Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mạnh Ngôn Khê ở Cambridge đúng một cuối tuần, hai ngày đó cửa đóng then cài, hai vợ chồng cứ ở lì trong nhà, chẳng đi đâu.
Tiểu biệt thắng tân hôn.
Mạnh Trục Khê tuy chiếc áo bông nhỏ phần lớn thời gian hở sườn, nhưng lúc quan trọng vẫn giữ ấm được phết. Cô nàng cứ tưởng Mạnh Ngôn Khê đi ngàn dặm tìm vợ, nên tâm lý không để Cục Bột Nhỏ làm phiền vợ chồng son, thậm chí hai hôm đó cô nàng còn chuyển về nhà họ Mạnh ở, khiến Chu Hoài Sâm chua như hũ giấm, thế gian lại có thêm một ông chồng ghen tuông.
Bản thân cô nàng cũng rất có trách nhiệm, thậm chí còn nằm bò ra sàn chơi cùng Cục Bột Nhỏ, thu hút sự chú ý của bé con, không để bé có thời gian rảnh mà nhớ bố mẹ.
Lộ Cảnh Việt vừa bước vào đã thấy cô em họ ngốc nghếch dở đủ chiêu trò chọc bé con, nói chuyện thì chẳng đâu vào đâu, cứ bi bô tiếng trẻ con với Cục Bột Nhỏ, thật không dám nhìn thẳng. Lộ Cảnh Việt quay sang hỏi dì giúp việc: “Con bé bị thế này lâu chưa? Có đi khám ở đâu không?”
Dì giúp việc cười: “Trục Khê thích em bé lắm, Cục Bột Nhỏ cũng thích cô.”
Lộ Cảnh Việt nhìn Cục Bột Nhỏ đang trêu Mạnh Trục Khê dưới sàn, phán: “Cứ đợi đấy, lát nữa là hết thích ngay.”
Dì giúp việc ngơ ngác: “Hả? Không đâu, hai cô cháu đang chơi vui thế kia mà.”
Lộ Cảnh Việt cười khẩy: “Con trai Mạnh Ngôn Khê giống hệt bố nó, chỉ có nó lừa người ta chứ làm gì có chuyện người ta lừa được nó.”
Cái miệng Lộ Cảnh Việt từ nhỏ đã như quạ đen, nói câu nào xui câu ấy. Quả nhiên không lâu sau, Cục Bột Nhỏ chơi chán, ngáp một cái thật đáng yêu, rồi bắt đầu gọi “ba, ba ba”.
Cảm xúc của bé con thay đổi không hề báo trước, giây trước còn nhăn mặt ngáp, cục bột nếp trắng trẻo ngồi mềm oặt trên thảm, cái miệng hồng hồng há to thành chữ O nhỏ xíu, tiếng ngáp kéo dài kèm theo tiếng ư ử khe khẽ, khóe mắt còn rỉ ra một giọt nước mắt, làm Mạnh Trục Khê tan chảy, đang định lôi điện thoại ra chụp ảnh thì giây sau, Cục Bột Nhỏ ngáp xong, quay ngoắt đầu đi, bắt đầu gọi “bố”.
Mạnh Trục Khê vội vàng bỏ điện thoại xuống, cố đánh lạc hướng bé.
Cô nàng cứ tưởng trẻ con dễ lừa, ai ngờ tốn bao công sức, dỗ dành mãi mà Cục Bột Nhỏ càng lúc càng buồn, mắt đảo như bi ve tìm bố khắp nơi, hốc mắt đỏ hoe, miệng mếu máo thút thít.
Mạnh Trục Khê: “?”
Sự thay đổi cảm xúc này không chỉ đột ngột mà còn chẳng nể nang ai cả.
“Không phải vừa nãy vẫn vui vẻ sao?” Mạnh Trục Khê bó tay toàn tập.
