Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 3. Hỏa hoạn
Xe đi được nửa đường, đột nhiên thấy phía chân trời phía Đông rực lên ánh hồng ngút trời, những lưỡi lửa nanh vuốt hung hăng thiêu đỏ rực cả bầu trời đêm. Một tiếng kèn đồng sắc lẹm vang lên, kèm theo tiếng khua chiêng dồn dập, liên hồi. Có người chạy dọc con phố dài gào lớn: “Cháy rồi! Cháy rồi!”
Con phố dài lập tức náo loạn, cờ xanh treo cao trên đài quan sát, cảnh sát xuất kích, từng tốp thành viên hội cứu hỏa dân gian mặc áo lót xanh ngồi xe chữa cháy lao về phía Đông, cũng có người xách xô đẩy xe nước chạy thục mạng về phía điểm hỏa hoạn.
“Đại gia, phía trước hình như có đám cháy, mình có đi tiếp không?” Tài xế quay đầu hỏi.
Đỗ Hằng Hi cau mày, lòng dâng lên nỗi bất an: “Lái tới thêm chút nữa.”
Chiếc xe nhích từng chút một như rùa bò giữa đám đông, cho đến khi phía trước tắc nghẽn hoàn toàn. Đủ loại thiết bị chữa cháy và dòng người tạo thành một bức tường người dày đặc, xe không thể đi qua được nữa.
Đỗ Hằng Hi đẩy cửa xe nhảy xuống, tài xế cũng xuống theo, nhìn qua đám người hỗn loạn về phía trước.
Có thể thấy một căn nhà Tây hai tầng kết cấu gạch bùn xi măng đang bốc cháy, ngọn lửa nương theo gió bốc cao, tạo nên một cảnh tượng hừng hực ngút trời, cũng may đã được khống chế nên không có xu hướng lan rộng ra xung quanh.
“Hình như chính là nơi ngài định đến?” Tài xế ngoái đầu nói.
Đỗ Hằng Hi không đáp lời, vẻ mặt nghiêm nghị lách qua đám đông đi vào trong. Những kẻ xem náo nhiệt đang xì xào bàn tán, nghe đâu có một tay làm thuê người Nga trắng bị bỏng đã được đưa đến bệnh viện. Tuy bên ngoài ngôi nhà trông vẫn ổn nhưng xưởng chứa sợi bông bên trong đã bốc cháy, mấy gian kho đều hỏa hoạn, thiệt hại của gia chủ không hề nhỏ. Lại nghe nói vụ cháy này rất kỳ lạ, trước khi lửa bùng lên, người làm có thấy bóng đen lén lút ở cửa sau, dường như có kẻ cố tình phóng hỏa.
Đỗ Hằng Hi sải bước dài về phía trước, gạt phăng những kẻ đang tán dóc ra để chen lên hàng đầu.
Kẻ bị đẩy lảo đảo một cái, định quay lại mắng một câu không có mắt nhưng vừa thấy khí thế bức người tỏa ra quanh thân Đỗ Hằng Hi thì lập tức câm nín, nhận ra đây là nhân vật không dễ chọc vào.
Đến trước tòa nhà, mắt Đỗ Hằng Hi đảo qua một lượt, lập tức thấy Kim Tự Hồng đang đứng ở khoảng sân trống, bên chân đặt một chiếc rương da đen căng phồng, chắc là tài sản duy nhất anh kịp mang theo khi chạy ra ngoài.
Đỗ Hằng Hi thấy anh tay chân vẹn toàn, không có vết bỏng nào thì lòng nhẹ bẫng, bước nhanh tới hỏi: “Anh ổn không?”
Kim Tự Hồng ngẩng đầu, nhìn thấy hắn thì lộ vẻ rất đỗi ngạc nhiên: “Sao cậu lại đến đây?”
Đỗ Hằng Hi hơi do dự rồi nói: “Tôi ra ngoài lo chút việc, thấy phía bên anh hỏa hoạn nên ghé qua xem sao.”
Kim Tự Hồng nói: “Lửa bùng lên lúc bữa tối, cháy mất ba gian kho, may mà người không sao, chỉ có một người bị trầy da chút đỉnh, băng bó lại là ổn.”
Đỗ Hằng Hi dời mắt khỏi người anh: “Tài sản đều là chuyện nhỏ, người không sao là tốt rồi.”
