Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 98: Ngoại truyện 6

Trước Tiếp

Những diễn đàn học thuật kiểu này thường đông nhất vào buổi sáng, lãnh đạo cũng có mặt đầy đủ. Thường đến chiều lãnh đạo về hết, người tham dự cũng ít đi, còn tọa đàm bàn tròn ngày hôm sau thì giống như diễn đàn nhánh, các chuyên gia học giả ngồi lại thảo luận về một chủ đề cụ thể.

Sự kiện học thuật lần này do khoa Ngoại ngữ Đại học Tuế Nghi tổ chức có tầm ảnh hưởng rất lớn, lại là sự kết hợp giữa Đại học Tuế Nghi và các phương tiện truyền thông chính thống, hiện trường có rất nhiều phóng viên, máy quay đặt khắp nơi, livestream từ nhiều góc độ.

Ban đầu Kim Chiêu cứ tưởng Viện trưởng Vương sẽ sắp xếp cho cô tham gia tọa đàm bàn tròn vào ngày thứ hai, không ngờ lại được xếp làm báo cáo chuyên đề, lại còn vào buổi sáng, đối mặt với lãnh đạo và bao nhiêu đồng nghiệp, muốn không căng thẳng cũng khó. Nhưng cô luôn tin vào câu nói truyền cảm hứng trên mạng, cách trưởng thành tốt nhất là cứ thế mà xông pha. Thế nên cô đồng ý không chút do dự. Nhưng cũng không hoàn toàn là liều lĩnh, dù sao cô cũng có không ít thành quả nghiên cứu đáng nể, suốt chặng đường bay về, rồi cả trên máy bay cô đều tranh thủ ôn lại bài phát biểu.

Đến Lộc Khê, Mạnh Ngôn Khê ra đón cô, vì quá căng thẳng nên cô thậm chí không kịp quan tâm đến nhu cầu tình cảm của ai đó.

Lúc anh mở cửa xe cho cô, cô bước xuống, thân hình cao lớn của anh chắn trước mặt, cúi đầu nhìn cô. Trong đầu cô chỉ toàn là chuyện diễn đàn, câu đầu tiên nói với anh là: “Đến lượt Giáo sư Tạ chưa anh?”

Giáo sư Tạ là học giả báo cáo chuyên đề trước cô.

Vừa nói, cô vừa tự nhiên lách qua người đang chắn đường là anh để đi vào trong.

Đi được hai bước, bỗng nhiên cô sực tỉnh, vừa nãy Mạnh Ngôn Khê đứng ở vị trí đó, cả người chắn trước mặt cô, hình như không chỉ là để mở cửa xe, mà hình như muốn… ôm cô một cái?

Cô quay lại, quả nhiên Mạnh Ngôn Khê vẫn đứng yên chỗ cũ, ánh mắt nhìn cô đầy bất lực, vừa bực vừa buồn cười.

Kim Chiêu tưởng Mạnh Ngôn Khê lại định bảo cô là khúc gỗ, ai ngờ anh nhướng mày, vẻ mặt kiêu ngạo hỏi: “Bây giờ anh không còn chút sức hút nào với em nữa à?”

Kim Chiêu: “…”

Oán trách quá đi mất, hay là anh với Cục Bột Nhỏ lập nhóm debut luôn đi, tên nhóm là Trà Kiều (Trà Xanh + Kiêu Ngạo/Làm nũng)? Vừa trà xanh vừa hay làm mình làm mẩy.

Cô quay lại ôm lấy anh, cố tình nói: “Đúng thế, không còn tí nào.”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày.

Kim Chiêu cười tươi: “Phải một trăm triệu tí mới đủ.”

Mạnh Ngôn Khê vốn định mím môi làm cao, nhưng không nhịn được, khóe miệng cong lên tận mang tai.

Anh cười kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên trán cô một cái, rồi nhanh chóng buông ra, nắm tay cô đi vào hội trường.

