Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khoang xe kín mít như hầm lò, nóng hầm hập.
Ban đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ, người đàn ông mang theo sự xấu xa ngấm vào xương tủy, cố tình trêu chọc cô. Anh khẽ cắn cô một cái, rồi hơi lùi lại, trán cụng trán, ghé vào tai cô cười khẽ, nói mấy lời không đứng đắn.
“Hôn thế này được chưa em?”
“Thế này thì sao?”
“Làm chuyện xấu ngay trong trường, cô giáo Kim có thấy đồi phong bại tục không?”
Kim Chiêu không nhịn được nữa, hai tay quàng qua cổ anh, kéo mạnh anh xuống.
Môi cô va vào mũi anh, lệch một nhịp. Giây tiếp theo, bàn tay người đàn ông giữ chặt cằm cô, hơi nghiêng đầu, hôn ngấu nghiến.
Về sau, kẻ cố tình trêu chọc lại là người mất kiểm soát trước.
Không khí trong xe như bốc cháy, tiếng th* d*c trở nên dồn dập.
Dây an toàn của Kim Chiêu vẫn chưa tháo, như một rào cản giữa hai người. Mạnh Ngôn Khê một tay nâng mặt cô, tay kia nôn nóng mò mẫm xuống dưới tìm chốt.
Sau một hồi sột soạt, “cạch” một tiếng, dây an toàn bung ra.
Nhưng Mạnh Ngôn Khê đang đè lên người cô, dây an toàn cũng bị kẹt lại, vẫn vắt ngang giữa hai người.
Người đàn ông bực bội dịch người sang một bên.
Cuối cùng dây an toàn cũng biến mất khỏi giữa hai người, cùng lúc đó, Kim Chiêu cảm nhận được thân xe lắc lư đầy ám muội hai cái.
Sự nôn nóng trong cơ thể bùng lên dữ dội.
Rất nhanh, tiếng nói chuyện vọng lại từ bên ngoài xe khiến dòng máu đang sục sôi lập tức nguội lạnh.
Khu tập thể giáo viên số 7 được xây dựng từ thời Dân quốc, tuổi đời đã lâu, có một cái sân rộng, xe có thể đỗ cả trong và ngoài sân. Mạnh Ngôn Khê có thói quen đỗ xe dưới hàng cây bên đường ngoài sân, cách đó khá xa là một ngọn đèn đường leo lét.
Bình thường ngoài giáo viên sống ở đây thì ít người qua lại, nhưng giờ này đúng lúc sinh viên tan học buổi tối.
Đường chính tắc nghẽn nên không ít sinh viên đi đường tắt qua đây.
Ban đầu chỉ nghe loáng thoáng một hai tiếng, nhưng rất nhanh, tiếng nói chuyện ngày càng gần, sinh viên đi qua cũng ngày càng đông.
Họ khoác tay nhau đi qua xe, bàn tán về thầy cô, bài tập, rồi phàn nàn về quy trình nhận đồ lằng nhằng ở trạm chuyển phát nhanh. Còn có người nhận ra xe của Mạnh Ngôn Khê, thốt lên đầy kinh ngạc: “Vãi chưởng!”
“Giáo viên trường mình giàu thế cơ à? Đi Maybach kìa!”
“Đi Maybach thì ghê gớm lắm à?”
“Ghê gớm hay không tao không biết, nhưng người đi được con Maybach này chắc chắn không phải dạng vừa đâu, con này gần hai mươi triệu tệ đấy.”
“Vãi! Xịn thế! Tao mà giàu thế tao ở nhà nằm thẳng cẳng cho sướng, đi làm làm quái gì!”
“Biết đâu là hiệu trưởng đấy?”
“Hiệu trưởng sao dám đi xe đắt thế? Phạm lỗi chính trị chết.”
“Chậc chậc chậc, đúng là ngọa hổ tàng long, mày không biết được ông thầy trông bình thường kia địa vị khủng cỡ nào đâu.”
…
Mấy giọng bàn tán sôi nổi nhất dần đi xa, nhưng dòng người vẫn chưa ngớt, sinh viên đi qua lại càng lúc càng đông.
Trong xe, Kim Chiêu rúc vào lòng Mạnh Ngôn Khê, không dám động đậy dù chỉ một chút.
Vốn dĩ chỉ là nam nữ yêu đương hôn nhau bình thường, nhưng vì trùng hợp gặp sinh viên tan học nên lại giống như đang vụng trộm làm chuyện mờ ám.
Kim Chiêu không làm gì sai trái nhưng lại chột dạ vô cùng.
Thế mà Mạnh Ngôn Khê lúc này vẫn còn cố hôn cô.
Tay anh kẹp cằm cô, thân mật ghé sát vào hôn lên môi cô.
