Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Buông tao ra! Đồ cặn bã! Súc sinh! Mẹ mày bị người ta *** mới đẻ ra cái loại tạp chủng như mày!”
“Chát.”
“Con đ*! *** chết mẹ mày! Giữ chặt nó cho tao!”
Từ trong con hẻm ẩm thấp tối tăm vọng ra tiếng khóc thét và chửi rủa của một cô gái.
Đầu óc Kim Chiêu ong ong, choáng váng muốn ngất. Cô vừa lo sợ cho sự an nguy của Ngô Niệm, lại vừa sợ những lời chửi bới dơ bẩn của đám người kia sẽ khiến Mạnh Ngôn Khê ghê tởm mà quay lưng bỏ đi.
“Buông tay ra.”
Mạnh Ngôn Khê một chân giẫm lên ván trượt, cúi đầu nhìn bàn tay đang túm chặt lấy gấu áo mình.
Gương mặt thiếu niên lạnh lùng, sắc bén. Ngón tay Kim Chiêu co rúm lại, nước mắt trên mặt rơi xuống Việt nhiều, hòa lẫn với mồ hôi lạnh.
Cô có thể hiểu nếu Mạnh Ngôn Khê không muốn dây vào rắc rối. Giống như lúc ở quán bar nghe thấy Ngô Niệm và Hà Vũ chửi nhau bằng những lời lẽ th* t*c, chính cô cũng từng muốn bỏ chạy. Nhưng cô không thể bỏ mặc Ngô Niệm.
Cô luống cuống giải thích với cậu: “Không phải đâu, chị ấy không phải gái hư, chị ấy…”
Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng gạt tay cô ra, bằng một lực dứt khoát không cho phép phản kháng.
Trái tim Kim Chiêu hẫng đi một nhịp, rơi tự do xuống vực sâu. Nhưng ngay sau đó, cô thấy thiếu niên xoay người, chân còn lại đặt lên ván trượt, đầu gối hơi khuỵu xuống. Trong nháy mắt, chiếc ván trượt như một cơn gió lao vút vào con hẻm tối tăm.
Rất nhiều năm về sau, Kim Chiêu vẫn nhớ như in cảnh tượng ấy.
Con hẻm không thấy ánh mặt trời, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và rác rưởi phân hủy. Một lối đi chật hẹp, u tối không nhìn thấy điểm cuối, vọng ra những tiếng chửi bới th* t*c và tiếng vật lộn của đám người ô hợp.
Thiếu niên áo đen giày trắng, đạp trên ván trượt lao vào bóng tối một cách quyết liệt, không chút do dự. Gió thổi phồng chiếc áo thun rộng thùng thình trên người cậu, bóng lưng sạch sẽ và sắc bén vô cùng.
Cậu giống như ngôi sao sáng nhất bung nở giữa bầu trời đêm pháo hoa, mang ánh sáng rọi vào con hẻm tối.
Ván trượt lao đi rất nhanh. Mạnh Ngôn Khê bất ngờ nhảy xuống, đồng thời giẫm mạnh vào đuôi ván. Chiếc ván theo quán tính bay vút về phía trước, đập chính xác vào gã côn đồ tóc đỏ đang đè cô gái xuống đất.
“Bốp!”
“Á!”
Gã tóc đỏ ôm đầu hét lên thảm thiết. Tiếng vật lộn, tiếng la hét, tiếng chửi rủa đột ngột im bặt. Mọi hỏa lực lúc này đều chuyển sang tập trung vào Mạnh Ngôn Khê.
Dù Mạnh Ngôn Khê là con trai, có ưu thế thể lực hơn hẳn Kim Chiêu, nhưng suy cho cùng cậu cũng chỉ là một thiếu niên 16-17 tuổi, trong khi đối phương có tận ba gã đàn ông lăm lăm gậy gộc trên tay.
Cú gậy đầu tiên giáng xuống, Mạnh Ngôn Khê khẽ nghiêng người né tránh, đồng thời đưa tay chộp lấy cổ tay đối phương, vặn mạnh.
