Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 29. Kịch cận đại
Thời gian này Kim Tự Hồng bị chuyện tài chính bóp nghẹt cổ, các ngân hàng và tiệm cầm đồ đồng loạt tới thúc nợ, mà thị trường chứng khoán lại ảm đạm, anh bán cả căn biệt thự nhỏ cộng với tiền mặt hiện có mới bù đắp nổi lỗ hổng của khoản vay nặng lãi.
Giá tơ lụa cao ngất ngưởng, các cửa hàng kinh doanh vắng vẻ, mấy cổ đông hợp tác cũng nhất quyết không chịu rót thêm tiền vào, anh thực sự có chút sứt đầu mẻ trán.
Trong khi đó, Đỗ Hằng Hi tiếp quản sản nghiệp của Du Trọng Thừa nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách kinh doanh thế nào.
Ngày hôm ấy, mấy tên chưởng quầy lần lượt bưng sổ sách đến báo cáo với hắn. Đỗ Hằng Hi nằm nghiêng trên chiếc sofa nhung thiên nga lớn, chân phải gác lên chân trái, tay kẹp điếu xì gà, mắt khép hờ, nghe bập bõm câu được câu chăng.
Mấy tên chưởng quầy cứ ngỡ hắn không hiểu chuyện làm ăn nên nảy sinh ý định lừa phỉnh, chỉ chọn những chuyện râu ria không quan trọng để nói. Thế nhưng không ngờ mỗi khi một người báo cáo xong, Đỗ Hằng Hi đều có thể chỉ ra chính xác những kẽ hở trong sổ sách, ngay cả số bạc thiếu hụt cũng tính toán không sai một li, khiến mấy tên chưởng quầy bị hỏi vặn đến mức mồ hôi chảy ròng ròng sau lưng.
Đợi đến khi hỏi xong từng người, Đỗ Hằng Hi cuối cùng cũng hài lòng, mở mắt ngồi dậy khỏi sofa. Hắn cầm chai rượu vang đỏ, lấy thêm mấy chiếc ly, chậm rãi rót rượu cho bọn họ: “Tôi là kẻ võ biền, không hiểu kinh doanh, chuyện làm ăn sau này đều trông cậy vào sự giúp đỡ của các vị chưởng quầy. Các vị trước đây làm thế nào thì bây giờ cứ làm thế ấy. Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất, giá cả phải rẻ hơn tiệm của Kim Tự Hồng, chất lượng phải tốt hơn bên họ, chỉ cần có thể thu hút được khách hàng, tôi có thể không tiếc bất cứ giá nào.”
Mấy vị chưởng quầy đưa mắt nhìn nhau, người lớn tuổi nhất trong số đó chần chừ mãi mới tiến lên một bước nói: “Đỗ tiên sinh, chúng ta kinh doanh cho phân khúc khách hàng cao cấp, không xung đột với nguồn khách của ông chủ Kim. Nếu giá rẻ hơn bên họ thì sẽ là buôn bán lỗ vốn, bán càng nhiều lỗ càng nhiều, dùng vốn tự hại mình như vậy e là không duy trì được bao lâu.”
Bàn tay kẹp xì gà của Đỗ Hằng Hi khẽ xua xua, cắt ngang lời ông ta: “Tôi là ông chủ, tôi còn không sợ thì các người sợ cái gì? Bất kể chuyện làm ăn ra sao, chắc chắn sẽ không thiếu tiền lương và hoa hồng của các người.” Hắn hơi khựng lại, đôi mắt phượng hẹp dài ngước lên, đồng tử đen láy như pha lê nhưng không chút hơi ấm, gương mặt cũng trắng như tuyết, toát ra hơi lạnh thấu xương: “Nhưng nếu có thể chèn ép khiến anh ta sụp đổ, tôi bảo đảm mỗi người các người sẽ nhận được thù lao gấp đôi năm ngoái.”
Mấy vị chưởng quầy không tự chủ được rùng mình một cái, chẳng biết nên đối đãi thế nào với vị gia chủ vừa hào phóng lại vừa cổ quái như thế này.
Trong khi đó Đỗ Hằng Hi rót rượu xong, đặt chai rượu sang một bên, bưng ly vang đỏ lên, đột nhiên nở một nụ cười rạng rỡ với bọn họ hệt như gió xuân sưởi ấm vạn vật: “Được rồi, mọi người cũng uống một ly đi, vậy chúc chúng ta làm ăn phát đạt chứ?”
