Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 7

Trước Tiếp

Lâm Dao sinh một bé trai, nằm viện ba ngày rồi về nhà.

Thế hệ của ông Kim Lệ Huy phần lớn đều trọng nam khinh nữ. Quan niệm “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” (Bất hiếu có ba, không có con nối dõi là tội lớn nhất) ăn sâu vào tiềm thức, mà chữ “hậu” ở đây đặc biệt chỉ con trai.

Đúng là có một số đàn ông là ngoại lệ, không quá đặt nặng chuyện nối dõi tông đường. Trước khi Lâm Dao sinh con trai, Kim Chiêu và ông Kim Lệ Huy đã làm cha con mười sáu năm, cô cũng từng ngây thơ cho rằng bố mình thuộc nhóm ngoại lệ đó.

Mãi đến khi Lâm Dao hạ sinh quý tử, nhìn thấy vẻ mặt hăng hái chưa từng có của bố, như thể người vừa tu luyện đắc đạo sau một đêm, Kim Chiêu mới vỡ lẽ: Sự điềm nhiên của ông trước đây không phải là không để tâm, mà là cam chịu số phận.

Ví von một cách không thỏa đáng nhưng lại rất hợp lý thì: Trước đây ông Kim Lệ Huy giống như vị vua làm mất ngọc tỷ truyền quốc, lòng nguội lạnh như tro tàn nên đành tỏ ra khinh thường ngai vàng. Giờ có con trai rồi, ông cuối cùng cũng tìm lại được báu vật thất lạc bao năm, ngày ngày vung tay hô hào, hận không thể đại xá thiên hạ.

Mặc dù ông vốn dĩ chẳng có ngai vàng, càng không có giang sơn, và cái ngọc tỷ truyền quốc kia cũng chỉ là hàng nhựa, mua trên mạng chín tệ chín bao ship lại còn tặng kèm mực đóng dấu.

Lâm Dao ở cữ tại nhà. Thời gian đó, bạn bè thân thích tới tấp đến chúc mừng, ngưỡng cửa vốn chẳng cao lắm của nhà họ Kim suýt bị giẫm mòn, ngày nào cũng ồn ào tiếng cười nói. Căn nhà không quá rộng ấy như có một chiếc máy ghi âm tua đi tua lại mỗi ngày:

“Anh Huy cuối cùng cũng có con trai rồi! Chúc mừng anh nhé!”

“Lão Kim nhà ta cũng không ngờ có ngày này nhỉ, tuổi này rồi mà vẫn sinh được con trai!”

“Già rồi mới có con, đại hỷ của đời người đấy! Chúc mừng chúc mừng!”

Cái cảm giác thỏa mãn nguyện vọng và hả hê dương mày nở mặt của bố cứ thế xuyên qua cánh cửa phòng đóng chặt, len lỏi vào tai Kim Chiêu không chừa chỗ nào.

Dù cô đã đeo chặt nút bịt tai, trùm chăn kín mít, vẫn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên ngoài.

Tuy nhiên không phải vị khách nào cũng quan tâm đến chuyện ông sinh con trai hay con gái. Lúc này, những người “chúc mừng không đúng trọng tâm” sẽ bị liệt vào danh sách khách mời đáng ghét.

Có lần Kim Chiêu ra ngoài uống nước, vô tình nghe thấy tiếng xì xào oán thán vọng ra từ phòng Lâm Dao, chê bai người bạn vừa về tặng quà ít:

“Nhà mình sinh con trai nối dõi tông đường cơ mà, sao lại mừng ít thế này?”

Kim Chiêu không hiểu, tại sao sinh con trai thì quà mừng bắt buộc phải hậu hĩnh hơn.

Thời gian đó, cô luôn ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ, tan học cũng chẳng muốn về. Nhưng cô vẫn là trẻ vị thành niên, chẳng có nơi nào khác để đi, hơn nữa về quá muộn lại dễ gặp đám thanh niên tóc vàng hoe tụ tập hút thuốc, đánh nhau.

Kim Chiêu không thích “tóc vàng hoe”, không thích đánh nhau, và càng ghét mùi khói thuốc.