“Rắc.”
“Á!”
Tiếng khớp xương sai lệch vang lên cùng lúc với tiếng kêu thảm thiết. Tên kia buông tay, cây gậy rơi xuống đất, Mạnh Ngôn Khê vỗ tay định chộp lấy.
Nhưng cùng lúc đó, một gã khác từ phía sau giơ gậy quật thẳng vào gáy cậu.
“Cẩn thận!”
Kim Chiêu vừa chạy tới nơi, nhìn thấy cảnh tượng này từ xa, trái tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Mạnh Ngôn Khê nghe thấy tiếng cô, vừa đỡ lấy cây gậy vừa phản xạ nghiêng người, đồng thời giơ tay lên đỡ đòn tấn công từ phía sau.
Nhưng vẫn chậm một bước. Cánh tay cậu vừa đưa lên thì cú gậy của đối phương đã giáng xuống, đập mạnh vào cánh tay cậu.
Thiếu niên khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
Cùng lúc đó, gã côn đồ tóc đỏ cũng vung nắm đấm lao vào.
Kim Chiêu vội vàng hét to: “Báo cảnh sát rồi, công an sắp đến ngay bây giờ!”
Nghe đến công an, gã tóc đỏ khựng lại một chút. Nhưng Mạnh Ngôn Khê không hề bị phân tâm, cậu túm lấy gáy gã vừa đánh vào tay mình, kéo gã ta đập mạnh đầu vào đầu tên tóc đỏ.
“Bốp!”
Hai cái đầu va vào nhau chan chát, cả hai cùng ôm đầu kêu oai oái.
Một chọi ba, Mạnh Ngôn Khê ngay từ đầu đã chiếm thế thượng phong. Kim Chiêu thậm chí còn nói dối là đã báo cảnh sát để hù dọa.
Nhưng ngoài dự đoán, đám người này chẳng hề sợ cảnh sát. Gã tóc đỏ gào lên bằng giọng khàn đặc: “Được! Vậy đánh cho đến khi cảnh sát tới thì thôi, cùng nhau lên đồn! Con đ* này lừa tiền bọn tao, đúng lúc bắt nó nôn ra trước mặt cảnh sát!”
Kim Chiêu không biết ân oán giữa họ là gì, chỉ thấy ba gã đàn ông vẫn lao vào đánh Mạnh Ngôn Khê.
Nhìn cách ra đòn của Mạnh Ngôn Khê, có thể thấy cậu đã được học võ bài bản. Động tác nhanh, chuẩn, hiểm, ngay cả khi đánh nhau cũng toát lên vẻ lưu loát đẹp mắt. Ngược lại, ba gã kia đánh đấm chẳng có bài bản gì, thân thể nặng nề, chỉ biết khua gậy loạn xạ. Mạnh Ngôn Khê né người một cái gọn gàng, khiến gậy của một tên đập trúng đầu đồng bọn.
Tuy nhiên xét về kinh nghiệm ẩu đả đường phố, đám côn đồ này rõ ràng ăn đứt Mạnh Ngôn Khê. Chúng tận dụng lợi thế số đông quây lại một chỗ, hai tên kìm chân Mạnh Ngôn Khê, còn gã tóc đỏ từ phía sau lao tới, định nhảy lên lưng siết cổ cậu.
“Cẩn thận!”
Kim Chiêu chưa bao giờ chứng kiến cảnh đánh nhau thế này. Tiếng nắm đấm và gậy gộc nện vào da thịt nghe như đập thẳng vào tim cô. Cô trố mắt nhìn, mặt cắt không còn giọt máu, cả người run bần bật.
Mạnh Ngôn Khê lăn một vòng trên đất, né được cú siết cổ, đồng thời tung cú quét chân khiến gã đang cầm gậy lao tới ngã sấp mặt.
Gã ngã xuống, cây gậy văng ra, rơi ngay dưới chân Kim Chiêu.
Kim Chiêu run rẩy nhặt cây gậy lên.
