Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 5

Trước Tiếp

Sự xuất hiện của Mạnh Thời Tự tại trường Trung học Phụ thuộc đã gây ra một cơn chấn động không nhỏ.

Đám thiếu niên 17-18 tuổi còn chưa thực sự hiểu hết được sức nặng của ba chữ “Mạnh Thời Tự”. Thế giới của họ phần lớn bị chi phối bởi thi cử và điểm số, không gian còn lại chẳng bao nhiêu, nên đối với cái tên Mạnh Thời Tự, họ chỉ có một khái niệm mơ hồ: Có tiền.

Rolls-Royce, vest Ý may đo thủ công, trợ lý và vệ sĩ tháp tùng… Nhưng nghe đồn mỗi lần Mạnh Thời Tự đến họp phụ huynh, trợ lý và vệ sĩ sẽ không bao giờ xuất hiện.

Kim Chiêu trước đây chưa từng gặp Mạnh Thời Tự, lớp A họp phụ huynh riêng biệt, không có lịch chung với toàn khối.

Sau cơn mưa rào buổi chiều, trời vẫn còn lất phất mưa bụi. Kim Chiêu bước ra khỏi văn phòng trong bộ dạng khá chật vật, vẫn đang chìm đắm trong cảm giác xấu hổ khó tả thì bất ngờ bị một bạn học chạy từ phía sau đâm sầm vào khiến cô lảo đảo.

“Á, xin lỗi cậu nhé!”

Nữ sinh va phải cô vội vã quay lại xin lỗi, nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự phấn khích tột độ. Chẳng cần biết có quen Kim Chiêu hay không, cô bạn cứ thế tự nhiên kéo tay cô: “Đi nào, đi xem bố của Mạnh Ngôn Khê, nhanh lên!”

Ban công đã chật kín học sinh. Kim Chiêu ngơ ngác bị cô bạn mới nhận lôi xềnh xệch vào đứng ở hàng đầu.

Cơn mưa rào lúc nãy đã chuyển thành mưa bụi lất phất. Gió thổi tạt những hạt mưa li ti vào mặt đám học sinh đang nhốn nháo thò đầu ra xem.

Mặt Kim Chiêu lành lạnh. Cô nhìn theo tầm mắt của mọi người xuống quảng trường nhỏ trước khu giảng đường, nơi một nhóm người đang đi tới.

Người đàn ông đi đầu có vóc dáng cao lớn và đĩnh đạc nhất, mặc áo sơ mi và quần âu tối màu. Ngũ quan của ông ấy rất chuẩn mực, là kiểu anh tuấn, chính trực, đạo mạo thường thấy trên sóng truyền hình quốc gia, sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng mảnh.

Ông sải bước dài, trầm ổn. Bên tay phải, thầy Hiệu trưởng ân cần giơ cao chiếc ô đen lớn, che chắn cho ông khỏi những hạt mưa bụi.

Phía sau là một dàn lãnh đạo cấp cao của nhà trường tháp tùng.

“A a a! Nhìn kìa! Bố của Mạnh Ngôn Khê – Mạnh Thời Tự đấy!”

“Trời ơi! Nửa năm không gặp mà bố chồng tớ vẫn phong độ ngời ngời! Tớ sắp xỉu vì vẻ đẹp trai này rồi!”

“Tớ thì khác, sáng nay tớ mới gặp bố chồng xong, bố còn dặn tớ và chồng tớ tan học nhớ về nhà sớm ăn cơm.”

Có nam sinh nghe không lọt tai nổi, cười phì: “Gớm! Hai bà tém tém lại hộ cái, con gái con lứa mà mê trai đầu thai không hết.”

Vừa dứt lời, cậu ta bỗng quay ra, gào to xuống dưới lầu: “Bố ơiii, bố còn thiếu con trai không bố ơiii!”

“Cút!”

“Cậu mới là thằng mặt dày nhất đấy!”

Thiếu niên thiếu nữ đang ở độ tuổi ngông nghênh, coi trời bằng vung, cậy mình đang ở tầng cao nhất, Hiệu trưởng có muốn bắt cũng không với tới được, nên cứ thế cười đùa ầm ĩ cả một góc ban công.