Mấy vị chưởng quầy mơ mơ hồ hồ uống rượu xong rồi bị tiễn ra khỏi Đỗ công quán, chuyện này cứ thế được quyết định một cách đầy khó hiểu.
Tất cả mọi người đều cho rằng cứ cái đà này không bao lâu nữa, chuyện làm ăn của Kim Tự Hồng chắc chắn sẽ phải đóng cửa dẹp tiệm.
Nhưng chẳng ai ngờ tới Kim Tự Hồng không hề giảm giá, cũng chẳng khuyến mãi, dù cửa hàng vắng tanh vắng ngắt nhưng vẫn có thể gắng gượng cầm cự mãi trong tình trạng dở sống dở chết.
Đỗ Hằng Hi vô cùng ngạc nhiên, muốn biết tiền để Kim Tự Hồng duy trì vận hành rốt cuộc từ đâu mà ra. Sau khi dò hỏi mới biết, Kim Tự Hồng gần như đã từ bỏ một nửa thị trường trong nước để chuyển hướng sang thị trường nước ngoài. Hàng thứ phẩm thì đưa sang Đông Nam Á và Ấn Độ, còn hàng cao cấp thì chuyên dựa vào các mối tiêu thụ ở Pháp và Mỹ.
Kim Tự Hồng không đánh chiến tranh giá cả với hắn, anh đem toàn bộ phần chênh lệch lợi nhuận làm tiền hoa hồng biếu cho các tay môi giới của ngân hàng nước ngoài, gần như đẩy mạnh xuất khẩu với giá vốn. Lợi nhuận tuy mỏng nhưng nhờ số lượng lớn nên vẫn miễn cưỡng duy trì được bộ máy hoạt động.
“Thật là kiên cường.” Đỗ Hằng Hi nghe báo cáo xong thì lẩm bẩm một câu.
Mấy vị chưởng quầy đều khuyên Đỗ Hằng Hi nên dừng tay thì hơn, bọn họ thực sự không thể chịu nổi kiểu kinh doanh lỗ vốn này.
Trước đây thấy cửa hàng tấp nập khách khứa, bọn họ lấy làm đắc ý từ tận đáy lòng, còn bây giờ thì chỉ biết nhíu mày, xót xa thay cho những đồng bạc trắng cứ thế chảy ra ngoài như một cái hố không đáy, hệt như dùng dao cùn cắt thịt. Dù tiền nhận được trong tay có nhiều hơn trước cũng không khiến bọn họ vui vẻ nổi. Bọn họ làm ăn hơn nửa đời người, sự tinh khôn của người làm kinh doanh đã khắc sâu vào xương máu, không thể cam tâm nhìn cái lối chơi tự diệt vong này.
Đỗ Hằng Hi lại lắc đầu, dựa vào thế lực tài chính hùng hậu của mình vẫn khăng khăng làm theo ý riêng.
Hắn thực sự muốn chèn ép Kim Tự Hồng một trận ra trò, dập tắt cái khí thế kiêu ngạo coi trời bằng vung của anh, để nhắc cho anh biết rằng, bất kể anh đã lăn lộn bên ngoài bao lâu, thành danh thành toại thế nào, thì cũng chưa đạt đến mức có thể tùy ý sỉ nhục hắn.
Hơn nữa, thấy Kim Tự Hồng khó đối phó như vậy, Đỗ Hằng Hi trái lại càng thêm hứng thú, thậm chí có chút vui mừng. Kim Tự Hồng vẫn thông minh lanh lợi, thần thông quảng đại như thế, quả là một đối thủ đáng kính, một kẻ thù đáng yêu.
Sau khi vào xuân, thời tiết dần trở nên nóng bức. Kim Tự Hồng mang những bộ quần áo đã đặt may đến đúng lúc. Mỗi người làm đều có phần, Đỗ công quán thay áo mới cho diện mạo cũ, nhất thời tràn ngập bầu không khí vui tươi như ngày Tết. Ai nấy thay đồ mới xong đều làm việc hăng hái hơn, gương mặt luôn rạng rỡ hân hoan.
Riêng quần áo gửi cho Đỗ Hằng Hi thì đặc biệt nhiều, từ kiểu Trung cho đến kiểu Tây, mẫu mã phong phú đếm không xuể, xuân hạ thu đông đều đủ cả, đủ để hắn mặc cả năm không trùng bộ nào.
