Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Những ngày sau đó, Mạnh Ngôn Khê liên tục đi công tác hai chuyến, Kim Chiêu cũng bận rộn với hạn chót nộp đề tài nghiên cứu, hai người ai cũng có việc riêng.
Trong trường đại học, đề tài nghiên cứu khoa học không bao giờ thiếu, chỉ là số lượng có hạn, cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.
Kim Chiêu thức trắng mấy đêm liền để viết đề cương đăng ký, tuy trong lòng chẳng ôm mấy hy vọng, nhưng cũng không thể buông xuôi hoàn toàn.
Ưu thế duy nhất của cô là hướng nghiên cứu văn học so sánh này đang khá hợp thời. Trước khi về nước, cô vừa có một bài báo được đăng trên tạp chí SSCI.
Đề cương dày cộp được nộp cho thư ký khoa trước hạn chót, rồi từ đó chuyển lên phòng Nghiên cứu khoa học.
Cuối tháng 11, cả nước đón đợt không khí lạnh mạnh, nhiệt độ giảm sâu. Cô Kim Lệ Di nhắn tin trên WeChat bảo đồng nghiệp làm thêm nghề tay trái bán chăn tơ tằm, bà mua ủng hộ mấy cái, gửi cho Kim Chiêu một cái, dặn cô mấy hôm nữa nhớ nhận hàng.
Lúc đó Kim Chiêu đang dạy học, tan lớp mới đọc tin nhắn, cô mỉm cười gọi video lại cho cô Kim Lệ Di.
Bao nhiêu năm qua, cô Kim Lệ Di vẫn thường xuyên quan tâm cô như vậy.
Thực ra bình thường cô Kim Lệ Di cũng ít nói chuyện phiếm, chỉ có dịp lễ tết, thời tiết thay đổi, hoặc thấy tin tức nơi cô ở có chuyện gì thì mới đột ngột hỏi thăm một câu, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để Kim Chiêu cảm thấy ấm lòng vì được nhớ đến.
Cô cảm ơn cô Kim Lệ Di qua điện thoại.
Ngày 21 tháng sau là sinh nhật cô Kim Lệ Di, đúng vào thứ Bảy. Kim Chiêu hỏi bà ngày đó có rảnh không, cô muốn sang thành phố bên cạnh thăm cô dượng.
Cô Kim Lệ Di gạt đi, bảo không phải sinh nhật chẵn tuổi, bày vẽ làm gì. Rồi bà chợt nhớ ra ngày 21, 22 tháng 12 là kỳ thi tuyển sinh cao học, bèn hỏi Kim Chiêu hôm đó có phải coi thi không.
Lòng Kim Chiêu đang ấm áp bỗng nguội lạnh khi nghĩ đến viễn cảnh phải đi coi thi.
Cô không thích coi thi chút nào, dù có tiền bồi dưỡng. Kỳ thi quy mô lớn và nghiêm ngặt này khiến từ trên xuống dưới đều căng như dây đàn. Giám thị phải tham gia tập huấn online và làm bài kiểm tra trước nửa tháng, trước ngày thi còn phải tập huấn trực tiếp, hôm thi phải đến trường trước một tiếng, nộp điện thoại, rồi ngồi trong phòng thi như một cái máy hồi tưởng lại nửa đời trước của mình, hồi tưởng xong nhìn đồng hồ mới trôi qua có 10 phút.
Mà mỗi môn thi cao học kéo dài 3 tiếng, tổng cộng 4 môn.
Hiện tại danh sách phân công coi thi chưa có, Kim Chiêu chỉ biết cầu mong đừng đến lượt mình.
Nhưng cô Kim Lệ Di tạt ngay gáo nước lạnh: hy vọng mong manh lắm.
Coi thi thường ưu tiên sắp xếp giáo viên trẻ, trừ khi cô mang thai, giáo viên mang thai mới được miễn. Nhân tiện, cô Kim Lệ Di lại giục Kim Chiêu mau tìm đối tượng.
Nghĩ đến Mạnh Ngôn Khê, lòng Kim Chiêu ngọt ngào, cô lí nhí lẩm bẩm với vẻ nhớ nhung không giấu được: “Người yêu con dạo này bận lắm.”