Thừa cơ Mạnh Ngôn Khê đang ngã, cả ba gã cùng lao vào, định dùng sức nặng cơ thể đè bẹp cậu.
Mạnh Ngôn Khê từ đầu đến cuối luôn cố tránh tiếp xúc cơ thể với đám người này. Dù là né đòn hay ra quyền, cậu đều xử lý cực kỳ gọn gàng, một đòn trúng đích, tuyệt đối không dây dưa. Kim Chiêu không biết đó là đấu pháp tự vệ hay đơn giản là cậu ghê tởm mùi trên người bọn chúng nên tránh tiếp xúc. Lúc này, Mạnh Ngôn Khê lăn mình trên đất khiến hai tên vồ hụt, nhưng gã tóc đỏ đã quỳ gối xuống đất, chồm người lên đè chặt lấy cậu, hai tay bóp cổ Mạnh Ngôn Khê.
Kim Chiêu lao tới, mắt dán chặt vào cái gáy nhuộm đỏ lòm, giơ cao cây gậy trong tay.
Mạnh Ngôn Khê đang nằm dưới đất nhìn thấy cô, hai mắt nheo lại. Cậu co chân lên, đầu gối th*c m*nh vào hạ bộ của gã tóc đỏ đang đè trên người mình.
“Áaaaa!”
Chỗ hiểm yếu nhất của đàn ông bị tấn công, gã tóc đỏ rú lên thảm thiết, ôm lấy hạ bộ lăn lộn trên đất.
Cùng lúc đó, Mạnh Ngôn Khê vận dụng cơ bụng, không cần dùng tay chống đỡ mà bật dậy ngay lập tức, nhanh tay giật lấy cây gậy từ tay Kim Chiêu.
Lúc này hai gã còn lại đã xông tới. Mạnh Ngôn Khê một tay kéo Kim Chiêu ra sau lưng, tay kia vung chân đá mạnh vào khoeo chân một tên, khiến hắn khuỵu gối quỳ rạp xuống đất cái “bịch”. Cậu xoay ngang cây gậy, thuận thế kẹp chặt cổ hắn.
“Còn muốn đánh nữa không?” Mạnh Ngôn Khê quát lên lạnh lùng.
Cậu siết chặt cây gậy, mặt gã bị kẹp cổ đỏ gay lên vì ngạt thở.
Ba gã côn đồ, một tên đang lăn lộn đau đớn dưới đất, một tên đang quỳ gối bị gậy kẹp cổ, tên còn lại đầu sưng vù một cục to tướng, máu chảy ròng ròng xuống mặt. Hắn đối diện với Mạnh Ngôn Khê, tay vẫn lăm lăm cây gậy nhưng ánh mắt đã lộ rõ vẻ khiếp sợ và muốn lùi bước.
Gã đang quỳ dưới đất giãy giụa cố gỡ cây gậy ra, cổ họng phát ra tiếng xin tha ú ớ: “Không, không đánh, không đánh nữa… Bọn tao thua rồi.”
Mạnh Ngôn Khê cũng rất dứt khoát. Nghe đối phương nhận thua, cậu ném ngay cây gậy trong tay đi.
“Cạch” một tiếng, cây gậy rơi xuống ngay chân đối phương.
Hành động này khiến tim Kim Chiêu thót lên, sợ bọn chúng thừa cơ nhặt lên đánh tiếp.
Nhưng gã béo chỉ oán hận trừng mắt nhìn Mạnh Ngôn Khê một cái, rồi cùng đồng bọn dìu tên tóc đỏ dậy, cả ba lủi nhanh như chạch.
Ngô Niệm ngồi bó gối dưới đất, mái tóc vàng rối bù dựng ngược. Chiếc áo hai dây trên người bị xé rách, để lộ mảng da thịt trắng nõn lớn.
Mạnh Ngôn Khê nhặt chiếc ván trượt dưới đất lên, xoay người bước ra ngoài.
Kim Chiêu tiến tới, cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài của mình choàng lên vai Ngô Niệm.
