Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 92: Hoàn chính văn

Trước Tiếp

Nước Anh mang lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo phần lớn thời gian trong năm. Nghe nói mùa đông năm ngoái, vùng phía Bắc liên tục 11 ngày chỉ có tổng cộng 18 phút ánh sáng mặt trời.

Kim Chiêu đến Cambridge vào tháng Tám, đúng lúc giữa hè, thời điểm nóng nhất trong năm.

Sau đám cưới với Mạnh Ngôn Khê, cô bắt đầu chính thức chuẩn bị, xác nhận với phía Cambridge, làm thủ tục học giả thỉnh giảng, xin visa… Quá trình này khá phức tạp, tuy có Mạnh Ngôn Khê giúp đỡ nhưng nhiều việc cô vẫn phải đích thân đi làm. Cũng may lúc này sinh viên năm nhất Đại học Sư phạm Tuế Nghi chưa nhập học, thư ký giáo vụ cũng chưa sắp xếp thời khóa biểu cho giảng viên, Kim Chiêu lại vừa hết kỳ nghỉ thai sản nên chưa có lịch giảng dạy cần sắp xếp lại.

Có điều Cục Bột Nhỏ ngày càng bám mẹ, bé con đúng vào giai đoạn hình thành sự gắn bó an toàn, bắt đầu biểu hiện rõ rệt nỗi lo âu chia ly, không thấy mẹ một lúc là quấy khóc.

Người ta bảo trẻ con biết khóc mới có kẹo ăn, Mạnh Ngôn Khê vốn định đưa Kim Chiêu sang Cambridge rồi ở lại với cô một tháng. Vợ chồng son chưa kịp hưởng tuần trăng mật đã phải xa nhau một năm, anh ấm ức thầm trong lòng nên muốn tranh thủ thời gian bù đắp, tận hưởng thế giới hai người trước khi cô nhập học.

Kết quả con trai anh là người đầu tiên không đồng ý.

Cục Bột Nhỏ không thấy mẹ là khóc, có bố ở đó thì đỡ hơn chút, nhưng nếu bố cũng đi vắng thì không ai dỗ nổi, gửi sang nhà ông nội cũng không xong.

Hôm đó xe anh vừa lăn bánh chưa về đến nhà đã nhận được điện thoại của ông Mạnh Thời Tự: “Về ngay đi, thằng bé khóc đến mức bố tưởng con lén lút bỏ rơi nó rồi đấy.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Biết làm sao được? Đành ngậm ngùi quay lại đón con.

Lúc về đến nơi, Cục Bột Nhỏ khóc đỏ cả lông mày, nước mắt lem nhem trên mặt. Mạnh Ngôn Khê nhìn mà xót xa, bế con lên dỗ dành vài câu, Cục Bột Nhỏ nín khóc, hai tay nhỏ ôm chặt cổ bố đầy tủi thân, áp mặt vào người anh, miệng bi bô gọi “bố”, “bố bố”.

Tim Mạnh Ngôn Khê tan chảy, bàn tay to vỗ nhẹ lưng con trai, nhưng miệng vẫn cứng: “Sao con biết dỗ ngọt y như mẹ con thế hả? Đừng có giở trò tâm cơ với bố, con không phải mẹ Linh Linh đâu, bố không nhường con đâu nhé.”

Ông Mạnh Thời Tự đứng bên cạnh nghe mà chỉ muốn đá cho con trai mấy phát, cuối cùng xoa đầu cháu nội, xót xa nói: “Có ông bố thế này, Cục Bột Nhỏ nhà mình chịu thiệt thòi rồi.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Nói ra chắc không ai tin, nhưng thực ra ông bố này cũng tủi thân lắm.

Cuối cùng, Mạnh Ngôn Khê đành phải xách theo cả “cục nợ”, hai cha con cùng tháp tùng Kim Chiêu sang Anh.

Nhưng anh lại nói dối ông Mạnh Thời Tự là đi trăng mật.

