Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thứ Bảy, Mạnh Ngôn Khê đến Cambridge, sáng sớm thứ Hai lại bay về. Vượt qua quãng đường hai vạn cây số chỉ để ở bên Kim Chiêu một cuối tuần.
Hành động này khiến Kim Chiêu bỗng có ảo giác họ vẫn đang trong giai đoạn hẹn hò cuồng nhiệt, dù con trai đã biết cãi nhau tay đôi với bố rồi. Đêm trước ngày Mạnh Ngôn Khê rời đi, Kim Chiêu mơ thấy thời cấp ba của họ.
Năm lớp 11 tuy ngắn ngủi nhưng khắc cốt ghi tâm, vậy mà bấy lâu nay cô rất ít khi mơ thấy. Có lẽ vì cứ mải miết chạy đua với thời gian, không ngừng tiến về phía trước nên trong tiềm thức cô không muốn quay đầu nhìn lại.
Quá khứ đôi khi cũng bào mòn dũng khí để người ta bắt đầu lại.
Trong mơ cô vẫn là thiếu nữ mười bảy tuổi giữa mùa hè rực rỡ, cô gái ấy không biết sau này sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện, chỉ một lòng học hành, rồi lén lút thích một người, cứ thế bình yên mà sâu đậm trải qua hết những năm tháng cấp ba.
Giấc mơ chân thực và tinh tế đến từng chi tiết, đẹp đến nỗi cô không nỡ tỉnh lại.
Cuối cùng bị Mạnh Ngôn Khê dùng hành động thực tế đánh thức.
Mạnh Ngôn Khê sắp phải về, rõ ràng anh rất không nỡ, nên càng ra sức biến sự quyến luyến thành hành động kịch liệt.
Kim Chiêu bị đánh thức trong kh*** c*m.
Vừa tỉnh dậy đã ở trong tư thế đầy k*ch th*ch, Kim Chiêu vừa thoát khỏi giấc mơ nên đón nhận mọi thứ rất tự nhiên, chỉ có ánh mắt vẫn còn mơ màng, nửa tỉnh nửa mê nhìn anh.
Trên làn da người đàn ông lấm tấm mồ hôi, cơ bắp căng ra rồi thả lỏng theo từng nhịp chuyển động mạnh mẽ, mỗi lần siết lại rắn chắc như đá cuội, đầy gợi cảm. Khi thả lỏng lại như đang tích tụ sức mạnh cho cú thúc tiếp theo. Suốt quá trình đó, đôi mắt đen thẫm của anh dán chặt vào cô, tóc mái lòa xòa trước trán cũng ướt đẫm mồ hôi.
Kim Chiêu cũng mê đắm nhìn anh, ngón tay v**t v* vầng trán lấm tấm mồ hôi của anh.
Anh nắm lấy tay cô, lòng bàn tay nóng hổi bao bọc lấy tay cô, đưa lên môi hôn.
“Em cũng yêu anh.” Cô bỗng mỉm cười, khàn giọng nói.
Mạnh Ngôn Khê nhướng mày.
Tâm tư anh vốn nhạy bén, nhìn bộ dạng mơ màng của Kim Chiêu là biết cô tưởng mình đang nằm mơ.
Điều này khiến anh vô cùng bất ngờ và vui sướng, bởi trước giờ toàn là anh đơn phương mơ mộng kiểu này thôi. Không ngờ Kim Chiêu cũng mơ thấy anh, anh càng thêm phấn khích.
“Đồ lừa đảo, còn bảo chưa từng mơ thấy anh.” Anh hôn lên ngón tay cô, rồi cúi xuống hôn môi cô.
Kim Chiêu không nghe rõ anh nói gì, đuôi mắt ướt át, giọng nhỏ nhẹ hỏi: “Gì cơ anh?”
Anh cười khẩy, cố tình hỏi: “3000 vạn của em đâu rồi?”
Không hẳn là ghen, nhưng cũng hơi chua một tí. Dù sao anh cũng phải xếp hàng dài dằng dặc mới chen chân được vào những giấc mơ làm giàu của cô, thành công “lên ngôi chính thất”.
“3000 vạn gì?” Nhắc đến tiền, ánh mắt Kim Chiêu có chút tỉnh táo hơn, nhưng vẫn còn lờ đờ, “Chẳng phải chỉ có 100 vạn thôi sao?”
Mạnh Ngôn Khê: “…”
Hiểu rồi, anh tuy đã “lên ngôi” nhưng vẫn chưa đá được giấc mơ làm giàu ra khỏi vị trí độc tôn, cùng lắm là ngang hàng thôi.