Kim Chiêu cũng không nhịn được cười. Chút bi thương thầm kín trong lòng bỗng chốc tan biến đi rất nhiều nhờ sự xuất hiện bất ngờ của Mạnh Thời Tự.

Đoàn người dưới lầu nhanh chóng bước lên bậc thang. Hiệu trưởng bám sát bên cạnh Mạnh Thời Tự, mặt mày rạng rỡ, ghé sát tai ông nói gì đó. Mạnh Thời Tự hơi cúi đầu lắng nghe, dáng vẻ nho nhã, lịch thiệp, phong độ nhẹ nhàng.

Đám học sinh tuy mồm miệng bạo dạn là thế nhưng vẫn biết giữ ý. Thấy Mạnh Thời Tự bước lên cầu thang, cả đám lập tức giải tán nhanh như chớp.

“Tớ đi đón bố tớ đây!”

“Tớ cũng đi!”

“Tớ thì thôi, bố chồng tớ thích con dâu nết na thùy mị, tớ về lớp học bài trước đây!”

Miệng thì cứng, chân thì chạy nhanh hơn cả sóc, chỉ trong chớp mắt đám đông đã biến mất sạch sành sanh.

Kim Chiêu cũng định quay về lớp, nụ cười vẫn còn vương trên khóe môi.

Vừa quay người lại, nụ cười trên mặt cô đông cứng.

Mạnh Ngôn Khê bước ra từ văn phòng, vừa khéo đi đến ngay bên cạnh cô.

Mặt cậu không biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt đẹp đến nao lòng ánh lên vẻ lạnh lùng. Chắc hẳn cậu đã nghe thấy những lời đùa cợt của đám bạn vừa rồi, ánh mắt quét xuống dưới lầu một cái rồi nhanh chóng thu lại, dừng trên gương mặt cô.

Mặt Kim Chiêu bỗng chốc nóng bừng như lửa đốt.

Nghĩ đến mấy câu “chồng ơi”, “bố chồng ơi” lúc nãy… Cảm giác xấu hổ vì bị cậu nghe thấy cuộc đối thoại với cô Trần Thuật ban nãy đã bay biến sạch, thay vào đó là sự ngượng ngùng muốn độn thổ vì tình huống hiện tại.

Cô đưa mắt cầu cứu xung quanh, nhưng cái ban công vừa nãy còn chật ních người giờ vắng tanh như chùa Bà Đanh. Lấy cô và Mạnh Ngôn Khê làm tâm, bán kính 3 mét không một bóng người, tất cả đã cao chạy xa bay, chỉ còn mình cô xui xẻo bị chính chủ bắt tại trận.

Cảm giác này y hệt hồi nhỏ cùng đám bạn đi nghịch dại, cuối cùng chúng nó chạy hết, chỉ có mình cô bị tóm cổ lại vậy.

“Tớ không có nói…” Kim Chiêu cũng chẳng biết mình đang giải thích cái gì, ngón tay ngượng ngùng mân mê vạt áo đồng phục.

Mạnh Ngôn Khê chăm chú nhìn cô.

Gió thổi mưa bụi tạt vào ban công, những sợi tóc con trên trán cô bị thổi tung rồi lại rủ xuống, để lộ vầng trán và đôi lông mày thanh tú, mềm mại như rặng núi xa mờ trong mưa bụi.

Mưa bụi dường như lạnh hơn lúc nãy, Kim Chiêu thầm kêu “thôi xong”, chắc chắn mặt cô đang đỏ lựng lên rồi.

“Mạnh Ngôn Khê.”

Giọng Lộ Cảnh Việt vang lên, Mạnh Ngôn Khê thu hồi tầm mắt.

Mạnh Thời Tự đã đến, đang đứng ở cửa lớp, Lộ Cảnh Việt đứng bên cạnh ông.

“Bố.”

Mạnh Ngôn Khê lướt qua người Kim Chiêu, hương gỗ thông lạnh lẽo lẫn chút hơi sương ẩm ướt sau mưa thoảng qua mũi cô.

Trong thời gian họp phụ huynh, học sinh được tự do hoạt động, 7 giờ tối mới phải quay lại lớp để tự học.

Với đa số học sinh, khoảng thời gian này chẳng khác nào được nghỉ. Tư Điềm rủ mấy bạn nữ ra phố ăn vặt ngoài cổng trường uống trà sữa. Kim Chiêu khéo léo từ chối lời mời, một mình xách cặp lên thư viện làm bài.