Dạo này ông Mạnh Thời Tự cuồng cháu đến mức hơi “b**n th**”, không chịu nổi tiếng khóc của Cục Bột Nhỏ, xót cháu là mắng con trai không nể nang gì. Nếu bảo ông là Kim Chiêu đi thỉnh giảng nước ngoài một năm vào lúc này, chắc chắn ông sẽ không vui. Anh cũng lười làm công tác tư tưởng cho bố, ai cũng là người trần mắt thịt, giữa con dâu và cháu nội, trong lòng ông bố già chắc chắn sẽ thiên vị cháu hơn, dù có thông tư tưởng thì trong lòng vẫn sẽ có ý kiến với Kim Chiêu.

Không cần thiết, vợ anh xứng đáng được cả nhà cưng chiều không chút lăn tăn.

Còn vai ác này, cứ để anh đóng là được.

Dù sao anh cũng quen rồi.

Mạnh Ngôn Khê vốn chẳng bao giờ thấy áy náy khi nói dối, lại giở chiêu cũ lừa cả hai đầu.

Nói với Kim Chiêu là cả nhà họ Mạnh đều rất ủng hộ cô đi thỉnh giảng, ông Mạnh Hoài và ông Mạnh Thời Tự có kinh nghiệm nuôi con, sẽ đích thân giúp chăm Cục Bột Nhỏ, bảo cô cứ yên tâm đi; còn nói với ông Mạnh Hoài và ông Mạnh Thời Tự là cả nhà ba người đi Anh trăng mật một tháng.

Còn sau một tháng thì sao? Thì đành tiếp tục dựa vào diễn xuất của anh thôi.

Kim Chiêu đi vào học kỳ Michaelmas, tức là học kỳ mùa thu, cuối tháng Chín nhập học. Mạnh Ngôn Khê sợ cô nhớ nhà nên đưa Cục Bột Nhỏ sang trước một tháng để cô làm quen.

Đại học Cambridge nằm ở thị trấn Cambridge, cách London 80km về phía Bắc, là một trường đại học mở, các học viện nằm rải rác khắp thị trấn.

Kim Chiêu xác nhận thời gian thỉnh giảng quá muộn, ký túc xá trường thường ưu tiên người đăng ký trước, trường hợp của cô chắc chắn không xin được. Trước khi đi cô còn hơi tiếc nuối, nhưng Mạnh Ngôn Khê bảo: “Nhà mình có nhà bên đó.”

Kể từ sau đám cưới, từ “nhà” được Mạnh Ngôn Khê sử dụng rất tự nhiên, khiến Kim Chiêu ý thức được sâu sắc hơn bao giờ hết rằng cô đã có gia đình riêng của mình.

Cô không còn là cô gái lầm lũi một mình trong cơn mưa xối xả năm nào, cũng không phải cánh bèo trôi dạt không nơi nương tựa suốt bao năm qua. Cô đã kết hôn, có người yêu thương, có con, có tổ ấm nhỏ, cô không cần phải chật vật tìm kiếm sự công nhận và che chở từ người khác nữa, cô đã có thể trao đi tình yêu thương.

Kim Chiêu cứ tưởng Mạnh Ngôn Khê sẽ thuê một căn hộ bên đó, dù sao cô cũng chỉ đi một năm, không ngờ Mạnh Ngôn Khê nói có là có thật, anh mua hẳn một căn biệt thự biệt lập.

Nằm ngay trong thị trấn Cambridge, rất gần Học viện King’s nơi cô sẽ làm việc, mở cửa sổ ra là thấy sông Cam và cầu Than Thở xa xa.

Kim Chiêu một lần nữa cảm thán sức mạnh của đồng tiền.

“Có bí quyết gì không anh?”

Căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước, họ đến nơi là vào ở luôn. Trước đây Kim Chiêu chuyển nhà toàn làm một mình, cái gì cũng phải tự tay lo liệu, đồ đạc càng ít càng tốt, nhiều quá là cô phát hoảng. Lần này Mạnh Ngôn Khê giúp cô thu dọn, hành lý mang theo thoải mái, có ba người đi theo khuân vác, Mạnh Ngôn Khê một tay bế con, một tay chỉ đạo công nhân sắp xếp đồ đạc.

Nghe thấy tiếng Kim Chiêu, anh quay lại hỏi: “Bí quyết gì? Bí quyết mua nhà á?”

Kim Chiêu: “Không, bí quyết đầu thai.”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày.

Kim Chiêu chân thành ước nguyện: “Kiếp sau đầu thai, em cũng muốn đầu thai vào cửa như anh.”

Sinh ra đã có mệnh Thần Tài, đến mua xổ số cũng dễ trúng hơn người khác.

Mạnh Ngôn Khê ngẩn người, rồi gật đầu: “Được, kiếp sau cho em đầu thai vào cửa như anh.”

Kim Chiêu mím môi cười: “Nói cứ như anh quyết định được thật ấy.”

Cô thật sự ghen tị với sự tự tin vô cớ kiểu “nói là được” này của anh.

Mạnh Ngôn Khê lại cười khẩy, nói: “Miễn là em vẫn yêu anh là được.”

Mạnh Ngôn Khê và Cục Bột Nhỏ ở lại với Kim Chiêu một tháng.

Cả nhà ba người cũng đi chơi những nơi khác, đi London, đi quê hương Shakespeare, đi các nước châu Âu khác như Paris, Thụy Sĩ… nhưng thời gian ra ngoài không nhiều, phần lớn họ ở lại thị trấn Cambridge.

Họ đi xem Đồng hồ Corpus, đi bảo tàng, lên tháp nhà thờ Great St Mary’s ngắm toàn cảnh thị trấn Cambridge, đến dưới cây táo của Newton, đi thuyền trên sông Cam.

Nhưng nhiều hơn cả là ngoài việc mỗi ngày đẩy xe đưa Cục Bột Nhỏ đi dạo, họ đều ở nhà.

Cày phim, đọc sách, nấu cơm… nấu cơm theo cả hai nghĩa.

Cũng có lúc đang cao hứng thì bị Cục Bột Nhỏ quấy rối.

Đúng vậy, đây chính là lý do ban đầu Mạnh Ngôn Khê không muốn mang con theo.

Tuy nhiên Cục Bột Nhỏ đúng là đứa trẻ đến báo ân, không biết có phải do bố cứ thì thầm to nhỏ bảo sắp phải xa mẹ một năm, nhớ lắm, nên con biết điều chút đi không, mà Cục Bột Nhỏ đã học được cách ngủ xuyên đêm, ngủ trưa cũng thường ngủ một mạch cả buổi chiều. Điều này làm Mạnh Ngôn Khê sướng rơn, như thể muốn tranh thủ nếm hết vị ngọt của cả năm sau này, anh buông thả hết mình.

Họ yêu nhau trên giường, bên cửa sổ, trong phòng tắm, trong thư phòng…

Thời gian vui vẻ trôi qua nhanh chóng, cuối tháng Chín, mùa hè sắp qua, Mạnh Ngôn Khê và Cục Bột Nhỏ cũng đến lúc phải về nước.

Kim Chiêu thuộc tuýp người chậm nhịp điển hình, trong tình cảm chậm nhịp, đến cảm xúc cũng chậm nhịp nốt.

Mạnh Ngôn Khê vừa đến đã không nỡ xa cô, nghĩ đến việc sắp phải xa nhau một năm đã thấy khó chịu trước rồi, còn cô lúc đầu chẳng cảm thấy gì mấy, mãi đến lúc sắp chia tay mới bắt đầu thấy buồn.

