Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 21. Ám sát (Phần 2)
Xe chạy về lại tô giới Anh, hai người ngồi ở ghế sau, vì vừa mới ngỏ lời với nhau nên không tránh khỏi những cử chỉ thân mật nồng nàn.
Kéo tấm màn che ở ghế sau lên, Đỗ Hằng Hi cảm thấy mình chẳng khác nào một viên đường bị Kim Tự Hồng ôm chặt trong lòng, bị l**m láp rồi cắn nhẹ như đang tỉ mỉ nếm trải một lượt, quần áo cũng bị kéo đến xộc xệch rối tinh rối mù.
Hắn đẩy hai cái nhưng không nhúc nhích, trong lòng thầm kinh hãi, không ngờ sức lực của Kim Tự Hồng lại lớn đến thế, lại còn giống như phát cơn nghiện, cứ làm hắn thấy đau đau. Xem ra trước kia toàn là anh giả vờ, hắn bắt đầu lo lắng khi thực sự về đến nhà, có lẽ mình sẽ không trị nổi anh nữa.
Thế nhưng khi đã thực sự về đến Đỗ công quán, Kim Tự Hồng lại trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Đỗ Hằng Hi sắp xếp cho anh ở phòng khách, anh cũng không lộ vẻ phản đối nào. Chỉ là trước khi vào phòng, anh lại quay người ôm lấy Đỗ Hằng Hi hôn một cái, rồi chớp mắt đầy vẻ thẹn thùng, tươi cười hớn hở, lẳng lặng vào phòng đóng cửa lại.
Để lại một mình Đỗ Hằng Hi đứng ngoài cửa phòng sờ đôi môi bị m*t đến tê dại, ngẩn ngơ xuất thần, ngược lại còn nảy sinh chút hụt hẫng vì luyến tiếc. Hắn thấy Kim Tự Hồng lúc thẹn thùng thật đáng yêu, lúc phát tiết hung dữ cũng đáng yêu, tóm lại thế nào cũng thấy đáng yêu, bản thân mình đúng là mê muội mất rồi.
Đến tối, nằm một mình trên chiếc giường lớn thênh thang, Đỗ Hằng Hi ngẫm lại những chuyện đã xảy ra hôm nay. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hắn đã trải qua những biến đổi long trời lở đất, từ đại kinh rồi lại đến đại hỷ.
Hắn nghĩ về Kim Tự Hồng, nghĩ về khuôn mặt tuấn tú của anh dưới ánh đèn, rồi lại nghĩ đến nụ hôn và bàn tay đang di chuyển trên người mình, gò má bỗng nóng bừng lên. Hắn không tự chủ được lật người, co chân kẹp chặt lấy chăn, cọ quậy vài cái, áp khuôn mặt nóng hổi vào mặt lụa lạnh lẽo để xoa dịu đôi chút.
Nghĩ về Kim Tự Hồng quá nhiều, hắn lại nghĩ đến cánh tay bị thương của anh. Chính vì vị trí thương tích oái oăm đó mà trong đầu hắn nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, rồi ý nghĩ này cứ thế mọc lên như cỏ dại, không tài nào ngăn lại được.
Kẻ đã mạo phạm hắn trong cái sân đó, hắn từng cào bị thương cánh tay của gã.
Trên người kẻ đó cũng có một mùi hương hoa ngọc lan.
Còn cả cảm giác quen thuộc mà gã mang lại cho hắn.
Mọi chuyện lại trùng hợp đến thế sao?
Dẫu biết là khó có khả năng, nhưng Đỗ Hằng Hi vẫn lộ vẻ nghiêm nghị, trong lòng cảm thấy hoang mang lo sợ.
Hắn vốn luôn rất nhạy bén, trực giác này đã năm lần bảy lượt cứu mạng hắn. Giống như viên đạn đang găm trong ngực hắn hiện giờ, ban đầu cả hai phát đạn đều nhắm thẳng vào đầu hắn. Tay súng bắn tỉa ra tay không một tiếng động như vậy, nếu hắn không có chút trực giác này thì đã sớm đi gặp Diêm Vương rồi.
Giết người ở bến tàu, thủ đoạn dứt khoát và gọn gàng như vậy, tuyệt đối không phải là việc mà một du học sinh từ nước ngoài trở về có thể làm được. Trong khoảng thời gian hắn không hay biết, Kim Tự Hồng rốt cuộc đã che giấu những gì?
Anh mở xưởng mở tiệm ở đây, lấy tiền ở đâu ra? Cứ cho là vợ chồng nhà họ Kim kia có phất lên đi nữa, cũng không thể phát tài đến mức giàu sang nứt đố đổ vách thế này để mặc cho Kim Tự Hồng muốn làm gì thì làm.
Đỗ Hằng Hi bỗng ngồi bật dậy trên giường, không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ tới mới phát hiện trên người Kim Tự Hồng có quá nhiều điểm nghi vấn. Tại sao anh không chịu nói thật với hắn?
Hắn vốn đã bị mất ngủ, lòng dạ phiền muộn lại càng chẳng thể chợp mắt, cứ thế ngồi ngẩn ngơ suốt cả đêm.