Chờ khi lửa đã dập tắt hoàn toàn, cả hai vào trong kiểm kê tình hình thiệt hại. Vật tư trong kho đều đã hỏng cả, bông là chất dễ cháy, không chịu được lửa mà cũng chẳng chịu được nước, những phần không bị lửa thiêu thì khi nước chữa cháy dội vào cũng ướt sũng, hoàn toàn vô dụng. May mắn là máy dệt ở xưởng làm việc không bị hư hại, không đến mức trắng tay.
Hai người làm một tay cầm sổ sách, một tay cầm bàn tính gẩy cành cạch để tính toán.
Sau khi kiểm tra xong hai nhà kho, Kim Tự Hồng thở dài một tiếng, nắm lấy tay hắn nói: “Thôi đừng xem nữa, xem cũng chẳng cứu vãn được gì. Cậu đi theo tôi cả tối cũng mệt rồi, vào văn phòng tôi nghỉ ngơi một chút đi.”
Tay của Kim Tự Hồng mát lạnh và khô ráo, Đỗ Hằng Hi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy cổ tay mình, ánh mắt khẽ dao động, bất giác gật đầu.
Hai người đi lên tầng hai của tòa nhà văn phòng phía trước. Nơi này không bị cháy, chỉ hơi ám mùi khói, Kim Tự Hồng mở toang các cửa sổ cho thông thoáng. Sau đó anh đi đến bàn, rót một ly Whisky cho mình để trấn tĩnh, rồi rót thêm một ly đưa cho Đỗ Hằng Hi.
Đỗ Hằng Hi nhận lấy ly rượu, quan sát căn văn phòng này. Đó là một gian phòng nhỏ, chính giữa đặt bộ bàn ghế làm việc bằng gỗ hồng sắc chất đầy văn kiện và đồ dùng uống rượu, sát tường là một chiếc tủ tài liệu bằng kim loại, đối diện là ghế sofa da đen dành cho hai người vẫn còn vắt một chiếc chăn, giá treo quần áo bên tường treo hai chiếc áo khoác. Chỉ với vài món đồ đơn giản đã khiến căn phòng chật kín, chỉ còn lại lối đi.
Sau khi quan sát một lượt, Đỗ Hằng Hi hỏi: “Thời gian này anh ở đây à?”
Kim Tự Hồng cười đáp: “Là nơi dọn dẹp tạm ra thôi, chắc chắn không thể so được với Đại soái phủ, ở tạm ấy mà.”
“Cũng không tệ, ít nhất cũng là cơ nghiệp của riêng mình.” Đỗ Hằng Hi nhấp một ngụm rượu, tận hưởng cảm giác đầy đặn khi chất lỏng mát lạnh trôi qua cổ họng rồi rơi xuống dạ dày, dập tắt sự phiền muộn bất định lúc mới đến.
Hắn nhắm mắt thở dài một tiếng đầy thoải mái, yết hầu khẽ lăn lên lộn xuống. Đến khi mở mắt ra, hắn phát hiện Kim Tự Hồng đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt tập trung không hề xao lãng, hắn không nhịn được nhíu mày hỏi: “Sao vậy? Trên mặt tôi có dính gì à?”
Lúc này Kim Tự Hồng mới chớp mắt, nói: “Đã lâu không gặp cậu, cậu thật sự thay đổi rất nhiều.”
“Khía cạnh nào? Tốt hay xấu?”
“Dĩ nhiên là tốt rồi.”
Đỗ Hằng Hi vô cảm gật đầu: “Vậy thì nên mừng cho tôi mới đúng.”
Kim Tự Hồng nhếch môi cười: “Dù cho cậu có biến thành thế nào, trong mắt tôi đều tốt cả.”
Đỗ Hằng Hi dùng ly rượu lạnh lẽo tì vào cằm, thần sắc vẫn nhàn nhạt: “Anh chưa thấy lúc tôi xấu xa đâu, đừng có khẳng định chắc nịch như thế.”
Kim Tự Hồng vẫn cười: “Với người khác thì tôi không dám chắc, nhưng với cậu thì khác,” anh hơi khựng lại, rồi nói khẽ: “Bởi vì dù cậu có thay đổi ra sao, thứ tôi nhìn thấy vẫn luôn là dáng vẻ của ngày xưa.”