Thư viện trường cấp 3 thường rất vắng, vì học sinh suốt ngày chỉ lo đối phó với bài vở trên lớp đã bở hơi tai, sáng tối đều bị cuốn vào guồng quay học thêm, tự học dưới sự giám sát của giáo viên, làm gì có thời gian dư dả mà lên thư viện. Họa hoằn lắm mới có người lên mượn sách rồi vội vã rời đi. Tuy vậy, thư viện trường Trung học Phụ thuộc vẫn bố trí khu vực tự học cho học sinh, với những dãy bàn ghế gỗ được xếp ngay ngắn bên cửa sổ.

Cuối tháng Chín trời đã bắt đầu se lạnh, hôm nay lại vừa có một trận mưa thu. Kim Chiêu mở cửa sổ, gió mang theo hơi ẩm mát lành lùa vào phòng.

Dưới lầu thư viện có mấy cây hoa quế, hương thơm ngào ngạt lẫn trong không khí nhẹ nhàng.

Giữa các kệ sách, Quý Hạo Hiên cuối cùng cũng tìm thấy cuốn bình luận văn học mình cần. Cậu ấy bất chợt chú ý đến Kim Chiêu đang ngồi bên cửa sổ.

Cô đang cúi đầu làm đề toán, tay phải cầm bút tính toán, tay trái thỉnh thoảng lại đưa lên vén lọn tóc bị gió thổi loạn ra sau tai.

Lưng thiếu nữ mảnh mai thẳng tắp, mái tóc đen dài được buộc đuôi ngựa đơn giản bằng một sợi dây chun, để lộ cần cổ trắng ngần thanh tú.

Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất trên hàng ngô đồng, ánh sáng trong trẻo hắt vào. Cô rũ mắt, góc nghiêng dịu dàng động lòng người, làn da trắng đến phát sáng.

Trông cô như một bức tranh tĩnh lặng không vương chút bụi trần.

Bước chân định rời đi của Quý Hạo Hiên khựng lại. Một lát sau, cậu ấy đổi hướng, đi đến chỗ trống phía trước Kim Chiêu và ngồi xuống.

Trong vòng hai tiếng đồng hồ, Kim Chiêu giải quyết xong một đề toán, chỉ trừ câu hỏi lớn cuối cùng.

Cô học đều các môn, nhưng môn Toán hơi yếu hơn một chút. Hơn nữa, các môn khác còn có thể lấy cần cù bù thông minh, riêng môn Toán thì đôi khi thực sự khiến người ta bất lực. Cô loay hoay thêm nửa tiếng nữa mà không ra kết quả, đành dứt khoát bỏ cuộc.

Thấy cũng sắp đến giờ, Kim Chiêu bắt đầu thu dọn đồ đạc, định lát nữa vào giờ tự học sẽ hỏi Tư Điềm.

Người ngồi phía trước bỗng nhiên quay đầu lại.

Kim Chiêu nhận ra là bạn cùng bàn, mỉm cười chào hỏi: “Chào lớp trưởng.”

Quý Hạo Hiên làm như mới phát hiện ra cô, hơi ngạc nhiên hỏi: “Kim Chiêu, cậu cũng ở đây à?”

“Ừ, tớ lên làm bài tập.” Kim Chiêu xách cặp lên, chào tạm biệt Quý Hạo Hiên, “Tớ về lớp trước đây, chào lớp trưởng nhé.”

Quý Hạo Hiên gấp cuốn sách trong tay lại, cũng đứng lên theo: “Tớ cũng về đây, đi cùng nhé.”

Quý Hạo Hiên có dáng người cao gầy, đeo kính cận, trên tay cầm cuốn “Nhân gian từ thoại” của Vương Quốc Duy, khiến người ta liên tưởng đến những chàng thư sinh tài tử thời Dân quốc.

Hai người cùng đi ra ngoài. Quý Hạo Hiên chủ động bắt chuyện: “Cậu đã quen với tiến độ giảng bài của các thầy cô chưa?”

Kim Chiêu ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có nhanh hơn trước một chút, kiến thức cũng sâu hơn, nhưng tớ vẫn theo kịp.”