Ngày hôm sau xuống lầu, hắn hạ quyết tâm phải tra hỏi cho rõ ràng. Vừa bước vào phòng ăn đã thấy trên bàn bày biện tươm tất hơn mười loại điểm tâm Trung Hoa, còn có một nồi cháo trắng lớn bốc khói nghi ngút. Kim Tự Hồng đang xắn tay áo sơ mi, cúi người chăm chú bày biện đĩa hoa quả.
Đỗ Hằng Hi ngập ngừng ngồi xuống vị trí bên tay trái ghế chủ tọa. Ghế chủ tọa vốn dành cho cha hắn, dù ông không có mặt cũng chẳng ai dám ngồi vào.
Hắn húp một ngụm cháo Kim Tự Hồng múc cho, thầm thừa nhận tay nghề nấu nướng của Kim Tự Hồng thực sự đã tiến bộ vượt bậc, hương vị thanh ngọt. Hắn dùng thìa khuấy hai vòng, từ dưới đáy cháo lật lên được hai quả táo đỏ.
Kim Tự Hồng nhìn thấy: “Ơ? Tôi chỉ bỏ vào có hai quả thôi mà đều bị cậu ăn trúng hết rồi, xem ra cậu sắp gặp vận may lớn đây.”
Đỗ Hằng Hi nghe vậy chỉ mỉm cười nhàn nhạt. Dù là hắn thực sự may mắn, hay là Kim Tự Hồng đã cố tình bỏ cả hai quả vào chén của hắn, thì bấy nhiêu đó cũng đủ khiến hắn thấy mãn nguyện rồi.
Hắn vẫy tay bảo Kim Tự Hồng lại gần. Kim Tự Hồng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, Đỗ Hằng Hi kéo cánh tay anh qua, vén tay áo lên kiểm tra vết thương ở bắp tay trên. Băng gạc quấn hai vòng rất chặt, hắn chạm nhẹ vào vết thương rồi cúi người xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên lớp băng gạc.
Hắn cảm nhận rõ mồn một cơ bắp trên cánh tay mình đang nắm chặt bỗng căng cứng lại.
Đỗ Hằng Hi nảy ra ý định trêu chọc, cố tình ngước mắt lên nhìn, mím môi cười một cái. Đôi mắt đơn phượng vốn lạnh lùng khi cong lại liền trở nên dịu dàng chân thành, hàng mi vừa dài vừa dày hệt như có thể quạt ra một làn gió nhỏ.
Hắn thấy Kim Tự Hồng ngây người nhìn mình, rồi nhanh chóng chộp lấy bàn tay hắn.
Thế nhưng lúc này Đỗ Hằng Hi lại ngồi thẳng người dậy, dùng bàn tay còn lại vỗ vỗ lên mu bàn tay Kim Tự Hồng đang nắm giữ mình, ung dung nói: “Được rồi, ăn sáng thôi, cháo sắp nguội cả rồi.”
Kim Tự Hồng ngẩn ra, sau đó cười khổ: “Vân Khanh…”
Đỗ Hằng Hi cụp mắt, dùng muỗng bạc múc một miếng cháo: “Hửm? Có chuyện gì không thể ăn xong rồi nói sao? Hôm nay tôi cũng chẳng có việc gì, định ở nhà cả ngày đấy.”
Mắt Kim Tự Hồng sáng lên, cũng giả vờ khôi phục dáng vẻ nghiêm túc, thấp giọng ừ một tiếng: “Thực ra tôi cũng không có việc gì bận.”
Đỗ Hằng Hi dùng muỗng che miệng, khẽ cười thầm.
Hắn ước tính không sai, vị trí vết thương trên tay hoàn toàn trùng khớp, nhưng phải đề cập chuyện này thế nào đây? Kim Tự Hồng đã muốn che giấu thì hẳn là có lý do riêng, nếu hắn không thể cạy miệng đối phương thì thà rằng tự mình đi tìm câu trả lời.
Nghĩ đến đây hắn lại thấy bùi ngùi, dùng tâm cơ với hắn thì cũng đành đi, hắn chỉ sợ Kim Tự Hồng lại gây ra tai họa gì khác. Kim Tự Hồng đúng là chưa bao giờ khiến hắn thôi lo lắng.
…
Chuyện trên bến tàu đã gây ra một cơn sóng gió vô cùng lớn.
Sở cảnh sát không thèm nhúng tay vào việc này, nhưng Thanh Bang đã hạ lệnh truy sát trên toàn Thiên Tân, đích danh đòi lấy đầu của Kim Tự Hồng.
Cửa tiệm và nhà xưởng đồng loạt đóng cửa nghỉ khỏe, đám thủ hạ dưới trướng cũng lũ lượt kéo nhau đi trốn để tránh đầu sóng ngọn gió.
Chưa đầy hai ngày sau, căn công quán nhỏ mà Kim Tự Hồng vừa mới trang hoàng xong đã bị kẻ nào đó cho nổ tung. May mắn là bên trong không có người, địa khế, ngân phiếu và vàng thỏi đều đã được Kim Tự Hồng mang đi nên tổn thất không quá nặng nề.