“100 vạn gì?” Anh cắn nhẹ môi dưới cô, vừa giận vừa yêu dáng vẻ này của cô.
Nhịp điệu hông càng nhanh, càng sâu hơn.
Kim Chiêu cắn môi, cổ họng bật ra tiếng r*n r* khe khẽ. Một lúc sau mới ngây thơ đáp: “Thủ khoa đại học ấy, trường thưởng cho 100 vạn, anh cũng có mà?”
Mạnh Ngôn Khê: “Anh cũng có á?”
Kim Chiêu: “Đúng rồi, điểm của chúng ta bằng nhau, đều là 758 điểm, đều là thủ khoa, trường phát cho mỗi người 100 vạn.”
Mạnh Ngôn Khê: “…”
Giờ anh biết rồi, vợ anh yêu anh thật lòng đấy, đến giấc mơ làm giàu cũng không quên chia phần cho anh.
Mạnh Ngôn Khê: “Anh cảm ơn em nhé.”
“Hả?” Đèn trần lắc lư, Kim Chiêu ngơ ngác hỏi, “Sao lại cảm ơn em?”
Mạnh Ngôn Khê không nói nữa, chỉ cắm cúi “làm việc”.
Kim Chiêu không còn lý trí để suy nghĩ nữa, nhưng đồng thời cũng dần tỉnh táo lại. Dù sao k*ch th*ch thể xác mãnh liệt như vậy, giấc mơ và thực tế khác biệt quá lớn.
Cảm giác xấu hổ chỉ ập đến khi cơn sóng tình đã lắng xuống.
Mạnh Ngôn Khê chuẩn bị về, vào phòng tắm tắm rửa. Tiếng nước chảy rào rào vọng qua cánh cửa, Kim Chiêu lặng lẽ kéo chăn trùm kín đầu, lăn một vòng trên giường trong tuyệt vọng.
Mất mặt quá đi mất!
Sao lỡ miệng khai hết chuyện trong mơ với Mạnh Ngôn Khê thế này?
100 vạn thì chẳng là gì, Mạnh Ngôn Khê chắc chai lì với mấy con số rồi, nhưng mơ mình là thủ khoa đại học thì xấu hổ lắm, mà xấu hổ hơn nữa là cô lại đi kể với thủ khoa hàng thật giá thật.
Kim Chiêu: Không còn gì luyến tiếc.
Mạnh Ngôn Khê tắm rất nhanh, một lúc sau bước ra, thấy Kim Chiêu quấn mình như con nhộng trên giường, cười khẩy: “Anh sắp về rồi, không nhìn anh thêm cái nào à?”
Kim Chiêu: “…”
Đồ xấu xa, có gì mà nhìn? Vừa nãy còn cố tình gài bẫy cô.
“Anh không về cũng được mà.” Cô trùm chăn kín mít, giọng hờn dỗi vọng ra.
Tay Mạnh Ngôn Khê đang mặc quần khựng lại, nhướng mày: “Là em nói đấy nhé.”
Giây tiếp theo, một lực mạnh mẽ hất tung chăn ra, người đàn ông chui tọt vào, đè lên người cô khít khao.
Giường lớn êm ái, đệm lún xuống đầy ám muội. Ánh đèn vàng xuyên qua lớp chăn lông ngỗng mỏng nhẹ, rải xuống không gian chật hẹp thứ ánh sáng mờ ảo.
Kim Chiêu tròn mắt kinh ngạc, không hiểu sao anh chui vào nhanh thế, lại còn đè chuẩn xác lên người cô. Cô mở to mắt nhìn anh chằm chằm.
Mạnh Ngôn Khê: “Anh cũng muốn thử cảm giác quân vương không màng triều chính xem sao.”
Kim Chiêu cạn lời hai giây, thành thật nói: “Nói cứ như trước đây anh chưa từng thử bao giờ ấy.”
“Có à?” Có người mặt dày vô sỉ, vẻ mặt nghiêm túc y hệt lúc nói dối cô là chưa từng đọc bức thư tình đưa nhầm năm xưa.
Kim Chiêu: “Có.”
“Anh không nhớ.” Mạnh Ngôn Khê cúi đầu hôn cô, “Giờ em giúp anh nhớ lại đi.”
Kim Chiêu cười né tránh, đôi chim uyên ương đùa giỡn trong chăn, lăn qua lăn lại trên giường.
Trên giường có một mảng ướt đẫm, Kim Chiêu muốn tránh chỗ đó ra, kết quả lăn mạnh quá suýt rơi xuống đất. Mạnh Ngôn Khê vươn tay dài vớt cô lại.