Quý Hạo Hiên nghiêng đầu nhìn cô, định nói rằng có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi tớ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nói thế nghe có vẻ hơi tự cao. Cậu ấy im lặng một lúc rồi đổi chủ đề: “Hôm nay họp phụ huynh không thấy bố mẹ cậu, họ bận việc không đến được à?”

Nụ cười trên môi Kim Chiêu nhạt dần.

“Tít tít”

Cửa từ chống trộm của thư viện rú lên hồi còi báo động. Quý Hạo Hiên đang định bước ra cùng Kim Chiêu mới sực nhớ ra mình còn chưa làm thủ tục mượn sách.

Cậu ấy vội vàng lùi lại hai bước, ngượng ngùng gãi đầu: “Tớ đi mượn sách đã nhé…”

Cậu ấy nhìn vào mắt Kim Chiêu, định bảo “Cậu đợi tớ một lát”.

Kim Chiêu lại hiểu nhầm, rất biết điều vẫy tay chào: “OK, chào lớp trưởng nhé!”

Quý Hạo Hiên: “…”

Ra khỏi thư viện thì trời đã tạnh mưa. Kim Chiêu quyết định về lớp cất cặp sách và ô trước.

Buổi họp phụ huynh đã kết thúc, trong lớp vắng tanh, chỉ còn lại Lộ Cảnh Việt và Mạnh Ngôn Khê.

Kim Chiêu không để ý, cứ thế xăm xăm bước vào từ cửa sau. Đợi đến khi một chân đã bước vào trong thì hối hận cũng đã muộn.

Mạnh Ngôn Khê hai tay đút túi quần, dựa lưng vào ghế, đôi chân dài duỗi ra ngông nghênh. Lộ Cảnh Việt thì ngồi hẳn lên bàn trước mặt cậu ta, đang cúi đầu nói gì đó.

Cả hai đều là những đại soái ca chân dài, nổi bật ngang ngửa nhau, thậm chí đường nét khuôn mặt còn có ba phần giống nhau. Chỉ có điều đôi mắt của Mạnh Ngôn Khê quá mức kinh diễm, khiến cậu trông Việt thêm tuấn tú, còn ngũ quan của Lộ Cảnh Việt thì có phần sắc lạnh hơn.

Hai cực phẩm nhan sắc đứng cạnh nhau thế này, dù ở bất cứ đâu cũng đủ khiến tim hàng loạt thiếu nữ rung rinh, nai con chạy loạn trong lồng ngực.

Nhưng trong số đó không bao gồm Kim Chiêu. Những tình huống xấu hổ liên tiếp xảy ra trong thời gian ngắn khiến cô vừa bước vào đã muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.

Tiếc là không kịp nữa rồi. Lộ Cảnh Việt quay mặt về phía cửa sau, vừa ngước mắt lên là thấy cô ngay.

Họa vô đơn chí là, thấy Lộ Cảnh Việt nhìn ra cửa, Mạnh Ngôn Khê vốn đang quay lưng về phía cô cũng bất ngờ ngoái đầu lại.

Bốn mắt chạm nhau trong tích tắc, Kim Chiêu vội vàng cúi gằm mặt xuống.

Cô cũng chẳng biết mình chột dạ cái gì nữa. Trời đất chứng giám, mấy tiếng “chồng ơi”, “bố chồng ơi” ban nãy đâu phải do cô gọi.

Không biết do điều hòa để nhiệt độ thấp hay vì lớp học trống trải mà Kim Chiêu thấy lạnh sống lưng. Cô cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, ngón tay siết chặt quai cặp, căng da đầu bước vào.

Lúc đi ngang qua chỗ Mạnh Ngôn Khê, mùi hương gỗ thông lạnh lẽo quen thuộc lại một lần nữa thoảng qua mũi cô.

Kim Chiêu nghe thấy Lộ Cảnh Việt hỏi: “Cứ nhất quyết phải bắt chú ấy đến họp phụ huynh à?”

“Ừ.” Giọng Mạnh Ngôn Khê trầm thấp, lười biếng pha chút hờ hững, “Cả đời người đàn ông ấy chỉ có việc tự mình trải nghiệm. Không trải nghiệm ở chỗ tôi, thì sẽ đi trải nghiệm ở chỗ khác. Chỉ khi trải nghiệm chán chê ở chỗ tôi rồi, ông ấy mới không còn ý định đi làm bố cho người khác nữa.”