Cô thích mùi hương gỗ thông lạnh lẽo trên người Mạnh Ngôn Khê, sạch sẽ và thanh khiết. Nhưng cô với không tới.

Kể từ lần gặp gỡ tình cờ khi cho mèo ăn hôm ấy, Mạnh Ngôn Khê không còn nói chuyện với cô nữa. Có vài lần đi lướt qua nhau, tim Kim Chiêu thắt lại vì áy náy, nhưng cậu dường như chẳng hề để ý đến sự tồn tại của cô. Kim Chiêu chợt nhận ra, hôm đó cậu cao hứng nói nhiều với cô như vậy, tuy cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ là do chút lòng trắc ẩn bất chợt, hoặc có lẽ hình ảnh cô rơi lệ ở văn phòng làm cậu nhớ đến em gái mình. Có lẽ cậu nghĩ rằng mình tuyệt đối không thể thỏa hiệp, nếu không người phải khóc lóc tủi hổ trong văn phòng kia trong tương lai sẽ là em gái cậu.

Có lẽ cậu còn chẳng nhớ tên cô, giống như cách cậu có thể thản nhiên hỏi một câu “Ngô Phỉ là ai?” mà không chút cắn rứt lương tâm.

Mạnh Ngôn Khê đúng là cao ngạo, nhưng cậu đâu có lỗi gì? Cậu chỉ là không nhớ cô tên là Kim Chiêu mà thôi.

Vốn dĩ họ là người của hai thế giới, bạn không thể trách cứ một người ở thế giới khác vì họ không nhớ đến mình.

Thậm chí cậu còn từng có ý tốt nhắc nhở cô, dù chẳng có tác dụng gì.

Cô không có thủ đoạn cao tay như cậu. Về việc làm sao để “không thiện lương”, kiến thức hạn hẹp của cô chỉ gói gọn trong mấy chiêu trò phá thai của phim cung đấu và những vụ án mưu tài hại mệnh trên chương trình “Pháp luật đời sống”. Nhưng những thứ đó quá đáng sợ, chắc chắn không phải ý của Mạnh Ngôn Khê. Ngoài những cách đó ra, cô cũng chẳng nghĩ ra được cách nào vừa không thiện lương lại vừa không làm hại người khác, nên đành bỏ cuộc.

Cô chỉ có thể nỗ lực làm đầy đặn đôi cánh của mình, cố gắng thêm chút nữa.

Tin xấu là lễ Quốc khánh đã đến trong chớp mắt, học sinh lớp 11 lại được nghỉ tận 5 ngày.

Ba ngày đầu, ngày nào Kim Chiêu cũng đến thư viện làm bài. Ngày 4 tháng 10 là sinh nhật Ngô Niệm. Chiều muộn hôm ấy, Kim Chiêu rời thư viện sớm để đến dự tiệc sinh nhật của chị ấy.

Ngô Niệm sống cùng khu tập thể với Kim Chiêu, hơn cô hai tuổi, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của chị. Nếu chị ấy đi học bình thường như bao bạn bè đồng trang lứa thì năm nay đã tham gia thi đại học và trở thành tân sinh viên. Nhưng Ngô Niệm đã bỏ học từ năm cấp hai để đi làm kiếm tiền.

Cũng không phải vì nhà nghèo.

Ngô Niệm có một cô em gái tên là Ngô Phỉ – chính là cô gái bị tụt xuống khỏi lớp A vì Mạnh Ngôn Khê, người có tiền tiêu vặt mỗi tháng cả mấy vạn tệ và “vì yêu mà thi đại học”. Hai người họ cùng cha khác mẹ.

Cùng cha khác mệnh. Nói về mối quan hệ của hai người, Ngô Niệm từng ví von một cách mà Kim Chiêu thấy cực kỳ chuẩn xác: Giống Y Bình và Như Bình trong Tân Dòng Sông Ly Biệt.

