Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
QUYỂN 1. TÙ NHÂN
Chương 1. Thầm kín
“Thiếu soái, có thoải mái không?”
Đỗ Hằng Hi mở mắt, chậm chạp chuyển động nhãn cầu, trong mắt phủ một tầng nước mịt mờ. Hắn cúi đầu nhìn Mạn Lệ đang phủ phục g*** h** ch*n mình, đưa tay đẩy bờ vai trần của cô: “Bỏ đi, vẫn không có phản ứng, đứng lên đi.”
Mạn Lệ trong lòng thở phào một hơi, một tay chống giường, yểu điệu đứng dậy đi về phía góc phòng.
Đây là một căn hộ chung cư rộng rãi với nhiều không gian chức năng. Sàn nhà trải kín thảm lông cao cấp hoa văn phức tạp, chính giữa là một chiếc giường Pháp sang trọng đệm lông vũ mềm mại. Sát tường đặt một bộ tủ kệ đa bảo bằng gỗ hồng sắc cùng tủ rượu polyester, trưng bày ngay ngắn vài hàng rượu ngoại với kiểu dáng chai lọ đầy phá cách.
Mạn Lệ đi tới trước tủ rượu, lấy chai Whisky từ trong xô đầy đá viên ra, rót một ly súc miệng rồi nhổ đi, sau đó mới rót đầy một ly khác uống cạn.
Đỗ Hằng Hi vô cảm nhìn c** nh* đang mềm rũ vô lực của mình.
Vì đây chẳng phải lần đầu tiên bỏ dở giữa chừng nên lòng hắn gần như đã tê liệt, cũng không cảm thấy hổ thẹn gì cho cam. Dẫu sao hắn mua Mạn Lệ về cũng là để làm việc này, sớm đã chẳng còn màng đến thể diện.
Hắn bước xuống giường, cúi đầu sột soạt chỉnh đốn lại quần áo.
Cúc áo sơ mi trắng cài đến tận cằm, vạt áo sơ vin vào cạp quần, thắt dây lưng, động tác nhanh nhẹn dứt khoát toát lên vẻ tinh anh của quân nhân. Chỉ trong chốc lát, cả người hắn đã chỉnh tề lịch sự.
Mạn Lệ bưng ly rượu, lưng tựa vào tủ rượu, quay người nhìn Đỗ Hằng Hi.
Một tay cài nốt khuy măng sét, Đỗ Hằng Hi ngẩng đầu lên. Đây là một người đàn ông đẹp trai, dưới mái tóc ngắn rối nhẹ là gương mặt góc cạnh rõ ràng, chỉ có nước da hơi nhợt nhạt càng làm nổi bật hàng lông mày đen và bờ môi đỏ thắm. Hắn thường vô thức cau mày, tự nhiên mang theo một luồng khí chất u sầu.
Mạn Lệ đặt ly rượu xuống, lại đi tới trước bàn trang điểm ghé sát vào gương, lấy một chút son dặm lên môi, tô vẽ đều đặn rồi mới xoay người đi trở lại. Cô co chân tựa lên ghế quý phi, đôi dép lụa mềm có tua rua móc lỏng lẻo trên mu bàn chân, bị ngón chân sơn móng đỏ khều lấy, đung đưa chực rơi.
“Anh định đi ngay bây giờ à?”
Đỗ Hằng Hi gật đầu, một lúc sau lại dặn dò: “Một thời gian nữa tôi sẽ không tới đâu.”
“Sao vậy? Mới đây đã chán rồi sao? Chỗ em không giữ chân anh được nữa à?” Mạn Lệ nhướng mày, thốt ra một câu hờn dỗi như đang nũng nịu.
“Ông già về rồi, để ông ấy biết tôi ở cùng cô thì cô sẽ rất nguy hiểm.” Đỗ Hằng Hi ôn tồn nói, giọng nói trầm ấm đầy từ tính nhưng lại có vẻ lạnh lùng bình thản.