Anh nằm xuống giường, đặt cô nằm lên người mình, hai tay vòng qua ôm lấy cô.
Kim Chiêu rúc vào lòng anh, hai người ăn ý dừng lại, lặng nghe nhịp tim của nhau.
Một lúc sau, Mạnh Ngôn Khê lên tiếng: “Linh Linh, kể tiếp giấc mơ thủ khoa của em đi.”
Kim Chiêu: “…”
Đúng là người đàn ông hoàn hảo, tiếc là mọc thêm cái miệng.
“Chẳng có gì để kể cả.” Kim Chiêu ỉu xìu, phần mất mặt nhất bị anh biết tỏng rồi còn đâu.
Mạnh Ngôn Khê cười, hỏi: “Sau đó thì sao? Thủ khoa rồi sao nữa?”
Kim Chiêu: “Không có sau đó.”
Mạnh Ngôn Khê không tin: “Không có sau đó thì sao chúng ta ngủ chung giường được?”
Kim Chiêu cạn lời, tê liệt nhắc nhở anh: “Đôi khi thực tế và giấc mơ ảnh hưởng lẫn nhau mà anh.”
Cái này Mạnh Ngôn Khê đồng ý, gật đầu: “Vậy nên em mơ thấy chúng ta l*m t*nh là vì thực tế anh đang…”
Kim Chiêu không còn chút niềm tin nào vào cái miệng của người này nữa, trước khi anh thốt ra mấy từ hổ báo cáo chồn, cô nhanh tay bịt miệng anh lại.
Mạnh Ngôn Khê nằm dưới thân cô, mỉm cười nhìn cô, còn chớp mắt vừa gian xảo vừa vô tội.
“Được rồi, không nói chuyện đó nữa.” Anh hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô.
Lòng bàn tay bất ngờ bị đôi môi ấm nóng chạm vào, tim cô vẫn rung động như thuở thiếu thời.
Kim Chiêu rụt tay về.
Mạnh Ngôn Khê hỏi tiếp: “Thế anh có đưa 100 vạn của anh cho em không?”
Kim Chiêu ngạc nhiên: “Sao anh lại đưa cho em? Đó là vinh dự của anh mà.”
Mạnh Ngôn Khê cười trầm thấp: “Mạnh phu nhân, giấc mơ này không đạt yêu cầu, mơ lại đi.”
Kim Chiêu: “…”
Sao anh cứ có nhiều ý kiến kỳ quặc với giấc mơ của cô thế nhỉ?
Ban đầu thì bất mãn vì cô toàn mơ thấy tiền, giờ lại bất mãn vì cô làm giàu chưa đủ điên rồ à?
Mạnh Ngôn Khê im lặng ôm cô, một lát sau, khẽ hôn lên tóc cô: “Giá như hồi đó chúng ta không chia xa thì tốt biết mấy, giá như chúng ta cứ bên nhau mãi thì tốt biết mấy.”
Tim Kim Chiêu bỗng đau nhói.
Nếu như không chia xa, nếu như cứ bên nhau mãi… Những năm qua, Mạnh Ngôn Khê có luôn dằn vặt với giả thiết này không? Rõ ràng anh luôn là người quyết đoán, chưa bao giờ nói “giá như”.
Kim Chiêu ôm chặt eo anh, thì thầm: “Sau này chúng ta sẽ có rất nhiều, rất nhiều cái chín năm nữa.”
Mạnh Ngôn Khê hôn lên trán cô: “Ừ, sau này chúng ta sẽ có rất nhiều cái chín năm nữa.”
“Hơn nữa.” Kim Chiêu nghĩ một chút rồi nói thực tế, “Kể cả năm đó chúng ta không chia tay, sau này biết đâu vẫn phải yêu xa.”
Mạnh Ngôn Khê: “Không thể nào.”
Kim Chiêu ngạc nhiên: “Sao anh khẳng định chắc nịch thế?”
Mạnh Ngôn Khê mặt dày đáp: “Anh có niềm tin vào khả năng hành động của mình. Nếu năm đó chúng ta bên nhau, chắc chắn sẽ không xa nhau đâu.”
Kim Chiêu hơi toát mồ hôi hột, nhưng vẫn thành thật nói: “Theo giấc mơ của em, nếu em thực sự là thủ khoa, em nhất định sẽ học Thanh Hoa Bắc Đại, hoặc đi du học trường top.”
“Anh sẽ đi cùng em.” Mạnh Ngôn Khê nhắc nhở, “Anh cũng là thủ khoa, trường em đỗ được thì anh cũng đỗ được.”