Ngô Phỉ là Như Bình, Ngô Niệm là Y Bình. Cảnh ngộ tương tự, Ngô Niệm cũng giống Y Bình ở chỗ có giọng hát trời phú, bỏ học xong rất dễ dàng tìm được công việc hát chính tại một quán bar. Thậm chí bạn trai của Ngô Niệm cũng họ Hà, tên là Hà Vũ. Theo lời Ngô Niệm, hai người quen nhau ở quán bar chị hát. Hà Thư Hoàn, à nhầm, Hà Vũ ngày nào cũng đến nghe chị hát và còn đánh nhau vì chị.

Ngô Niệm cảm thấy Hà Vũ chính là Hà Thư Hoàn đời thực, nhưng Kim Chiêu lại thấy hai người này ngoài việc cùng họ Hà ra thì chẳng liên quan gì đến nhau sất.

Hà Vũ hội tụ đủ mọi đặc điểm mà Kim Chiêu ghét cay ghét đắng: nhuộm tóc vàng hoe, hút thuốc, đánh nhau.

Nhưng Ngô Niệm tự ám thị bản thân quá mạnh mẽ. Mặc cho Kim Chiêu có ám chỉ hay nói thẳng thế nào, chị ấy vẫn không thoát ra nổi vở kịch Tân Dòng Sông Ly Biệt của đời mình.

Tiệc sinh nhật được tổ chức ngay tại quán bar nơi Ngô Niệm làm việc, tên là Giao Lộ.

Kim Chiêu chưa từng đi bar. Cô có sự kháng cự gần như bảo thủ với những việc không phù hợp lứa tuổi vị thành niên, bao gồm cả vào quán bar và KTV. Cô không muốn đi, nhưng Ngô Niệm cười gượng vuốt mặt, nói với cô: “Đến đi mà, không có người lạ đâu, chỉ có Hà Vũ và mấy đồng nghiệp thôi.”

Sinh nhật 18 tuổi của Ngô Niệm, ngày đầu tiên bước chân vào thế giới người trưởng thành, bên cạnh chị không cha mẹ, không người thân, không bạn bè. Nhưng chị lại có một cô em gái sống ở thế giới đối lập hoàn toàn – Ngô Phỉ.

Khoảnh khắc đó, Kim Chiêu bỗng hiểu được tại sao Ngô Niệm lại coi Hà Vũ là Hà Thư Hoàn.

Bởi vì chị chỉ có mỗi Hà Vũ.

Kim Chiêu gật đầu đồng ý. Đi tàu điện ngầm rồi chuyển sang xe buýt, cô mất gần một tiếng đồng hồ mới đến nơi.

Quán bar Giao Lộ nằm ở một ngã tư trong khu phố cũ phía Bắc, lưu lượng người qua lại lớn và hỗn tạp. Bên trái là khu tập thể thấp tầng cũ kỹ, phần lớn xây dựng từ những năm 70-80 thế kỷ trước, tường xi măng xám xịt, dây điện chằng chịt rối rắm. Bên phải là những tòa nhà cao tầng, tuy không mới, tường ngoài vẫn ốp kính xanh kiểu cũ, nhưng ít nhất cũng ra dáng một khu thương mại sầm uất.

Đương nhiên khu này có thế nào cũng không thể so bì với trung tâm thành phố cách đó một con sông. Tòa cao ốc Vân Thăng sừng sững bên bờ sông, biểu tượng kiến trúc của Tuế Nghi, với màn trình diễn ánh sáng rực rỡ biến ảo trên bức tường kính mới tinh, ngũ quang thập sắc.

Dịp Quốc khánh này, Vân Thăng còn xin được giấy phép bắn pháo hoa, mỗi tối từ 8 rưỡi đến 9 giờ đều có màn trình diễn pháo hoa rực rỡ.

Bảng đèn neon với độ bão hòa cao bao trọn hai chữ “Giao Lộ”. Kim Chiêu hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.

Tiếng nhạc điện tử đinh tai nhức óc ập tới, đập rung màng nhĩ. Trong không gian tối tăm, dòng người chen chúc xô đẩy, ánh đèn laser xanh đỏ trên đầu loang loáng chói mắt. Kim Chiêu theo phản xạ đưa tay lên che mắt.

