tay anh bưng một chiếc khay bạc, Đỗ Hằng Hi nhìn anh thoáng ngẩn ngơ, rồi sau đó lại nhíu mày: “Anh đến đây làm gì?”
Kim Tự Hồng nghiêng người bước vào: “Thấy cậu không ăn cơm nên tôi mang chút đồ ăn lên.”
Đỗ Hằng Hi đi theo sau anh, giọng điệu có chút mỉa mai: “Hiếm khi thấy anh còn nghĩ đến tôi đấy.”
Bóng lưng Kim Tự Hồng cứng đờ lại, sau đó anh đặt khay lên bàn: “Tôi bảo nhà bếp làm mấy món dễ tiêu, dù sao cũng nên lót dạ một chút. Nếu đêm có đói thì bên dưới vẫn còn bánh mì kẹp, cậu cứ nhấn chuông bảo họ mang lên.”
Khay thức ăn được đặt trên chiếc bàn nhỏ, Đỗ Hằng Hi liếc mắt nhìn qua, rau xanh thanh đạm, cơm trắng, còn có một thố canh gà mái già thơm phức. Hắn chẳng mấy hứng thú, cầm đũa lên gẩy gẩy mấy cọng rau: “Tôi không có cảm giác thèm ăn.”
“Vậy thì húp miếng canh đi.” Kim Tự Hồng mở nắp thố, dùng muỗng múc một miếng rồi đưa tới bên môi hắn, ra dáng như muốn đút cho hắn ăn.
Lông mi Đỗ Hằng Hi khẽ rung động nhưng không hề mở miệng, ngược lại còn né tránh: “Làm gì mà phải hạ mình hầu hạ thế này? Những việc này là của hạ nhân, đâu cần đến lượt anh?”
Kim Tự Hồng vẫn giơ cao chiếc muỗng, thần sắc và thái độ đều kiên định: “Cậu cảm thấy tôi hầu hạ cậu không tốt sao?”
Đỗ Hằng Hi nhìn anh, cơn giận trong lòng vẫn chưa nguôi, hắn vẫn không hài lòng với việc anh dám giận dỗi với mình trước đó. Hắn không tài nào ngờ được Kim Tự Hồng lại vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà dứt khoát chiến tranh lạnh với hắn suốt ba ngày, liền lạnh lùng hừ một tiếng: “Hầu hạ? Trước đó anh còn chẳng thèm nói với tôi câu nào, thấy tôi mà cứ như không thấy, anh hầu hạ người khác như thế đấy à? Tôi mời Phật tổ về đây thờ đúng không?”
Kim Tự Hồng giằng co với hắn một hồi, sau đó lẳng lặng đặt chiếc muỗng trở lại thố canh: “Cậu còn giận sao?”
Đỗ Hằng Hi sa sầm mặt mày: “Anh nói xem?”
Kim Tự Hồng nói: “Trước đó là tôi không đúng, tôi hứa với cậu, sau này những chuyện cậu không muốn làm, tôi tuyệt đối không ép cậu.”
Đỗ Hằng Hi nghiến răng, nhưng nhìn bộ dạng cúi đầu thu mình, nghiêm túc hứa hẹn với mình như thế này, hắn lại chẳng thể nào giận thêm được nữa.
Hắn túm chặt lấy cổ áo Kim Tự Hồng, lôi anh lại sát trước mặt mình, hạ thấp giọng gằn lên: “Tôi thật không ngờ, anh lại vì cái loại chuyện này mà nổi nóng với tôi? Chỉ vì những chuyện trên giường đó thôi sao?”
Kim Tự Hồng hoàn toàn không phản kháng, chỉ đưa tay lên bao phủ lấy bàn tay đang túm cổ áo mình bóp nhẹ: “Ừ, nếu cậu không vui, chúng ta sẽ không làm.” Khựng lại một lát, anh lại nói: “Tôi chỉ là muốn được thân thiết với cậu hơn một chút, nhưng nếu cậu không thích thì tôi cũng không sao cả.”