Đỗ Hằng Hi cúi đầu né tránh ánh mắt của anh. Những lời Kim Tự Hồng nói đương nhiên hắn không tin, Kim Tự Hồng từ nhỏ đã khéo mồm khéo miệng, nhưng tính tình lại gian xảo. Hắn hơi do dự, sau đó hỏi: “Sau khi anh quay về thì sống thế nào? Cha mẹ anh đối xử với anh tốt không?”
“Cha mẹ tôi?” Kim Tự Hồng dường như sững lại, sau đó đáp: “Họ mất sớm rồi.”
Đỗ Hằng Hi ngước mắt nhìn anh.
Kim Tự Hồng nhấp một ngụm rượu: “Sau khi họ mất thì chỉ còn lại mình tôi, cũng không có họ hàng thân thích gì. May mà vận may của tôi không tệ, được quý nhân phù trợ nên mới có thể đi du học, giờ về nước cũng không đến mức vô dụng.”
Đỗ Hằng Hi gật đầu: “Vậy thì tốt, dù sao hiện giờ anh sống cũng ổn, lại đạt được thành tựu.”
“Cậu thấy như thế này đã là tốt rồi sao?” Kim Tự Hồng mỉm cười, lại cầm chai rượu rót đầy ly cho hắn, “Mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi, hy vọng kết quả sẽ tốt đẹp, được như vậy thì quá trình có ra sao cũng không cần nhắc tới nữa.”
Câu chuyện xã giao tạm thời dừng lại. Nhìn qua cửa sổ, dưới lầu đèn đuốc sáng trưng, đâu đâu cũng thấy đám thợ thuyền đang tất bật chạy tới chạy lui xử lý đống đổ nát sau hỏa hoạn. Đỗ Hằng Hi đăm chiêu quan sát một lúc, đột ngột hỏi: “Chuyện này là do ai làm, trong lòng anh đã có manh mối gì chưa?”
Lông mày Kim Tự Hồng lập tức cau lại: “Sao cậu lại hỏi vậy?”
“Lúc nãy nghe đám người xem náo nhiệt bàn tán, nói là có kẻ cố tình phóng hỏa.”
Kim Tự Hồng lắc đầu: “Vân Khanh, chuyện này cậu không cần bận tâm.”
Ánh mắt Đỗ Hằng Hi khẽ động, hắn ngửa người dựa vào cạnh bàn, hai tay khoanh trước ngực: “Chẳng phải anh nói mình vừa mới tới đây sao, thế nào mà đã kết thù sâu oán nặng đến mức này? Đốt cả nhà xưởng của người ta. Anh mà ở lại thêm vài ngày nữa, khéo có khi mạng cũng bị treo thưởng để lấy ấy chứ?”
Kim Tự Hồng do dự một lát mới mở lời: “Cũng không đến mức đó đâu.”
“Anh biết là ai làm rồi đúng không?”
Kim Tự Hồng gật đầu.
Đỗ Hằng Hi chờ anh nói tiếp.
Kim Tự Hồng cười khổ một tiếng: “Nói cho cậu biết thì đã sao nào?”
Đỗ Hằng Hi mất kiên nhẫn vung tay một cái: “Đừng có úp úp mở mở nữa.”
Lúc này Kim Tự Hồng mới trầm giọng kể lại ngọn ngành: “Cũng là không may, sau khi về nước tôi muốn làm thực nghiệp, vừa hay gặp lúc xưởng sợi này xoay xở vốn không kịp, bên bờ vực phá sản, ông chủ lại đang gấp rút sang nhượng. Tôi thấy vị trí ở đây khá ổn, ở Thiên Tân cũng có chút danh tiếng nên đã cùng mấy người bạn hùn vốn mua lại, định bụng sẽ nhập máy móc về cải tiến rồi kinh doanh tiếp. Thế nhưng không ngờ lại đắc tội với Chủ tịch Thương hội Thiên Tân. Tiền trao cháo múc xong xuôi chúng tôi mới biết, lão họ Du kia cũng nhắm trúng xưởng sợi này, chỉ là lão cứ dìm giá mãi để đục nước béo cò. Mưu đồ sắp thành công thì giữa chừng lại mọc ra mấy gã non nớt như chúng tôi nẫng tay trên, lão đương nhiên không vui, bèn liên kết với vài thế lực gây khó dễ cho chúng tôi. Giờ thì tiến thoái lưỡng nan, giấy phép kinh doanh mãi không phê duyệt được, mà công nhân xưởng sợi còn phải nuôi…” Nói đoạn, Kim Tự Hồng thở dài một tiếng hệt như đang khổ không thấu.