Ở góc khuất ghế dài, một nhóm người vây quanh chiếc bàn, đang gân cổ lên cười đùa, tiếng nói bị tiếng trống rung trời nuốt chửng. Ngô Niệm ngồi ở giữa mắt tinh, từ xa đã nhìn thấy Kim Chiêu, lập tức đứng dậy vẫy tay: “Linh Linh, ở đây này!”

Kim Chiêu nhìn sang, trước mắt tối sầm lại.

Ngô Niệm vốn rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt thu thủy long lanh, nét đẹp dịu dàng cổ điển. Đặc biệt là mái tóc dài đen nhánh, mềm mại như suối, gió thổi qua trông chị như người bước ra từ trong tranh.

Nhưng đó là Ngô Niệm “vốn dĩ”. Ngô Niệm hôm nay đã cắt phăng mái tóc dài, lại còn nhuộm màu vàng chóe y hệt Hà Vũ.

Kim Chiêu sốc nặng. Cô vẫn luôn tưởng màu tóc vàng khè xơ xác thiếu sức sống nhưng lại bóng dầu đến kỳ lạ trên đầu Hà Vũ là do thợ nhuộm hỏng gây ra, có khi thợ còn phải đền tiền ấy chứ. Cô ngàn lần không ngờ lại có thể nhuộm ra được màu tóc “cặp đôi” y hệt như thế.

“Chị sao thế này? Tối qua vẫn còn bình thường cơ mà?” Kim Chiêu không thể tin vào mắt mình, chỉ mong đây là ảo giác. Cô định đưa tay chạm vào tóc Ngô Niệm nhưng lại không dám.

Ngô Niệm nắm lấy tay cô, vò vò mái tóc lộn xộn trên đầu mình, khiến cái đầu tổ gà vàng chóe càng thêm rối bù.

Ngô Niệm: “Thế nào? Đẹp không?”

Kim Chiêu: “…”

Cô thường xuyên cảm thấy mình lạc lõng với thế giới này.

Kim Chiêu lấy món quà đã chuẩn bị cho Ngô Niệm từ trong cặp ra, là một hộp màu sơn dầu.

Trước khi bỏ học, Ngô Niệm là học sinh năng khiếu, chuyên vẽ sơn dầu. Chị vẽ còn đẹp hơn cả ca hát.

Nụ cười trên mặt Ngô Niệm nhạt đi trong thoáng chốc, rồi ngay sau đó chị kéo Kim Chiêu vào ghế ngồi: “Ngồi đi, đừng làm chị mất hứng nhé.”

Ở đây có tổng cộng sáu người: Ngô Niệm, Kim Chiêu, Hà Vũ, một người bạn của Hà Vũ và hai đồng nghiệp cùng quán bar với Ngô Niệm. Ngô Niệm gọi rượu cho mọi người, còn riêng Kim Chiêu là sữa chua. Mọi người quây quần hát chúc mừng sinh nhật, lần lượt tặng quà cho Ngô Niệm.

Không khí hài hòa hơn Kim Chiêu tưởng tượng, mặc dù đúng như dự đoán, Hà Vũ chẳng chuẩn bị quà cáp gì, mà đem chính bản thân mình ra làm quà tặng cho Ngô Niệm.

Trên đường đến đây Kim Chiêu đã nghĩ, liệu Hà Vũ có giống Hà Thư Hoàn trong phim, đem thân mình ra làm quà không. Và Hà Vũ quả nhiên không làm cô thất vọng.

Ngô Niệm lại cảm động đến rối tinh rối mù. Hai cái đầu vàng chóe ôm chầm lấy nhau hôn nồng nhiệt giữa tiếng nhạc xập xình và bầu không khí nồng nặc mùi cồn lẫn mồ hôi.

Kim Chiêu muốn bỏ chạy.

Cô quyết định ăn xong miếng bánh kem sẽ chuồn ngay lập tức.

Thế nhưng không khí bỗng nhiên thay đổi đột ngột, Ngô Niệm và Hà Vũ cãi nhau.