Cô Kim Lệ Di không biết Kim Chiêu đã có người yêu, tưởng cô lại nói thác để thoái thác, bèn mắng yêu: “Phải rồi, người yêu con bận, con cũng bận, hai đứa chắc cần một vụ cướp xông vào nhà mới có thời gian yêu đương.”
Kim Chiêu: “…”
Cô Kim Lệ Di bỗng chuyển chủ đề: “Thực ra có một người, cô vốn thấy rất xứng đôi với con, ít nhất là về ngoại hình. Cô còn xin được số điện thoại của cậu ấy rồi…”
Kim Chiêu không biết người bà nhắc đến là ai, nhưng là ai thì cô cũng không thể bắt cá hai tay được. Để Mạnh Ngôn Khê biết cô vừa yêu anh vừa lén đi xem mắt, chắc anh chọc thủng nóc nhà mất.
“Không, không cần đâu ạ.” Kim Chiêu vội vàng từ chối.
Cô Kim Lệ Di im lặng một lát rồi nói: “Ừ, sau này cô hỏi thăm thêm về cậu ấy, cũng thấy hai đứa không hợp, thôi bỏ đi.”
Mạnh Ngôn Khê chuyển nhà vào ngày 9/12, tối 8/12 mới về đến Tuế Nghi.
Hai hôm nay nhiệt độ xuống thấp chỉ còn một con số. Kim Chiêu bật điều hòa trong ký túc xá, quỳ ngồi trước chiếc bàn trà nhỏ, cặm cụi làm quà cho Mạnh Ngôn Khê.
Cô vốn không có năng khiếu thủ công, lại thêm bận rộn với đề tài nghiên cứu nên tiến độ rất chậm, vật liệu bày bừa bộn khắp nơi.
Mạnh Ngôn Khê xuống máy bay gọi video cho cô, cô chọn tới chọn lui chẳng tìm được góc nào gọn gàng, đành cởi áo khoác chui tọt vào chăn, giả vờ chuẩn bị đi ngủ.
Mạnh Ngôn Khê ngồi trong xe, ánh mắt sâu thẳm đen láy, nhìn cô qua màn hình với vẻ trìu mến.
“Ngủ sớm thế à?” Anh cười khẽ, giọng trầm thấp.
Kim Chiêu nhanh trí nhận ra ngay ý anh là muốn đến gặp cô.
Cô cũng rất nhớ anh, nhưng giờ anh đến chắc cũng chỉ cùng cô luống cuống tay chân làm thủ công thôi, thà để anh về nghỉ ngơi sớm còn hơn.
Cô khẽ “vâng” một tiếng.
Mạnh Ngôn Khê im lặng một lát rồi nói: “Vậy mai anh qua đón em.”
“Không cần đâu.”
Chuyển nhà vốn đã mệt, cô nỡ lòng nào bắt anh chạy đi chạy lại.
Kim Chiêu: “Anh cứ cho em địa chỉ, mai tan học em tự qua.”
Mạnh Ngôn Khê suy nghĩ một chút rồi bảo: “Cũng được, dù sao cũng chỉ vài bước chân.”
Kim Chiêu: “?”
Mạnh Ngôn Khê: “Gửi địa chỉ rồi đấy.”
Kim Chiêu thu nhỏ màn hình video, nhìn định vị cách cô chỉ 800 mét trong khung chat, câm nín.
Nhà mới của Mạnh Ngôn Khê nằm ngay tại khu Sơn Thủy Thành – nơi cô từng rất muốn thuê nhưng đành từ bỏ vì nghèo.
Khu này nằm ngay cạnh Đại học Tuế Nghi và Đại học Sư phạm Tuế Nghi, lại thuộc khu vực tuyển sinh của hai trường điểm, giá nhà cao ngất ngưởng. Gần thì đúng là gần thật, ra khỏi cổng Bắc rẽ trái đi về phía Tây, bản đồ hiển thị đi bộ mất 13 phút.
“Sao anh lại chuyển đến đây?” Kim Chiêu ôm điện thoại hỏi nhỏ, trong lòng dấy lên cảm giác ấm áp khó tả.
Mạnh Ngôn Khê: “Anh biết làm sao được? Lạc Hoành cứ nằng nặc đòi bán nhà cho anh.”
Kim Chiêu: “?”
