Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 22. Nhu nhược
Một cơn mưa xuân vừa dứt, những cánh hoa đào hồng rụng đầy mặt đất, không khí phảng phất mùi bùn đất hơi tanh nồng.
Đỗ Hằng Hi gác chân ngồi trên chiếc ghế bành da cừu đọc sách. Bên trên hắn mặc một chiếc áo lụa trắng, bên dưới là quần lụa đen, chân đi đôi giày vải, một phong cách ăn vận rất tùy ý.
Kim Tự Hồng bóc một quả hồng chín đưa cho hắn, mắt hắn vẫn dán vào trang sách, chỉ ghé đầu qua cắn một miếng. Vị rất ngọt, có điều nước nhiều quá, hắn buộc phải đưa đầu lưỡi ra l**m một cái nhưng nước vẫn xuôi theo cằm chảy xuống.
Kim Tự Hồng nhìn chằm chằm đầu lưỡi hồng hào thoáng hiện qua kẽ răng của hắn, một lúc sau mới tiến lại gần dùng khăn lau sạch giúp hắn.
Sau khi ăn xong hai quả hồng, Kim Tự Hồng thu dọn đĩa quả rồi đi ra ngoài rửa sạch tay.
Lúc quay lại, anh bước đến trước mặt Đỗ Hằng Hi, chẳng khách sáo gì cúi người luồn tay xuống khoeo chân hắn, đột ngột bế bổng hắn lên rồi ngồi xuống chiếc sofa phía sau. Anh để Đỗ Hằng Hi đặt chân lên mặt sofa, còn người thì ngồi gọn trong lòng mình.
Sau khi đã ôm chặt lấy người kia, anh cúi đầu vùi vào mái tóc ngắn của Đỗ Hằng Hi khẽ hít hà, giọng khàn đặc: “Đang xem gì mà nhập tâm vậy?”
Đỗ Hằng Hi dường như rất thản nhiên với hành động này của anh, hắn nghiêng đầu tựa vào người anh, tay duỗi về phía trước, xem vô cùng chăm chú: “Không rõ nữa, thấy ngoài thị trường đang rầm rộ lắm nên tôi bảo người ta tìm về cho.”
Kim Tự Hồng nhìn bìa sách, là cuốn Giang Hồ Kỳ Hiệp Truyện của Bình Giang Bất Tiêu Sinh. Anh nghĩ, hiện tại quả thực là khoảng thời gian thanh nhàn hiếm hoi của Đỗ Hằng Hi. Đỗ Hưng Đình không có nhà, bản thân hắn cũng không giữ quân chức, có thể đọc sách giải trí giết thời gian. Chứ nếu là trước kia, chỉ riêng việc tiếp khách đến thăm cũng đã đủ bận chết đi được, làm gì có thời gian rảnh rỗi thế này?
Vừa suy nghĩ, tay anh vừa luồn vào dưới vạt áo lụa. Bên trong Đỗ Hằng Hi không mặc áo lót, làn da chạm vào vừa trơn vừa mềm, mịn màng như lụa. Kim Tự Hồng cảm thấy tay mình như bị mật ong dính chặt lấy, không kìm được nhéo nhẹ lên ngực hắn một cái.
Đỗ Hằng Hi cau mày, dù thấy khó chịu nhưng có lẽ vì bị nội dung cuốn sách cuốn hút nên cũng không lên tiếng ngăn cản. Điều này lại khiến lá gan của Kim Tự Hồng càng lớn hơn, anh hôn lên gáy hắn, dùng hai ngón tay vê lấy điểm hồng hào kia kéo nhẹ, bắt đầu tùy ý đùa nghịch cơ thể Đỗ Hằng Hi.
Cho đến khi cảm thấy giữa đùi bị một v*t c*ng rắn chen vào, sắc mặt Đỗ Hằng Hi mới thay đổi. Hắn xoay người, dùng cuốn sách vỗ nhẹ lên mặt anh một cái không nặng không nhẹ: “Làm loạn.”
Cuốn sách nhẹ tênh chẳng có chút lực đạo nào. Kim Tự Hồng rút tay về, xoay tay nắm lấy mu bàn tay Đỗ Hằng Hi rồi dẫn xuống phía dưới thân mình, ánh mắt nhìn hắn chăm chú, mang theo một sự khát khao nồng nhiệt: “Vậy cậu giúp tôi đi.”
Đường môi Đỗ Hằng Hi mím chặt, vẻ mặt lộ rõ sự không vui: “Anh đúng là không chịu để tôi yên tĩnh một mình giây phút nào.” Nói rồi hắn đặt cuốn tiểu thuyết sang một bên, bất lực để tay mình bị anh dắt dẫn đưa xuống dưới.
Hắn dỗ dành để Kim Tự Hồng quay về, chẳng qua là muốn có anh ở bên bầu bạn, nhưng bản thân hắn vừa không thể làm anh, cũng không thể để anh làm mình. Kim Tự Hồng dù sao cũng đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, dù thế nào cũng phải cho anh chút ngọt ngào thì mới có thể dỗ dành anh cho tốt được.