Hai người vốn dĩ đang vui vẻ ngọt ngào ăn bánh kem, Hà Vũ dù trên gò má vẫn còn vết thương do ẩu đả mấy hôm trước, nhưng vẫn làm ra vẻ thâm tình chân thành, đòi Ngô Niệm đút bánh cho mình. Ngô Niệm đút cho anh ta một miếng rồi nói: “À đúng rồi, em vừa tìm được cho anh một công việc đấy, làm huấn luyện viên ở phòng gym, tiền hoa hồng cao lắm.”

Hà Vũ lớn hơn Ngô Niệm một tuổi, tốt nghiệp trung cấp nghề xong cũng chẳng đi làm. Nhà anh ta có lẽ có được vài vạn tiền tiết kiệm, hiện tại anh ta đang làm “nhà đầu tư toàn thời gian” – theo lời Ngô Niệm thì ngày nào Hà Vũ cũng đi mua vé số.

Vận may của Hà Vũ không được tốt lắm, nhưng chắc vẫn khá hơn Kim Chiêu một chút. Nghe nói lần trúng nhiều nhất của anh ta là 600 tệ.

Có lẽ Hà Vũ tin chắc mình có thể đổi đời nhờ trúng số độc đắc, nên khi nghe Ngô Niệm tìm việc cho mình, anh ta lập tức sa sầm mặt mày: “Mày lại đi tìm thằng Phùng Siêu chứ gì? Mày cho nó ch*ch rồi hả?”

Lời lẽ th* t*c như thế mà Ngô Niệm lại chẳng hề tức giận, thản nhiên đáp: “Anh quan tâm làm gì, miễn có việc làm là được chứ gì?”

“Choang!”

Hà Vũ ném mạnh ly rượu xuống đất, mảnh thủy tinh lẫn rượu bắn tung tóe.

“Cút mẹ cái công việc của mày đi! Đừng có cản đường ông đây làm giàu!”

“Bốp!”

Ngô Niệm trở tay tát Hà Vũ một cái nổ đom đóm mắt.

Hai kẻ vừa rồi còn hôn nhau say đắm suýt chút nữa thì lao vào đánh nhau ngay tại trận. Bạn bè, đồng nghiệp vội vàng xông vào can ngăn, hai người cứ thế chửi đổng qua lại.

Lời lẽ bẩn thỉu đến mức quá nửa số từ vựng chắc chắn không bao giờ được xuất hiện trên phim truyền hình vì không qua nổi khâu kiểm duyệt.

Kim Chiêu co rúm ở góc ghế sô pha, sợ hãi đến mức không dám nhúc nhích.

Lễ trưởng thành của Ngô Niệm cuối cùng tan rã trong sự khó chịu.

8 giờ 35 phút tối, Kim Chiêu cùng Ngô Niệm rời khỏi quán bar.

Trời đã tối đen như mực. Giữa màn đêm thăm thẳm, tòa cao ốc Vân Thăng sừng sững rực rỡ ánh đèn. Đúng lúc màn trình diễn pháo hoa bắt đầu, từng tiếng nổ trầm đục vang lên, pháo hoa vút lên cao rồi bung nở rực rỡ trên bầu trời, tựa như ai đó đã nghiền nát ngàn vạn vì sao rồi rải xuống trần gian. Đỏ, hồng, lam, tím… những sắc màu lộng lẫy nhuộm sáng cả những đám mây trong đêm tối.

Kim Chiêu ngẩng đầu ngắm pháo hoa, ánh sáng rực rỡ phản chiếu trong đáy mắt cô.

“Đẹp không?”

Ngô Niệm thờ ơ nhìn dòng người đang dừng lại trên đường, tranh nhau giơ điện thoại lên chụp ảnh, quay video.

Kim Chiêu gật đầu: “Đẹp lắm.”

“Em biết không, tòa nhà Vân Thăng thực ra cách đây xa lắm, chị đi xe điện sang đấy mất tận 40 phút. Chẳng qua khu này toàn nhà cũ thấp tầng, nên bọn mình mới được hưởng sái, chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy pháo hoa.”

Kim Chiêu không hiểu Ngô Niệm muốn nói gì, chỉ im lặng nhìn chị.