Mạnh Ngôn Khê: “Quà của anh đâu? Chuẩn bị xong chưa?”
Kim Chiêu chớp mắt ngây thơ: “Quà gì cơ? Chẳng phải em nặn cho anh rồi sao?”
Mạnh Ngôn Khê nhìn cô qua màn hình, bỗng nói: “Kim Chiêu, mặt em dính màu vẽ kìa.”
Kim Chiêu giật mình đưa tay lên quệt má, giây tiếp theo mới nhận ra mình có dùng màu vẽ đâu.
“Mạnh Ngôn Khê!” Kim Chiêu hơi giận dỗi tên vô lại này.
Tên vô lại cười trầm thấp, vừa xấu xa vừa tự tin: “Mai nhớ mang quà đến đấy.”
Món quà là một chiếc đèn thủ công làm từ quả loan thụ.
Tháng 11 là thời điểm quả loan thụ chín rộ, giống như nhà văn Sử Thiết Sinh từng miêu tả: mùa xuân nở từng chùm hoa vàng nhỏ li ti, hoa rụng kết thành vô số quả nhỏ như ba mảnh lá chụm lại thành chiếc đèn lồng tí hon. Đèn lồng ban đầu màu xanh, rồi chuyển sang trắng, cuối cùng ngả vàng, khi chín rụng đầy mặt đất.
Quả loan thụ ở cổng khoa Ngoại ngữ còn rực rỡ hơn trong sách, màu cam nồng nàn pha chút đỏ, trong sắc đỏ lại ánh lên chút hồng lãng mạn.
Kim Chiêu đã nhặt quả loan thụ từ trước, tách từng vỏ quả ra xử lý cho cứng lại, rồi ghép dính thành chụp đèn, tạo nên chiếc đèn loan thụ độc đáo.
Ánh sáng ấm áp xuyên qua vỏ quả, lan tỏa sắc hồng cam dìu dịu đầy mộng mơ.
Chiều hôm sau, tại nhà mới của Mạnh Ngôn Khê, Kim Chiêu nâng niu chiếc đèn trong lòng bàn tay, cười tươi đưa đến trước mặt anh.
Chiều nay cô có tiết 1-2, vừa tan học là chạy ngay sang đây, cứ tưởng Mạnh Ngôn Khê chuyển nhà cũng vất vả như cô, nên đến sớm để giúp một tay.
Đến nơi mới biết, gọi là “chuyển nhà” chi bằng gọi là “chuyển người”. Trong nhà cái gì cũng mới tinh, đầy đủ tiện nghi, anh chỉ việc xách vali vào ở.
Đúng như anh nói, căn nhà trang trí theo phong cách Pháp cổ điển, tông màu chủ đạo là trắng kem và nâu caramel, sang trọng và trang nhã. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm cổ điển chiếu xuống đồ nội thất gỗ thịt bóng loáng, cả căn nhà toát lên vẻ ấm cúng và thoải mái.
Mạnh Ngôn Khê nhận lấy món quà của cô.
Chiếc đèn loan thụ không to, đặt ở đầu giường vừa vặn làm đèn ngủ. Được làm rất tỉ mỉ, Mạnh Ngôn Khê cầm trên tay ngắm nghía, với thị lực tốt như anh mà cũng không soi ra chút tì vết nào, đến vết keo dán cũng không thấy.
Anh ngắm nghía hồi lâu, rồi nén cười, ngạo kiều hỏi: “Sao lại nghĩ đến việc tặng anh đèn?”
Thực ra là vì Kim Chiêu vẫn luôn nhớ mãi cú điện thoại mùa hè năm lớp 11 ấy. Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói của anh, giống như đang độc hành trong đêm mưa đen kịt vô tận, bỗng ngẩng đầu nhìn thấy một ngọn đèn vàng ấm áp, lặng lẽ chiếu sáng cho cô.
Nhưng nói thế thì sến súa quá.
Kim Chiêu: “Chẳng phải anh bảo sợ bóng tối, sợ ma, sợ côn trùng sao?”
Mạnh Ngôn Khê nhướng mày: “Anh bảo sợ bóng tối, sợ ma, sợ côn trùng thì em tặng đèn, thế nhỡ anh sợ ma sợ côn trùng thật thì tính sao?”