“Nguy hiểm cái nỗi gì, chẳng qua em là hạng người không thấy được ánh sáng, anh vốn chẳng định đối đãi chân tình với em.” Trong lúc nói chuyện, mắt Mạn Lệ đã đong đầy nước mắt, chực chờ rơi xuống.
Đỗ Hằng Hi nghe vậy, hiếm khi nở một nụ cười: “Sao lại nói như vậy?”
Hắn bước tới, ngón tay thon dài nâng chiếc cằm thanh tú của cô lên, giúp cô gạt đi nước mắt: “Được rồi, đừng dở tính trẻ con nữa. Tính khí của cha tôi cô cũng biết rồi đấy, chọc giận ổng là ổng dám nổ súng bắn người như chơi, đến lúc đó tôi không bảo vệ nổi cô đâu.”
Mạn Lệ khẽ run rẩy, nghĩ đến lão sát tinh vạm vỡ oai phong, hỉ nộ vô thường kia, lập tức không dám giở thói ngang ngược nữa. Cô sụt sịt mũi, cố nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong.
Cô ngẩng đầu lên, Đỗ Hằng Hi đã rời đi, đang cầm chiếc đồng hồ trên tủ đầu giường đeo vào cổ tay.
Cô nhìn người đàn ông cao ráo, dáng dấp thẳng tắp trước mặt, nhìn thế nào cũng thấy tiếc nuối.
Xuất thân danh gia vọng tộc, diện mạo phi phàm, dù tổng thể có phần nhợt nhạt gầy gò nhưng vẫn là một đối tượng lý tưởng và đẹp trai, ai ngờ thứ bên dưới lại vô dụng đến thế, chẳng khác nào một cây gậy mềm.
Đôi môi đỏ mọng khẽ thở dài, nhưng chỉ tiếc nuối một lát, Mạn Lệ lại thấy mọi chuyện đều có cái giá của nó.
Nếu Đỗ Hằng Hi không phải hạng người tốt mã rẻ cùi này thì cũng chẳng đến lượt cô. Cũng chính vì bí mật này không thể bại lộ trước mặt người khác nên cô mới có thể độc chiếm hắn hoàn toàn, không lo bị thất sủng, được hưởng thụ cuộc sống cẩm y ngọc thực mà không phải ra ngoài dãi dầu sương gió.
Mạn Lệ tự nhận mình là người dễ thỏa mãn, nên ngay lập tức không còn cảm thấy mất cân bằng nữa.
Cô quay mặt sang bày biện bộ đồ hút trên bàn trà, dùng diêm đốt đèn thuốc rồi lấy que thép khều một nhúm thuốc lá, giọng nói nũng nịu: “Thiếu soái, anh có gấp lắm không? Hay là nghỉ ngơi ở đây một lát đi, em têm cho anh hai mồi thuốc nhé.”
Đỗ Hằng Hi đã mặc đồ chỉnh tề, hắn nghiêng người, chán ghét nhìn làn khói thuốc đang bốc lên nghi ngút: “Tôi không hút thứ này.” Ngừng một lát, hắn lại trầm giọng nói: “Tốt nhất cô cũng nên cai đi. Chạm vào thứ này, hưởng thụ cho sướng rồi thì con người cũng hỏng bét. Tôi đã thấy quá nhiều lính tráng hút thứ này, tay trái cầm tẩu thuốc, tay phải cầm súng trường, lúc lên cơn nghiện đến cò súng cũng không bóp nổi, gầy gò không ra hình người, đến con thỏ cũng chẳng giết nổi. Đường đường là nam nhi đại trượng phu, từng đứa một đều trở thành lũ phế vật suốt ngày ngáp ngắn ngáp dài.”
Nụ cười của Mạn Lệ cứng đờ, một lúc sau mới nói: “Ôi dào, em có kiểm soát liều lượng mà, không nghiện được đâu, đây chỉ là món giải khuây thôi.”