Kim Chiêu: “Không đâu, anh từng bảo trước khi em gái anh mười tám tuổi, anh sẽ không rời Tuế Nghi, nên chúng ta vẫn sẽ yêu xa thôi.”
“Không.” Mạnh Ngôn Khê quyết định ngay tại chỗ, “Anh có thể chuyển trường cho Mạnh Trục Khê đi cùng.”
Kim Chiêu: “…”
Mạnh Trục Khê: Trời sập rồi.
Hôm nay Cambridge lại mưa, tiếc là mưa nhỏ, gió cũng không lớn, chẳng giữ chân được người.
Tài xế che ô cho Mạnh Ngôn Khê, chiếc ô đen lớn của Rolls-Royce đường nét mượt mà vững chãi. Mạnh Ngôn Khê bỗng quay đầu lại, dùng ánh mắt ngăn Kim Chiêu đang định chạy theo: “Đừng ra đây, ướt bây giờ.”
Kim Chiêu khựng lại, nhưng giây sau vẫn lao tới, nhào vào lòng anh, hai tay ôm chặt cổ anh.
Mạnh Ngôn Khê cười ôm cô vào lòng, nghiêng đầu hôn lên tóc cô, bất lực nói: “Sao không nghe lời thế hả?”
Kim Chiêu: “Em nghe lời mà.”
Mạnh Ngôn Khê: “?”
Kim Chiêu ôm chặt cổ anh, đu cả người lên người anh, quyến luyến nói: “Em nghe thấy tiếng lòng anh bảo anh muốn em chạy tới.”
Trước khi Mạnh Ngôn Khê lên máy bay, điện thoại Kim Chiêu nhận được một tin nhắn.
Mạnh Ngôn Khê chuyển vào tài khoản cô 100 vạn tệ.
Kim Chiêu sốc toàn tập, gửi cho Mạnh Ngôn Khê một dấu chấm hỏi: [?]
Mạnh Ngôn Khê gửi lại tin nhắn thoại bốn chữ: “Đã hứa với em rồi.”
Kim Chiêu tưởng anh nói chuyện trong mơ, thật thà giải thích: “Không có đâu, em đời nào mơ thấy anh đưa vinh dự của mình cho em chứ.”
“Không phải.” Mạnh Ngôn Khê cười nói, “Là hứa với em từ trước rồi, mơ thấy anh một lần thưởng 100 vạn. Mạnh phu nhân, cố gắng phát huy nhé.”
Mạnh phu nhân nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, há hốc mồm.
Tiền của Mạnh Ngôn Khê cũng dễ kiếm quá đi mất!
Đồng thời cô cũng nhận ra một sự thật phũ phàng rằng, kể cả hồi cấp ba họ có yêu nhau thật thì cô cũng chẳng đỗ thủ khoa nổi. Vì với cái tính mê tiền của mình, chắc cô chỉ mải mê nghĩ cách kiếm tiền từ Mạnh Ngôn Khê thôi, tâm trí đâu mà học hành thi cử nữa.
Hôm Mạnh Ngôn Khê về Tuế Nghi, Kim Chiêu rất nhớ nhung, còn Cục Bột Nhỏ thì rất thất vọng.
Bé con tung hết chiêu trò trêu chọc cô ruột suốt hai ngày, làm cô nàng cười như nắc nẻ, kết quả chưa đợi được cô nàng đưa đi đoàn tụ với bố mẹ thì bố đã về rồi.
Mạnh Ngôn Khê cứ tưởng con trai nhớ mình lắm, nóng lòng muốn ôm mình. Ai ngờ Cục Bột Nhỏ nằm trong lòng cô, mặt lạnh tanh, mắt đảo như bi ve nhìn ra sau lưng anh tìm kiếm, sau khi không thấy bóng dáng người mẹ thân yêu đâu, cuối cùng không chấp nhận nổi sự thật phũ phàng, quay ngoắt đầu đi.
Không khí bỗng chốc im lặng.
Mạnh Ngôn Khê: “?”
Giây sau, Mạnh Trục Khê phá lên cười hả hê: “Hahaha! Không ngờ chứ gì Mạnh Ngôn Khê, cũng có ngày anh bị hắt hủi thế này!”
Mạnh Ngôn Khê: “…”
Cục Bột Nhỏ chỉ là nhớ mẹ thôi.
Người ta bảo trẻ con mau quên, trong lòng Mạnh Ngôn Khê cũng mâu thuẫn lắm. Vừa sợ Cục Bột Nhỏ quên Kim Chiêu, đến lúc cô nghỉ về con lại không theo thì cô buồn, nên ngày nào anh cũng bế con gọi video cho cô; lại vừa sợ Cục Bột Nhỏ nhớ dai quá, ngày nào cũng nhớ mẹ thì tội nghiệp.