Kim Chiêu làm sao mà hôn tiếp được?
Cô gần như có thể nhìn thấy bốn chữ to đùng “đạo đức nhà giáo” in trên trán mình.
Bị tên vô lại này nói trúng tim đen, giờ cô thực sự thấy hơi… đồi phong bại tục.
Cô hơi nghiêng đầu tránh anh.
Đôi môi nóng hổi của người đàn ông rơi xuống khóe miệng cô, hơi thở phả vào tai cô.
Gốc tai cô đỏ bừng như sắp rỉ máu.
Anh nhìn chằm chằm cô, cười không thành tiếng, thì thầm vào tai cô như đang thương lượng: “Không hôn nữa à? Thế xuống xe nhé?”
Kim Chiêu kinh hãi, tròn mắt nhìn anh.
Anh cố ý đúng không? Lúc này mà xuống xe thì còn mặt mũi nào nữa?
Thấy cô không trả lời, ai đó chống tay lên lưng ghế của cô, làm bộ định ngồi dậy thật.
Kim Chiêu nhớ lại hai cú lắc lư đầy ám muội của thân xe lúc nãy, căng thẳng nắm chặt tay anh, hạ giọng, nói gấp: “Anh đừng động đậy!”
Bên ngoài toàn là sinh viên, vốn dĩ cửa kính xe đóng kín, đèn đường cũng không chiếu tới đây, mọi người chỉ nghĩ là xe không người nên lướt qua như không thấy. Nếu lúc này xe bỗng nhiên rung lắc… Kim Chiêu không dám tưởng tượng ngày mai bản tin trên tường của trường sẽ đặc sắc đến mức nào.
Người đàn ông xấu tính đến tận xương tủy, chóp mũi cọ vào cô, còn giả vờ ngây thơ hỏi: “Tại sao không được động?”
Kim Chiêu: “…”
Cô sai rồi, người thường làm sao đấu lại trà xanh chứ?
Cô giáo Kim buông xuôi: “Thế anh cứ động đi.”
Chẳng phải là thi xem ai mặt dày hơn sao?
Nhưng thực tế chứng minh, một khi người ta đã không biết xấu hổ thì khả năng thắng là rất cao.
Người đàn ông xấu xa cười khẽ trong cổ họng: “Sao anh nỡ để Linh Linh bị bêu rếu công khai chứ?”
Kim Chiêu nhìn anh với vẻ mặt chết lặng, chẳng còn tin vào lời đường mật của anh nữa.
Bên ngoài đang là giờ cao điểm tan tầm, bóng người qua lại nườm nượp. Nhưng nhờ kính xe một chiều nên bên ngoài không nhìn thấy bên trong. Hơn nữa nhờ phúc của em gái anh, hồi trước Mạnh Trục Khê kêu gào không được nằm thẳng, Mạnh Ngôn Khê đã cho cải tạo lại ghế phụ, lúc này ghế gần như ngả phẳng ra, chính anh cũng đang nằm đè lên, nên dù nhìn từ kính chắn gió phía trước cũng không thấy ai.
Nhóm sinh viên đi qua lúc này đang bàn tán về đồ ăn căng tin. Bác đầu bếp ở cửa sổ nào hào phóng, bác nào tay run như bị Parkinson gắp thịt toàn rơi hết ra ngoài.
Tiếng nói chuyện lọt vào tai rõ mồn một.
Cách một lớp cửa kính, Mạnh Ngôn Khê lặng lẽ nâng niu khuôn mặt Kim Chiêu. Vẻ trêu đùa trong đáy mắt tan biến, đôi mắt đen láy như hòa làm một với chàng thiếu niên ngây ngô của chín năm về trước.
“Anh không động đâu, anh chỉ hôn em thôi, được không?” Anh khẽ thì thầm.
Bên ngoài gió nổi lên, quả loan thụ bên đường bị thổi rụng, đập nhẹ vào nóc xe.
Kim Chiêu nghe thấy tiếng va chạm rất khẽ, không phân biệt được là tiếng trên nóc xe hay tiếng tim đập trong lồng ngực.
Cô nằm dưới thân anh, lặng lẽ nhìn anh, trong mắt long lanh nước.
Không nói được hay không được, cô nhắm mắt lại, không kìm lòng được chủ động hôn lên môi anh.
Nụ hôn sau đó rất thuần khiết, rất yên tĩnh.
Bên ngoài xe là dòng người tan học hối hả, bên trong xe là đôi tình nhân ôm hôn trong câm lặng.
Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, bên trong một khoảng trời nhỏ bé tĩnh lặng đến mức gần như nghe thấy tiếng máu huyết sôi trào của nhau.