“Không sao rồi, chúng ta về thôi.” Cô xót xa ôm lấy Ngô Niệm.
Ngô Niệm không nói gì, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. Vài giây sau, chị dùng mu bàn tay quệt mạnh những giọt nước mắt trên mặt.
“Chị không sao, em về trước đi.” Giọng chị ấy hơi khàn, nhưng lại cố tỏ ra bình tĩnh và cứng rắn, nghe như một nữ chiến binh không bao giờ đầu hàng.
Vừa xảy ra chuyện như vậy, làm sao Kim Chiêu có thể để chị ấy về một mình? Cô nhẹ nhàng thuyết phục: “Cùng về đi chị, chúng ta vốn dĩ sống cùng một khu tập thể mà.”
“Đêm nay chị không về.” Ngô Niệm đứng dậy, đi nhặt chiếc túi xách bị rơi vào vũng nước bẩn, cúi đầu lục tìm điện thoại.
Kim Chiêu hỏi: “Chị định tìm Hà Vũ à?”
Ngô Niệm đã bấm số gọi đi, giọng lạnh lùng nói vào điện thoại: “Đến đón em, con hẻm ngay cạnh quán bar ấy, tối nay em đến chỗ anh.”
Hà Vũ phóng xe máy đến nơi chỉ trong mười phút.
Trong lúc chờ đợi, Kim Chiêu vẫn cố khuyên Ngô Niệm về nhà cùng mình. Trong mắt cô, Hà Vũ và mấy gã côn đồ ban nãy về bản chất chẳng khác gì nhau.
Nhưng Ngô Niệm không hề lay chuyển.
Cách đó không xa, Mạnh Ngôn Khê đứng quay lưng về phía họ, đang gọi điện thoại, giọng nói trầm thấp.
Ngô Niệm tưởng cậu đang báo cảnh sát, hoảng loạn túm lấy tay Kim Chiêu: “Mau, mau bảo cậu ta đừng báo cảnh sát!”
Kim Chiêu chưa biết phải mở lời thế nào thì Mạnh Ngôn Khê đã quay lại, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua mái tóc vàng hoe của Ngô Niệm: “Yên tâm, tôi cũng không thích lo chuyện bao đồng.”
Kim Chiêu: “…”
Không thích lo chuyện bao đồng mà đánh nhau nhiệt huyết thế kia.
Cô nhớ lại lời mấy gã côn đồ vừa nói, rằng Ngô Niệm lừa tiền bọn họ. Ở lập trường của mình, cô cũng chẳng khuyên bảo được gì, đành lựa lời nói: “Em…”
Ngô Niệm như đoán trước được, lạnh lùng ngắt lời: “Đừng có vòng vo hỏi chị có mượn tiền hay không, chị có bạn trai, bạn trai chị sẽ kiếm tiền.”
Kim Chiêu muốn hỏi: Anh ta kiếm tiền kiểu gì? Mua vé số kiếm tiền sao?
Nhưng cuối cùng cô chẳng nói gì cả.
Mạnh Ngôn Khê bỗng nhiên cất bước đi ra ngoài.
Kim Chiêu tưởng cậu định đi luôn, ánh mắt lo lắng dõi theo, nhưng thấy cậu để ván trượt lại chỗ cũ, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mạnh Ngôn Khê quay lại rất nhanh, trên tay cầm thêm một chiếc áo khoác. Cậu đi thẳng đến trước mặt cô, đưa chiếc áo ra.
Một chiếc áo khoác gió màu đen.
Kim Chiêu chưa hiểu ý, ngơ ngác ngước mặt lên nhìn.
Kim Chiêu đã cởi áo sơ mi khoác ngoài cho Ngô Niệm, trên người chỉ còn lại chiếc áo ba lỗ màu vàng nhạt bên trong. Kiểu áo ba lỗ thể thao, gần giống áo hai dây nhưng quai áo to bản hơn một chút, để lộ bờ vai gầy guộc, xương quai xanh tinh xảo và mảng da thịt trắng đến lóa mắt phía trên ngực.
