Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 2. Giấc mộng
Đỗ Hằng Hi bước vào tòa lầu, trước cửa đặt không ít rương da, lính cần vụ ra vào tấp nập. Thế nhưng khi vào đến đại sảnh, hắn chỉ thấy mỗi Bạch Ngọc Lương mặc bộ quân phục chỉnh tề đang kiểm kê hành lý.
Đỗ Hằng Hi theo bản năng vuốt lại quần áo cho thẳng thớm, kính cẩn bước lên phía trước: “Cha tôi tới rồi à?”
Bạch Ngọc Lương quay đầu lại, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, mái tóc chải ngược ra sau, bôi keo bóng lộn, trên trán lộ ra một chóp tóc mỹ nhân tiêm rất đẹp, thanh tú hệt như một mỹ nhân bằng sứ.
Bạch Ngọc Lương từ năm 16 tuổi đã theo sát bên cạnh Đỗ Hưng Đình làm phó quan suốt hai mươi năm. Đỗ Hưng Đình cực kỳ sủng ái và tin cẩn y, hận không thể mang theo bên mình 24 trên 24 giờ. Bên ngoài đồn đại giữa hai người có quan hệ không trong sạch, nói rằng khi ở trong doanh trại, buổi đêm Bạch Ngọc Lương đều ngủ lại trong phòng Tư lệnh.
Nhờ lớp quan hệ này, tuy Bạch Ngọc Lương không có quân chức nhưng địa vị ở Đỗ phủ lại vô cùng cao, ngay cả Đỗ Hằng Hi cũng phải kính nể y ba phần.
Thấy Đỗ Hằng Hi đã về, Bạch Ngọc Lương cười tươi tắn nói: “Đại soái không về, giữa đường đã xuôi Nam đi Thượng Hải rồi, bảo chúng ta về trước.”
Đỗ Hằng Hi thở phào một hơi, giống như tảng đá đè nặng trong lòng vừa được trút bỏ.
Đối với Đỗ Hưng Đình, hắn luôn mang một nỗi sợ hãi. Nỗi sợ này bắt rễ từ những ký ức xa xăm, những trận đòn roi mắng nhiếc bất ngờ thời thơ ấu. Thậm chí có đôi lần hắn đã nghi ngờ rằng cha thật sự muốn đánh chết mình. Tuy cuối cùng Đỗ Hưng Đình không ra tay đến mức đó, mà chỉ nhốt hắn vào một hầm mộ cách biệt với thế gian, nhưng điều đó so với cái chết cũng chẳng khác là bao.
Đỗ Hằng Hi thả lỏng người, lách qua đống hành lý dưới đất, vắt chân ngồi xuống ghế sofa da, rút hộp thuốc lá từ trong túi ra: “Ông ấy đi Thượng Hải làm gì?”
Bạch Ngọc Lương thành thục tiến lại gần châm lửa cho hắn: “Chắc là đi gặp người bạn cũ nào đó, ngài ấy không cho chúng ta theo cùng, tất nhiên cũng không nói rõ.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu, cánh tay gác lên thành ghế sofa, bàn tay kẹp điếu thuốc buông thõng tự nhiên. Đốm lửa nhỏ giữa các kẽ tay càng làm tôn lên đôi bàn tay xương cốt rõ ràng, trắng trẻo và thon dài, gần như bóng bẩy như ngọc.
Bạch Ngọc Lương nhìn chằm chằm đôi bàn tay ấy một lát, không kìm được đem ra so sánh với bàn tay thô ráp to bè của Đỗ Hưng Đình.
Bàn tay của Đỗ Hưng Đình vốn quen cầm súng vác pháo, là bàn tay có thể hạ gục một con gấu bằng tay không, hằn sâu những nếp nhăn và lớp chai tay dày cộm.
Ngược lại Đỗ Hằng Hi lại có đôi tay mềm mại và thon thả. Gần mười năm binh nghiệp vẫn không làm thay đổi được làn da trắng trẻo mịn màng mang theo từ trong bụng mẹ, nhìn chẳng khác nào miếng đậu phụ non, chỉ cần va chạm nhẹ là tổn thương.
Chẳng trách bên ngoài đồn đại rằng đứa con này của Đỗ gia là sản phẩm của mối tình vụng trộm giữa bà chủ và gã tài xế, chứ không mang dòng máu họ Đỗ.