Đỗ Hằng Hi vẫn chau mày, ánh mắt nhìn cô có chút cố chấp.
Mạn Lệ sợ rồi, bèn dập lửa: “Được rồi, được rồi, không hút thì không hút, anh đừng giận mà.”
Lúc này Đỗ Hằng Hi mới khẽ gật đầu: “Đây cũng là vì tốt cho cô thôi.” Nói rồi, hắn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp đưa cho cô: “Tặng cô đấy, hôm nọ cô nói là thích nó.”
Mạn Lệ nhận lấy hộp mở ra xem, bên trong là một chiếc ghim cài áo bằng kim cương trị giá không nhỏ, lập tức vui mừng khôn xiết, ngọt ngào nói lời cảm ơn.
Đỗ Hằng Hi không nán lại dây dưa với cô nữa, đẩy cửa bước ra ngoài.
Cửa phòng vừa mở, người hầu đứng đợi ở cửa lập tức đi theo, đón lấy chiếc mũ quân đội vành rộng trên tay hắn, cung kính thưa: “Đại gia, xe của lão gia bốn giờ chiều nay sẽ tới, trong nhà đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, chúng ta phải về thôi.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu, đi dọc theo hành lang dài, xuống cầu thang, băng qua đại sảnh phòng khách rồi bước ra khỏi cổng chính của công quán.
Bên ngoài nắng đang gắt, mặt trời treo chính giữa bầu trời như một quả cầu lửa.
Đỗ Hằng Hi ngước nhìn lên, bị ánh nắng đâm vào làm nheo mắt lại, theo bản năng lùi lại một bước, nhưng bóng râm dưới mái hiên lại quá hẹp. Hắn nghiêng đầu để tránh ánh nắng chiếu trực tiếp, gương mặt thoáng chút trắng bệch.
Người hầu phía sau định gọi tài xế lái xe tới thì bị Đỗ Hằng Hi gọi lại: “Tiểu Thạch Đầu, cậu ở lại, để người khác đi gọi.”
Người bị gọi tên quay người lại, cậu để kiểu tóc đầu đinh ngắn ngủn lộ cả da đầu xanh mờ, dáng người tinh anh rắn rỏi, làn da hơi sạm đen, luôn có thói quen cúi đầu khom lưng nên không nhìn rõ cao thấp thế nào. Khi đứng cạnh Đỗ Hằng Hi, cậu vĩnh viễn thấp hơn một cái đầu, là một người hầu trung thành của Đỗ gia.
Tiểu Thạch Đầu không có tên, năm mất mùa đói kém từ phương Bắc chạy nạn tới đây, những người đi cùng đều đã chết đói cả, chỉ còn lại mình cậu được Đỗ Hằng Hi nhặt về từ đống xác chết, từ đó về sau Đỗ Hằng Hi gọi cậu là gì thì cậu thưa là đó.
Có người từ trong cửa đưa ra một chiếc ô đen, Tiểu Thạch Đầu nhận lấy, xoạch một tiếng che l*n đ*nh đầu Đỗ Hằng Hi, ngăn lại cái nắng gắt như thiêu như đốt.
Đỗ Hằng Hi đứng dưới tán ô, lại cau mày quát: “Khốn kiếp, ban ngày ban mặt che ô làm gì?”
Tiểu Thạch Đầu đứng bên cạnh hắn: “Đại gia, nắng gắt lắm.”
“Gắt cái gì? Đến mặt trời mà tôi cũng phải sợ sao?”
“Vết thương của ngài vẫn chưa lành hẳn, phơi nắng lâu sẽ bị chóng mặt, đến lúc đó tinh thần uể oải, để lão gia nhìn thấy thì không hay.”
Câu trả lời có tình có lý, Đỗ Hằng Hi tuy vẫn sa sầm mặt mày nhưng nhất thời không nói thêm gì nữa.
Chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa công quán, lính gác cửa tiến tới mở cửa xe cho hắn. Đỗ Hằng Hi vừa mới nhấc chân định bước lên thì bị một tiếng gọi phía sau níu lại.