Kim Chiêu nhìn anh đầy thành khẩn: “Thế giới này không có ma đâu anh.”
Mạnh Ngôn Khê: “Thế côn trùng thì sao?”
Kim Chiêu tự lượng sức mình trong lòng.
Làm cái đèn này đã vắt kiệt tiềm năng cả đời cô rồi, cô thực sự không đủ can đảm để bắt côn trùng đâu.
“Thế lần sau thấy côn trùng anh cứ gọi em, em sang bắt cho.” Cô đưa ra nhượng bộ lớn nhất có thể.
Mạnh Ngôn Khê: “Xa xôi thế, em chăm chỉ thật đấy.”
Kim Chiêu: “Có xa đâu, có 800 mét thôi mà.”
Mạnh Ngôn Khê có chút cạn lời.
Nhìn cô, anh cười như không cười: “Em đúng là không phụ lòng cái tên anh lưu trong danh bạ nhỉ.”
Kim Chiêu: “?”
Thấy cô ngơ ngác, Mạnh Ngôn Khê đại phát từ bi mớm đáp án: “Em không nghĩ đến việc ở bên cạnh bảo vệ bạn trai mình à?”
Nói xong câu này anh đi thẳng vào phòng ngủ cất đèn, để lại Kim Chiêu đứng ngây ra tại chỗ.
Tim cô đập hơi nhanh.
Biết thừa anh hay nói năng kiểu này, cứ thích trêu chọc người khác. Còn bảo vệ anh nữa chứ, rõ ràng từ nhỏ đến lớn đánh nhau chưa thua trận nào, thế mà cứ làm như mình mỏng manh yếu đuối lắm.
Nhưng anh nói thế làm cô không nhịn được mà suy diễn lung tung.
Ở bên cạnh bảo vệ, có phải ý là chỉ có sống chung mới bảo vệ được nhau không?
Chập tối, Lộ Cảnh Việt và Lạc Hoành đến, Tư Điềm bận ở bệnh viện nên sẽ đến muộn hơn chút, gửi Lộ Cảnh Việt mang đến chai rượu trước.
Lộ Cảnh Việt vừa vào cửa, nhìn quanh căn hộ, cười đầy ẩn ý: “Giấu kỹ gớm nhỉ.”
Lộ Cảnh Việt lúc nào cũng nói cái giọng nửa đùa nửa thật, khiến người ta chẳng hiểu rốt cuộc anh ta có ý gì.
Lạc Hoành tưởng anh ta nói về căn nhà, lập tức sùng sục căm phẫn.
“Đách! Đây là nhà của ông đây! Ông đây bỏ bao tâm huyết, ròng rã một năm trời hoàn thiện nội thất, định để một năm cho bay hết mùi rồi mới dọn vào ở, kết quả ông còn chưa kịp ở ngày nào đã bị nó nẫng tay trên!”
Kim Chiêu: “?”
Mạnh Ngôn Khê đâu có nói thế.
Bữa tối do dì giúp việc nhà họ Mạnh đến nấu, sau đó Tư Điềm cũng tới, năm người quây quần bên bàn ăn dùng bữa cơm đầu tiên ở nhà mới của Mạnh Ngôn Khê.
Lạc Hoành nhìn căn hộ, càng nhìn càng tiếc đứt ruột.
Đôi uyên ương đối diện còn liếc mắt đưa tình trêu tức cậu ta nữa chứ.
Chủ yếu là cái màn liếc mắt đưa tình ấy, chứ ban đầu cậu ta cũng chẳng thấy tiếc căn nhà này lắm. Chỗ này cũng được, nhưng bất động sản trong tay luật sư Lạc đâu có thiếu, quan trọng nhất là Mạnh Ngôn Khê trả giá quá hời.
Chẳng có căn nhà nào mà tiền không mua được, nếu không mua được thì là do tiền chưa đủ nhiều.
Nhưng lúc này nhìn Mạnh Ngôn Khê và Kim Chiêu, nhất là Mạnh Ngôn Khê, dưới ánh đèn vàng ấm áp, trong mắt anh như chứa cả ngàn vì sao, chỉ cần liếc nhìn Kim Chiêu một cái là ánh mắt như dính chặt vào cô không dứt ra được. Cứ như thể căn nhà này là tổ ấm tình yêu anh chuẩn bị để rước vợ về dinh, khiến Lạc Hoành có cảm giác mình là kẻ hám tiền, may áo cưới cho người khác.