Đối diện với sự biệt đãi long trọng này, Đỗ Hằng Hi biểu hiện rất thản nhiên.
Hắn chọn từ trong đống quần áo cao như núi một chiếc sơ mi trắng muốt, khoác ngoài là ghi-lê bằng lụa xanh, cùng một chiếc quần dài kẻ sọc màu nâu; quả nhiên rất vừa vặn và mềm mại. Hắn vắt chiếc áo khoác bằng vải chéo lên cánh tay, rồi đi ra ngoài hẹn xem kịch cùng An Tú Tâm.
Hắn từng có một lần nói chuyện thẳng thắn với An Tú Tâm rằng mình chỉ xem cô như em gái. Lúc đó An Tú Tâm có chút bàng hoàng và thất vọng, vội vàng bỏ chạy về. Nhưng rất nhanh sau đó cô đã gọi điện hẹn gặp hắn thêm lần nữa.
Tại quán cà phê, An Tú Tâm ăn vận giản dị, biểu cảm cũng bình thản, chấp nhận sự thật này một cách không mấy khó khăn. Cô chỉ hy vọng Đỗ Hằng Hi có thể tiếp tục hẹn hò với mình thêm một thời gian nữa, vì cô không muốn kết hôn mà muốn học cho xong đã. Nếu Đỗ Hằng Hi từ chối quá sớm, An Phác Sơn nhất định sẽ tìm người khác để gán ghép cho cô, mà An Tú Tâm với tư cách là con gái thì không có quyền từ chối.
Đỗ Hằng Hi đồng ý, bản thân hắn cũng không chịu nổi việc Đỗ Hưng Đình lại nảy ra ý định xem mắt khác cho mình.
Đỗ Hằng Hi đặt trước một phòng bao ở tầng hai rạp hát Xuân Liễu. Hai người vào phòng ngồi xuống, trên bàn đã bày sẵn mứt hoa quả khô và một ấm trà thơm.
Họ đến muộn một chút, vở kịch đã bắt đầu diễn. Đó là một vở kịch cận đại đang thịnh hành, được cải biên từ một tác phẩm nước ngoài. Hiện nay những tác phẩm Nga kiểu này rất được thanh niên tiến bộ ưa chuộng, nhưng khi công diễn thì tỷ lệ lấp đầy chỗ ngồi lại không cao, chung quy vẫn là những tiểu thuyết đàn từ bình dân có lượng khán giả đông đảo hơn. An Tú Tâm ở trường tham gia câu lạc bộ kịch, cô có hứng thú với thể loại này nên Đỗ Hằng Hi mới đi cùng.
Dưới khán đài khách xem thưa thớt, trên sân khấu lại vô cùng náo nhiệt, diễn viên mô phỏng theo phụ nữ Nga nhảy điệu múa khăn quàng cổ. Đỗ Hằng Hi tuy không hiểu họ đang diễn cái gì, nhưng nhìn họ lắc đầu vẫy đuôi, xem chừng cũng thấy khá thú vị.
Xem được một nửa, rèm cửa của phòng bao bên cạnh được vén lên, dường như có người muốn rời đi và có người tiễn chân. Đợi người kia tiễn xong quay lại, lúc đi ngang qua chỗ Đỗ Hằng Hi thì bước chân khựng lại, ánh mắt trong trẻo khẽ chuyển hướng rồi dừng lại trên người Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi ngẩng đầu nhìn lại, thoáng chút kinh ngạc nhưng rất nhanh đã bình thản cúi đầu xuống như không có chuyện gì xảy ra.
“Vân Khanh, thật khéo quá.” Kim Tự Hồng muốn bước vào phòng bao của họ thì bị vệ sĩ ở cửa chặn lại, Đỗ Hằng Hi vẫy vẫy tay: “Không sao, là người quen.”
Lúc này Kim Tự Hồng mới được vào trong, anh nhìn thấy An Tú Tâm: “Ồ? Sao tôi chưa từng gặp quý cô xinh đẹp này nhỉ? Vân Khanh, cậu không giới thiệu cho tôi một chút sao?”
Đỗ Hằng Hi đặt chén trà xuống: “Đây là An tiểu thư, An Tú Tâm. Tú Tâm, vị này là Kim Tự Hồng, là một thương nhân tơ lụa.” Hắn khựng lại một chút rồi nói thêm: “Cũng là bạn của tôi.”