Thực ra thời gian còn rất dư dả, Mạnh Ngôn Khê vẫn rất biết chừng mực. Khi Kim Chiêu vào, người phát biểu thứ hai vừa mới lên sân khấu, người phát biểu đầu tiên là Viện trưởng Vương cũng vừa kết thúc, đi vệ sinh chưa quay lại.

Kim Chiêu thấy chỗ ngồi của mình ở ngay cạnh Mạnh Ngôn Khê, hơi ngạc nhiên: “Sao anh cũng ở đây?”

Khác nghề như cách núi, Mạnh tổng có làm nghiên cứu đâu, chuyên ngành cũng chẳng phải ngoại ngữ.

Mạnh Ngôn Khê: “Chứ sao nữa? Anh uống nước nhớ nguồn mà nhớ suông à?”

Được rồi, hóa ra là vì có văn hóa, Mạnh tổng dùng thành ngữ lúc nào cũng có hồn như thế.

Hai người ngồi dưới nghe khoảng nửa tiếng thì đến lượt Kim Chiêu.

Mạnh Ngôn Khê vốn đang uể oải bỗng tỉnh như sáo, mắt dán chặt lên sân khấu không rời Kim Chiêu nửa bước, điện thoại trên tay chốc chốc lại giơ lên chụp ảnh cô.

Kim Chiêu không phải kiểu giáo viên nhiệt huyết tràn trề, giọng nói sang sảng át vía người nghe. Giọng cô trong trẻo dịu dàng, mang cảm giác kể chuyện thủ thỉ tâm tình, dù lý thuyết cô giảng có cao siêu thâm thúy đến đâu thì qua lời cô cũng trở nên dễ hiểu, khiến lòng người tĩnh lại, không kìm được muốn nghe tiếp.

Giống hệt con người cô, bề ngoài có vẻ bình lặng nhưng lại có sức hút chết người.

Đợi đến khi anh nhận ra thì tình đã sâu đậm, một lòng một dạ hướng về cô.

Trong hai ngày diễn ra diễn đàn học thuật, Kim Chiêu tỏa sáng rực rỡ.

Không chỉ bài phát biểu chuyên đề, mà cả trong buổi tọa đàm bàn tròn sau đó, mỗi khi kết thúc một phiên thảo luận, đều có các học giả trong và ngoài nước đến giao lưu với cô, chụp ảnh cùng cô, trao đổi tài khoản mạng xã hội với cô.

Mạnh Ngôn Khê lặng lẽ đứng đợi một bên, nhìn cô đứng dưới ánh đèn, mỉm cười tự tin giao lưu với đồng nghiệp, khi thì tiếng Trung, khi thì tiếng Anh, ung dung, rạng rỡ.

Anh chợt nhớ lại lễ hội văn hóa nghệ thuật năm lớp 11, cô cũng như thế này, một chiếc váy đỏ rực rỡ múa trên sân khấu.

Ánh đèn sân khấu rực rỡ chói lòa, đèn tụ quang như mặt trời gay gắt, nhưng tất cả ánh sáng khi chiếu lên người cô đều trở nên lu mờ, làm nền cho cô.

Bản thân cô như một phần của lửa và ánh sáng.

Lúc đó anh cũng ngồi lặng lẽ giữa những tiếng hò reo như thế này, nhìn cô mỉm cười chào khán giả trên sân khấu.

Mạnh Ngôn Khê lại nhớ đến ngày hôm đó nhiều năm về trước, Kim Chiêu nói với đám côn đồ: Tôi sẽ không tham lam sự đồng hành, an ủi và khẳng định nhất thời hư vô mờ mịt, dù tôi đang ở trong hoàn cảnh khó khăn, cô lập không nơi nương tựa. Bởi vì tôi biết mình tốt đẹp thế nào, đáng quý thế nào, dù tất cả mọi người không nhìn thấy, nhưng không sao cả, tự tôi biết là được.