Sau đó anh suy nghĩ nghiêm túc, ngồi đối diện với con trai, hai cha con có một cuộc đối thoại thẳng thắn: “Tháng sau mẹ được nghỉ lễ Giáng sinh, có một tháng rưỡi. Mẹ sẽ ở nhà với chúng ta qua Tết Dương lịch và Tết Âm lịch, đến tháng Hai mới sang Cambridge. Lần sau bố sang thăm mẹ sẽ đưa Cục Bột Nhỏ đi cùng, được không?”
Bé con nhìn bố bằng đôi mắt đen láy như nho, không biết là không hiểu hay đang nghi ngờ nhân phẩm ông bố này.
Mạnh Ngôn Khê giơ ba ngón tay lên thề thốt: “Bố hứa lần sau nhất định đưa Cục Bột Nhỏ đi cùng, cả nhà ba người mình đoàn tụ, chịu không nào?”
Cục Bột Nhỏ nhìn ngón tay anh. Rõ ràng là một cục bột nếp lùn tịt ngồi trên thảm, so với ông bố to lớn cũng đang ngồi bệt xuống thì bé xíu, nhưng ánh mắt nhìn bố lại đầy vẻ soi xét, cái miệng nhỏ mím chặt nghiêm túc, chẳng biết cái đầu nhỏ đang nghĩ gì.
Bỗng nhiên bé con nhoẻn miệng cười toe toét, lộ ra phần lợi non nớt với hai chiếc răng trắng xinh mới nhú.
Nụ cười trẻ thơ chữa lành tất cả, kể cả người đàn ông sắt đá nhiều mưu mô như Mạnh Ngôn Khê. Thấy con trai đang nghiêm túc bỗng cười, nụ cười giống hệt Kim Chiêu, anh cũng cười theo, bế bổng con lên, hôn mạnh hai cái vào má con, nói chuyện ngốc nghếch: “Được rồi, nhất ngôn cửu đỉnh nhé.”
Cục Bột Nhỏ cười khanh khách.
Hai cha con cùng đếm từng ngày đợi Kim Chiêu được nghỉ.
Không biết có phải có mong ắt có ứng hay không, mà đầu tháng 12, trong buổi gọi video, Kim Chiêu bỗng thông báo một tin vui: “Chắc em có thể về sớm vài ngày đấy.”
Lúc đó Mạnh Ngôn Khê đang ngồi trên thảm cạnh giường, Cục Bột Nhỏ ngồi trên giường chơi đồ chơi.
Bé con vừa tắm xong, thơm tho mềm mại, không mặc quần áo ngoài mà chỉ mặc bộ body chip cotton mỏng. Mạnh Ngôn Khê đặt con vào trong lớp chăn lông ngỗng bồng bềnh, bé con nhỏ xíu ngồi trước gối đầu trông như cục bột nếp hồng hào, làm chiếc giường rộng 2 mét trông càng thêm mênh mông.
Vừa chơi đồ chơi, vừa vểnh tai nghe bố mẹ nói chuyện. Chẳng cần biết có hiểu hay không, cứ phải đóng góp giá trị cảm xúc cái đã.
Nghe Kim Chiêu bảo có thể về sớm vài ngày, mắt Mạnh Ngôn Khê sáng rực lên, hỏi ngay: “Sớm mấy ngày?”
“Chắc ba ngày.” Kim Chiêu nói, “Ngày 18 tháng 12, khoa Ngoại ngữ Đại học Tuế Nghi tổ chức một diễn đàn học thuật quy mô toàn quốc, mời rất nhiều chuyên gia trong và ngoài nước, Viện trưởng Vương Thức An cũng mời em làm báo cáo chuyên đề. Vốn dĩ 20 tháng 12 em mới được nghỉ Giáng sinh, tiện thể về sớm vài ngày luôn.”
Mạnh Ngôn Khê nghe tin này tim đập thình thịch, bỗng nghe thấy con trai sau lưng hét lên “a a ô ô”.
Bé con không biết là nghe hiểu mẹ sắp về hay thấy bố mẹ vui nên vui lây, chủ trương phối hợp là chính, bỗng ném đồ chơi đi, tay chân múa may quay cuồng.
Bé con mười tháng tuổi khua khoắng chân tay tròn lẳn, đầu cũng tròn vo, bàn tay múp míp vỗ vỗ lên chăn phát ra tiếng pộp pộp. Miệng cười toe toét, lộ ra hai chiếc răng sữa mới nhú.