Ánh mắt thiếu niên lướt qua: “Mặc vào.”
Ban đầu Kim Chiêu chưa nhận ra điều gì bất thường. Trước đây khi còn tập múa, ở phòng tập cô cũng mặc như vậy. Mãi đến khi đầu hẻm vang lên tiếng rú ga xe máy, cô mới sực tỉnh.
Ít nhất là ở chỗ này, tuyệt đối không thể ăn mặc như thế!
Cô nhìn Mạnh Ngôn Khê đầy cảm kích, vội vàng nhận lấy chiếc áo khoác gió.
Chiếc áo mở ra, mùi hương gỗ thông lạnh lẽo quen thuộc bao trùm lấy cô.
Kim Chiêu lập tức nhận ra đây là áo của Mạnh Ngôn Khê.
Áo của cậu áp sát vào làn da trần của cô, bao bọc lấy cơ thể cô.
Rõ ràng cậu đi tay không, cũng không mang ba lô, cô còn tưởng cậu vừa chạy đi mua.
Chất liệu áo khoác gió trơn nhẵn mềm mại, mang theo chút hơi lạnh của mùa thu, nhưng dòng máu trong người Kim Chiêu lại nóng rực như lửa đốt.
Trong lồng ngực cô như có một chú nai con đang chạy loạn.
Hà Vũ còn dẫn theo một người bạn, cuối cùng anh ta chở Ngô Niệm đi bằng xe máy, còn người bạn kia lái chiếc xe điện của Ngô Niệm rời đi.
Trước khi đi, họ hỏi Kim Chiêu có cần đưa về không.
Kim Chiêu không dám nhìn họ, đứng nép sau lưng Mạnh Ngôn Khê, lí nhí cảm ơn rồi từ chối.
Một chiếc Rolls-Royce đỗ ngay đầu hẻm. Thấy Mạnh Ngôn Khê đi ra, người tài xế mặc vest xuống xe mở cửa sau cho cậu, người hơi cúi, thái độ cung kính hết mực.
Kim Chiêu nhớ lại cuộc điện thoại lúc nãy của Mạnh Ngôn Khê, hóa ra là gọi tài xế đến đón. Vậy chiếc áo khoác gió này cũng dễ giải thích rồi, là lấy từ trên xe xuống.
Ngón tay Kim Chiêu vân vê vạt áo, ánh mắt dừng lại trên cánh tay cậu. Da cậu rất trắng, bị ăn một gậy mạnh như thế, cánh tay đã sưng vù lên, bầm tím tụ máu một mảng lớn.
“Xin lỗi.” Kim Chiêu nhỏ giọng xin lỗi.
Nếu xe cậu không đến đón, cô còn có thể đi mua thuốc cho cậu, nhưng tài xế đã đến rồi, chắc cậu cũng chẳng cần đến thuốc cô mua.
Đôi mắt đào hoa lạnh nhạt của Mạnh Ngôn Khê nhìn về phía sau lưng cô.
Ở ngã tư phía trước có một chiếc xe máy và một chiếc xe điện đang dừng lại. Ba người bọn Hà Vũ không biết vì sao vẫn chưa đi, đang đứng nhìn họ từ xa.
“Tớ về trước đây, tối nay cảm ơn cậu nhiều, cái áo này…” Kim Chiêu định chào tạm biệt và trả áo.
“Lên xe.” Mạnh Ngôn Khê ngắt lời cô.
Cô gái ngước mắt lên, làn da trắng sữa ửng hồng: “Không, không cần phiền thế đâu, chúng ta cũng không tiện đường mà.”
Mạnh Ngôn Khê giơ tay hờ hững ôm lấy vai Kim Chiêu, cúi người thì thầm vào tai cô: “Không muốn bị bọn côn đồ bám theo thì lên xe.”
Kim Chiêu tròn mắt kinh ngạc.
Chiếc Rolls-Royce Phantom từ từ lăn bánh qua ngã tư, biểu tượng Spirit of Ecstasy trên mũi xe phản chiếu ánh đèn lấp lánh đắt đỏ.