Con đường cô đi qua đầy chông gai, nhưng tất cả đã trở thành quá khứ, cuối cùng cô cũng trở thành phiên bản mà mình mong muốn.

Cô không còn là thiếu nữ bị cô lập trong khốn cùng năm nào nữa.

Mùa xuân cũ đã qua, năm tháng mới rạng rỡ. Từ nay về sau, cô sẽ chỉ tựa như lửa như quang, phong quang vô hạn.

Sau khi hội nghị thường niên kết thúc, kỳ nghỉ của Kim Chiêu cũng chính thức bắt đầu.

Trước khi Kim Chiêu về nước, Mạnh Ngôn Khê đã sớm đưa Cục Bột Nhỏ chuyển về biệt thự riêng của họ.

Kim Chiêu thực ra thấy thế hơi không ổn, lúc cô vắng nhà thì nhờ ông nội và bố chồng chăm cháu, cô vừa về đã bế con đi ngay, sợ ông Mạnh Hoài và ông Mạnh Thời Tự phật lòng. Bản thân cô cũng không có chấp niệm không sống chung với người già, tất nhiên cũng có thể do người nhà họ Mạnh dễ sống, hơn nữa nhà họ Mạnh đâu phải chỉ có một căn, đó là cả một khu dinh thự, Mạnh Ngôn Khê và bố, ông nội mỗi người một tòa. Khoảng cách một bát canh mà trên mạng hay nói áp dụng vào nhà họ Mạnh thậm chí còn rất hợp lý.

Nhưng Mạnh Ngôn Khê là chúa lừa đảo hai đầu, tuy trình độ nói dối của anh đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, khả năng ứng biến với tình huống bất ngờ cũng cực nhanh nhạy, nhưng để hai bên đương sự sống chung lâu dài thì chẳng khác nào phòng trộm nghìn ngày, anh không định tốn tâm tốn sức như thế. Còn về chuyến về nước lần này của Kim Chiêu, anh nói với ông Mạnh Hoài và ông Mạnh Thời Tự là anh đã theo đuổi được vợ về rồi, giờ tình cảm vợ chồng rất tốt, nhưng việc thỉnh giảng của Kim Chiêu đã bắt đầu, bỏ dở giữa chừng không tốt, thậm chí có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô, nên hết kỳ nghỉ cô vẫn sẽ quay lại Cambridge hoàn thành nốt khóa thỉnh giảng một năm.

Ông Mạnh Hoài và ông Mạnh Thời Tự đều là người thấu tình đạt lý, cũng không tán thành việc bắt Kim Chiêu từ bỏ sự nghiệp vì con cái, thậm chí còn cảnh cáo Mạnh Ngôn Khê liệu hồn mà cư xử, đừng có chọc giận vợ nữa.

Và sau khi trải qua vụ con dâu “giận bỏ nhà đi”, Cục Bột Nhỏ khóc váng nhà, hai ông càng coi trọng sự hòa thuận của vợ chồng trẻ hơn, sau khi Kim Chiêu về nước cả nhà đoàn tụ, hai ông còn dặn dò Kim Chiêu: “Nếu về nhà mà thằng Ngôn Khê còn giở chứng, con cứ đến tìm bố và ông, bố và ông sẽ xử lý nó thay con.”

Nghe mà Kim Chiêu thấy ấm lòng, nhưng cũng ngơ ngác, cố nhớ xem Mạnh Ngôn Khê giở chứng lúc nào.

Hỏi riêng Mạnh Ngôn Khê, anh mặt không đổi sắc đáp: “Chắc là vụ làm Cục Bột Nhỏ khóc. Lần trước lừa con ăn dặm, làm thằng bé khóc thảm thiết, ông già suýt tẩn anh một trận ngay tại chỗ.”