Bạch Ngọc Lương cũng giống như đám đầy tớ hay đưa chuyện trong phủ, từng nghi ngờ về thân thế của Đỗ Hằng Hi.
Vị ngũ di thái vốn không được sủng ái nhất, mang thai đến tháng thứ mười một, lại khiến cho mãnh sư Đỗ Hưng Đình đột nhiên có thêm một đứa con trai bé xíu như chuột lột chưa đầy hai cân rưỡi. Đứa trẻ vừa sinh ra đã ốm đau thập tử nhất sinh, trông cứ như một ca sinh non bị ép đẻ.
May mắn sống sót nhưng hắn lại gầy gò yếu ớt, cái thân hình mỏng manh như que củi gánh lấy một cái đầu to, cứ gió thổi là ho, mưa rơi là sốt, suốt ngày nũng nịu rúc bên cạnh vú nuôi. Đôi mắt to đen láy ấy trông y hệt gã tài xế trẻ tuổi kia.
Ngũ di thái sau đó bị Đỗ Hưng Đình tìm cớ đuổi đi, nhưng ông ta lại chẳng biết phải làm sao với đứa con trai duy nhất này, đành ôm một bụng đầy nghi hoặc nuôi nấng trong công quán.
Một kẻ bệnh tật yếu ớt như thế, mà có thể lớn lên thành một người cao ráo, vai rộng chân dài như hiện nay, quả thực là chuyện ngoài ý muốn.
Rõ ràng lúc nhỏ chẳng có nét nào giống Đỗ Hưng Đình, nhưng càng lớn lên, hắn lại càng như một bản sao thời trẻ của ông ta. Từ giọng điệu nói năng, thần thái động tác, cho đến việc thi đỗ vào trường quân sự cao cấp, nhận quân hàm Thiếu tá, rồi nhập ngũ tòng quân. Nhờ sự tôi luyện qua năm tháng, hắn đã rèn được một thân hình cường tráng, cân đối, lập không ít chiến công, nhận về vô số lời khen ngợi, tất cả đều là sự tái hiện lại bản lý lịch cuộc đời của Đỗ Hưng Đình.
Nhìn dáng vẻ Đỗ Hằng Hi đang tĩnh lặng hút thuốc, Bạch Ngọc Lương lại âm thầm khoanh tròn hai chữ nghiệt chủng trong lòng kèm theo một dấu chấm hỏi.
Đỗ Hằng Hi nào có hay biết chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bí ẩn về thân thế của mình lại trở nên ly kỳ và rắc rối đến vậy.
Hắn chỉ thấy tâm trạng vui vẻ vì Đỗ Hưng Đình đã lùi thời gian quay về.
Hắn dựa vào sofa, thong thả hút cạn một điếu thuốc rồi ăn thêm ít trái cây tươi do nữ hầu bưng lên. Nhìn đám lính cần vụ ra vào khuân vác đồ đạc trong phòng khách, Đỗ Hằng Hi cảm thấy hơi mệt, bèn lau sạch tay rồi lên lầu đánh một giấc.
Khi hắn tỉnh dậy thì mặt trời vừa vặn khuất núi. Ánh hoàng hôn len qua khe hở của tấm rèm cửa chưa khép kín, nắng chiều như vàng nung chảy, mọi vật đều được bao phủ trong một làn ánh sáng huyền ảo, khiến người ta nhất thời không phân biệt nổi đang là lúc nào.
Đỗ Hằng Hi nằm trên chiếc gối lông vịt mềm mại thẫn thờ một lúc. Chất lượng giấc ngủ của hắn vốn không tốt, có thể ngủ trọn vẹn hai tiếng đồng hồ như thế này là điều rất hiếm hoi.
Hơn nữa hắn vừa trải qua một giấc mơ, một giấc mơ rất ngọt ngào và êm đềm, khiến lòng hắn lúc này tràn ngập một cảm giác ấm áp khó tin.
Trong mơ, hắn thấy mình quay trở lại thời thơ ấu.
Lúc nhỏ sức khỏe hắn không tốt, thường xuyên phát sốt. Ngày hôm đó hắn vừa mới uống thuốc xong, trong miệng đắng ngắt, tựa vào đầu giường mê man. Vậy mà Kim Tự Hồng lúc nhỏ lại cứ như con vịt bầu, sán lại gần tai hắn lải nhải không ngừng, ồn ào đến cực điểm, cứ luôn miệng kể về buổi biểu diễn tạp kỹ vừa xem được trên phố hôm nay.