Kim Tự Hồng tựa vào vai hắn, ôm lấy eo hắn rồi ép hắn nằm xuống sofa. Anh cởi khuy áo trên của hắn, đặt những nụ hôn lên khắp cơ thể, dùng đầu lưỡi trêu đùa như nai con uống nước, cảm giác tê dại lan tỏa, vừa nhẹ nhàng lại vừa ngứa ngáy.
Đỗ Hằng Hi bị anh hôn đến mức ánh mắt có chút mê ly, hắn nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt tràn đầy tình ý của Kim Tự Hồng đang ửng lên một tầng đỏ nhạt, trong lòng khẽ động, túm lấy cổ áo kéo anh lại gần, chóp mũi chạm khẽ vào nhau, trong miệng lầm bầm: “Chim nhỏ, chim nhỏ của tôi…”
Kim Tự Hồng bị gọi đến ngẩn người, bối rối dừng lại động tác, cúi đầu nhìn nhìn: “Nhỏ hử? Cũng được lắm mà…”
Đỗ Hằng Hi biết anh hiểu lầm, liền mỉm cười, ngón cái xoay một vòng, giọng hạ xuống thấp hơn: “Cái thứ này của anh giống như của lừa vậy.”
Kim Tự Hồng bấy giờ mới vui vẻ, lại đè lên người hắn mài cọ, đôi môi dán sát vào hắn, th* d*c nói: “Vân Khanh, cậu cho tôi làm một lần đi, tôi biết phải làm thế nào mà, tuyệt đối sẽ không để cậu đau đâu, tôi sẽ rất cẩn thận, lòng tôi đối với cậu là thật lòng.” Nói đoạn, anh bắt đầu dò dẫm định kéo quần hắn xuống.
Đỗ Hằng Hi đột ngột biến sắc, nhấn chặt lấy tay anh: “Không được.”
Vẻ mặt Kim Tự Hồng cứng đờ lại, một lúc sau mới dịu đi, anh hạ chân mày, lộ ra dáng vẻ nịnh nọt, thấp giọng nói: “Lúc nào cũng là cậu giúp tôi, lần này để tôi giúp cậu nhé? Phía trước cậu cũng để tâm sao? Chẳng qua tôi muốn để cậu cũng được thoải mái một lần thôi mà.”
Sắc mặt Đỗ Hằng Hi càng trầm xuống dữ dội hơn, hắn mạnh bạo đẩy anh ra, xoay người ngồi dậy từ dưới thân anh: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi không cần.”
Hắn ngồi một lát rồi đứng dậy, vuốt lại mái tóc, cài lại từng chiếc cúc thắt trên áo, khôi phục lại dáng vẻ chỉnh tề. Hắn quay người nhìn Kim Tự Hồng, giữa lông mày là một luồng u uất: “Sau này tôi nói gì thì là cái đó, anh đừng có mặc cả với tôi, đừng có quấy rầy vô lý!”
Kim Tự Hồng bị đẩy ra, một bầu nhiệt huyết cũng nguội lạnh. Thấy Đỗ Hằng Hi không hề có ý định giải thích, ngược lại còn mang vẻ mặt hưng sư vấn tội hệt như cho rằng anh đang được đằng chân lân đằng đầu, anh liền lẳng lặng chân trần đứng dậy, chỉnh đốn lại sơ mi và quần tây, không nói một lời nào, quay lưng rời khỏi phòng Đỗ Hằng Hi.
Cứ như vậy, hai người bên nhau chưa được bao lâu đã nổ ra chiến tranh lạnh.
Đỗ Hằng Hi thực sự bị Kim Tự Hồng làm cho tức chết. Hắn đâu có ngờ cái thứ dưới thân Kim Tự Hồng giống như lừa, mà tính cách cũng bướng bỉnh như lừa vậy. Chẳng lẽ thực sự vì chuyện này mà lại giở tính khí với hắn ư?
Ăn của hắn, dùng của hắn, ở chỗ của hắn, chính hắn còn phải ở trên giường dỗ dành anh, kết quả là nói trở mặt liền trở mặt. Nếu hắn còn hạ mình đi cầu hòa, chẳng phải là quá nhu nhược rồi sao?
…
Kim Tự Hồng đã ẩn náu tại Đỗ công quán được hơn nửa tháng.
Vào tháng Năm, Bạch Ngọc Lương đến thăm. Khi bước vào cửa, y rất ngạc nhiên khi thấy trong công quán có người ngoài. Đỗ Hằng Hi từ tầng hai đi xuống, Bạch Ngọc Lương đứng thẳng người, chào theo quân lễ rồi thông báo rằng Đỗ Hưng Đình sắp trở về, bảo hắn hãy chuẩn bị tinh thần. Sau đó, y quay sang Kim Tự Hồng hỏi: “Vị này là…?”
Đỗ Hằng Hi đi đến phòng khách, giới thiệu ngắn gọn: “Một người bạn của tôi.”
Kim Tự Hồng đứng dậy, mỉm cười với Bạch Ngọc Lương rồi đưa tay ra: “Tôi họ Kim, là một thương nhân, mấy ngày nay làm phiền ở chỗ anh Vân Khanh.”
