Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 20. Đi (Phần 1)
Kim Tự Hồng chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm bên dưới, cứ thế ôm chặt lấy Đỗ Hằng Hi, dây dưa đùa giỡn với nhau, chẳng mấy chốc mặt mũi đã đỏ bừng lên.
Đỗ Hằng Hi bị anh ôm như vậy, tự nhiên cũng nhận ra điều bất thường.
Kim Tự Hồng ôm quá chặt, Đỗ Hằng Hi nhất thời không thể thoát ra, mà thực chất cũng chẳng muốn thoát.
Hắn khẽ nâng đầu gối cọ nhẹ một cái, liền nghe thấy tiếng Kim Tự Hồng tựa vào cổ mình th* d*c nặng nề, hắn khẽ cười: “Làm gì vậy hửm?”
Kim Tự Hồng vò nát chiếc trường bào trên người Đỗ Hằng Hi, biến lớp vải lụa thượng hạng thành một đống vải nhăn nhúm rách nát, anh cười khẽ: “Cậu đừng có cử động lung tung.”
Bản thân Đỗ Hằng Hi không làm được chuyện đó, thấy Kim Tự Hồng hừng hực sức sống như vậy, trong lòng không khỏi nảy sinh chút ghen tị và ngưỡng mộ.
Mọi thứ cảm xúc phức tạp trộn lẫn vào nhau, tích tụ thành một khối hỗn loạn trong lồng ngực, khiến chút tình cảm ấm áp vừa rồi chợt nhạt đi.
Hắn lại rất sợ bị Kim Tự Hồng phát giác ra sự tàn tật của mình, sợ phải phơi bày vẻ xấu xí trước mặt người mình yêu, vì vậy hắn không muốn khơi gợi thêm hứng thú của anh. Trong nháy mắt, cả người hắn trở nên lạnh nhạt hẳn: “Đừng làm loạn.”
Thế nhưng chuyện này đâu phải nói nhịn là nhịn ngay được.
Kim Tự Hồng áp môi vào những đường gân xanh đang phập phồng bên cổ hắn, thì thầm: “Vốn dĩ tôi không định làm gì, là chính cậu trêu chọc trước mà.”
Vành tai Đỗ Hằng Hi bị hơi thở của Kim Tự Hồng làm cho nóng bừng, hơi thở của chính hắn cũng bắt đầu dồn dập.
Hắn nhắm mắt lại, mơ hồ hiểu rằng nếu ngay cả với Kim Tự Hồng mà mình cũng không có phản ứng, thì e rằng bản thân thực sự hỏng rồi, cả đời này sẽ phải sống trong bộ dạng như thế.
Hắn bỗng rùng mình một cái vì kinh hãi, nhưng đột ngột cảm nhận được bàn tay của Kim Tự Hồng đang lần mò không nghe lời chạm lên mông mình, thậm chí còn dùng sức bóp mạnh một cái.
Cơn đau khiến Đỗ Hằng Hi nhăn mặt, hắn chộp lấy bàn tay đang làm loạn của Kim Tự Hồng, đỏ mặt tía tai lườm anh: “Đã bảo anh đừng có động đậy!”
Kim Tự Hồng chỉ dùng lưỡi l**m nhẹ vành tai hắn, cuốn lấy d** tai trắng trẻo đầy đặn của hắn vào trong miệng, dùng răng khẽ cắn một cái: “Còn nhớ lời nói lúc trước không? Bây giờ có được không?”
Đỗ Hằng Hi trợn tròn mắt đầy kinh ngạc, đột nhiên nhận ra bấy lâu nay mình đã lo lắng sai hướng. Mà tay của Kim Tự Hồng đã thăm dò lần mò lên trên từ phần tà áo trường bào xẻ bên.
Tay của Kim Tự Hồng vừa mới xối qua nước lạnh nên rất buốt, đặt lên bụng hắn giống như một miếng băng đá.
Đỗ Hằng Hi bị anh sờ đến mức phát ra một tiếng r*n r*, trong lòng cảm thấy kỳ lạ không nói nên lời, không hẳn là đặc biệt kháng cự nhưng cũng chẳng mấy nhiệt tình, chỉ là biết chắc chắn rằng chuyện hôm nay khẳng định không thể tiếp tục làm được nữa.