Kim Tự Hồng nở nụ cười rạng rỡ, cúi người đưa tay ra đầy lịch thiệp về phía An Tú Tâm: “Chào An tiểu thư.”
An Tú Tâm dè dặt đưa tay ra, khẽ chạm nhẹ vào tay anh.
Kim Tự Hồng đột nhiên ghé sát lại gần An Tú Tâm, mũi khẽ hít một hơi: “Mùi hương này thật thơm quá, cô dùng phấn thơm của Hương Vân Các phải không?”
An Tú Tâm bị anh làm cho giật mình, thân hình theo bản năng co rụt lại phía sau, mặt đỏ bừng lên, lí nhí gật đầu: “Dạ, đúng vậy.”
Kim Tự Hồng ngồi thẳng dậy: “Thật xin lỗi vì đã làm cô sợ. Nhưng loại phấn thơm này chỉ có ở Bắc Kinh mới bán, An tiểu thư từ Bắc Kinh đến sao?”
An Tú Tâm xoắn chiếc khăn tay, khẽ gật đầu.
Đỗ Hằng Hi thản nhiên xen vào nói: “Cha cô ấy chính là Thủ tướng An.”
Kim Tự Hồng nhướng mày: “Hóa ra là thiên kim của Thủ tướng An, hèn chi khí chất lại bất phàm như vậy, tôi thật thất lễ quá.” Nói đoạn, anh thản nhiên ngồi xuống chỗ trống cùng bàn với họ, mỉm cười hỏi An Tú Tâm: “An tiểu thư có phiền nếu tôi cùng xem kịch với hai người không? Bạn đồng hành của tôi đi rồi, bỏ lại mình tôi, không có ai bầu bạn xem kịch một mình thực sự chẳng có thú vui gì.”
An Tú Tâm chớp chớp mắt, đối với một chàng thanh niên nhiệt tình, xinh đẹp lại liên tục tỏ ý thân thiện như vậy, cô có chút luống cuống tay chân. Thấy Đỗ Hằng Hi cũng không phản đối, cô đành phải cục cựa gật đầu.
Có được sự đồng ý của cô, Kim Tự Hồng càng ngồi một cách đường hoàng thoải mái. Thỉnh thoảng anh lại nghiêng đầu bàn luận vài câu về nội dung vở kịch với An Tú Tâm. An Tú Tâm không ngờ anh lại tinh thông kịch nghệ Nga đến thế, những cái tên người hóc búa như vậy mà anh vẫn phân tích, bình phẩm đâu ra đấy. Vốn tưởng đây là một thương nhân nồng nặc mùi đồng tiền, không ngờ kiến thức lại rộng rãi, từng đi qua không ít nơi trên thế giới. An Tú Tâm như tìm được tri kỷ, hai người trò chuyện quên mình, ngược lại bỏ mặc Đỗ Hằng Hi sang một bên khiến hắn bị lạnh nhạt.
Đỗ Hằng Hi hệt như một người ngoài kẹp giữa hai người họ. Hắn cũng không vội không giận, không ai đếm xỉa thì hắn lẳng lặng một mình uống trà xem kịch, thỉnh thoảng ăn vài miếng điểm tâm.
Hắn đã quen bị người ta lạnh nhạt, dù rằng không quen lắm việc Kim Tự Hồng cũng xem hắn như không tồn tại.
Đột nhiên nghe thấy một tiếng xoảng, Đỗ Hằng Hi nghiêng đầu nhìn sang.
Hóa ra là Kim Tự Hồng vô ý làm đổ chén trà, nước đổ lên váy của An Tú Tâm.
Kim Tự Hồng vội đứng dậy liên tục xin lỗi, rút khăn tay giúp cô lau chùi. Trong lúc cuống quýt, tay hai người chạm nhẹ một cái rồi lập tức tách ra. Gương mặt An Tú Tâm tức thì đỏ rực, lắp ba lắp bắp nói: “Không sao, tôi… tôi đi lau dọn một chút đã.”
Nói xong cô chạy trốn như bị ma đuổi, dường như chỉ chậm một giây thôi là mình sẽ thất thố, nhịp tim đập mạnh đến mức không thể kiềm chế nổi.