“Vân Khanh!”
Vân Khanh là tên tự của hắn, ở cái mảnh đất Thiên Tân này, người gọi hắn bằng cái tên đó vốn chẳng có mấy ai.
Đỗ Hằng Hi xoay người lại, nhìn thấy một thanh niên ăn mặc thời thượng, diện bộ Tây trang màu sáng, tóc rẽ ngôi ba bảy chải keo đen bóng, vóc người cao ráo phong lưu, đôi mắt đen trắng rõ ràng, đặc biệt là vô cùng có thần.
Đỗ Hằng Hi cảm thấy người này vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, chỉ có một chút ấn tượng mơ hồ chìm sâu dưới đáy biển ký ức, nhất thời không nhớ lại được.
Hắn xoay hẳn người lại đứng thẳng, thấy thanh niên kia đang thở hổn hển từ đằng xa chạy tới, khi còn cách hắn năm sáu bước chân thì bị lính gác chặn lại.
Thanh niên kia th* d*c cho đều lại, ra hiệu vài cái rồi chỉ tay về phía Đỗ Hằng Hi nói: “Tôi có quen biết cậu ấy.”
Đỗ Hằng Hi nheo mắt nhìn kỹ đối phương thêm một lúc, rồi khẽ nhấc tay, lính gác mới chịu thả người cho qua.
Thanh niên được tự do nhưng nhìn Đỗ Hằng Hi lại không tiến quá gần, chỉ nhích lại hai bước, cười nói: “Vân Khanh, cậu còn nhớ không? Tôi là Tự Hồng, Kim Tự Hồng đây. Ngày trước hai chúng ta thường hay chơi với nhau, tôi còn làm diều cho cậu nữa, một con đại bàng, một con thỏ, cậu thích lắm mà.”
Mỗi khi Kim Tự Hồng cười lên, khóe miệng bên phải lại hiện ra một lúm đồng tiền. Anh có diện mạo anh tuấn văn nhã, ngũ quan đoan chính, khi cười nhìn cực kỳ đẹp mắt, đôi mắt cong cong như giấu sẵn móc câu nhỏ.
Đỗ Hằng Hi hơi mở to mắt, lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, dường như cũng đã nhớ ra.
Thấy dáng vẻ đó của hắn, nụ cười của Kim Tự Hồng càng sâu hơn: “Tôi biết ngay là cậu không quên mà. Tôi vừa mới đến Thiên Tân, hôm qua định qua phủ bái phỏng thì người nhà cậu lại đuổi tôi ra, bảo cậu không tiếp khách. Thật khéo hôm nay lại tình cờ gặp được, đúng là ông trời muốn chúng ta trùng phùng.”
Khóe môi Đỗ Hằng Hi cũng thoáng chút ý cười, chậm rãi nói: “Hôm qua sức khỏe tôi không tốt, đang ở nhà tĩnh dưỡng, quả thực có dặn dò không tiếp khách.” Hắn chủ động tiến lại gần Kim Tự Hồng một chút, suýt nữa thì bước ra khỏi phạm vi che chắn của chiếc ô đen: “Anh tìm tôi có việc gì không?”
Kim Tự Hồng đáp: “Cũng không có gì,” anh có vẻ hơi ngượng ngùng xoa xoa tay, “đã đến đây rồi thì muốn tới thăm cậu thôi. Lúc đó nhà tôi có việc, đi vội vã quá không kịp chào tạm biệt cậu, cứ sợ cậu sẽ trách tôi.”
“Sao có thể chứ?” Đỗ Hằng Hi xua tay vẻ chẳng hề để tâm, “Đều là chuyện hồi nhỏ cả rồi, ai lại để bụng đến tận bây giờ?”
Kim Tự Hồng nói: “Vân Khanh cậu quý nhân nhiều việc, nhưng tôi thì luôn nhớ tới cậu, cậu không biết tôi đã vui thế nào khi hay tin cậu đang ở Thiên Tân đâu.”