Chưa kịp nghĩ ra cách nào để trấn an Kim Tự Hồng, hắn bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa phòng, coi như đã giải vây cho hắn một bàn thua trông thấy.
Bên ngoài cửa có tiếng nói già nua vang lên: “Lão gia, trước cửa có người tìm ngài.”
“Kêu nó cút đi!” Kim Tự Hồng bị cắt ngang vào lúc này, tức đến mức muốn nổi điên.
Quản gia đáp một tiếng dạ.
Thế nhưng người ở cửa kia đã sốt sắng xông lên, dẫm lên cầu thang kêu vang rầm rầm, vừa dẫm vừa hét: “Anh Kim, anh về chưa! Anh có sao không! Mọi người đều rất lo cho anh!” Cậu ta vội vã lao đến trước cửa phòng, đập cửa rầm rầm.
Kim Tự Hồng ban đầu chỉ thấy ồn, nhưng đột nhiên sắc mặt biến đổi, sực nhớ ra lúc nãy mình chưa khóa cửa.
Quả nhiên giây tiếp theo, tay nắm cửa xoay một cái, cửa bị đẩy ra. Đường Song Hỷ vẻ mặt đầy lo lắng xông vào.
Kim Tự Hồng chỉ kịp buông Đỗ Hằng Hi ra, vơ đại một chiếc quần, một chân mới vừa xỏ vào một ống, ngay cả quần áo che thân còn chưa kịp mặc lên, gần như là bị nhìn sạch sành sanh cả mông, tức khắc đen mặt quay đầu mắng: “Mẹ nó, cậu ra ngoài trước đi, đợi anh mặc đồ xong đã rồi hãy vào!”
Đường Song Hỷ cũng không ngờ lại bất thình lình nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của đại ca nhà mình, vô cùng ngượng ngùng đóng cửa phòng lui ra, ra ngoài rồi còn không quên thúc giục: “Anh Kim anh mặc đồ nhanh lên! Đừng có lề mề rồi lại làm dáng cả buổi đấy!”
Kim Tự Hồng bực bội xỏ quần vào, thắt dây lưng: “Biết rồi! Ồn chết đi được! Cậu không biết cửa đóng lại nghĩa là bây giờ không được vào à!”
Đỗ Hằng Hi ở bên cạnh nhịn cười, gần như đã đến mức không nhịn nổi nữa.
Đợi Kim Tự Hồng tròng xong chiếc sơ mi rồi bắt đầu cài khuy, Đỗ Hằng Hi khoanh tay tựa lưng vào tường: “Lúc nãy hình như là Song Hỷ?”
Kim Tự Hồng đã bình tĩnh trở lại: “Ừ, là cậu ta.”
“Hai người vẫn còn liên lạc à?”
Kim Tự Hồng gật đầu: “Sau khi tôi đến Thiên Tân, cậu ta không có việc gì làm tử tế nên đi theo tôi, làm chân chạy việc vặt.”
“Vậy còn những người khác? Đám anh em trước đây của anh ấy.”
“Cũng ở cùng nhau cả.”
Đỗ Hằng Hi gật gù: “Hèn chi anh lại có nhiều người sẵn lòng liều mạng vì mình như vậy, toàn là bạn bè từ thuở nhỏ, nếu không thì công nhân thuê mướn nào dám ra bến tàu đánh nhau với đám băng đảng?”
Kim Tự Hồng cụp mắt không nói gì. Anh không vui cho lắm, lời này của Đỗ Hằng Hi nói ra quá bạc bẽo, cứ hệt như anh đang tâm cơ tính toán, tìm người đi chịu chết vậy.
Sau khi Kim Tự Hồng đã ăn mặc chỉnh tề, anh mở cửa phòng. Đường Song Hỷ xông vào, vừa liếc mắt đã thấy Đỗ Hằng Hi đang đứng sau lưng Kim Tự Hồng, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền cười nịnh nọt, suýt chút nữa là nửa quỳ xuống làm lễ bái kiến nhưng bị Kim Tự Hồng cản lại: “Ái chà, Đỗ thiếu gia cũng ở đây à.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu một cách vô cảm, coi như là đã chào hỏi.
Trước đây hắn đã sớm biết đám bạn bè lêu lổng này của Kim Tự Hồng, đều là một lũ anh em quen biết ngoài đường phố, cùng nhau xin ăn lớn lên.