Như thế vẫn chưa đủ thể hiện sự phấn khích, chân tay bé bỗng cùng dùng lực, đạp tung chăn ra, bò nhanh về phía màn hình có Kim Chiêu.
Mạnh Ngôn Khê buồn cười đứng dậy bế con.
“Con vui cái gì chứ? Mẹ về sớm cũng là để làm việc, liên quan gì đến con?” Ai kia trong lòng sướng nở hoa mà miệng vẫn cứ thích chọc ngoáy.
Cục Bột Nhỏ phớt lờ bố, vẫn múa may quay cuồng trong lòng anh, nhìn chằm chằm hình ảnh Kim Chiêu trên máy chiếu, miệng liên tục gọi “ma ma”.
Vốn dĩ bé đã tròn trịa đáng yêu, lại trắng trẻo hay cười, Kim Chiêu tan chảy cả tim, chỉ thấy cục bột nếp nhà mình đúng là đứa trẻ đến báo ân. Bé chưa bao giờ mang lại phiền não gì cho cô, chỉ toàn là hạnh phúc và niềm vui.
“Mẹ cũng nhớ con lắm, mẹ sắp về rồi.” Kim Chiêu dịu dàng nói, chỉ muốn xuyên qua màn hình hôn con một cái.
Cục Bột Nhỏ bi bô đáp lại, miệng cười toe toét với mẹ suốt.
Hai mẹ con đang tình cảm thắm thiết qua màn hình, Mạnh Ngôn Khê bỗng hỏi: “Vương Thức An, có phải ông già tính tình cũng được đấy không?”
Kim Chiêu: “?”
Không phải chứ Mạnh tổng, anh lật mặt nhanh thế à?
Kim Chiêu buồn cười nói: “Đúng rồi, là Viện trưởng khoa Ngoại ngữ Đại học Tuế Nghi, người mà anh bảo con trai ông ấy là trò cười ấy.”
Mạnh Ngôn Khê mặt tỉnh bơ gật đầu: “Thì đúng là con trai ông ấy kéo chân ông ấy mà.”
Kim Chiêu: “…”
Nói ra thì buồn cười, anh thậm chí còn chưa gặp con trai Viện trưởng Vương bao giờ.
Mạnh Ngôn Khê làm việc luôn cẩn thận chu đáo, lại hỏi ngay: “Tổ chức ở đâu? Tuế Nghi à?”
Câu này làm khó Kim Chiêu.
“Chưa chốt, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị. Viện trưởng Vương chỉ bảo muốn mời em làm báo cáo chuyên đề, em nhận lời rồi. Diễn đàn học thuật kiểu này thường tổ chức trong trường đại học đăng cai, nhưng cũng không chắc chắn. Quy mô diễn đàn này nghe có vẻ lớn, hơi giống hội nghị thường niên, không chỉ mời chuyên gia học giả mà còn mời cả lãnh đạo thành phố Tuế Nghi, lại do Hiệu trưởng Đại học Tuế Nghi chủ trì. Nếu thế thì chưa chắc đã tổ chức trong trường, khách sạn hoặc điểm du lịch nào đó cũng có khả năng.”
Mạnh Ngôn Khê gật đầu, xác nhận lại: “Lãnh đạo thành phố Tuế Nghi dự, thì dù là điểm du lịch cũng phải là điểm du lịch ở Tuế Nghi, đúng không?”
Nhìn ra rồi, Mạnh tổng thực sự rất quan tâm đến địa điểm.
Kim Chiêu buồn cười nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh, cố tình hỏi: “Nhỡ không phải thì anh có thất vọng không?”
Mạnh Ngôn Khê và cục bột nếp trong lòng anh, hai cha con cùng nhìn cô với ánh mắt vô hồn.
Hai khuôn mặt giống nhau như đúc, im lặng như tờ, như đang lên án trái tim sắt đá của cô. Biết rõ người ta quan tâm mà còn lôi ra đùa.
Kim Chiêu thấy lương tâm cắn rứt, nhận sai ngay lập tức: “Được rồi, em xin lỗi.”
Kim Chiêu tưởng Mạnh Ngôn Khê chỉ quan tâm thế thôi, không ngờ sang tuần sau, cô nhận được lịch trình từ Viện trưởng Vương.
Diễn đàn học thuật kéo dài hai ngày, 18 tháng 12 là lễ khai mạc và báo cáo chuyên đề, 19 tháng 12 là tọa đàm bàn tròn, địa điểm cuối cùng chốt ở Lộc Khê Biệt Viện.