An Tú Tâm rời đi, Kim Tự Hồng dọn dẹp lại bộ trà cụ vốn bị cố ý làm đổ, nhanh chóng đổi vị trí đến sát bên cạnh Đỗ Hằng Hi. Đôi mắt đen láy tỉ mỉ đánh giá hắn một lượt từ trên xuống dưới, khóe môi nhếch lên nụ cười nửa tối nửa sáng, anh ghé sát tai hắn nói: “Cậu mặc quần áo tôi tặng để đi hẹn hò với phụ nữ à?”
“Quần áo gửi đến không phải để mặc thì để làm gì? Nếu anh không thích tôi mặc thì có thể không tặng.” Đỗ Hằng Hi rủ mắt nhấp một ngụm trà nóng, thản nhiên đáp.
“Tôi chải chuốt cho cậu xinh đẹp như vậy, hóa ra chỉ là để cho người khác ngắm thôi sao?”
Giọng điệu của Kim Tự Hồng vừa chua loét vừa hung dữ, vì ghé sát quá nên trông như muốn cắn đứt tai hắn tới nơi. Thế nhưng Đỗ Hằng Hi không quá lo lắng, bên ngoài phòng bao đều là người của hắn, phỏng chừng Kim Tự Hồng không dám làm loạn gì quá đáng.
Nào ngờ Kim Tự Hồng đột nhiên giơ tay ôm lấy thắt lưng hắn, chưa đợi Đỗ Hằng Hi kịp vùng ra đã nhéo mạnh một cái rõ đau. Cú nhéo khiến sắc mặt Đỗ Hằng Hi thay đổi ngay tức khắc, hắn còng lưng lại, nửa người đổ rạp xuống bàn.
Trên thắt lưng hắn có một vết thương cũ, lành không được tốt nên rất nhạy cảm và yếu ớt, Kim Tự Hồng quả thực chỉ chuyên chọn chỗ hiểm của hắn mà ra tay.
Mặt hắn trắng bệch, nhất thời không phát ra được tiếng nào.
Kim Tự Hồng lại giơ tay lên, cách một lớp quần áo, xoa nhẹ lên chỗ mình vừa mới nhéo: “Đau không?” Giọng điệu ngả ngớn cực độ, lòng bàn tay mở ra, khẽ vỗ nhẹ lên vết thương: “Có đau mới nhớ đời được.”
Đỗ Hằng Hi âm thầm chịu đựng cơn đau, dứt khoát bất động. Ngay sau đó, hắn cảm nhận được Kim Tự Hồng chậm rãi ôm lấy mình, đặt một nụ hôn lên tóc hắn.
Cái hôn nhẹ tênh, vừa chạm một cái đã nhanh chóng rời xa, hệt như làn gió thoảng qua ngọn cỏ.
Hắn khẽ nghiêng đầu, từ phía trên cánh tay ngước mắt nhìn sang, thấy Kim Tự Hồng đang ở một khoảng cách rất gần, nhướng mày mỉm cười với mình, trông hệt như một chú chuột nhắt vừa trộm được dầu đèn thành công.
Dáng vẻ đó quá đỗi ngây ngô, mãn nguyện và thân mật, khiến Đỗ Hằng Hi thẫn thờ, nhất thời không cách nào nặng lời với anh được.
Sau khi nén lại cơn đau, Đỗ Hằng Hi chậm rãi ngồi thẳng dậy: “Anh đừng có trêu chọc An tiểu thư.”
“Tại sao? Vì cô ta là vật trong túi của cậu à?”
Đỗ Hằng Hi nhíu mày: “Vì cha cô ấy là An Phác Sơn, không phải người mà anh có thể đắc tội nổi đâu.”
Kim Tự Hồng lại nói: “Vậy cậu đừng qua lại với cô ta nữa, tôi sẽ không trêu chọc cô ta, cậu có đồng ý không?”
Đỗ Hằng Hi vừa định giải thích thì An Tú Tâm vừa vặn quay trở lại. Kim Tự Hồng đã ngồi về vị trí cũ từ lúc nào không hay, đang tập trung cao độ xem kịch dưới khán đài, hệt như vừa rồi chưa từng có chuyện gì xảy ra.
An Tú Tâm thấy sắc mặt Đỗ Hằng Hi không ổn, tư thế ngồi cũng vẹo vọ, phải dùng khuỷu tay chống lên bàn để giữ người, liền quan tâm hỏi: “Anh sao vậy? Trong người không khỏe à?”
Đỗ Hằng Hi mím môi lắc đầu, ánh mắt lướt qua Kim Tự Hồng rồi lại ném về phía sân khấu: “Không có gì, cô cứ xem tiếp đi.”