Lạc Hoành nhìn Mạnh Ngôn Khê ngứa mắt, bèn chuốc rượu anh.
Tửu lượng Mạnh Ngôn Khê không tốt, Kim Chiêu định uống đỡ, nhưng Mạnh Ngôn Khê bảo hôm nay vui nên muốn uống. Cuối cùng Mạnh Ngôn Khê uống, Kim Chiêu cũng uống.
Cả bàn ai cũng uống rượu.
Chai rượu Tư Điềm mang đến uống hết veo, Mạnh Ngôn Khê lại lấy thêm hai chai từ tủ rượu ra.
Năm người họ là bạn học từ thời niên thiếu, có vô vàn chủ đề chung, từ chuyện thầy cô, bạn bè ngày xưa, những chuyện xưa lắc xưa lơ, người nhớ người quên.
Lạc Hoành mượn rượu giải sầu, uống nhiều nhất, chẳng mấy chốc đã say bí tỉ. Chuyện hay không nói, lại lôi chuyện dở ra nói, trước mặt Mạnh Ngôn Khê hỏi Kim Chiêu: “Trường cấp ba số 1 thành phố bên cạnh thế nào?”
Tư Điềm liếc Mạnh Ngôn Khê một cái, tức mình đá Lạc Hoành dưới gầm bàn.
Kết quả cô nàng cũng uống nhiều, đá nhầm người, trúng chân Lộ Cảnh Việt.
Lộ Cảnh Việt tự nhiên bị vạ lây: “?”
Lạc Hoành say rồi, mặt đỏ gay, cũng thích “khui chuyện” y như Mạnh Ngôn Khê: “Thực ra hồi đó tôi cũng muốn sang trường số 1 thành phố bên cạnh lắm, nhưng thành tích không cho phép, muốn trượt khỏi lớp A cũng khó.”
Kim Chiêu: “…” Đủ rồi đấy.
Tư Điềm không khách khí bóc mẽ: “Năm xưa rốt cuộc là ai quanh năm suốt tháng ngồi vững vị trí thứ ba từ dưới lên, khó đoán quá cơ.”
Lạc Hoành giả vờ không nghe thấy, chuyên tâm hỏi chuyện Kim Chiêu: “Con trai trường số 1 có đẹp trai không? So với Mạnh Ngôn Khê thì thế nào?”
Kim Chiêu nhìn sang Mạnh Ngôn Khê.
Mạnh Ngôn Khê uống rượu say khác người thường, người ta đỏ mặt, anh đỏ tai. Sắc mặt vẫn bình thường, chỉ có gốc tai đỏ ửng lên, trông như đang thẹn thùng.
Anh cũng nhìn Kim Chiêu, ánh đèn phản chiếu trong đáy mắt anh, ánh nhìn đã hơi mất tiêu cự, chắc là say không nhẹ.
Kim Chiêu thành thật đáp: “Không chỉ trường số 1, mà con trai ở đâu so với Mạnh Ngôn Khê thì Mạnh Ngôn Khê cũng đẹp trai hơn cả.”
Dưới ánh đèn, Mạnh Ngôn Khê say rượu nhoẻn miệng cười.
Tư Điềm ồ lên trêu chọc, Lộ Cảnh Việt cũng cười khẽ một tiếng ngắn ngủi.
Lạc Hoành bỗng đập bàn cái rầm: “Thế sao năm đó cậu lại lừa nó?”
Luật sư Lạc say xỉn rõ ràng là vừa yêu vừa hận Mạnh Ngôn Khê, hận cái tính “chó má” của anh, nhưng lại không muốn nhìn thấy người anh em của mình cầu mà không được.
“Năm đó nó tin lời cậu sái cổ, rảnh là chạy ra nước ngoài tìm, để dò hỏi xem cậu học trường nào, nó còn đi tìm cả bố cậu nữa.”
“Cạch” một tiếng, Lạc Hoành ngửa cổ uống cạn ly rượu, đặt mạnh xuống bàn.
Ngón tay Kim Chiêu run lên.
Mạnh Ngôn Khê đã đi tìm Kim Lệ Huy sao?