Kim Chiêu vỡ lẽ, gật gù đồng tình: “Hình như bé con không thích ăn dặm lắm thì phải.”

Mạnh Ngôn Khê hùa theo: “Cũng dễ hiểu thôi, cái thứ nhạt toẹt ấy khó mà thích nổi.”

“Nhưng tầm tháng này con phải ăn dặm rồi, không thì không đủ dinh dưỡng.” Kim Chiêu nghĩ một chút, lần này quyết định đứng về phía Mạnh Ngôn Khê, nói với anh, “Anh làm đúng đấy.”

Ai đó nghe vậy, mặt dày gật đầu: “Ừ, anh ít khi làm sai lắm, cơ bản là không sai bao giờ.”

Kim Chiêu: “…”

Thỉnh thoảng anh lại lên cơn tự luyến khiến cô cũng thấy cạn lời.

Đáng nhắc tới là, Cục Bột Nhỏ vừa nhìn thấy cô đã khóc một trận ra trò.

Kim Chiêu tưởng con không nhận ra mình, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn không tránh khỏi buồn bã. Nhìn con khóc, cô cũng đỏ hoe mắt, nước mắt chực trào.

Lúc đó Mạnh Ngôn Khê bế con đến trước mặt cô, Cục Bột Nhỏ khóc ré lên trong lòng anh, Kim Chiêu xót con, mắt đỏ hoe bảo anh bế con đi chỗ khác trước, cho con chút thời gian thích nghi từ từ.

Thực ra Mạnh Ngôn Khê chẳng muốn bế con đi đâu cả, anh chỉ muốn đánh đòn thằng nhóc này một trận.

Rõ ràng bình thường nghe thấy gọi video với mẹ là vui vẻ múa tay múa chân, thỉnh thoảng anh trêu lấy video AI lừa cũng không lừa nổi. Thằng bé tuy nhỏ nhưng lắm tâm cơ, cái nào cũng đặc ruột, tinh ranh lắm, đời nào có chuyện không nhận ra mẹ.

Mạnh Ngôn Khê chắc chắn Cục Bột Nhỏ cố tình làm mình làm mẩy để Kim Chiêu xót.

Anh bế con đi, vừa đi được một bước, thằng bé khóc càng to hơn, gào khóc khản cổ, người vặn vẹo cố nhoài về phía Kim Chiêu, đồng thời dang hai tay về phía cô, miệng liên tục gọi: “Ma, ma ma.”

Lúc này Kim Chiêu mới biết, bé con không phải không nhận ra cô, mà là nhớ cô thật sự, nên vừa nhìn thấy cô là không kìm được òa khóc.

Nước mắt Kim Chiêu lã chã rơi, lao tới đón lấy con.

Sau đó thằng bé cứ bám riết lấy cô không buông.

Hai cánh tay bé xíu ôm chặt cổ Kim Chiêu, mặt áp sát vào mẹ đầy thân thiết, ai bế cũng không chịu, ai dỗ buông tay cũng không nghe. Mạnh Ngôn Khê định dỗ con ngủ, thằng bé kiên quyết không mắc lừa, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng cực độ như nhìn kẻ xấu xa, sau đó còn quay ngoắt đầu đi, không thèm để ý đến bố nữa.

Kim Chiêu đi tắm bé cũng đòi theo, mãi mới dỗ dành được bé buông mẹ ra. Nhưng phải cho bé ngồi trên chiếc ghế nhỏ của riêng mình, đặt đối diện cửa phòng tắm, để bé nghe thấy tiếng nước chảy bên trong mới chịu ngồi yên.

Ngay cả khi ngủ say rồi, tay nhỏ vẫn túm chặt lấy áo mẹ.

Tim Kim Chiêu vừa mềm nhũn vừa đau xót, không kìm được cứ hôn lên má con mãi.