Kim Chiêu cúi đầu nhét cặp vào ngăn bàn. Không biết có phải ảo giác hay không, cô cảm thấy Mạnh Ngôn Khê vẫn luôn nhìn mình.

Ánh nhìn trong veo, lạnh lùng từ phía sau khiến vành tai cô nóng bừng.

Cuộc đối thoại giữa Lộ Cảnh Việt và Mạnh Ngôn Khê cứ như thiền ngữ, cô nghe chẳng hiểu gì sất. Cất cặp xong, cô ba chân bốn cẳng chuồn thẳng ra cửa trước.

Họ hình như còn nói thêm gì đó nữa, nhưng Kim Chiêu không nghe rõ. Lúc đi ngang qua cửa sau lần nữa, tiếng cười khẽ của Lộ Cảnh Việt vọng ra:

“Đúng là 800 cái tâm cơ!”

Cậu ta đang nói Mạnh Ngôn Khê sao? Một kẻ vô tâm cũng có đến “800 cái tâm cơ”?

Lúc xuống lầu, Kim Chiêu không kìm được suy nghĩ: Mạnh Ngôn Khê là con cưng của trời, được bao người vây quanh, lại có ông bố hô mưa gọi gió đầy quyền lực như thế, sao phải cần đến “800 cái tâm cơ” làm gì? Cậu căn bản là không có trái tim thì đúng hơn.

Cậu thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên người yêu mình cơ mà.

Ngoài cổng sau trường Trung học Phụ thuộc có một con phố ăn vặt rất nhộn nhịp. Giờ tan tầm lúc nào cũng ồn ào tiếng người, khói lửa mịt mù. Đặc biệt là vào những chiều hè, ánh nắng gay gắt chiếu rọi lên con phố đầy sức sống, nơi những thiếu niên 17-18 tuổi ngang tàng, chẳng sợ trời chẳng sợ đất.

Lúc tâm trạng tốt Kim Chiêu rất thích ra đó, nhưng hôm nay thì không. Cô tránh cửa sau, một mình đi ra từ cổng chính.

Cách một con phố, đối diện trường là bãi cỏ công viên, xe của các giáo viên thường đậu ở rìa bãi cỏ. Gần đó không có hàng quán vỉa hè, nhưng đi bộ vài trăm mét sẽ có mấy cửa tiệm nhỏ và một siêu thị.

Kim Chiêu ăn tối ở một tiệm nhỏ, rồi ghé siêu thị mua hộp sữa chua và cái xúc xích. Lúc quay về, cô cố tình đi vòng qua bãi cỏ đối diện trường, quả nhiên lại bắt gặp con mèo mướp màu cam lang thang ở đó.

Con mèo nhận ra cô, vui vẻ lăn một vòng trên cỏ rồi kêu “meo meo” chạy tới cọ vào chân cô.

Kim Chiêu mỉm cười xoa bụng nó, lấy xúc xích trong túi ra, ngồi xổm sau một dãy xe ô tô để cho mèo ăn.

Họp phụ huynh xong, Mạnh Thời Tự vào văn phòng nói chuyện với cô Trần Thuật một lúc. Khi ông ra ngoài, phụ huynh và học sinh đã về hết, chỉ còn con trai ông đang đợi trong lớp.

“Đi ăn cơm không?” Mạnh Thời Tự bước tới hỏi.

Mạnh Ngôn Khê đứng dậy: “Lộ Cảnh Việt đi mua đồ ăn rồi, con tiễn bố ra ngoài.”

Mạnh Thời Tự gật đầu.

Hai cha con cùng rời khỏi trường. Trên đường gặp lãnh đạo nhà trường, Mạnh Thời Tự khéo léo từ chối lời mời ăn tối.

Cô Trần Thuật đã trao đổi với ông rằng thành tích của Mạnh Ngôn Khê rất ổn định, cộng thêm giải thưởng thi học sinh giỏi cấp quốc gia, dù là thi hay tuyển thẳng thì việc vào hai trường đại học top đầu trong nước là chuyện trong tầm tay. Thậm chí những trường đại học danh tiếng hơn ở nước ngoài, cậu cũng có rất nhiều sự lựa chọn.