Lộ Cảnh Việt nói trúng tim đen: “Vừa nãy là nó trêu em đấy, giờ mệt rồi, hết kiên nhẫn rồi.”
Mạnh Trục Khê: “…”
Hóa ra bé con thay đổi cảm xúc cũng chẳng đột ngột lắm, c* cậu còn ngáp một cái để chuyển cảnh cơ mà. Kiến thức học sinh cá biệt không được học trong sách vở, nay được một em bé dạy trực tiếp tại hiện trường.
Mạnh Trục Khê bất lực bế bé lên, dịu dàng dỗ dành: “Bố đi công tác, hai hôm nữa mới về. Bố nói với con rồi mà, quên rồi à?”
Cục Bột Nhỏ không biết có hiểu không, nắm chặt tay, mếu máo gọi: “Ba, ba ba…”
Dáng vẻ đáng thương làm Mạnh Trục Khê mềm lòng, đầu hàng ngay lập tức. Cô nàng nhìn đồng hồ, giờ này bên Anh là buổi sáng, hơi sớm một chút, nhưng Mạnh Ngôn Khê luôn kỷ luật, giờ này chắc cũng dậy rồi.
“Thế chúng mình gọi video cho bố nhé?” Mạnh Trục Khê cầm điện thoại, ướm hỏi.
Cục Bột Nhỏ đang thút thít lập tức im bặt, đôi mắt đen láy như ngọc nhìn chằm chằm Mạnh Trục Khê, đầy vẻ mong chờ.
Mạnh Trục Khê ngạc nhiên: “Con nghe hiểu thật đấy à?”
Cục Bột Nhỏ không nói gì, chỉ dùng ngón tay mũm mĩm chọc vào tay cầm điện thoại của Mạnh Trục Khê. Cảm giác mềm mại ấm áp của em bé lại một lần nữa làm Mạnh Trục Khê tan chảy, quay sang bảo Lộ Cảnh Việt: “Anh Việt, anh thấy chưa, Cục Bột Nhỏ hình như hiểu thật đấy!”
Lộ Cảnh Việt cười khẩy: “Ông ngoại đã bảo rồi, thông minh y hệt ông bố khốn nạn của nó.”
Mạnh Trục Khê nổi hứng trêu chọc, lại cố tình cất điện thoại đi, trêu bé con: “Thôi bỏ đi, mình nhịn hai hôm, đừng làm phiền bố theo đuổi vợ. Nhỡ không theo đuổi được mẹ về thì bố buồn lắm, Cục Bột Nhỏ cũng buồn theo đấy.”
Cục Bột Nhỏ nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay Mạnh Trục Khê, chưa chắc bé đã hiểu người lớn nói gì, nhưng thấy Mạnh Trục Khê cất điện thoại đi thì cuống quýt thấy rõ. Trẻ con da mỏng lại trắng, cuống lên là mặt đỏ bừng, sắp khóc đến nơi.
Mạnh Trục Khê lập tức cuống hơn cả cháu, luống cuống dỗ dành.
Lộ Cảnh Việt đứng bên cạnh nhìn hai cô cháu, cạn lời, chẳng biết ai dỗ ai nữa.
“Gọi đi,” Lộ Cảnh Việt nói đầy ẩn ý, “Chậm tí nữa là em trai em gái Cục Bột Nhỏ ra đời luôn đấy.”
Mạnh Trục Khê: “?”
Không đến mức quá đà như Lộ Cảnh Việt nói, Mạnh Ngôn Khê vẫn luôn cẩn thận dùng biện pháp tránh thai. Nỗi đau sinh nở Kim Chiêu chịu một lần là đủ rồi, có Cục Bột Nhỏ là đủ rồi, anh không định để con có thêm em nữa.
Mùa đông nước Anh mưa nhiều, ngày ngắn, cả thành phố như phủ một lớp kính lọc màu xám. Đã tám giờ sáng mà bầu trời vẫn xám xịt, mây thấp và tối sầm, tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ càng làm không khí trong phòng thêm ấm áp tình tứ.