Kim Chiêu và Cục Bột Nhỏ cuối cùng cũng đoàn tụ, tình mẫu tử thắm thiết, chỉ khổ thân Mạnh Ngôn Khê, vợ chồng lâu ngày gặp lại mà chẳng được ân ái.

Tuy nhiên cái sự “tiểu biệt thắng tân hôn” bị thiếu hụt đêm đó cũng nhanh chóng được bù đắp.

Thằng bé lắm tâm cơ nhưng không giận dai, Kim Chiêu về, bé chỉ thể hiện sự mất niềm tin và bám dính cực độ vào ngày đầu tiên thôi, hôm sau tỉnh dậy thấy mẹ vẫn nằm bên cạnh là lại bình thường ngay. Sau đó Mạnh Ngôn Khê có ủ mưu tính kế gì thì cũng tranh thủ lúc con trai ngủ mà tùy ý hành động thôi.

Tết Nguyên đán năm ngoái, mùng Một Tết Kim Chiêu sinh Cục Bột Nhỏ, tuy Mạnh Ngôn Khê đã chuẩn bị cả một đội ngũ y tế túc trực từ sớm, nhưng bố mẹ trẻ lần đầu có con vẫn không tránh khỏi luống cuống. Nên nói đúng ra, Tết năm nay mới là cái Tết đầu tiên cả gia đình ba người đón cùng nhau.

Đồng thời mùng Một năm nay, Cục Bột Nhỏ tròn một tuổi.

Con trai Mạnh Ngôn Khê tròn một tuổi, tiệc tùng đương nhiên hoành tráng, lễ thôi nôi lại càng náo nhiệt.

Mạnh Ngôn Khê chuẩn bị cả một rổ đồ đặt lên bàn, ông Mạnh Hoài và ông Mạnh Thời Tự cũng không kém cạnh, đến Mạnh Trục Khê cũng không chịu thua, bỏ thêm mấy con cá vàng vào. Kim Chiêu đặt Cục Bột Nhỏ vào giữa, để bé tự chọn món mình thích.

Cuối cùng Cục Bột Nhỏ tay trái nắm con cá vàng đúc bằng vàng ròng 9999, tay phải nắm con dấu của tập đoàn Vân Thăng, bò về phía mẹ, ôm chặt lấy Kim Chiêu.

Mọi người ngẩn ra một lúc, rồi cười phá lên.

Tư Điềm cười ha hả: “Lúc đầu tưởng cháu tham lam, vừa muốn cái này vừa muốn cái kia, vừa muốn tiền vừa muốn quyền, ai ngờ không phải tham lam mà là hiếu thảo! Định mang hết về cho mẹ đấy à?”

Tư Điềm dạo này không thèm để ý đến Lạc Hoành, luật sư Lạc cô đơn lắm, vừa thấy Tư Điềm lên tiếng là hùa theo ngay tắp lự: “Chứ còn gì nữa?”

Vừa nói vừa liếc Mạnh Ngôn Khê, kéo dài giọng: “Cái nết móc hết ruột gan cho Kim Chiêu này không biết giống ai.”

Tư Điềm vốn định không thèm để ý đến anh ta, nhưng khổ nỗi tên Lạc Hoành này hiểu cô ấy quá, thả cái thính thơm thế này làm cô ấy ngứa ngáy chân tay, không đáp không chịu được, đành tạm gác ân oán cá nhân, cười hì hì liếc Mạnh Ngôn Khê một cái, nói: “Còn giống ai được nữa, giống ai kia chứ ai.”

Lộ Cảnh Việt và Chiêu Đường cũng đến, Lộ Cảnh Việt giờ tình trường đắc ý, có vết sẹo quên đau, nhìn Mạnh Ngôn Khê, cái miệng lại bắt đầu tạo nghiệp: “Chuẩn luôn, giống hệt ai kia năm xưa gào lên mục tiêu cuộc đời là kiếm tiền ấy.”