Lông mi Đỗ Hằng Hi run rẩy, gương mặt trong nháy mắt trở nên cứng đờ, biến thành một chiếc mặt nạ trắng sứ cố hữu trên khuôn mặt.
Đột nhiên hắn cảm thấy chuyện này cũng chẳng thể trách Kim Tự Hồng, chính căn bệnh của bản thân mới là điều khó mở lời. Anh muốn thân mật với hắn hơn thì có gì sai đâu? Vậy mà hắn lại phản ứng gay gắt, bài xích anh như thế, bảo sao anh không nổi giận. Suy cho cùng anh chỉ là chân thành thích hắn, mà đã thích một người thì tự nhiên sẽ muốn có được toàn bộ phương diện của người đó.
Đỗ Hằng Hi vốn là kiểu người gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu. Chỉ cần Kim Tự Hồng tỏ ý làm hòa, hắn liền bình tâm trở lại, thậm chí có thể khách quan phản tỉnh lỗi lầm của chính mình. Hắn vốn phóng khoáng, không để bụng, lại càng coi trọng những lợi ích trước mắt.
Hắn buông bàn tay đang túm áo Kim Tự Hồng ra, sắc mặt vừa khó coi vừa phức tạp vò vò đầu anh: “Không có lần sau đâu đấy, không được phép trở mặt với tôi.”
Kim Tự Hồng biết đã dỗ dành xong xuôi, khẽ mỉm cười, cúi người hôn một cái lên môi hắn: “Được.”
Đỗ Hằng Hi hưởng thụ nụ hôn này, ấm áp, mềm mại, thậm chí là ngọt ngào, giống như một chú cá nhỏ vẫy đuôi nhảy nhót trên môi hắn. Hắn thích hôn Kim Tự Hồng, cảm giác đó khiến hắn thấy mình như một món bảo vật quý giá, được người ta cẩn thận nâng niu và yêu thương chạm vào.
Lòng dạ Đỗ Hằng Hi bỗng chốc thông suốt. Hắn ngồi vào bàn, tâm trạng tốt thì khẩu vị cũng tốt theo, nhìn mấy món rau xanh và canh gà vốn thanh đạm nhạt nhẽo ban nãy cũng thấy thèm thuồng, nhanh chóng giải quyết sạch sành sanh khay cơm. Hắn vốn là người ăn khỏe, chỉ có điều ăn bao nhiêu cũng chẳng béo lên được, tinh thần cũng chẳng khá khẩm hơn, không biết năng lượng đã tiêu hao đi đâu hết.
Còn Kim Tự Hồng cứ lặng lẽ ngắm nhìn hắn ăn uống ngon lành, khóe miệng vương một nụ cười đầy ẩn ý.
Đêm đến, Đỗ Hằng Hi tắm rửa xong bước ra, Kim Tự Hồng đã mặc đồ ngủ, rúc trong chăn ngồi trên giường hắn, đọc dở cuốn sách mà hai hôm trước hắn xem nửa chừng rồi vứt sang một bên. Ánh đèn đầu giường vàng vọt, những mảng màu sáng tối đan xen trên gương mặt anh tạo nên vẻ tĩnh lặng và hài hòa. Đỗ Hằng Hi nhìn anh, cảm thấy anh quay lại thật tốt, phòng ngủ vốn tử khí trầm trầm nay cũng có thêm hơi người.
Hắn cởi giày lên giường, Kim Tự Hồng nhích sang bên cạnh, nhường lại một nửa chỗ nằm đã được ủ ấm cho hắn. Sau đó anh đặt cuốn sách sang một bên, tắt đèn, nằm xuống chăn rồi xoay người ôm lấy hắn, cọ cọ lên trán hắn, khẽ nói: “Ngủ thôi.”
Đỗ Hằng Hi nhắm mắt, tự nhiên tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh, hít hà mùi hương sạch sẽ trên người đối phương, ngủ một giấc thật ngon lành, không kinh động cũng chẳng mộng mị.
Kim Tự Hồng vừa quay lại, chứng mất ngủ của hắn cũng tự dưng mà khỏi.