Qua lớp kính màu trà một chiều, Kim Chiêu nhìn thấy Hà Vũ và bạn anh ta vẫn đang đỗ xe bên đường, trong lòng thầm thấy may mắn, nhưng rồi lại rùng mình sợ hãi.
Có lẽ tối nay cô không nên đến đây.
“Các người không phải người cùng một thế giới, đừng có ý định cứu vớt ai cả.” Thiếu niên cao ngạo ngồi bên cạnh cô bỗng nhiên lên tiếng.
Kim Chiêu nhìn cằm cậu, chỗ đó bị trầy xước lúc đánh nhau, vết máu bầm đỏ thẫm trên làn da trắng lạnh, nhưng so với cánh tay thì vẫn còn nhẹ chán.
Kim Chiêu biết cậu đang nói đến Ngô Niệm.
Cô không nhịn được đáp: “Chúng ta cũng đâu phải người cùng một thế giới.”
Cô và Mạnh Ngôn Khê cũng chẳng phải người cùng một thế giới.
Mạnh Ngôn Khê quay đầu, đôi mắt đào hoa đen láy nhìn cô. Hai giây sau, cậu gật đầu: “Cậu nói đúng.”
Kim Chiêu: “…”
Mạnh Ngôn Khê: “Nhưng trên đời này đâu chỉ có hai thế giới, cậu có thể kết bạn với những người cùng chí hướng.”
Kim Chiêu: “Vậy tại sao cậu lại muốn cứu chị ấy? Rõ ràng khác nhau một trời một vực mà.”
Nhưng cậu vẫn một mình xông vào cứu chị ấy, cứu một cách bất chấp nguy hiểm.
Dù cho những lời lẽ th* t*c của chị ấy khiến cậu cau mày, dù cho trong mắt cậu, chị ấy thậm chí chẳng phải người tốt.
Mạnh Ngôn Khê quay đầu đi chỗ khác, không trả lời.
Kim Chiêu khẽ cong môi cười.
Cô chợt phát hiện ra, thiếu niên có vẻ ngoài lạnh lùng cao ngạo này, hóa ra cũng mang một trái tim nhiệt huyết.
Cô vẫn không yên tâm về cú đánh vào tay cậu, khẽ hỏi: “Vết thương của cậu có đau không?”
Mạnh Ngôn Khê liếc nhìn cánh tay, không nói là đau hay không: “Sau này gặp tình huống như thế, đừng có nhúng tay vào.”
Kim Chiêu tưởng cậu nói đến việc kêu cứu, bèn giải thích: “Chị Niệm Niệm sẽ bị bắt nạt mất…”
“Ý tôi là không nên động thủ.” Mạnh Ngôn Khê nhìn vào mắt cô.
Kim Chiêu chợt nhớ đến việc mình nhặt cây gậy dưới đất lên định giúp cậu. Nhưng Mạnh Ngôn Khê không hề để cô đánh, ngược lại còn kéo cô ra sau lưng.
Cô khó hiểu hỏi: “Tại sao?”
“Cậu với bọn chúng không thù không oán, cùng lắm chỉ coi như thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ. Nhưng nếu cậu động thủ đánh bọn chúng, cậu đã nghe câu ‘oan oan tương báo’ chưa? Từ đó về sau cậu sẽ bị bám riết không tha.” Mạnh Ngôn Khê chăm chú nhìn khuôn mặt trong trẻo ngọt ngào của thiếu nữ, “Không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm thương nhớ.”
Sống lưng Kim Chiêu lạnh toát.
Rồi cô sực nhớ ra, hoảng sợ nói: “Nhưng cậu đã đánh bọn chúng mà.”
Vị “con cưng của trời” cao ngạo khẽ cười khẩy: “Thì cứ bảo bọn chúng đến tìm tôi thử xem.”
Thiếu niên nhiệt huyết, nhưng trong xương tủy vẫn ngông nghênh kiêu ngạo như thế.