Hắn cảm thấy phiền phức và chán ghét, lại thêm bực bội vì Kim Tự Hồng luôn tràn đầy năng lượng, hoạt bát khỏe mạnh, càng làm nổi bật vẻ suy nhược vô lực, thảm hại của chính mình, nên hắn càng không muốn nghe anh nói chuyện.
Thế nhưng Kim Tự Hồng vừa mới tắm xong, mặc áo ngắn quần cộc, làn da lộ ra bên ngoài mát rượi, chen chúc với hắn trên cùng một chiếc giường chẳng khác nào một túi chườm đá tự nhiên, ôm vào thực sự rất thoải mái, khiến hắn không nỡ đẩy người xuống giường.
Cuối cùng thật sự chịu không nổi nữa, hắn mang theo cái đầu nặng trịch, dựa vào thị lực mờ mịt quờ quạng vớ lấy chiếc gối bên cạnh, ấn mạnh lên mặt Kim Tự Hồng. Hắn dùng hết sức bình sinh ép anh lún sâu vào nệm giường, khàn giọng quát: “Ngậm miệng!”
Cái nhấn này quả nhiên hiệu quả, trong phòng lập tức im phăng phắc, không còn một tiếng động. Chỉ có điều, sự chuyển biến từ ồn ào sang tĩnh lặng đột ngột như thế lại mang vẻ quái dị.
Quái dị đến mức Đỗ Hằng Hi bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã lỡ tay dùng sức quá mạnh khiến người ta chết ngạt rồi hay không.
Cố gắng mở đôi hàng mi đang bị mồ hôi bết dính, Đỗ Hằng Hi cúi đầu nhìn xuống phía dưới, thấy từ mép trên của chiếc gối lộ ra một đôi mắt đen láy đang linh hoạt đảo quanh, cuối cùng dừng lại trên mặt hắn không rời.
Hắn đột nhiên thở phào nhẹ nhõm trong lòng, xem kìa, chẳng phải vẫn còn sống nhăn răng đó sao?
Đỗ Hằng Hi buông tay, thở hắt ra một hơi rồi lật người sang bên cạnh, kiệt sức nằm ngửa trên giường, đầu óc lại một phen choáng váng. Động tác mạnh vừa rồi thực sự đã vắt kiệt sức lực của hắn.
Chỉ vừa yên tĩnh được một lát, hắn đã cảm thấy một cơ thể mát rượi và mềm mại nhích lại gần, đôi cánh tay nhỏ nhắn vòng qua eo, ôm chặt hắn vào lòng.
Lồng ngực ấy gầy gò và mỏng manh, cách một lớp da mỏng có thể nghe thấy nhịp đập rõ ràng của một trái tim nhỏ bé.
“Cậu có thấy khó chịu lắm không?” Giọng điệu mang vẻ dò xét.
Đỗ Hằng Hi thầm đảo mắt trong lòng, cảm thấy đây lại là một câu nói thừa thãi. Hắn mệt mỏi xoay người, áp gò má nóng bừng vào lòng đối phương rồi nhắm mắt lại, đến sức để nói chuyện cũng chẳng còn. Mũi hắn khẽ phập phồng, hít hà mùi hương quen thuộc khiến tâm trí thư giãn.
Mỗi lần Kim Tự Hồng đến chỗ hắn đều sẽ tắm rửa kỹ càng bằng nước lạnh và thay quần áo mới, vì vậy trên người anh lúc nào cũng thanh sạch, thoang thoảng mùi xà phòng mà Đỗ Hằng Hi rất thích.
Đỗ Hằng Hi thậm chí còn cảm thấy trên người anh mang theo cả nắng gió và không khí bên ngoài, khiến cho căn phòng kín mít quanh năm không thông gió này cũng trở nên dễ ngửi hơn.
Ngay lúc Đỗ Hằng Hi đang cảm thấy vô cùng thoải mái, mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ thì vòng tay đang ôm hắn đột nhiên nới lỏng. Đỗ Hằng Hi nhíu mày, không biết Kim Tự Hồng lại định làm cái trò gì. Đây chính là điểm không tốt của Kim Tự Hồng, anh quá tùy hứng, trong đầu luôn có vô số ý tưởng kỳ quái. Tại sao anh không thể ngoan ngoãn làm một chiếc gối ôm tận tụy đúng mực chứ?