Mạnh Ngôn Khê đến Cambridge cũng trở nên lịch thiệp hơn, sáng dậy còn hỏi Kim Chiêu có muốn không, chứ trước kia là anh cứ thế làm cho cô tỉnh giấc trong kh*** c*m luôn.
Nhưng cũng chỉ lịch thiệp hơn một chút thôi chứ không nhiều. Kim Chiêu bị anh trêu chọc đến nửa tỉnh nửa mê, khao khát anh vô cùng, nắm chặt lấy cánh tay anh, đầu ngón tay căng cứng, móng tay hơi trắng bệch.
Cô nheo mắt, khẽ gật đầu, cổ họng phát ra tiếng rên khẽ: “Ưm.”
Mạnh Ngôn Khê cười trầm thấp, rướn người kéo ngăn kéo tủ đầu giường.
Vừa đeo xong, cẩn thận làm tốt biện pháp an toàn, đang định tiến thêm bước nữa thì điện thoại reo.
Mạnh Ngôn Khê: “…”
Anh đang lưng chừng, bản năng cơ thể bảo anh giả vờ không nghe thấy, nhưng lý trí lại bắt anh dừng lại, cứ thế cứng đờ người tại chỗ.
Anh cố tình không tắt máy, không phải không lường trước sẽ bị làm phiền, nhưng anh vẫn để máy, chỉ sợ Cục Bột Nhỏ khóc không dứt. Lần trước xa mẹ, bé con khóc thảm thiết, khóc đến nát lòng anh. Lần này anh vắng mặt vài ngày, tuy đã trao đổi trước với con trai, bản thân anh cũng rất có thành ý, nhưng không chắc con trai đã cảm nhận được chưa, nhỡ người nhà dỗ không được thì anh cũng không thể để con khóc mãi.
Kim Chiêu nghe tiếng chuông tỉnh hẳn, trong lòng vẫn lo lắng, phản xạ hỏi ngay: “Là Cục Bột Nhỏ à anh?”
“Ừ.”
Mạnh Ngôn Khê cầm điện thoại xem, quả nhiên là Mạnh Trục Khê gọi. Anh nhanh chóng mặc quần áo, nghe máy.
Cục Bột Nhỏ nhớ bố rồi, tuy tạm thời chưa khóc nhưng mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, vừa thấy bố trong màn hình là nước mắt rơi lã chã: “Ba, ba ba!”
Hình ảnh bé con qua màn hình nước mắt lưng tròng vươn tay đòi bế khiến lương tâm Mạnh Ngôn Khê bị lên án dữ dội, tim tan nát, bao nhiêu sự kiêu ngạo biến mất sạch, vội vàng dỗ dành: “Bé ngoan, ngày kia bố về rồi, ngoan chơi với cô, đợi bố thêm hai ngày nữa nhé?”
“Ba, ba!”
Mạnh Trục Khê bế Cục Bột Nhỏ về phòng Mạnh Ngôn Khê, bật máy chiếu lên, Mạnh Ngôn Khê hiện lên tường như người thật. Mạnh Trục Khê vốn định bắt nạt cháu chưa có bằng mẫu giáo, mượn cớ này để cháu “nhìn mơ đỡ khát”, ai ngờ Cục Bột Nhỏ lại phân biệt được ngay đâu là hình chiếu đâu là người thật.
Bé cũng chẳng bò về phía hình ảnh Mạnh Ngôn Khê, cứ ngồi vững trên thảm, đáng thương dang tay về phía anh, như cố tình để ông bố mải mê theo đuổi vợ mà bỏ rơi con ở nhà phải tự kiểm điểm sâu sắc.
Mạnh Ngôn Khê nhìn con thế này xót xa vô cùng, vắt óc dỗ dành vài câu, thấy mắt con vẫn đỏ hoe, lại thấy Kim Chiêu đã mặc quần áo xong, vội quay camera về phía Kim Chiêu: “Cục Bột Nhỏ nhìn này, mẹ cũng ở đây, có nhớ mẹ không? Chào mẹ đi con?”