Tình thế hiện tại đã quá rõ ràng, nếu Kim Tự Hồng có thể nghĩ cách vượt qua cửa ải này, sau này tuyệt đối sẽ không còn ai dám gây khó dễ cho anh nữa. Còn nếu không vượt qua được, thì trên đời này cũng chẳng còn cái tên Kim Tự Hồng.
Mỗi nhân vật có máu mặt ở đất Thiên Tân này đều phải trải qua một kiếp nạn sinh tử như vậy. Đa số đều bị vùi lấp trong im lặng, chỉ số ít kẻ có năng lực phá cục mới có thể vươn mình nổi bật.
Cũng may Kim Tự Hồng ẩn náu trong Đỗ công quán là vô cùng an toàn. Có điều không được ra ngoài nên anh thấy bí bách đến phát điên, mà hễ cứ ló mặt ra là không biết sẽ bị bắn lén từ xó xỉnh nào.
Anh giam mình trong công quán suy ngẫm hồi lâu, cảm thấy không thể ngồi chờ chết như vậy được. Cứ tiếp tục đợi chờ thì phải đợi đến bao giờ, đến tận lúc trời hoang đất lão hay sao?
Thanh Bang thì anh chưa định động vào, cũng chưa cần thiết phải đối đầu trực diện với băng đảng có thế lực nhất Thiên Tân, thậm chí là cả nước, nhưng anh có thể nhắm vào Du Trọng Thừa.
Đường Song Hỷ trở thành người đại diện để anh liên lạc với bên ngoài. Cậu ta chạy ra chạy vào suốt ngày, cửa chính không đi, chỉ thích trèo cửa sổ, chui lỗ chó, cứ hệt như thân phận mình không thể gặp ánh sáng vậy. Mỗi lần tới là cậu ta lại cùng Kim Tự Hồng rúc vào một chỗ thì thầm to nhỏ.
Thanh Bang ám sát anh, thì anh ám sát Du Trọng Thừa.
Du Trọng Thừa đưa cô vợ bé thứ mười ba mới cưới đi xem phim. Phim kết thúc, tài xế đánh xe tới, cô mười ba vừa yên vị trên xe thì Du Trọng Thừa đột ngột nhận được thông báo rằng Thị trưởng mời ông qua đó một chuyến.
Nhìn chiếc xe hơi lăn bánh trên đường, Du Trọng Thừa quay người định tìm một chiếc xe khác để đi đến phủ Thị trưởng.
Thế nhưng vừa mới quay người lại, ông ta đã nghe thấy một tiếng nổ lớn rung trời chuyển đất, luồng khí nóng rực tạt thẳng vào sau lưng. Du Trọng Thừa phải túm chặt lấy tay hạ nhân mới đứng vững được.
Ông ta hoảng loạn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy chiếc xe chở cô vợ bé đã bị nổ tung thành từng mảnh, những tấm thép văng tung tóe khắp nơi, cửa xe thậm chí còn vắt vẻo trên cành cây ven đường. Xương thịt bắn tứ tung, khói xám mịt mù, trên mặt đường rành rành là những chi thể đứt rời.
Du Trọng Thừa nhìn đôi chân trắng ngần tối qua còn được mình ôm ấp v**t v*, nay nằm phơi trên con đường đất vàng trong tình cảnh máu me đầm đìa thảm khốc như vậy, liền sợ hãi đến ngất xỉu ngay lập tức.
Vụ nổ này đã làm Du Trọng Thừa sợ đến mất mật, hồn xiêu phách lạc suốt mấy ngày liền, thậm chí còn để lại di chứng là không bao giờ dám ngồi xe ô tô nữa.
Ông ta thuê mười mấy vệ sĩ một hơi, cửa đóng then cài không dám bước ra nửa bước, tự biến mình thành một khuê nữ trong lầu cao cửa rộng.
Ông ta vung ra một số tiền lớn, chiêu mộ cao nhân, tìm đủ mọi cách để lùng ra Kim Tự Hồng nhằm g**t ch*t anh để trừ hậu họa. Thế nhưng đến cả Thanh Bang còn không tìm thấy người, thì còn ai có thể tìm được?
Trước đây Du Trọng Thừa ở trong tối, Kim Tự Hồng ở ngoài sáng. Bây giờ tình thế đảo ngược, Du Trọng Thừa ở ngoài sáng, còn Kim Tự Hồng lại ẩn mình trong bóng tối.
Ai cũng biết Kim Tự Hồng đã đường cùng kế tận, không còn lối thoát, vào lúc này nào có ai dám đi khiêu khích một kẻ điên đang tuyệt vọng? Chẳng lẽ không sợ bị anh nhắm vào sao?
Du Trọng Thừa vốn quý mạng, sợ Kim Tự Hồng lôi mình theo chết chung, sau khi cầm cự được vài ngày, ông ta dứt khoát đưa cả gia đình cuốn gói tài sản rời khỏi Thiên Tân để cầu một chỗ yên thân.
Giờ đây, đối tượng nhắm vào Kim Tự Hồng chỉ còn lại duy nhất Thanh Bang.