Hôm nay Ngô Niệm trang điểm rất đậm. Vì xô xát với Hà Vũ, lớp trang điểm bị nhòe nhoẹt, phấn mắt lem nhem đen sì, kết hợp với mái tóc vàng xơ xác khiến chị toát lên vẻ trưởng thành đầy bi thương và đổ vỡ.

“Em có biết Thái tử của tập đoàn Vân Thăng không?” Ngô Niệm hỏi.

Kim Chiêu thấy câu hỏi này thật nực cười: “Sao em biết được chứ.”

“Chị biết đấy.” Ngô Niệm nói, “Cậu ta kém chị một tuổi rưỡi. Hồi chị còn bé tí, nhà vẫn ở khu bên kia, ông Ngô từng dắt chị đến nhà họ Mạnh chơi.”

Ngô Niệm bắt chước nhân vật Y Bình, dùng từ “khu bên kia” để chỉ ngôi nhà cũ, và gọi bố mình là “ông Ngô”.

“Nhà họ Mạnh?” Cái tên quen thuộc khiến lông mi Kim Chiêu khẽ run lên.

“Ừ, tòa nhà Vân Thăng là của nhà họ Mạnh đấy. Nhà họ có một cặp anh em, xinh đẹp lắm nhưng cũng nghịch ngợm kinh khủng, hai anh em mà hợp lại thì có khi lật tung cả cái nhà lên được. Chú Mạnh trầm tính là thế mà tức đến nỗi đi bẻ cành cây đuổi đánh chúng nó chạy khắp nơi.”

Nói đến đây, trên mặt Ngô Niệm lộ vẻ hoài niệm: “Nhưng em biết không, vị Thái tử được cả nhà cưng như trứng mỏng, không sợ trời không sợ đất ấy lại sợ sâu. Hồi đó có con nhện rơi từ trên cây xuống, dọa Mạnh Ngôn Khê sợ mất mật, vừa chạy vừa hét toáng lên, chị phải ra bắt hộ cậu ta đấy.”

“Mạnh Ngôn Khê?”

Tim Kim Chiêu như bị ong chích một cái đau nhói.

Trên bầu trời lại nổ tung một chùm pháo hoa, ánh sáng hồng rực chiếu sáng một bên má Kim Chiêu.

“Hình như tên là Mạnh Ngôn Khê.” Ngô Niệm day day thái dương, “Chị gặp có mỗi lần, cũng chẳng nhớ rõ lắm, có khi nhớ nhầm. Mà thôi kệ đi, không quan trọng. Ý chị là, em nhìn xem, tòa nhà Vân Thăng trông gần ngay trước mắt, ngẩng đầu là thấy, nhưng thực ra lại xa vời vợi. Họ giống như mây trên trời, còn bọn mình là bùn dưới đất, vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ chạm được vào nhau đâu.”

Kim Chiêu cúi đầu, im lặng nhìn mũi chân mình.

“Chị đi lấy xe điện.”

“Thôi, chị uống rượu rồi.” Kim Chiêu giữ chị lại, “Mình đi xe buýt đi.”

“Bến xe buýt cách đây 800 mét, đi xe điện ra đấy cho nhanh.”

Ngô Niệm đã cầm chìa khóa đi lấy xe, rất nhanh sau đó ném cho Kim Chiêu một chiếc mũ bảo hiểm: “Chỉ đi đến bến xe buýt thôi.”

Kim Chiêu do dự một lát rồi đội mũ lên đầu.

Băng qua đường lớn, chiếc xe điện lạng lách điệu nghệ rẽ vào một con hẻm tối tăm.

Kim Chiêu vội ngăn lại: “Muộn rồi, mình đi đường lớn đi chị.”

“Không sao đâu, ngày nào chị chả đi đường này, vèo cái là qua thôi.” Vừa nói dứt câu, Ngô Niệm đã phóng vào được một đoạn xa.

Trong hẻm nhỏ không nhìn thấy pháo hoa, chỉ thi thoảng có ánh sao lóe lên trên bầu trời, phản chiếu chút ánh sáng trắng bệch yếu ớt xuống mặt đường lát đá.