Mạnh Ngôn Khê vốn định đánh lạc hướng con, Cục Bột Nhỏ tháng này đã quen gọi video với Kim Chiêu, lần nào thấy mẹ cũng vui vẻ hét ầm lên.
Kim Chiêu dựa vào người Mạnh Ngôn Khê, thấy bé con trên màn hình vẫn còn nước mắt, tim thắt lại, vứt hết nguyên tắc, dỗ dành liên hồi: “Bé ngoan đừng khóc, mai bố về rồi, mẹ bảo bố đổi vé về ngày mai nhé?”
Mạnh Ngôn Khê nghe thế quay phắt lại nhìn cô: “?”
Không phải chứ, biết khóc là có kẹo ăn thật à?
Cục Bột Nhỏ bỗng nhiên im bặt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm hai người trên tường, môi mím chặt.
Mạnh Ngôn Khê thì thầm phản đối: “Sao em không bàn với anh?”
Kim Chiêu cũng hơi chột dạ, dè dặt hỏi: “Bây giờ bàn, được không anh?”
Mạnh Ngôn Khê: “Nếu anh bảo không được lắm, em có giận không?”
Mạnh Ngôn Khê vừa dứt lời, bỗng nghe thấy tiếng Cục Bột Nhỏ lanh lảnh trong điện thoại. Khác hẳn tiếng “ba, ba ba” đáng thương lúc nãy, giờ thì hoàn toàn không hiểu bé nói gì, đủ thứ ngôn ngữ trẻ thơ tuôn ra một tràng dài, lanh lảnh, khí thế ngút trời.
Vợ chồng son quay lại nhìn, thấy trong màn hình, Cục Bột Nhỏ ngồi vững vàng, hai tay nắm chặt đặt trên đùi mập mạp, mắt đen nhìn chằm chằm Mạnh Ngôn Khê, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, chẳng thấy dáng vẻ đáng thương lúc nãy đâu nữa.
Cục Bột Nhỏ: “A đa oa ô đa da i ô ba ma a ô i da!”
Mạnh Ngôn Khê: “?”
Cục Bột Nhỏ: “Đa a ma ba a!”
Mạnh Ngôn Khê câm nín.
Vài giây sau, anh quay sang nhìn Kim Chiêu, không dám tin hỏi: “Nó đang mắng anh à?”
Kim Chiêu: “…”
Cô không tiện nói thẳng, thực ra cô đã nghe ra rồi, Cục Bột Nhỏ đúng là đang mắng anh, và xem chừng mắng khá gắt.
Cục Bột Nhỏ ê a không ngừng, cái mặt nghiêm túc nhìn Mạnh Ngôn Khê khiến người ta liên tưởng đến câu: Lên án, kịch liệt lên án!
Cô khéo léo hỏi: “Anh lại lừa con à? Con không biết anh sang tìm em sao? Trông con có vẻ không vui vì anh không cho đi cùng.”
Mạnh Ngôn Khê oan uổng: “Không có, trước khi đi anh nói với con rồi, nói mấy lần liền, nhưng xem ra nó không hiểu.”
“Thôi được rồi, đừng mắng nữa, tự mình nghe không hiểu thì trách ai?” Mạnh Ngôn Khê quay sang nhìn con trai.
Kim Chiêu: “…”
Kim Chiêu định can ngăn hai cha con, nhưng xem ra không hiệu quả lắm, Cục Bột Nhỏ a a ô ô không dứt, Mạnh Ngôn Khê cũng chẳng nhường con, hai cha con cãi nhau chí chóe qua màn hình, ông nói gà bà nói vịt, chẳng biết có hiểu nhau không mà ầm ĩ cả lên.