Thế nhưng mắt thấy ngày trở về của Đỗ đại soái đã cận kề, Đỗ Hằng Hi vẫn chưa nghĩ ra nên nói thế nào để Kim Tự Hồng dọn đi.
Có lần hắn bóng gió hỏi Kim Tự Hồng định xử lý Thanh Bang thế nào, Kim Tự Hồng chỉ hời hợt nói định đợi thêm một thời gian nữa xem có chuyển biến gì không.
Ngày hôm sau, Lương Diên đến báo cáo tình hình giám sát bên phía Tiết mù. Toàn là những chuyện vụn vặt thường ngày, Đỗ Hằng Hi nghe một hồi liền mất kiên nhẫn, quát Lương Diên im miệng: “Toàn là một lũ vô dụng.” Hắn đứng dậy, sa sầm mặt mắng một câu, rồi phẩy tay ra lệnh cho Lương Diên rút hết vệ binh về.
Lương Diên thấy Đỗ Hằng Hi nổi lôi đình thì vừa sợ hãi vừa có chút uất ức, dù sao Đỗ Hằng Hi cũng chưa từng nói rõ rốt cuộc muốn họ giám sát cái gì. May mà Đỗ Hằng Hi không đưa ra hình phạt nào, cậu ta trút bỏ được gánh nặng nên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi đuổi Lương Diên đi, Đỗ Hằng Hi đi đi lại lại trong phòng hai vòng, rồi bảo Tiểu Thạch Đầu chuẩn bị xe, gọi thêm hai vệ binh đi cùng, quyết định đi một chuyến nữa.
Nếu dùng biện pháp mềm mỏng không xong thì dùng biện pháp cứng rắn. Ngoài việc tìm ra manh mối về kẻ đó, hắn còn muốn biết rốt cuộc lúc trước kẻ đó đã bôi thứ gì lên người mình mà lại gây ra phản ứng mãnh liệt đến vậy. Nếu thứ đó thực sự có hiệu quả, coi như cũng giải tỏa được một tâm bệnh của hắn.
Lần này có thể coi là rầm rộ phô trương, vệ binh một chân đá văng cửa phòng.
Tiết mù chống gậy dò đường từ phòng trong bước ra, mặt cắt không còn giọt máu: “Các người là ai? Sao lại xông vào nhà người khác thế này?”
Thế nhưng hôm nay Đỗ Hằng Hi đã hoàn toàn mất sạch kiên nhẫn để khách sáo hay vòng vo với lão, hắn trực tiếp tung một cú đá tới: “Lão bớt giả ngu đi!”
Tiết mù bị đá ngã ngửa ra sau, ngã chổng mông lên trời, còn chưa kịp bò dậy thì hai vệ binh đã xông tới trói chặt lão lại.
Tiết mù nhận ra giọng của Đỗ Hằng Hi, sắc mặt đại biến: “Là cậu! Cậu làm gì vậy! Cho dù không chữa khỏi, cậu cũng không thể…” Lời còn chưa dứt đã bị Đỗ Hằng Hi tiện tay vơ lấy chiếc giẻ lau trên bàn bịt miệng lại.
“Đưa người đến sòng bạc, tìm một căn hầm ngầm nhốt lại, nhớ bịt miệng lão cho kỹ, đợi tôi đến mới được thẩm vấn. Đứa nào dám hỏi chuyện trước, cẩn thận cái lớp da của mình đấy.” Đỗ Hằng Hi lạnh lùng nói.
“Rõ.” Hai tên vệ binh nhận lệnh, dứt khoát đẩy Tiết mù một cái rồi áp giải lão đi.
Nhìn bóng người đã đi xa, Tiểu Thạch Đầu vẫn chờ ở bên ngoài viện, Đỗ Hằng Hi một mình dạo quanh sân một vòng. Ba gian nhà đá, một miệng giếng, một mảnh sân, một gốc cây, thật sự là kiểu bố cục nhìn một cái là thấu hết.