“Nếu anh thấy khó chịu thì chúng ta về trước cũng được.” An Tú Tâm rất biết ý nói, “Vở này diễn liên tục ba ngày cơ, lần sau em đến xem cũng được.”
Đỗ Hằng Hi một mặt nhìn chằm chằm lên đài, một mặt dùng tay ch*m r** v**t v* thành chén trà sứ hoa xanh, mặt sứ trơn nhẵn mịn màng: “Tôi không sao, xem tiếp đi, vở này tôi cũng rất thích.”
An Tú Tâm bấy giờ mới yên tâm, chuyên tâm dồn hết sự chú ý vào tình tiết căng thẳng của vở kịch.
Hơi nóng của trà xuyên qua mặt sứ truyền vào lòng bàn tay. Đỗ Hằng Hi nghe những đoạn hát giả thanh khoa trương, trên sân khấu là một mảnh hoa hòe hoa sói, phấn son nhòe nhoẹt. Hắn biết rõ mình chẳng xem lọt chữ nào, ngay cả đang diễn trò gì cũng không rõ. Thân xác hắn ngồi đây, nhưng linh hồn đã không biết trôi dạt phương nào.
Vở diễn kết thúc, mấy người chậm rãi bước ra ngoài.
Kim Tự Hồng tiến lại sát bên Đỗ Hằng Hi, lén kéo tay hắn, để hắn tụt lại phía sau dòng người. Sau đó anh khẽ nói bên tai hắn: “Đi với tôi.”
Đỗ Hằng Hi liếc mắt nhìn anh một cái, giằng tay mình ra khỏi tay anh, đầu không ngoảnh lại mà sải bước đuổi kịp An Tú Tâm.
Kim Tự Hồng chẳng lấy làm buồn bực, hai tay đút túi quần tây, anh vẫn thong thả lê bước ra ngoài, tụt lại phía sau một khoảng xa, trở thành người cuối cùng.
Đến khi anh ra khỏi rạp hát, dòng người phần lớn đã tản đi.
Trên đại lộ chỉ còn lưa thưa vài ngọn đèn đường cô quạnh và dăm ba khách bộ hành lẻ loi. Giữa không trung là vài ngôi sao thưa thớt cùng những tấm bảng hiệu neon khổng lồ.
Bên kia đường, Đỗ Hằng Hi đang khom lưng ghé vào cửa sổ xe nói chuyện với ai đó, một lát sau mới đứng thẳng dậy, chiếc xe liền phóng vút đi. Bản thân hắn thì chậm rãi quay người lại, đèn đường dội xuống từ đỉnh đầu, kéo dài một bóng hình gầy guộc.
Kim Tự Hồng nheo mắt, sau lưng Đỗ Hằng Hi là một mảnh đêm đen tĩnh mịch, khiến hắn trông như một ảo ảnh tan trong sương mù.
Cổ áo sơ mi trắng đã nới lỏng hai chiếc cúc, măng-sét tay áo xắn lên lộ ra nửa đoạn cánh tay, chiếc ghi-lê cũng mặc không còn ngay ngắn. Đỗ Hằng Hi rất ít khi mặc đồ Tây, lúc mặc trường bào sẫm màu là đang học theo tác phong của Đỗ Hưng Đình, con người vì thế mà trở nên già dặn và u uất. Khi mặc sơ mi trắng, hắn trông trẻ trung hơn nhiều, thân hình chuẩn mực vai rộng eo thon chân dài được thể hiện rõ nét, thậm chí còn phảng phất chút khí chất sinh viên.
Hai người đứng ở hai đầu con phố dài, thỉnh thoảng có vài chiếc xe lẻ tẻ đi ngang qua giữa họ.
Kim Tự Hồng nhìn hắn tiến về phía mình, cảm thấy thời gian hệt như đã ngưng đọng. Mọi thứ đều thay đổi, bản thân anh cũng thay đổi, duy chỉ có hắn là vẫn như xưa.
Đỗ Hằng Hi bằng lòng quay lại là vì đã chuẩn bị sẵn tâm lý, muốn nói chuyện rõ ràng một lần với Kim Tự Hồng.
Thế nhưng khi hắn đứng trước mặt Kim Tự Hồng, câu đầu tiên anh nói lại là: “Vân Khanh, cậu thực sự muốn dồn tôi vào đường chết sao.”