Sau đó luật sư Lạc say khướt bị Lộ Cảnh Việt lôi đi, trước khi đi còn gào lên nhà cậu ta ở đây, cậu ta không đi đâu cả, vừa gào vừa vùng vẫy lao về phía phòng ngủ chính.
Lộ Cảnh Việt lỡ tay không giữ được, Lạc Hoành chạy tót vào trong.
Mạnh Ngôn Khê vốn đã say đến mức ngồi đờ ra như lão tăng nhập định, bỗng nhớ ra điều gì, bật dậy lao vào phòng ngủ.
Lạc Hoành đang quỳ dưới đất, hoang mang nhìn chằm chằm chiếc đèn loan thụ trên tủ đầu giường.
“Ủa, cái đèn này ở đâu ra thế nhỉ? Tôi nhớ tôi có mua đâu.”
Cậu ta đưa tay định lấy.
“Bốp.”
Mạnh Ngôn Khê lao vào, một phát đập bay tay cậu ta.
“Tránh ra.”
Bị đánh vào tay, Lạc Hoành nổi đóa, nhảy dựng lên: “Mạnh Ngôn Khê, ông đây nhường cả cái nhà cho cậu rồi, lấy của cậu cái đèn thì làm sao? Sao cậu ki bo thế hả!”
Nói rồi lao vào giật đèn.
Hai thằng đàn ông cộng lại hơn 50 tuổi đầu lao vào đánh nhau chỉ vì một cái đèn.
Nếu không phải Kim Chiêu vào kịp, Mạnh Ngôn Khê sau khi cướp nhà của luật sư Lạc sẽ còn tẩn cho luật sư Lạc một trận nhừ tử.
Cuối cùng Lộ Cảnh Việt và Tư Điềm phải hợp sức lôi cổ luật sư Lạc về, Mạnh Ngôn Khê cũng lăn ra ngủ say như chết.
Trong tay vẫn ôm khư khư cái đèn.
Kim Chiêu dở khóc dở cười, định lấy đèn ra giúp anh, anh còn ôm chặt không buông, miệng lầm bầm đe dọa: “Đừng động vào, tao đánh cho đấy.”
Kim Chiêu bất lực nói: “Là em mà.”
Mạnh Ngôn Khê hé mắt, đôi mắt đào hoa xinh đẹp mờ mịt sương khói. Khoảng ba giây sau, có lẽ nhận ra cô, anh ngoan ngoãn buông tay.
Kim Chiêu đặt đèn trở lại đầu giường.
Mạnh Ngôn Khê say rượu rất ngoan, tự mình ngủ yên tĩnh. Kim Chiêu vắt khăn ướt lau mặt cho anh, anh nửa tỉnh nửa mê, chắc buồn ngủ lắm rồi, bị cô làm phiền nhưng cũng chỉ hiền lành hé mắt nhìn cô.
Hiếm khi thấy anh ngây ngô hiền lành thế này, Kim Chiêu không nhịn được cười, nhân cơ hội nhéo má anh một cái.
Mạnh Ngôn Khê say rượu chẳng phản kháng gì.
Cô bỗng nhớ đến lời Lạc Hoành nói, Mạnh Ngôn Khê từng đi tìm Kim Lệ Huy.
Nhưng chắc chắn Kim Lệ Huy sẽ không nói thật cho anh biết, hơn nữa khả năng cao là còn nói những lời khó nghe.
“Kim Lệ Huy đã nói những lời rất khó nghe với anh, đúng không?” Cô thì thầm.
Cô không nghịch má anh nữa, mí mắt Mạnh Ngôn Khê nhanh chóng sụp xuống.
Kim Chiêu không quấy rầy anh nữa: “Ngủ đi anh.”
Cô đứng dậy, tay bỗng bị ai đó nắm lấy.
Mạnh Ngôn Khê nhắm mắt, lầm bầm: “Linh Linh.”
“Dạ?”
Anh nói nhỏ câu gì đó, Kim Chiêu không nghe rõ, ghé sát tai vào môi anh.
Giọng anh rất nhẹ, như lời nói mớ trong cơn say.
Nghe rõ lời anh nói, Kim Chiêu sững người.
“Anh không làm chuyện xấu… tay anh sạch sẽ, anh xứng với em.”