Tào Bác, bạn học cấp ba năm xưa của họ cũng đến, ban đầu chưa hiểu ba người kia đang chơi trò đố chữ gì, đến khi Lộ Cảnh Việt nói ra hai chữ “kiếm tiền”, cậu ta mới vỡ lẽ, và rất vô tư vạch trần ngay tại chỗ: “Oa! Các cậu đang nói Mạnh Ngôn Khê đấy à?”

Mạnh Ngôn Khê cười như không cười, cũng không phủ nhận.

Hè năm lớp 11, cả nhóm đi nướng thịt ở Tây Sơn, trong lúc ăn uống không biết ai khơi mào hỏi mọi người lớn lên muốn làm gì. Tư Điềm muốn làm bác sĩ, Lạc Hoành muốn làm luật sư, Kim Chiêu bảo muốn làm giảng viên đại học, cuối cùng vì Toán Lý Hóa Sinh khó quá, loại trừ một hồi thì chọn ngay tại trận là tiếng Anh. Lúc đó Tào Bác và Lạc Hoành vừa đánh nhau xong quay lại, đúng lúc nghe thấy câu này, vô tư tiếp lời: “Các cậu nghe nói chưa? Nghe bảo sau lưng mỗi giảng viên tiếng Anh đại học đều có một ông chồng bí ẩn và giàu có đấy.”

Vì câu nói không biết giữ mồm giữ miệng của cậu ta mà không khí lúc đó hơi gượng gạo. Mọi người im lặng nhìn cậu ta, một con quạ đen bay qua đầu cậu ta trong cô đơn.

Tào Bác vội lảng sang chuyện khác, hỏi Mạnh Ngôn Khê.

Lúc đó, Mạnh Ngôn Khê nhìn Kim Chiêu một cái rồi nói: “Kiếm tiền.”

Khi ấy, những người có mặt hoặc là vô tư lự, hoặc là tuổi trẻ chưa trải sự đời, chưa đến tuổi biết yêu, chẳng ai nghĩ nhiều. Giờ đây sau bao năm nhìn lại, duyên phận của họ giống như dây leo ẩn mình trong rừng sâu, tràn trề sức sống, tự do sinh trưởng, và đã sớm âm thầm quấn quýt lấy nhau.

Và những rung động thiếu thời nóng lòng muốn hé lộ ấy, tựa như rượu mạnh ủ lâu năm, đong đầy nhiệt huyết, không chút sợ hãi.

Dù ban đầu có vị chát, nhưng trải qua thời gian, cuối cùng sẽ lắng đọng lại hương vị nồng nàn say đắm lòng người.

Tiệc thôi nôi của Cục Bột Nhỏ, Kim Chiêu có mời Ngô Niệm, nhưng hôm đó Ngô Niệm không đến.

Thực ra có một khoảnh khắc, cô dường như nhìn thấy Ngô Niệm. Lúc đó cô đang bế con nói chuyện với một vị khách trong sân, loáng thoáng thấy một bóng người lướt qua phía xa, dáng người cao gầy mảnh khảnh, bóng lưng bướng bỉnh, giống hệt Ngô Niệm. Đợi cô vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện, bế con chạy ra thì chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.

Cô cứ ngỡ mình nhìn nhầm.

Tin nóng bùng nổ vào tối mùng Hai Tết. Từ khóa [Ngô Niệm] vừa lên hot search đã leo thẳng lên top 1 đỏ tím.

Lúc Kim Chiêu nhìn thấy thì đã là mùng Ba, cô không hay để ý tin tức giải trí, nhưng Ngô Niệm một năm nay nổi đình nổi đám, người qua đường bàn tán rất nhiều nên cô cũng biết đến tin nóng đó.

Có paparazzi tung ra quá khứ đen tối của Ngô Niệm, bỏ học cấp hai, gái hư tiếp rượu quán bar, quan hệ nam nữ hỗn loạn, thủ đoạn cướp tài nguyên của sao nữ khác, dây dưa không rõ với xã hội đen, đánh người, cho vay nặng lãi.