Mấy ngày đó cô nhiệt tình hơn hẳn Mạnh Ngôn Khê, anh chẳng cần tốn công quyến rũ, cô đã chủ động, thậm chí còn chủ động thử những tư thế mới, k*ch th*ch Mạnh Ngôn Khê đến tê dại da đầu, càng thêm bất chấp, dốc hết sức lực.

Chiều hôm đó, sau một trận mây mưa thỏa thích, Kim Chiêu ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh lại, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua cửa kính sát đất, chiếu xiên lên tấm thảm trước giường. Mạnh Ngôn Khê không nằm bên cạnh, trong không khí vẫn còn vương vấn dư vị hạnh phúc.

Biệt thự yên tĩnh, Cục Bột Nhỏ vẫn chưa dậy.

Kim Chiêu tìm thấy Mạnh Ngôn Khê trong thư phòng tầng hai.

Chuyến đi này Mạnh Ngôn Khê mang cho cô quá nhiều hành lý, rất nhiều đồ lặt vặt dọn dẹp đứt quãng cả tháng trời vẫn chưa xong.

Người đàn ông quay lưng về phía cô sắp xếp giá sách, dưới đất là một thùng các-tông.

Bên ngoài thư phòng là một ban công nhỏ, cây quế dưới lầu cao ngang tầm ban công. Gió thổi qua, cành lá xào xạc, những cánh hoa quế vàng nhạt rơi lả tả trên sàn gỗ.

Không khí thoang thoảng hương thơm ngào ngạt.

Mạnh Ngôn Khê lấy sách từ thùng các-tông ra, xếp từng cuốn lên giá, gặp tài liệu in trên giấy A4 thì anh cất vào ngăn kéo bên cạnh.

Kim Chiêu đứng ngoài cửa ngắm nhìn cảnh tượng này hồi lâu, trong lòng bình yên chưa từng có.

Cô rón rén bước lại gần, anh đang cúi đầu đọc một cuốn sách, chăm chú đến mức không phát hiện ra cô đến gần.

Bìa sách mở ra lấp ló thiết kế đen trắng, nhất thời Kim Chiêu không nhớ ra là cuốn nào.

“Anh đang đọc gì thế?” Cô đi đến sau lưng anh hỏi.

Mạnh Ngôn Khê quay lại, bắt gặp ánh mắt trong veo của cô, khóe môi tự nhiên cong lên. Anh gấp cuốn sách trên tay lại, cho cô xem nhân vật trên bìa.

Camus.

Kim Chiêu bật cười: “Sổ tayCamus, sao anh mang cả cuốn này sang? Em có nghiên cứu ông ấy đâu, em chỉ từng đọc văn của ông ấy thôi.”

Đôi mắt đen của Mạnh Ngôn Khê chăm chú nhìn cô: “Em thích không?”

Kim Chiêu gật đầu: “Thích chứ, rất có sức mạnh.”

“Là câu này phải không?” Mạnh Ngôn Khê lật lại trang sách, chỉ cho cô xem trang anh vừa đọc.

Bản dịch tiếng Trung, trên trang giấy ngả màu thời gian, có một dòng chữ được Kim Chiêu dùng bút đen gạch chân: Tôi không mong đợi cuộc đời sẽ trôi qua êm đềm, nhưng tôi hy vọng khi gặp khó khăn, bản thân tôi có thể là đối thủ xứng tầm của nó.

Ánh mắt Kim Chiêu dừng lại trên dòng chữ: “Thực ra em quên mất lần đầu tiên đọc được câu này là khi nào, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy nó, em như bừng tỉnh, tìm thấy lý do cho sự nỗ lực vươn lên suốt bao năm qua của mình.”

Mạnh Ngôn Khê gấp cuốn Sổ tay Camus lại, đặt lên bàn, anh lùi lại một bước, dựa hông vào mép bàn, hai chân dài duỗi ra thoải mái.