Một bên hẻm là khu nhà xưởng bỏ hoang tối đen như mực, bên kia là tường rào của một khu tập thể cũ kỹ, đèn đường leo lét ở tít đằng xa.

Kim Chiêu ngồi sau xe Ngô Niệm. Đêm Quốc khánh trời trở lạnh, gió tạt vào mặt gai gai. Ngô Niệm vẫn mặc chiếc áo hai dây, chất liệu co giãn ôm sát lấy thân hình trẻ trung, để lộ cánh tay và bờ vai gầy guộc. Mái tóc nồng nặc mùi thuốc nhuộm.

Kim Chiêu chợt nhận ra phía sau cổ Ngô Niệm có một vết đỏ. Dưới ánh đèn lờ mờ, cô không phân biệt được đó là vết móng tay cào hay vết cắn.

Kim Chiêu im lặng vài giây rồi khẽ nói: “Chị Niệm, hay chị đi thi đại học lại đi.”

Chiếc xe điện phanh gấp đột ngột.

Quán tính khiến người Kim Chiêu lao về phía trước, ngực đập vào lưng Ngô Niệm, mũ bảo hiểm của hai người va vào nhau cộp một cái.

“Em xuống xe trước đi.”

Ngô Niệm chống chân xuống đất, quay lại nói với Kim Chiêu.

Kim Chiêu ngơ ngác ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy ba gã đàn ông đang chặn đường phía trước, tim cô thót lên tận cổ họng.

Ba gã đứng trong bóng tối, không nhìn rõ mặt, chỉ có thể lờ mờ nhận ra là đàn ông qua vóc dáng, không cao cũng không thấp, kẻ béo người gầy đủ cả.

Chúng dàn hàng ngang nhìn chằm chằm hai cô gái, tay lăm lăm gậy gộc, nhịp nhịp vào lòng bàn tay.

Kim Chiêu lớn lên trong môi trường nề nếp, nào đã từng gặp cảnh tượng này bao giờ? Đến phim truyền hình thể loại này cô còn chưa xem qua.

“Báo… báo cảnh sát.” Kim Chiêu sợ hãi, phản ứng đầu tiên là vội vàng chộp lấy túi xách của Ngô Niệm.

Cô không có điện thoại. Bố cô bảo học sinh cấp ba nhiệm vụ quan trọng nhất là học tập, cô cũng đồng ý như vậy.

Ngô Niệm giật phắt chiếc túi lại: “Không sao đâu, người quen cả đấy, em đi trước đi.”

Kim Chiêu vẫn cố giằng lấy túi của Ngô Niệm để tìm điện thoại báo cảnh sát, Ngô Niệm bỗng nhiên quát lớn: “Cút!”

Kim Chiêu bị tiếng quát bất ngờ của Ngô Niệm làm cho hoảng sợ, lập cập bước xuống khỏi xe điện.

Lúc này ba gã đàn ông đã đến gần. Tên cầm đầu nhuộm mái tóc màu cháo lòng, giọng khàn khàn thô lỗ: “Niệm Niệm, lâu rồi không gặp, đây là cô em gái mới kết nghĩa của em đấy à?”

Ánh mắt nhớp nhúa của hắn dán chặt lên người Kim Chiêu. Kim Chiêu mặt cắt không còn giọt máu, liên tục lùi về phía sau.

Ngô Niệm lái xe chắn ngang trước mặt cô: “Bạn nhỏ gặp trên đường thôi, tiện đường chở em nó ra bến xe buýt. Nói chuyện đạo nghĩa một chút đi, người ta còn đang học cấp ba, tương lai còn phải thi đại học đấy.”

“Được thôi, bọn anh cũng không đụng vào học sinh ngoan, nhưng còn em…”

“Nghe thấy chưa? Còn không mau đi đi!” Ngô Niệm quay lại lạnh lùng quát Kim Chiêu.

Kim Chiêu nhìn ba gã đàn ông chắn đường rồi lại nhìn Ngô Niệm, quay người cắm đầu chạy thục mạng.