Mỗi tội danh như đang thách thức giới hạn đạo đức của người hâm mộ.

Trước kia fan sùng bái cô ấy bao nhiêu thì trước những bằng chứng thép này, sự phản phệ lại càng dữ dội bấy nhiêu. Ngô Niệm mất fan chóng mặt, thậm chí fan quay lại cắn xé, viết tâm thư nghìn chữ tố cáo, tường đổ mọi người cùng đẩy đến mức bị cả mạng xã hội tẩy chay.

Còn có bình luận nói rằng những bằng chứng này thực ra đã có từ lâu, chỉ là trước đây bị ém nhẹm, chưa thành bão, gần đây do phim mới của Ngô Niệm hot quá nên mới bị bới móc triệt để, mà ngay cả bộ phim này cũng là do cô ấy dùng thủ đoạn cướp được từ tay sao nữ khác.

Bình luận toàn tiếng vỗ tay khen hay, đều bảo quả báo nhãn tiền.

Ngôi sao thời nay sợ nhất là sụp đổ hình tượng, nhưng định nghĩa sụp đổ cụ thể là gì thì không có giới hạn, có người từ cõi chết trở về, có người từ đó chìm nghỉm.

Người quản lý của Ngô Niệm đăng Weibo nói Ngô Niệm mất tích, lo cô ấy xảy ra chuyện, nhưng điều này chẳng kiếm được chút đồng cảm nào từ cư dân mạng, ai cũng bảo cô ấy đang diễn, đang làm màu để tranh thủ sự thương hại, Ngô Niệm lại một lần nữa bị chửi lên hot search.

Lần này từ khóa là Ngô Niệm cút khỏi làng giải trí!

Chữ nghĩa đôi khi thật đáng sợ, những con chữ tách ra thì bình thường, nhưng ghép lại với nhau lại như dao kiếm sắc bén nhất thế gian, chỉ hận không thể xuyên qua màn hình g**t ch*t người ta.

Kim Chiêu nhắn tin cho Ngô Niệm, Ngô Niệm không trả lời; gọi điện thoại, Ngô Niệm cũng không nghe máy.

Nửa năm qua vẫn luôn như vậy, không thể nói là cắt đứt liên lạc hoàn toàn với Ngô Niệm, nhưng tin nhắn cô ấy trả lời rất tùy hứng. Còn lần này thì bặt vô âm tín.

Trên mạng có người bảo cô ấy ra nước ngoài rồi, có người bảo cô ấy đang bận tìm kim chủ để lật ngược tình thế.

Mùng Bảy Tết, nhiều cửa hàng mở cửa trở lại, Kim Chiêu đến quán bar Ngã Ba Đường nơi Ngô Niệm từng hát.

Chủ quán bar sau bao năm đã đổi người, nhưng tên quán vẫn không đổi, nó nằm ở ngã ba đường nên vẫn gọi là Ngã Ba Đường.

Ông chủ mới có nghe nói về Ngô Niệm nhưng không quen cô ấy.

Ngô Niệm chưa từng đến đó.

Kim Chiêu lại về khu tập thể cũ nơi họ sống thời niên thiếu. Hơn mười năm trôi qua, khu tập thể càng cũ kỹ hơn, nhưng xuất hiện nhiều gương mặt mới, là những người mới chuyển đến trong mười năm qua. Chiếc ghế dài ở sân chung vẫn còn đó, chiếc ghế mà năm xưa cô từng ngồi khóc một mình. Ở đó, Kim Chiêu nhìn thấy một người phụ nữ đeo khẩu trang kính râm đang phơi nắng.