Nhưng thái độ của Mạnh Ngôn Khê trước sau như một.

“Nguyện vọng không đổi, vẫn là Đại học Tuế Nghi.”

Tại bãi đậu xe, Mạnh Ngôn Khê mở cửa chiếc Rolls-Royce cho bố.

Mạnh Thời Tự lẳng lặng nhìn con trai.

Mạnh Ngôn Khê rất giống ông, hai cha con đều có xương lông mày cao, sống mũi thẳng, ngũ quan sâu và sắc nét. Điểm duy nhất khác biệt là đôi mắt. Mắt Mạnh Ngôn Khê giống mẹ, là mắt đào hoa to tròn, mang nét diễm lệ. Còn mắt Mạnh Thời Tự thâm trầm, nhìn qua thì ôn hòa nho nhã nhưng thực chất sâu thẳm như đầm nước cổ xưa.

“Được rồi, con đã quyết thì cứ thế mà làm.”

Mạnh Thời Tự hiểu tâm tư của con, ông không nói nhiều. Ông chỉ chỉnh lại cổ áo đồng phục cho con, vỗ vai dặn dò: “Về nhớ ăn tối nhé.”

“Vâng.”

Mạnh Thời Tự ngồi vào ghế sau. Mạnh Ngôn Khê đứng bên ngoài, một tay giữ cửa xe, đột nhiên hỏi: “Bố, đồ con mua cho bố lần trước, bố dùng chưa?”

Cậu không nhắc thì thôi, nhắc đến là Mạnh Thời Tự hận không thể đá cho một phát. Khổ nỗi đã ngồi trong xe, không tiện động thủ, đành chỉ tay vào mặt con trai mắng nhỏ: “Mạnh Ngôn Khê, mày bớt làm mấy chuyện hỗn xược ấy cho tao nhờ!”

Mạnh Ngôn Khê tặc lưỡi: “Sao lại hỗn xược? Bố đang độ tuổi sung mãn, nói ra cũng chẳng mất mặt, cứ làm tốt biện pháp bảo vệ, đừng gây ra ‘án mạng’ là được.”

Trong mắt người ngoài, Mạnh Thời Tự lúc nào cũng trầm ổn, điềm đạm. Chỉ có ông mới biết, hai đứa con “giời đánh” Mạnh Ngôn Khê và Mạnh Trục Khê khiến ông đau đầu đến mức nào, nhất là thằng con trai quý tử này.

Mạnh Thời Tự cười lạnh: “Tao không mất mặt, nhưng mày mất mặt không? Mang cái thứ đó từ trường về nhà, mày còn nhớ mình là học sinh cấp 3 không hả? Mày không cần thanh danh nữa à?”

Mạnh Ngôn Khê mặt trơ như đá, giọng điệu bất cần đời: “Hiệu thuốc gần đây có chương trình mua 3 tặng 2, tiện tay con mua thôi. Cần gì thanh danh? Con có định lập đền thờ trinh tiết đâu.”

Mạnh Thời Tự không nhịn nổi nữa, vứt hết cả phong thái nho nhã, ngồi trong xe giơ chân đạp cho Mạnh Ngôn Khê một cái.

“Á.” Mạnh Ngôn Khê kêu lên đầy khoa trương.

“Kêu cái gì mà kêu! Tao lạ gì mày?” Mạnh Thời Tự mắng thì mắng nhưng vẫn sợ đá hỏng con trai, không đánh nữa mà cảnh cáo, “Mạnh Ngôn Khê, lo mà học hành cho tử tế, chuyện không đến lượt mày lo thì bớt lo đi.”

“Được rồi, chuyện khác con không lo, nhưng chuyện bao cao su thì nhất định con phải mua.” Cậu nói một câu hai nghĩa, “Con mua loại tốt lắm, không dễ bị rách đâu.”

Học sinh cấp 3 mua bao cao su cho bố ruột, chuyện này nghe thế nào cũng thấy kinh thế hãi tục. Người không biết còn tưởng nói đùa, nhưng Mạnh Thời Tự biết Mạnh Ngôn Khê không hề đùa với ông.

Thân xe Rolls-Royce đen bóng phản chiếu trong đáy mắt đen kịt của thiếu niên.