Lần này Đỗ Hằng Hi chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lời nữa.
Kim Tự Hồng lấy từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp, rút một chiếc đưa cho Đỗ Hằng Hi bằng cả hai tay: “Trên này có địa chỉ và số điện thoại của tôi, nếu cậu rảnh có thể liên lạc với tôi. Có điều điện thoại đó vẫn chưa nhạy lắm, không chắc đã gọi thông ngay, tôi mới chuyển đến nên nhiều thứ vẫn chưa sắp xếp xong.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu nhận lấy: “Nhà tôi dạo này không tiện lắm, nếu anh không phiền, chúng ta có thể hẹn gặp nhau ở bên ngoài.”
“Vậy thì tốt quá, khi nào?”
Đỗ Hằng Hi nói: “Để tôi tìm anh sau.”
Hai người đang trò chuyện đến đây thì Tiểu Thạch Đầu đột ngột ghé sát tai phải Đỗ Hằng Hi: “Đại gia, không còn sớm nữa đâu.”
Đỗ Hằng Hi chau mày, đột ngột xoay người giơ tay tát mạnh vào mặt cậu một cái: “Láo lếu, chỗ này có phần cho cậu lên tiếng sao?”
Một tiếng bạt tai vang lên giòn giã, Kim Tự Hồng bị biến cố bất ngờ này làm cho biến sắc.
Tiểu Thạch Đầu bị đánh cũng không có phản ứng gì, thật sự giống như một pho tượng gỗ, không có cảm xúc cũng chẳng biết đớn đau.
Ngược lại khiến Kim Tự Hồng vô cùng bất an, vội nói: “Vân Khanh, nếu cậu có việc thì cứ đi trước đi, làm phiền cậu rồi, thật ngại quá.”
Đỗ Hằng Hi thu tay về, thần sắc tự nhiên nói: “Hôm nay không may, hai việc trùng nhau, lần sau tôi nhất định sẽ tận tình tiếp đón.”
“Được được, vậy quyết định thế nhé.”
Sau khi từ biệt Kim Tự Hồng, Đỗ Hằng Hi lên xe rời đi.
Trong xe.
Hai ngón tay kẹp lấy tấm danh thiếp, có lẽ vì vừa mới in xong nên vẫn còn ngửi thấy mùi mực nhàn nhạt.
Đỗ Hằng Hi nhìn chức danh ghi trên đó, như đang suy ngẫm điều gì rồi nghiêng đầu, dựa vào ghế sau của xe, khóe môi hiện lên một nụ cười không rõ ý tứ: “Tiểu Thạch Đầu, anh ta về rồi.”
Tiểu Thạch Đầu im lặng ngồi khép gối, chiếm một khoảng không gian rất nhỏ trong xe, cúi đầu nhìn mũi chân, không nói một lời nào.
Cậu biết Đỗ Hằng Hi không thực sự đang nói chuyện với mình, mà giống như đang lẩm bẩm một mình hơn, chẳng qua là tùy tiện tìm một đối tượng để hướng tới, giống như đang đối diện với một khúc gỗ hay một hòn đá thật sự vậy.
Quả nhiên, dù không nhận được câu trả lời, Đỗ Hằng Hi cũng không có chút khó chịu nào, chỉ lẳng lặng cất tấm danh thiếp vào túi ngực áo khoác: “Mấy năm nay anh ta thay đổi không ít, nhưng vẫn rất được lòng người.”
“Tôi cứ ngỡ anh ta là kẻ vô tâm vô tính, không ngờ vẫn còn giữ lại chút chân tình.”
Cảm thán xong, Đỗ Hằng Hi mới như sực nhớ ra điều gì, bèn ghé sát qua cúi đầu nhìn kỹ vết lòng bàn tay đỏ rực trên mặt Tiểu Thạch Đầu: “Vừa nãy đánh cậu có đau không?”