Kim Chiêu đi tới ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

Ngô Niệm không quay đầu lại, như thể không phát hiện ra bên cạnh có thêm người. Cô ấy vẫn lặng lẽ nhìn về phía trước, tầm mắt dừng lại ở tòa nhà chung cư có bức tường ngoài cũ kỹ, năm xưa cô ấy từng sống ở đó, năm 20 tuổi vì trả nợ đã bán nhà đi, giờ nơi đây đã không còn là nhà của cô ấy nữa.

Mấy năm nay cô ấy chuyển chỗ ở liên tục, từng ở nhà thuê chung, cũng từng bị chủ nhà đuổi đi. Hai năm nay đổi đời, cô ấy lập tức mua nhà mới, vị trí đẹp, khu cao cấp, giá đắt đỏ. Nhưng lạ thay, mỗi khi đêm về, cô ấy chưa bao giờ mơ thấy căn nhà mới đắt tiền của mình, mỗi khung hình trong mơ vẫn diễn ra ở đây, ở khu tập thể cũ kỹ này, nơi cô ấy lớn lên.

“Không ngờ cuối cùng người ở bên cạnh chị vẫn chỉ có em.” Hồi lâu sau, cô ấy cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng vẫn không quay đầu lại.

Kim Chiêu quay sang nhìn cô ấy: “Vậy nên đám cưới em năm ngoái, chị không chịu xuất hiện là vì sợ paparazzi theo dõi chị sẽ để ý đến em, làm liên lụy em sao?”

“Chắc thế, hoặc cũng không phải.” Ngô Niệm quay đầu, qua lớp kính râm nhìn cô, “Có lẽ chị chỉ sợ mình sẽ không kìm được mà cầu xin em giúp đỡ, và em lại tình cờ từ chối chị. Những thứ quý giá chị có được trong đời này ít ỏi lắm, chị không muốn đặt một dấu chấm hết khó coi cho tình bạn duy nhất thời niên thiếu.”

Kim Chiêu: “Sẽ không đâu.”

“Giờ thì không thế nữa rồi.” Khóe môi Ngô Niệm cong lên, im lặng vài giây, cô ấy nói, “Chị quyết định giải nghệ.”

Kim Chiêu: “Giải nghệ?”

Ngô Niệm: “Ừ, chị cũng nghĩ thông rồi, làng giải trí là nơi tạo ra thần tượng, không hợp với kẻ đầy bùn nhơ như chị. Em không cần an ủi chị, chị là người thế nào chị tự biết rõ nhất. Cũng may hai năm nay chị không lăn lộn uổng công, dù không làm nữa thì vẫn còn chút vốn liếng.”

Kim Chiêu gật đầu: “Thế chị định làm gì?”

Ngô Niệm: “Không biết nữa, mở tiệm hoa đi.”

“Mở tiệm hoa hay đấy.” Kim Chiêu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Ngô Niệm, dù đeo kính râm và khẩu trang cũng khó giấu được nét đẹp sắc sảo, “Rất hợp với chị.”

Khóe miệng Ngô Niệm dưới lớp khẩu trang cong lên: “Nói ra có thể em không tin, nhưng sự việc đi đến nước này, chị lại cảm thấy nhẹ nhõm. Em đừng hiểu lầm, chị chưa bao giờ thấy mình không xứng làm minh tinh lớn cả. Chị đẹp thế này, biết tranh biết giành thế này, đạp thế nào cũng không chết, dựa vào đâu mà chị không được nổi tiếng? Chẳng qua là vận đen thôi, không nổi tiếp được nữa. Nhưng chị vẫn thấy đời này đáng giá, biết tại sao không? Chị từng đọc được một câu rằng có người leo l*n đ*nh núi rất giỏi, có người từ vực sâu bò lên mặt đất, cũng giỏi không kém.”

Cô ấy nhìn Kim Chiêu: “Linh Linh à, bao nhiêu năm qua, ít nhất chị cũng đã dựa vào nỗ lực của chính mình để bò lại lên mặt đất rồi.”

Trước Tiếp