Kim Tự Hồng rất coi trọng bọn họ, còn Đỗ Hằng Hi thì không có chút giao tình nào, thậm chí còn không thích Kim Tự Hồng xưng huynh gọi đệ với đám người đó. Chẳng vì lý do gì cả, cũng có thể là vì ghen tị.
Mắt trái của Đường Song Hỷ đang dán một miếng gạc, tuy đã qua xử lý băng bó nhưng không được tinh tế cho lắm, vẫn có máu loãng âm thầm thấm ra ngoài. Kim Tự Hồng kéo cậu ta ra chỗ sáng kiểm tra một chút, nhíu mày hỏi: “Mắt còn giữ được không?”
Đường Song Hỷ vốn dĩ thấy không sao, nhưng bị anh hỏi vậy bỗng thấy có chút thương cảm, sụt sịt mũi nói: “Hình như không xong rồi. Ây, sau này em thành độc nhãn long rồi, anh Kim anh đừng chê em, cho em chén cơm ăn là được.”
Kim Tự Hồng vỗ nhẹ vào sau gáy cậu ta: “Nói bậy gì thế, sau này cậu chính là đại chưởng quỹ rồi, ai dám không nghe lời chú?”
Đường Song Hỷ kinh ngạc trợn tròn con mắt hoàn hảo còn lại: “Em thành đại chưởng quỹ rồi hả?”
Kim Tự Hồng gật đầu: “Ừ, chỉ cần giữ được cửa tiệm thì nó là của chú. Không giữ được, anh sẽ mở cho cậu một cái khác.”
Đường Song Hỷ mừng rỡ không kìm được xoa xoa hai tay: “Chuyện này… chuyện này em thật không ngờ tới, Đường Song Hỷ em cũng có ngày hôm nay…”
Kim Tự Hồng trầm giọng nói: “Con mắt này của cậu là mất thay anh, anh sẽ ghi nhớ.”
Đường Song Hỷ hơi ngượng ngùng cúi đầu, cậu ta vốn không giỏi nói những lời sướt mướt, chỉ biết hì hì cười ngây ngô.
Trong lúc hai người họ trò chuyện, Đỗ Hằng Hi đi tới bên cửa sổ quan sát môi trường xung quanh công quán của Kim Tự Hồng. Nhìn một lượt cũng chẳng thấy đồn cảnh sát nào, nơi này lại rất gần khu vực hỗn loạn không ai quản lý, ngay cả đèn đường cũng không lắp.
Hắn suy tính một lát rồi bước lại gần nói: “Ở đây không an toàn, anh phải đi cùng tôi.”
Kim Tự Hồng hỏi: “Cái gì? Đi? Đi đâu?”
Đỗ Hằng Hi nghĩ ngợi: “Về chỗ của tôi đi, bên đó nằm trong tô giới, tay mắt của Thanh Bang không vươn tới được.”
Kim Tự Hồng nghĩ cũng có lý, liền vội vã thu dọn một chiếc vali da, khoác thêm chiếc áo dạ mỏng màu xám đậm rồi theo Đỗ Hằng Hi xuống lầu.
Đi xuống đến tầng trệt, anh đột nhiên khựng lại, định quay lên: “Tôi quên mất một thứ.”
Đỗ Hằng Hi chộp lấy tay anh, lòng đầy lo lắng, chỉ sợ Kim Tự Hồng lề mề lại xảy ra biến cố: “Thứ gì, chỗ của tôi cái gì mà không có?”
Kim Tự Hồng nắm lấy tay hắn vỗ vỗ, mỉm cười: “Thứ này không thể bỏ lại được.”
Đỗ Hằng Hi lạnh mặt, bất lực tựa vào xe chờ đợi. Một lúc sau mới thấy Kim Tự Hồng vội vàng cầm một vật trông giống khung ảnh chạy xuống.
Đợi khi anh lại gần Đỗ Hằng Hi mới nhận ra đó là đóa hoa ngọc lan hắn tặng lần trước, đã được anh làm thành tiêu bản đóng khung, đóa hoa vốn chóng tàn nay sẽ giữ mãi vẻ đẹp diễm lệ trong khung kính.
Đỗ Hằng Hi nhất thời không thốt nên lời.