Đỗ Hằng Hi gật đầu, nghĩ bụng bao nhiêu năm không gặp, Kim Tự Hồng vốn tinh ranh quỷ quyệt ngày xưa nay lại trở nên ngây thơ vô tội thế này, bị người ta dồn đến bước đường này quả là khó tin.
Hắn cúi đầu nhìn làn rượu màu hổ phách còn đầy một nửa trong ly, phản chiếu nửa khuôn mặt nhợt nhạt đến xanh xao của chính mình: “Anh vừa tới đã đắc tội với nhân vật cỡ đó, chắc chắn sẽ bị cản trở đủ đường. Anh nói xem, việc anh tìm tôi lúc trước cũng chẳng phải để ôn chuyện cũ, mà là muốn cầu xin tôi giúp một tay phải không? Nếu không thì anh đến Thiên Tân lâu như vậy, đáng lẽ đã có thể đến gặp tôi từ sớm, hà tất phải kéo dài đến tận bây giờ?”
Kim Tự Hồng ngẩn người, lập tức đáp: “Trước đó tôi thật sự quá bận…”
Đỗ Hằng Hi mỉm cười: “Có gì mà ngại thừa nhận chứ? Là người thì ai cũng có lúc gặp nạn, không thể nào thuận buồm xuôi gió mãi được. Hôm nay tôi giúp anh một tay, đổi lại sau này nếu tôi lâm nạn, anh cũng sẽ giúp lại tôi. Có đúng lẽ đó không?”
Kim Tự Hồng không ngờ hắn lại nói vậy, chỉ biết phục tùng gật đầu.
Đỗ Hằng Hi thấy anh đã thừa nhận, hàng mi dài khép lại, sắc mặt bỗng chốc thay đổi, lật lọng nói: “Nhưng tôi vẫn không thích cảm giác bị người khác tính kế. Chuyện tôi muốn làm thì tự nhiên sẽ làm, chuyện tôi không muốn làm thì cũng chẳng ai ép được. Anh dùng tình nghĩa cũ để tiếp cận tôi nhưng lại tuyệt nhiên không nhắc đến mục đích thực sự, chứng tỏ trong lòng anh, chút tình nghĩa này đã trở thành quân bài mặc cả, vậy tôi việc gì phải đa tình tự huyễn hoặc mình nữa?”
Hắn nói lời này rất lạnh lùng, dường như đang kìm nén một bụng oán khí. Bao nhiêu năm bặt vô âm tín, vừa xuất hiện đã là có việc cầu cạnh, Đỗ Hằng Hi cảm thấy người này thật đáng hận tột cùng.
Câu nói ấy chặn họng khiến Kim Tự Hồng không biết phải làm sao cho phải.
Đỗ Hằng Hi đặt mạnh ly rượu xuống bàn: “Hôm nay không còn sớm nữa, tôi đi trước đây.”
Kim Tự Hồng vội vàng nói: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ là chưa nghĩ thông suốt nên gặp cậu thế nào thôi…”
Đỗ Hằng Hi giơ tay lên cắt ngang: “Hôm nay tôi mệt rồi.”
“Vậy để tôi tiễn cậu.”
“Không cần, tài xế đang đợi bên ngoài.”
Sau khi Đỗ Hằng Hi rời đi, căn văn phòng nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và trống trải.
Kim Tự Hồng đứng một mình trước bàn, cúi đầu, cầm lấy chiếc ly thủy tinh mà Đỗ Hằng Hi vừa dùng, xoay xoay trong tay, rồi đặt môi vào đúng vị trí còn vương chút hơi ẩm uống cạn chút rượu thừa, nhắm mắt lại hệt như đang dư vị điều gì đó.
Hồi lâu sau anh mới mở mắt, ánh mắt trầm xuống, lắc đầu nói khẽ: “Cậu ấy nghĩ mình thật sự xấu xa đến mức đó rồi sao…”
Bên ngoài có tiếng gõ cửa của người làm: “Ông chủ Kim?”
Kim Tự Hồng sực tỉnh, đặt ly rượu vào khay, quay lại ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc, nói: “Vào đi!”