Phía sau nhanh chóng vang lên tiếng “bốp” chát chúa, đó là tiếng tát tai. Ngay sau đó là tiếng đấm đá túi bụi, lẫn trong tiếng chửi rủa của cả đàn ông và phụ nữ, th* t*c, tr*n tr** đến rợn người.

Kim Chiêu không dám quay đầu lại, chỉ biết liều mạng chạy ra ngoài.

Cô chưa bao giờ chạy nhanh đến thế.

Ở phía xa, pháo hoa trên tòa cao ốc Vân Thăng vẫn đang bắn lên rực rỡ, nhưng ánh hào quang ấy chẳng thể nào chiếu rọi vào con hẻm tối tăm này. Chỉ thi thoảng có một tia sáng lọt vào, soi rõ khuôn mặt đỏ bừng vì thiếu oxy và sợ hãi của Kim Chiêu.

Gió lạnh quất vào mặt cô như dao cắt, nước mắt trào ra cũng đau như bị dao cứa.

Bọn chúng có ba người, lại toàn là đàn ông, cuộc ẩu đả nhanh chóng biến thành màn hành hung đơn phương. Tiếng giãy giụa, tiếng khóc la thảm thiết của Ngô Niệm vọng lại.

Cuối cùng Kim Chiêu cũng chạy thoát khỏi con ngõ tăm tối ấy, nước mắt đã giàn giụa khắp mặt.

Bên kia đường có rất đông người, pháo hoa vẫn đang nổ, họ đang tụ tập xem pháo hoa. Kim Chiêu muốn chạy sang cầu cứu, bất kể là ai, xin hãy cứu lấy Ngô Niệm.

Nước mắt làm nhòe tầm nhìn, hoặc có lẽ do quá hoảng loạn, khi lao ra đường cô không chú ý thấy một thiếu niên trượt ván đang lao tới.

“Tránh ra!”

Tiếng hét lạnh lùng của thiếu niên làm cô gái nhỏ đang hoảng loạn giật mình.

Kim Chiêu quay đầu lại.

Đúng 9 giờ, cùng với tiếng nổ trầm đục vang lên trên bầu trời tòa tháp Vân Thăng, chùm pháo hoa cuối cùng bung nở giữa màn đêm, tựa như ngàn vạn vì sao đỏ lam vỡ vụn, rực rỡ lung linh, gieo xuống nhân gian sự kinh diễm choáng ngợp.

Trên nền trời rực rỡ ấy, Mạnh Ngôn Khê đạp ván trượt, lướt đi như một cơn gió xuất hiện ngay trước mặt cô, tựa như thiên thần giáng trần.

Hai người suýt nữa thì đâm sầm vào nhau, nhưng Kim Chiêu thậm chí còn chưa kịp sợ hãi. Hoặc có lẽ vì quá sợ hãi nên cô đứng chôn chân tại chỗ, ngây người nhìn về phía cậu.

May mắn là kỹ thuật của Mạnh Ngôn Khê cực kỳ điêu luyện. Cậu thực hiện một cú cua gấp ngoạn mục, mượn đà chuyển trọng tâm cơ thể, nghiêng ván trượt, trong nháy mắt đổi hướng, lướt qua người cô một cách mượt mà.

Chiếc áo phông đen của thiếu niên cọ qua cánh tay trắng ngần của Kim Chiêu, bao phủ cô trong mùi hương gỗ thông lạnh lẽo quen thuộc.

Mạnh Ngôn Khê tiếp đất bằng một chân, chân kia đạp mạnh vào đuôi ván trượt, chiếc ván bật lên, nằm gọn trong tay cậu.

Bỗng nhiên có người lao ra đường như thế, suýt chút nữa thì gây tai nạn, Mạnh Ngôn Khê cau mày khó chịu, đang định mắng cho một trận thì quay lại, bắt gặp một khuôn mặt đầm đìa nước mắt.

“Mạnh Ngôn Khê, cứu mạng!”

Kim Chiêu túm chặt lấy gấu áo cậu như vớ được cọng rơm cứu mạng, cô ngước mặt lên, giọng nghẹn ngào: “Cầu xin cậu!”

Trước Tiếp