Mạnh Ngôn Khê không phải đang nói chuyện bao cao su với ông. Có lẽ là có, nhưng không chỉ dừng lại ở đó.

Kể từ khi bà Mạnh qua đời 5 năm trước, để lại cậu con trai chưa đầy 12 tuổi và cô con gái 5 tuổi, nhà họ Mạnh đến nay vẫn vắng bóng nữ chủ nhân. Không phải Mạnh Thời Tự chưa từng động tâm muốn tái hôn, cũng không phải không có đối tượng thích hợp, mà là Mạnh Ngôn Khê lần nào cũng ra mặt ngăn cản.

Mạnh Thời Tự vừa giàu có vừa phong độ, lại là một người cha tốt. Nhưng lòng người dễ đổi thay, ai biết trước sẽ biến thành thế nào?

Thay vì tương lai phải mệt mỏi đối phó với vô vàn biến số, cuối cùng tình thân cạn kiệt, lưỡng bại câu thương, chi bằng ngay từ đầu cứ dứt khoát ngăn cản, rút củi dưới đáy nồi.

Dù cho phải dùng đến thủ đoạn gì đi chăng nữa.

Mạnh Ngôn Khê cũng chưa bao giờ nhận mình là người tốt.

“Bố, trước khi em gái con 18 tuổi, con sẽ không rời khỏi Tuế Nghi, và bố cũng sẽ chỉ có hai đứa con là con và em ấy thôi.”

Mạnh Ngôn Khê bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Mạnh Thời Tự. Đôi mắt đào hoa diễm lệ thu lại vẻ cợt nhả, trở nên đen thẳm và lạnh lẽo, khiến người ta liên tưởng đến sát khí trên lưỡi đao.

Kim Chiêu đang ngồi xổm sau đuôi một chiếc Volvo, lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Hình như… cô lỡ nghe được bí mật động trời của nhà họ Mạnh rồi. Nếu đây là phim cung đấu quyền mưu, có phải cô sắp bị diệt khẩu không?

Cũng may giờ này khu vực này vắng người, hai cha con họ cũng không phát hiện ra cô. Chiếc Rolls-Royce nhanh chóng lăn bánh, êm ái lướt vào con đường rợp bóng cây trước cổng trường.

Lúc này, con mèo mướp đã ăn hết chiếc xúc xích trên tay cô, thỏa mãn kêu một tiếng “Meo”.

Kim Chiêu giật bắn mình, vội vàng đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu cho nó im lặng.

Mạnh Ngôn Khê đang định quay về, bỗng nghe thấy tiếng mèo kêu cách đó không xa, bước chân liền đổi hướng.

Con mèo mướp rất nhạy cảm, nhận thấy có người đang tới gần mang theo khí trường không mấy thiện lành, lập tức co giò chạy biến đi mất dạng.

Này cái con mèo kia… khẽ cái mồm thôi chứ!

Kim Chiêu một giây trước còn đang lo lắng suông, giây tiếp theo đã nghe thấy tiếng bước chân dừng lại ngay sau lưng mình.

Mưa đã tạnh hẳn, mây tan, mặt trời ló rạng. Ánh hoàng hôn xuyên qua khe hở giữa các tòa nhà, chiếu xiên lên bóng dáng cao lớn, thẳng tắp của thiếu niên.

Cái bóng của Mạnh Ngôn Khê đổ dài trên mặt đất, bao trùm trọn vẹn lấy Kim Chiêu đang ngồi xổm co ro.

Cái bóng bất động, da đầu Kim Chiêu tê rần.

Cô từ từ quay đầu lại, ngước mắt nhìn lên chủ nhân của cái bóng.

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt, mặt vô cảm nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau. Một người ngồi xổm dưới đất, một người đứng ngược sáng.

Xung quanh vắng lặng, chỉ có một chiếc xe chạy vụt qua, lốp xe nghiền trên mặt đường nhựa phát ra tiếng lạo xạo, mang đến sự rung động trầm đục dưới chân.

Kim Chiêu rốt cuộc cũng thốt ra được một câu khô khốc: “Tớ chỉ đang cho mèo ăn thôi.”

Mạnh Ngôn Khê: “Mèo đâu?”

Kim Chiêu: “…”

Nói ra chắc cậu không tin, nó chạy mất dép rồi.

Trước Tiếp