Anh kéo tay Kim Chiêu, kéo cô về phía mình. Kim Chiêu bước lên một bước, đứng g*** h** ch*n anh, hai tay anh tự nhiên vòng qua eo cô.

Cằm anh tựa nhẹ lên hõm cổ cô, anh thì thầm: “Linh Linh, xin lỗi em.”

Kim Chiêu ngẩn người: “Gì cơ anh?”

Mạnh Ngôn Khê: “Lần trước anh làm em và con khóc.”

Mạnh Ngôn Khê làm cô và con khóc đúng một lần, là lần cô không kể với anh chuyện xảy ra ở trường, anh phát hiện ra và giận một trận lôi đình.

Cô ôm eo anh, khẽ nói: “Lần đó là em sai, dù chuyện đã giải quyết xong, em cũng nên nói với anh.”

“Không, em không biết lúc đó trong đầu anh đã có những ý nghĩ tồi tệ thế nào đâu.”

“Ý nghĩ tồi tệ gì?” Kim Chiêu ngẩng mặt nhìn anh.

Chuyện đã qua rồi, Mạnh Ngôn Khê thực ra hơi xấu hổ khi nhắc lại.

Nhưng lúc đó, anh thực sự sắp phát điên, không kìm nén được sự hung hãn trong lòng, đủ loại ý nghĩ đen tối hiện lên trong đầu. Giận sinh viên đã khiến Kim Chiêu chịu khổ vô cớ, giận nhà trường lừng khừng đòi hỏi này nọ, giận Kim Chiêu không chịu dựa dẫm vào anh, giận tình yêu cô dành cho anh có sự dè dặt. Đặc biệt là điểm cuối cùng, tính chiếm hữu của anh khiến anh không thể chấp nhận được.

Vốn dĩ anh cũng không cho rằng chiếm hữu có gì không tốt, tình yêu bản chất là sự trao đi và sở hữu một đối một, là sự vun đắp từ hai phía.

Anh yêu cô, anh trao cho cô tình yêu không giữ lại chút gì, đương nhiên cũng muốn nhận lại sự hồi đáp trọn vẹn từ cô.

Mãi cho đến khi vô tình lật cuốn Sổ tay Camus trên giá sách của cô, nhìn thấy câu nói cô gạch chân, anh mới chợt nhận ra, không cần thiết.

Cô không cần phải yêu anh không giữ lại chút gì.

Tình yêu của anh, với anh là điều đã biết, nhưng với cô lại là điều chưa biết. Cô đã quen tích lũy sức mạnh để chống chọi với bão giông từ những điều chưa biết, điều đó chẳng có gì sai. Sai là ở anh, tính chiếm hữu quá mạnh.

Cô nói đúng, cần phải sửa.

Nhưng anh không định nhắc lại những chuyện đó, anh ôm eo cô, nói lảng sang chuyện khác: “Qua rồi thì thôi. Em chỉ cần biết rằng, trên đời này có một người, có thể khiến em yêu người đó hơn tất cả mọi thứ, không giữ lại chút gì.”

Kim Chiêu: “Ai?”

Mạnh Ngôn Khê: “Là em.”

“Linh Linh, anh cũng sẽ yêu em không giữ lại chút gì.” Mạnh Ngôn Khê nhìn sâu vào mắt cô, “Không giữ lại chút gì, nghĩa là bao gồm cả bản thân anh, cũng sẽ vì em mà trở nên tốt hơn.”

Những ngôi nhà ở thị trấn Cambridge đa phần xây bằng gạch, tháp nhọn san sát, mang phong cách kiến trúc trung cổ, thi thoảng có xe ngựa chạy qua, như xuyên không về thời gian xa xưa.

Gió từ cửa sổ thổi vào, mang theo hương hoa quế ngọt ngào. Tiếng vó ngựa gõ xuống đường đá vọng lại theo gió, xen lẫn tiếng chuông rung leng keng.

“Leng keng.”

“Leng keng.”