Địa điểm này khiến Kim Chiêu rất ngạc nhiên. Lộc Khê luôn đi theo hướng cao cấp, kén khách, mỗi ngày chỉ phục vụ giới hạn 30 bàn, nhắm đúng vào nhóm khách hàng thượng lưu thích sự riêng tư. Còn hoạt động quy mô lớn như hội nghị thường niên thế này, ngoài chuyên gia học giả còn có phóng viên báo chí và nhân viên phục vụ, người chắc chắn sẽ rất đông, e là trải nghiệm sẽ không tốt lắm đối với tệp khách hàng vốn có của Lộc Khê. Quan trọng hơn là, kinh phí của trường thường rất hạn hẹp, chắc chắn không chi trả nổi mức giá của Lộc Khê.
Viện trưởng Vương hỏi cô có vấn đề gì không.
Kim Chiêu thì có vấn đề gì chứ? Được giao lưu với các chuyên gia hàng đầu trong và ngoài nước là cơ hội mà nhiều người trong nghề mơ ước, cô đã xin nghỉ phép từ lâu rồi.
“Em không có vấn đề gì ạ.” Kim Chiêu nói khéo, “Chỉ là không ngờ lại tổ chức ở Lộc Khê.”
Viện trưởng Vương cười nói: “Tôi cũng không ngờ, với chút kinh phí ít ỏi của chúng tôi sao thuê nổi Lộc Khê. Là Mạnh Ngôn Khê tình cờ nghe Hiệu trưởng nhắc đến nên chủ động tài trợ địa điểm. Hiệu trưởng ngại quá, Mạnh Ngôn Khê còn bảo uống nước nhớ nguồn, đóng góp cho trường cũ là việc nên làm.”
Kim Chiêu cảm thấy hai chữ “tình cờ” nghe nó cứ sai sai thế nào ấy.
Rõ ràng tuần trước Mạnh Ngôn Khê nghe chính mồm cô nói, tình cờ cái nỗi gì?
Tối gọi video, Kim Chiêu gửi lịch trình diễn đàn cho Mạnh Ngôn Khê.
Mạnh Ngôn Khê giả vờ xem qua, phán: “Tin tốt, em không phải đi tỉnh khác rồi.”
Kim Chiêu nhìn Mạnh Ngôn Khê diễn sâu, bỗng nhớ lại mấy trò mèo anh làm hồi cấp ba.
Cô buồn cười hỏi: “Cái diễn đàn này chỉ giúp em về sớm ba ngày thôi, có ba ngày thôi mà, anh có cần tốn công tốn sức thế không?”
Mạnh Ngôn Khê nhướng mày, đính chính: “Anh không phải tốn công tốn sức vì ba ngày, anh đang tốn công tốn sức vì sự đoàn tụ của gia đình chúng ta.”
Tim Kim Chiêu khẽ rung động.
Biểu cảm của anh thậm chí còn chẳng nghiêm túc lắm, nhưng chính thần thái và giọng điệu lơ đãng như thế lại càng khiến tim cô loạn nhịp.
“Cho nên…” Mạnh Ngôn Khê lại kiêu ngạo nói, “Lần sau, cô giáo Linh Linh à, nếu em có mơ giấc mơ thủ khoa đó nữa, làm ơn mơ thấy anh chuyển trường cho Mạnh Trục Khê đi cùng nhé. Anh không muốn yêu xa đâu, trong mơ cũng không được.”
Kim Chiêu: “…”
Haizz, yêu xa hành xác, Mạnh Ngôn Khê hành người.
Lễ khai mạc hội nghị học thuật bắt đầu lúc chín giờ sáng ngày 18 tháng 12. Kim Chiêu vốn đặt vé ngày 16, định ngày 17 đến Tuế Nghi, hôm sau tham dự hội nghị, nhưng gần cuối kỳ bên Cambridge nhiều việc, cô có việc đột xuất nên đành đổi vé, lùi lại một ngày, xuống máy bay là đến thẳng Lộc Khê.
Lễ khai mạc có lãnh đạo thành phố và Hiệu trưởng Đại học Tuế Nghi phát biểu, dù sao cũng tổ chức ở Lộc Khê, Mạnh Ngôn Khê không thể vắng mặt, bèn sắp xếp Trang Dữ đi đón Kim Chiêu. Anh ngồi ở hàng ghế đầu, lãnh đạo và Hiệu trưởng lần lượt phát biểu, sau đó mọi người ra ngoài chụp ảnh lưu niệm trước cảnh quan sân vườn của Lộc Khê.
Chụp ảnh xong quay lại hội trường, tiếp tục phần báo cáo chuyên đề.