Hắn dừng chân trước căn phòng tối nhỏ treo rèm vải một lát, lại nghĩ đến sự hỗn loạn điên đảo thần hồn ngày hôm đó, sắc mặt hắn thay đổi vài lần, mãi lâu sau mới giơ tay vén rèm bước vào.
Thùng tắm đã được dọn đi, bên trong chỉ có một chiếc giường kê sát tường, một bộ bàn ghế và một chiếc tủ gỗ lung lay sắp đổ, đều là đồ đạc của những gia đình bình thường. Bản thân hắn cũng không biết mình muốn tìm gì, chỉ là đi quanh một vòng vô định, không ngờ lại thật sự có thu hoạch ngoài ý muốn.
Hắn phát hiện ở chân giường có một chiếc khuy măng sét bị rơi mất.
Kiểu dáng phổ thông, mặt trên có hình phù điêu hơi lồi lên. Hắn cất chiếc khuy vào lòng, sau đó lên xe đi đến sòng bạc Bình An.
Sản nghiệp của nhà họ Đỗ ở Thiên Tân, ngoài các bất động sản, ngân hàng và cửa tiệm thông thường thì còn có một sòng bạc kinh doanh những mảng tối. Vị trí ở đây rất đặc biệt, cửa trước đi ra là tô giới chung của Anh và Mỹ chiếm đóng, cửa sau đi ra lại là mảnh đất của người Pháp. Chính vì thế, sòng bạc đặt tại đây thì không có bốt cảnh sát nào có thể thuận lợi vây bắt được. Nhà họ Đỗ thường xử lý những chuyện mập mờ đen trắng cũng tại nơi này.
Khi Đỗ Hằng Hi đến nơi, Tiết mù đã bị treo lên, hai tay bị còng vào vòng sắt, chỉ có đầu ngón chân miễn cưỡng chạm đất, là một tư thế vô cùng đau đớn. Đỗ Hằng Hi cho lui tất cả mọi người, thẩm vấn lão suốt nửa canh giờ, thẩm vấn đến mức chính Đỗ Hằng Hi cũng tưởng mình bắt nhầm người.
Lão già này thật sự kín miệng, thần thái lại rất đáng thương. Roi vọt và bàn ủi nóng đều không thể khiến lão hé môi nửa lời. Sau đó Đỗ Hằng Hi thấy nếu còn thẩm vấn tiếp lão sẽ mất mạng, lúc này mới rời khỏi sòng bạc.
Trên đường đi, ngồi trong xe, Đỗ Hằng Hi lại lấy chiếc khuy măng sét ra mân mê. Chất liệu đá xà cừ dưới ánh mặt trời tỏa ra những tia sáng ngũ sắc. Chẳng trách hắn lại nhớ ngày hôm đó có chút ánh sáng phản chiếu nhạt nhòa.
Về đến nhà, hắn tiện tay nhét chiếc khuy vào túi. Đi một vòng quanh tầng một không thấy ai, hắn liền tản bộ ra phía sân sau.
Vừa đúng lúc người làm trong nhà đang phơi quần áo ở hậu viện, có một chiếc áo sơ mi bị gió thổi rơi xuống đất.
Đỗ Hằng Hi đi ngang qua, cúi người nhặt lên, nhưng lại bị ánh sáng từ chiếc khuy măng sét bằng đá xà cừ cùng chất liệu làm cho lóa mắt.
Hắn ngẩn người, cầm chiếc áo đi hỏi người phụ nữ đang giặt đồ: “Đây là áo của ai?”
Người phụ nữ thấp thỏm lo âu cúi đầu đáp: “Là của Kim tiên sinh ạ, áo rơi xuống đất bị bẩn rồi, để tôi mang đi giặt lại lần nữa.” Nói đoạn, bà định giơ tay nhận lấy chiếc áo.
Đỗ Hằng Hi sững sờ, thần sắc dần trở nên nghiêm nghị, vẻ ôn hòa thường ngày biến mất, thay vào đó là chút âm u tàn nhẫn. Hắn chậm rãi thu tay về, nhả chữ rõ ràng: “Không cần đâu, để tôi mang lên cho anh ta.”