Bất chợt bị áp sát ở khoảng cách gần như thế, hương nước hoa trên người Đỗ Hằng Hi sực nức cánh mũi, Tiểu Thạch Đầu giật mình lùi lại một chút, sau đó lắc đầu.
“Tôi đánh cậu, cậu có giận không?”
Tiểu Thạch Đầu vẫn chỉ lắc đầu.
Đỗ Hằng Hi vỗ vỗ đầu cậu: “Ngoan lắm. Trong bao nhiêu người như vậy, chỉ có cậu là chưa từng rời bỏ tôi.”
Được hắn v**t v*, Tiểu Thạch Đầu để lộ một nụ cười ngắn ngủi.
“Nhưng đừng có lúc nào cũng quên như vậy.” Đỗ Hằng Hi ngồi thẳng dậy, sắc mặt đã trở nên lãnh đạm.
Tiểu Thạch Đầu tắt ngấm nụ cười, đột nhiên giơ tay tự giáng cho mình một bạt tai để tỏ ý đã ghi nhớ sâu sắc.
Tai phải của Đỗ Hằng Hi không nghe rõ lắm, đó là do bị cha hắn đánh đến mức điếc đặc, bởi vậy hắn kiêng kị nhất là việc người khác nói chuyện bên phía tai phải của mình.
Xe chạy thêm một đoạn, Đỗ Hằng Hi tựa lưng vào ghế. Vì chưa được giải tỏa triệt để ở chỗ Mạn Lệ, trong người hắn luôn có một luồng khao khát rục rịch, giống như ngọn lửa ngầm thiêu đốt trong huyết quản. Hắn không thoải mái nhắm mắt lại, nới lỏng một chiếc cúc áo, dang rộng hai chân trong xe để đổi tư thế.
Hắn khó chịu khắp người, Mạn Lệ đã khơi ngọn lửa lên nhưng lại không thể dập tắt, cũng chẳng ai có thể dập tắt được. Nửa th*n d*** vẫn luôn mềm rũ, không có lấy một chút phản ứng.
Ở trong không gian kín này một lát, Đỗ Hằng Hi bắt đầu cảm thấy tức ngực, khó thở. Nhịp tim đập nặng nề chậm chạp, hệt như có thể dừng lại bất cứ lúc nào.
Bánh xe nghiến qua một chỗ lõm, chiếc xe xóc nảy lên, cơ thể Đỗ Hằng Hi lảo đảo vụng về, không trụ vững được nữa đổ gục xuống ghế.
Hắn hoảng loạn, trợn mắt nhìn lên trần xe, gương mặt tím tái, cố há miệng hít thở từng ngụm lớn, tiếng thở hồng hộc như cái bễ rách, khí ra thì nhiều mà vào thì ít.
Tiểu Thạch Đầu đã quá quen với cảnh này, cậu nhanh nhẹn đỡ lấy Đỗ Hằng Hi, áp tay vào lưng hắn, vuốt xuôi từng nhịp từng nhịp cho hắn dễ thở.
Cúc áo đã cởi một nửa, chiếc sơ mi trễ xuống bắp tay, lộ ra xương quai xanh sắc sảo và lồng ngực nhợt nhạt. Ngực hắn phập phồng lên xuống, mồ hôi chảy dài dọc theo từng thớ cơ.
Mất một lúc lâu sau hắn mới rốt cuộc bình phục lại. Khi hơi thở đã thông suốt, Đỗ Hằng Hi ngồi thẳng dậy, run rẩy đưa tay vuốt lọn tóc đẫm mồ hôi, rồi theo bản năng đặt tay lên ngực sờ nắn. Không biết có phải là ảo giác hay không, hắn luôn cảm thấy mình có thể sờ thấy hình thù của dị vật trong lồng ngực.
Khối sắt lạnh lẽo, đầy sát khí ấy.