Kim Chiêu ngước nhìn anh, trong đáy mắt dường như cũng có tiếng chuông rung.

Cô bỗng mỉm cười, ôm chặt eo anh, vùi đầu vào ngực anh, thủ thỉ: “Mạnh Ngôn Khê, nhưng em nguyện ý yêu anh không giữ lại chút gì mà.”

Sau đó, khi hai người cùng sắp xếp giá sách, Kim Chiêu chợt hỏi: “Anh mua căn nhà này từ bao giờ?”

Cô cứ tưởng anh mới mua tạm, nhưng ở một tháng nay thấy không giống lắm.

Mạnh Ngôn Khê nhớ lại: “Chắc là tám năm trước, hồi năm ba đại học. Có lần sang đây, đúng lúc có người phát tờ rơi, anh thấy vị trí đẹp nên mua.”

Tay Kim Chiêu đang xếp sách khựng lại, vẻ mặt chết lặng: “… Hồi em học năm ba, người ta phát tờ rơi cắt tóc em còn chẳng dám nhận, sợ bị chém.”

Mạnh Ngôn Khê cố tình hỏi: “Thế à? Bị chém bao nhiêu?”

“Thôi, đừng nói nữa, nói nữa là em thù người giàu đấy.” Kim Chiêu không khách khí giật lấy cuốn sách trên tay anh, hơi muốn đánh anh rồi.

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô cười, thú nhận: “Người bán nhà cho em năm xưa bảo em đã đến Cambridge rồi.”

Lông mi Kim Chiêu khẽ run, ngước mắt nhìn anh.

“Xin lỗi anh.” Cô khẽ nói, “Năm đó em không nên nói dối anh là đi nước ngoài.”

Cứ ngỡ là người của hai thế giới, vì trường học mà có chút giao thoa ngắn ngủi, cả đời này sẽ không gặp lại. Không ngờ anh vẫn luôn mong chờ ngày tái ngộ.

Mạnh Ngôn Khê: “Không sao, anh mua chỗ này cũng không hoàn toàn vì lời người đó nói. Như em thấy đấy, chỗ này có nhiều ưu điểm, nhà đẹp, gần Cambridge, lại là sở hữu vĩnh viễn.”

Kim Chiêu thành thật: “Vâng, em thích sở hữu vĩnh viễn.”

Mạnh Ngôn Khê: “Thế à, vậy tặng em đấy, mai anh đưa em đi sang tên.”

Kim Chiêu nhướng mày: “Mạnh tổng, lúc nào anh cũng vung tiền như rác thế này à?”

Mạnh Ngôn Khê: “Tặng cho Mạnh phu nhân thì không gọi là vung tiền như rác.”

Kim Chiêu: “Thế gọi là gì?”

“Gọi là…” Mạnh Ngôn Khê cười khẽ, “Cuối cùng cũng đợi được em.”

Kim Chiêu ngẩn người: “Gì cơ?”

Mạnh Ngôn Khê cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen thẫm phản chiếu hình ảnh cô đang ngước nhìn anh.

Anh thì thầm: “Anh luôn có một trực giác rằng sẽ có một ngày em đến nơi này, đến Cambridge.”

Dù nhất thời gặp trở ngại, em vẫn sẽ vươn lên mạnh mẽ, không gì cản nổi.

Ánh mắt anh rơi xuống cuốn sách trên tay cô. Bìa sách màu đỏ lục, góc trên bên phải là ảnh của Camus.

Tập tản văn của Camus: Mùa hè bất khả chiến bại. (Tựa gốc: L’Été / Mùa hè, trong đó có câu nổi tiếng “Au milieu de l’hiver, j’ai découvert en moi un invincible été” – Giữa mùa đông, tôi tìm thấy trong mình một mùa hè bất khả chiến bại.)

“Linh Linh, trong em cũng có một mùa hè bất khả chiến bại.”

– HOÀN CHÍNH VĂN –

Trước Tiếp