Đỗ Hằng Hi vô cùng không vui, rất muốn đặt Kim Tự Hồng vào đúng vị trí cũ nhưng khổ nỗi không còn sức để cử động. Đúng lúc ấy, bên môi đột nhiên bị một v*t c*ng chạm vào.
Hắn theo bản năng mở miệng, v*t c*ng đó lọt vào khoang miệng, nhanh chóng được nước miếng hòa tan, cả khuôn miệng tràn ngập vị quýt ngọt ngào.
Đỗ Hằng Hi kinh ngạc mở mắt, thấy ngũ quan của Kim Tự Hồng phóng đại ngay trước mắt, chóp mũi chạm chóp mũi, anh đang nhìn hắn với vẻ mặt đầy đắc ý.
“Ngọt không?”
Đầu lưỡi quyến luyến quấn lấy viên kẹo, Đỗ Hằng Hi vô thức gật đầu.
Kim Tự Hồng cười rộ lên, trên má phải xuất hiện một lúm đồng tiền sâu hoắm. Anh nằm xuống lần nữa, trước tiên kéo Đỗ Hằng Hi vào lòng mình đặt nằm ngay ngắn, sau đó rúc đầu vào hõm vai hắn, dựa vào một cách đầy thoải mái: “Vậy ngày mai tôi lại mang đến cho cậu.”
Đỗ Hằng Hi được anh ôm, trong miệng luyến tiếc m*t viên kẹo, một lúc sau mới nói: “Tôi không được ăn kẹo.”
“Tại sao?”
“Cha tôi không cho.”
“Tại sao lại không cho? Ăn kẹo thì sao chứ? Nhà cậu giàu thế này, cũng đâu phải là mua không nổi. Ông ấy không cho mua, tôi mua cho cậu cũng không được sao?”
Đỗ Hằng Hi khẽ mỉm cười, hắn cảm thấy Kim Tự Hồng cũng ngọt ngào y như viên kẹo trong miệng vậy, vô cùng đáng yêu và dễ mến.
Hắn tốn một lúc lâu mới ăn hết viên kẹo trong miệng, Đỗ Hằng Hi nói: “Lần sau đừng mang đến nữa.”
“Tại sao?”
Đỗ Hằng Hi sợ bị cha phát hiện, lại chuốc lấy mắng nhiếc, thậm chí còn khiến Kim Tự Hồng bị đuổi đi mất. Nhưng hắn nghĩ ngợi một hồi rồi chỉ nói: “Tôi không thích ăn kẹo.”
Chóp mũi mát lạnh cọ cọ lên cổ hắn, một giọng nói còn vương chút tính tình trẻ con hầm hừ bảo: “Lừa đảo, rõ ràng là cậu rất thích mà.”
Đỗ Hằng Hi không phản bác gì thêm, nhắm mắt ngủ thiếp đi, khóe môi vẫn mang theo ý cười không tan.
Tuy nhiên, giấc mộng dù có ngọt ngào đến đâu cũng có lúc phải kết thúc.
Ánh hoàng hôn đã hoàn toàn tắt lịm, căn phòng chìm vào bóng tối. Đỗ Hằng Hi nhìn trần nhà thẫn thờ một lát rồi hất chăn, đi chân trần xuống giường.
Hắn xuống lầu bảo nhà bếp nấu một bát mì gà, sau khi ăn no cũng không có ý định nghỉ ngơi, thong dong đi dạo một vòng quanh sân viện. Từng đợt gió nhẹ thổi qua mặt, hơi ngứa ngáy nhưng rất mát mẻ. Đưa tay vào túi, hắn chạm thấy tấm danh thiếp đã nhận hồi ban ngày.
Đỗ Hằng Hi nhìn chằm chằm tấm danh thiếp một lúc, sau đó gọi tài xế, bảo lái xe đến địa chỉ ghi trên đó.
Ngồi ở ghế sau, lòng bàn tay xoa nhẹ lên ống quần, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Trên phố lớn đã vắng bóng người, những tòa nhà Tây lô nhô thắp lên hàng chục ánh đèn tựa như những con mắt nhỏ đang dõi theo.
Tìm đến anh nhanh như vậy, liệu có vẻ quá vội vàng không?
Đỗ Hằng Hi có chút phân vân, nhưng hắn thực sự rất nhớ anh rồi.