Một năm trước trong một trận hỗn chiến, hắn bị tay chân của An Phác Sơn vây khốn trên một ngọn núi, quân đội hai bên giằng co suốt mấy tháng trời. Cuối cùng hắn dẫn theo một tiểu đội đột kích vòng vây, nhưng trên người lại trúng hai phát đạn. Một viên sượt qua chỗ hiểm, mang đi một miếng da của hắn. Một viên trúng ngay giữa ngực, ai nấy đều tưởng hắn đã cầm chắc cái chết, kết quả mạng hắn lớn, sống sót một cách kỳ tích. Chỉ có điều viên đạn không lấy ra được, quân y đi theo không ai dám động vào, bảo rằng vị trí quá hiểm hóc.
Hắn đành mang theo viên đạn trong người đánh trận. Chờ đến khi tiếng súng ngưng hẳn, hắn tìm đến một bệnh viện của người nước ngoài, nằm lên giường bệnh, bao quanh bởi một đống máy móc kiểm tra, còn chụp cả phim X-quang.
Kết quả cho thấy viên đạn đó nằm đúng tầng sâu của thành ngực trái, không chỉ sát cạnh trái tim mà còn rất gần phổi trái. Trong phạm vi vỏn vẹn 2 cm là nơi chằng chịt hàng ngàn vạn dây thần kinh và mạch máu của cơ thể người. Không bác sĩ nào dám thực hiện ca phẫu thuật này, rủi ro lấy đạn là quá lớn, một khi làm tổn thương đến tim hay mạch máu thì hậu quả khôn lường.
Đỗ Hằng Hi không còn cách nào khác, đành phải rời đi như vậy.
Viên đạn dài 9 mm. Mỗi một nhịp đập của trái tim đều mang lại cảm giác vướng víu rõ rệt của dị vật. Từng giây từng phút hắn đều đối mặt với nguy cơ sự sống dừng lại. Kéo theo đó là hàng loạt điều kiêng kỵ, không được chạy, không được nhảy, không được kích động mạnh. Chỉ sau một đêm, từ một vị tướng oai phong lẫm liệt trên chiến trường, hắn đã trở thành một kẻ phế vật trốn chui trốn lủi trong nhà.
Đỗ Hằng Hi đã cử người dò la, biết được kẻ nổ súng là một sĩ quan trẻ vừa tốt nghiệp trường quân đội dưới trướng An Phác Sơn. Sau trận đánh đó, tên kia được thăng lên chức Đại đội trưởng, rất được An Phác Sơn trọng dụng. Một nhân vật đang lên như diều gặp gió ấy thế mà lại rất kín tiếng, sau khi đình chiến thì giống như bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại dấu vết.
Đỗ Hằng Hi tự nhủ mình và kẻ đó có thù, không chỉ là mối thù sinh tử, mà bởi hắn đã khiến mình sống không ra hồn người.
Trong lồng ngực kẹt một viên đạn, thân thể còn mang bệnh thầm kín.
Chẳng biết có phải vì bị viên đạn sượt qua da thịt đó dọa cho khiếp vía hay không mà c** nh* của hắn kể từ đó im lìm như chết, dù k*ch th*ch thế nào cũng chẳng có lấy một chút phản ứng.
Đỗ Hằng Hi chưa lập gia đình, đương nhiên cũng chưa có con nối dõi. Tuyệt tử tuyệt tôn, đây chính là mối thù sâu như biển.
Nếu chết thì cũng đã chết rồi, coi như xong nợ, đằng này lại bị đẩy vào cái đức hạnh sống không bằng chết thế này.
Đỗ Hằng Hi giam mình ở nhà dưỡng thương suốt nửa năm, cũng tự thấy bộ dạng này của mình nực cười đến cực điểm. Trong mắt người ngoài, hắn vẫn là vị Thiếu soái hô phong hoán vũ, chỉ khi đóng cửa lại, hắn mới biết mình bi thảm và đáng thương đến nhường nào.
Hắn là người trọng sĩ diện, những chuyện thầm kín này, hắn tuyệt đối sẽ không để người ngoài hay biết.