Mạnh Ngôn Khê vốn đang đi cạnh lãnh đạo thành phố, Kim Chiêu nhắn tin báo đã hạ cánh, anh nghiêng đầu nói nhỏ với lãnh đạo một câu rồi quay người đi gọi điện thoại.
Xác nhận Trang Cùng đã đón được cô, tảng đá trong lòng Mạnh Ngôn Khê mới được trút bỏ.
Dòng người quay lại hội trường di chuyển chậm chạp, nhiều người dừng lại chụp ảnh. Cảnh quan Lộc Khê mang đậm phong cách Trung Hoa, tường trắng ngói xanh, hòn non bộ hồ nước, mỗi bước chân là một cảnh đẹp. Đặc biệt là các khách mời nước ngoài, hiếm thấy vườn tược kiểu Trung Hoa nên tụ tập tốp năm tốp ba chụp ảnh.
Khi Mạnh Ngôn Khê đi ngang qua một người phụ nữ da trắng, anh nghe thấy bà đang hỏi phiên dịch viên đi cùng bằng tiếng Anh về học giả sẽ phát biểu báo cáo chuyên đề tiếp theo.
Phiên dịch viên là một cô gái trẻ, trả lời bằng tiếng Anh: “Three scholars are going to deliver keynote speeches this morning.” (Sáng nay có tổng cộng ba học giả trình bày báo cáo chuyên đề.)
Người phụ nữ da trắng hỏi: “Ok, then which slot is Jin Zhao in?” (Được rồi, vậy Kim Chiêu ở vị trí thứ mấy?)
Nghe thấy tên Kim Chiêu, Mạnh Ngôn Khê bước chậm lại.
“You know Jin Zhao?” (Bà biết Kim Chiêu sao?)
Phiên dịch viên hơi ngạc nhiên hỏi: “No offense, I mean she’s really young compared to other scholars present today.” (Không có ý gì đâu ạ, ý tôi là cô ấy thực sự rất trẻ so với các học giả khác có mặt hôm nay.)
Người phụ nữ da trắng hào hứng đáp: “Of course I know her! I’ve read her paper. She draws connections between Shakespeare’s works and Taoist philosophy for comparative literature research, which has been incredibly illuminating for my own studies. I’m particularly eager to attend her keynote speech.” (Tất nhiên là tôi biết cô ấy! Tôi đã đọc bài báo của cô ấy. Cô ấy so sánh các tác phẩm của Shakespeare với triết học Đạo giáo trong nghiên cứu văn học so sánh, điều đó đã khai sáng rất nhiều cho nghiên cứu của chính tôi. Tôi đặc biệt mong chờ được tham dự bài phát biểu chuyên đề của cô ấy.)
Phiên dịch viên cười đáp: “OK, I know, I also like her.” (Vâng, tôi biết, tôi cũng rất thích cô ấy.)
Cô ấy nhìn lịch trình hội nghị trên tay, nói: “She is the third one this morning, you know, she is coming back from the University of Cambridge and should be on her way right now.” (Cô ấy là người thứ ba trong sáng nay, bà biết đấy, cô ấy đang từ Đại học Cambridge trở về và chắc giờ đang trên đường đến đây.)
Người phụ nữ da trắng nhận được câu trả lời, cười cảm ơn phiên dịch viên rồi rảo bước về hội trường.
Nghe đến đây, Mạnh Ngôn Khê lên tiếng: “Cô quen Kim Chiêu à?”
Phiên dịch viên quay lại, thấy một anh chàng siêu đẹp trai thì mắt sáng lên, cười thân thiện đáp: “Chúng tôi là đồng nghiệp.”
Mạnh Ngôn Khê: “Cô là giảng viên Đại học Sư phạm Tuế Nghi?”
“Vâng, tôi và cô giáo Kim Chiêu đều là giảng viên trẻ của trường Sư phạm, cô ấy giỏi lắm, người cũng rất tốt, giáo viên và sinh viên trường tôi đều rất quý cô ấy.” Nói đến đây cô ấy không kìm được thao thao bất tuyệt, “Hôm nọ chủ nhiệm khoa tôi còn bảo, với đà phát triển này của cô Kim, đợi cô ấy đi Cambridge về thăng chức, e là trường Sư phạm không giữ nổi chân cô ấy nữa. Anh xem Viện trưởng Vương Thức An đánh giá cao cô ấy thế nào, tổ chức diễn đàn lớn thế này mời cô ấy về làm báo cáo chuyên đề, chắc sau này cô ấy sẽ chuyển sang Đại học Tuế Nghi thôi.”
Khóe miệng Mạnh Ngôn Khê cong lên, hai giây sau, anh bỗng nói: “Kim Chiêu là vợ tôi.”