Bên kia, Mạnh Trục Khê cười lăn lộn trên sàn: “Mạnh Ngôn Khê, anh gặp khắc tinh rồi nhé!”
Mạnh Ngôn Khê liếc em gái, buồn cười hỏi con trai: “Thôi đừng quậy nữa, hay là bố đón con sang đây? Để bố nghĩ xem con sang đây làm gì được, con đâu có đi làm, hay là đăng ký cho con cái mẫu giáo, cho đi học luôn nhé?”
Bé con vừa nãy còn lải nhải không ngừng, không biết nghe hiểu hay không mà bỗng nhiên im bặt, tò mò nhìn Mạnh Ngôn Khê, lại nhìn Kim Chiêu, cuối cùng quay phắt đầu, ngước lên nhìn Mạnh Trục Khê, vẻ mặt đó không biết là đang bảo cô giải thích hay bảo cô đưa đi tìm bố mẹ ngay lập tức.
Mạnh Trục Khê với kinh nghiệm nạn nhân lâu năm cho rằng là vế sau, cô sốc đến mức há hốc mồm thành chữ O: “Trời ơi! Đừng bảo là con đồng ý rồi nhé? Đừng con ơi, bố con là ác quỷ đấy, ổng coi con là công cụ thôi! Giờ ổng cho con đi mẫu giáo, sau này sẽ bắt con đi học múa, thi IELTS, học Cambridge đấy, đừng hỏi sao cô biết!”
Cục Bột Nhỏ chớp chớp mắt nhìn bà cô đang nói đến mức suy sụp tinh thần với vẻ xót xa.
Cặp cha con này, cặp anh em này… Kim Chiêu cười đến đau cả bụng, ngả nghiêng sang một bên, Mạnh Ngôn Khê thuận thế đưa tay ôm cô vào lòng.
Mạnh Trục Khê tuy khinh bỉ cái tính không từ thủ đoạn của anh trai, nhưng thấy anh chị ân ái thế này, tưởng Kim Chiêu đã “tha thứ” cho anh, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mình bỏ rơi chồng cũng không uổng công, coi như hoàn thành sứ mệnh. Cô nàng bế Tiểu Đoàn Tử vào lòng, cười híp mắt hỏi Mạnh Ngôn Khê và Kim Chiêu: “Hai người giảng hòa rồi à?”
Kim Chiêu ngẩn người.
Lông mày Mạnh Ngôn Khê giật một cái, phản ứng cực nhanh: “Thôi, đừng có dùng từ lóng trên mạng nữa, con trai anh đói rồi, mau đi pha sữa cho nó, để nó đói là anh cắt tiền tiêu vặt cả năm sau đấy.”
Mạnh Trục Khê vốn định hỏi từ lóng gì, nghe thấy Cục Bột Nhỏ đói, lại nghe bị cắt tiền, lập tức gào lên phản đối. Dù giờ cô nàng đã lấy chồng, nhưng ai chê tiền nhiều bao giờ? Tiền của Mạnh Ngôn Khê ngu gì không lấy, cô nàng lầm bầm vài câu rồi bế cháu đi pha sữa.
Tắt video, Kim Chiêu thắc mắc hỏi: “Trục Khê bảo giảng hòa là ý gì?”
(Trong tiếng Trung, “giảng hòa” / 和好 / hé hǎo, chữ Hảo / 好 gồm bộ Nữ 女 và bộ Tử 子, ghép lại có nghĩa là tốt đẹp, hòa hợp, Mạnh Ngôn Khê chơi chữ).
Mạnh Ngôn Khê mặt không đổi sắc: “Hòa thuận tốt đẹp, may mắn liên miên, con bé chúc vợ chồng mình ân ái mặn nồng cầm sắt hòa minh đấy.”
Kim Chiêu thấy sai sai, nhìn anh đầy nghi hoặc: “Giảng hòa… là nghĩa thế á?”
Mạnh Ngôn Khê: “Ừ, từ lóng trên mạng mà.”