“Tôi họ Bạch.” Bạch Ngọc Lương bắt tay anh, cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ cảm thấy Kim Tự Hồng mặt mày đoan chính, tướng mạo rất khôi ngô, lại ở cùng một chỗ với Đỗ Hằng Hi nên không tránh khỏi có chút suy nghĩ lệch lạc.
Đỗ Hằng Hi ngồi xuống sofa: “Đã định ngày giờ cụ thể Đại soái về chưa?”
Bạch Ngọc Lương đáp: “Chuyến tàu chiều ngày kia, lúc đó cậu hãy đi đón ngài ấy cùng chúng tôi nhé.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu đồng ý. Kim Tự Hồng thấy hai người họ có chuyện cần bàn, không tiện làm phiền nên quay người đi lên lầu.
Đợi anh đi khỏi, Bạch Ngọc Lương mới nói với Đỗ Hằng Hi: “Đại soái đã về thì nơi này không tiện để người ngoài ở lại nữa.”
Đỗ Hằng Hi trầm ngâm một lát, biết rõ sự tình đúng là như vậy: “Tôi sẽ xử lý ổn thỏa.” Đoạn, hắn hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Bạch Ngọc Lương nói: “Lần này Thủ tướng An cũng sẽ cùng đi.”
Đỗ Hằng Hi rất đỗi ngạc nhiên: “An Phác Sơn? Chẳng phải trước đây ông ta và cha tôi đã đấu đến mức một mất một còn sao? Sao giờ lại thuận hòa rồi?”
Bạch Ngọc Lương nhún vai, cũng không quá am tường, chỉ nói: “Trên đời này làm gì có người bạn hay kẻ thù vĩnh viễn chứ?”
Sau khi Bạch Ngọc Lương rời đi, Đỗ Hằng Hi rơi vào thế lưỡng nan. Lúc này mà để Kim Tự Hồng trở về thì quá nguy hiểm, cách tốt nhất là tìm một nơi khác trong tô giới để thu xếp cho anh qua đó, nhưng làm vậy thật chẳng khác nào đang nuôi ngoại thất. Với tính khí của Kim Tự Hồng, e rằng anh sẽ nghĩ hắn vì chuyện mâu thuẫn trước đó mà muốn đuổi anh đi. Xem ra trước khi muốn anh yên tâm dời đi, hắn phải tìm cách dỗ dành anh cho thật tốt mới được.
Thế nhưng, phải dỗ dành như thế nào đây?
Kim Tự Hồng tuy đã lên lầu, nhưng cuộc trò chuyện giữa Bạch Ngọc Lương và Đỗ Hằng Hi anh chẳng nghe sót một câu nào. Anh nhanh chóng hiểu ra mình đã trở thành một rắc rối cần phải được tiễn đi.
Anh đứng tựa vào góc tường cười lạnh một tiếng, trong lòng lại rất bình thản, cũng không cảm thấy quá buồn bã hay đau lòng. Anh biết Đỗ Hằng Hi sẽ không đẩy mình ra ngoài chịu chết, chỉ là muốn tìm một nơi khác để thu xếp mà thôi. Anh giống như một quả bóng, đá một cái là lăn đi ngay.
Điều nằm ngoài dự tính nhất chính là Tư lệnh cũng sắp đến Thiên Tân.
Anh có nghe nói Tư lệnh làm Thủ tướng ở Bắc Kinh không được như ý, đang tâm cơ tính toán muốn thay thế vị Tổng thống vướng víu bên trên để tự mình ngồi vào ghế đó, tốt nhất là nhân tiện đuổi luôn Mã Hồi Đức về quê cũ Tây Bắc để tránh việc ông ta đóng quân bên đường sắt lăm le dòm ngó, khiến người ta nơm nớp lo sợ.
Đỗ Hưng Đình và Triệu Bỉnh Quân đều là những lão tướng của Bắc Dương, tư cách và uy vọng tương đương nhau, điểm khác biệt là hiện nay Đỗ Hưng Đình chỉ còn danh tiếng chứ không còn binh quyền. Thực sự là một con hổ khiến người ta yên tâm, có thể dùng để phô trương thanh thế. Ông cũng có thể trở thành một lá cờ đầu, một lời hô hoán vạn người ứng đáp. Nếu ông cũng ủng hộ An Phác Sơn làm Tổng thống, tin rằng những người khác sẽ không có ý kiến gì.
Đầu óc Kim Tự Hồng xoay chuyển rất nhanh, dễ dàng xâu chuỗi được cục diện.
Vấn đề nằm ở chỗ, An Phác Sơn đã đưa ra điều kiện gì để Đỗ Hưng Đình đồng ý? Suy cho cùng, Đỗ Hưng Đình vốn luôn tự cao tự đại, cậy mình là đích hệ của Phùng Công, gia tộc đời đời được phong tước, gốc gác thanh bạch, đối với hạng sĩ quan xuất thân thảo khấu sau này mới được chiêu an như An Phác Sơn, ông đều quy vào hạng hạ lưu, không thể đứng chung hàng ngũ.