Mười ngón tay đan chặt, họ chìm đắm trong sự mê muội tĩnh lặng và kiềm chế, không thể tự thoát ra.
…
Phải mất gần nửa tiếng dòng người bên ngoài mới tan hết.
Hai người tách ra còn muộn hơn thế một chút.
Lúc tách ra, bên ngoài chẳng còn bóng người nào, giống hệt lúc họ mới về đến nơi. Nhưng trong khoảng thời gian đó, sinh viên đã học xong, về ký túc xá, còn họ thì cứ hôn nhau mãi.
Mạnh Ngôn Khê vẫn chưa ngồi dậy, ngón tay quyến luyến v**t v* khóe miệng cô.
Mắt Kim Chiêu ầng ậng nước, nhìn anh đầy ướt át.
Anh dường như thực sự không kìm chế nổi, v**t v* một lúc rồi lại cúi xuống, hôn cô thêm một hồi lâu đầy lưu luyến.
Môi Kim Chiêu tê rần vì nụ hôn của anh, tay cô nhẹ nhàng đẩy ngực anh, lí nhí: “Anh nặng quá.”
“Ừ, anh nhẹ một chút.” Anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng day day môi cô.
Kim Chiêu dở khóc dở cười.
“Không phải, em bảo anh cơ, người anh nặng quá…”
Ai đó cuối cùng cũng hoàn hồn.
Anh ngồi dậy, kéo bạn gái lên theo, chỉnh lại quần áo và tóc tai cho cô.
Mạnh Ngôn Khê: “Xin lỗi, lần sau anh nằm dưới.”
Kim Chiêu: “…”
Câu này nghe cứ sai sai, thà anh đừng nói còn hơn.
Kim Chiêu cụp mắt, nói nhỏ: “Vậy em về đây.”
“Ừ.”
Anh bỗng nhiên tự giác thế này khiến Kim Chiêu không quen, muốn nói lại thôi: “Anh không vào à?”
“Không được.” Mạnh Ngôn Khê tự giễu một cách rất biết thân biết phận, “Vào rồi là không ra được đâu.”
Kim Chiêu: “…”
Chuyện mời diễn giả tọa đàm, Kim Chiêu chỉ phụ trách báo cáo lên trên, còn công việc sắp xếp cụ thể do nhà trường lo liệu.
Sáng sớm hôm sau, Trang Cùng nhận được điện thoại từ văn phòng hiệu trưởng Đại học Sư phạm Tuế Nghi, người liên hệ là trợ lý hiệu trưởng.
“Ngày 20 tháng 12?”
Trang Cùng nghe thấy ngày này liền nhíu mày.
Lịch trình của Mạnh Ngôn Khê, trừ việc tư ra, đa phần do trợ lý sắp xếp, nên Trang Cùng còn rõ hơn cả Mạnh Ngôn Khê. Ngày 20/12 Mạnh Ngôn Khê phải bay sang New York để trực tiếp làm việc với một tập đoàn tài chính quan trọng.
Sao tự nhiên lại lòi ra cái vụ tọa đàm này?
Anh ta cũng chưa nghe sếp nói gì cả.
Trang Cùng khéo léo nói vài câu xã giao trấn an đối phương, cúp máy xong liền gọi ngay cho Mạnh Ngôn Khê.
Mạnh Ngôn Khê tối qua hưng phấn quá đà, tuy cuối cùng không làm thật, nhưng về nhà trong mơ cũng làm gần đủ cả rồi.
Lúc Trang Cùng gọi đến, anh vừa tắm xong đi ra, khăn tắm quấn hông để lộ cơ thể đàn ông cường tráng hừng hực hormone.
Tiện tay bật loa ngoài, anh vừa lau tóc vừa nghe Trang Cùng báo cáo về việc xung đột lịch trình.
Mạnh Ngôn Khê thừa nhận dạo này mình hơi bị sắc dục làm mờ mắt, nhưng chuyến đi New York liên quan đến lợi ích của cả tập đoàn Vân Thăng, anh không đến mức quên béng đi mất.
Mạnh Ngôn Khê: “Tiệc tối ở New York là ngày 22, bên đó chênh lệch 12 tiếng, đủ thời gian mà.”
Trang Cùng làm việc cẩn trọng chu toàn, dù ông chủ đã lên tiếng, nhưng nếu coi buổi diễn thuyết ở Đại học Sư phạm là công việc thì ngày 20/12 cũng không thỏa đáng. Là trợ lý, anh ta tuyệt đối sẽ không sắp xếp vào ngày này.
Nhưng Trang Cùng xem nhanh lịch trình của Mạnh Ngôn Khê, cả tháng này lịch kín mít, đúng là không bói ra được ngày nào trống.
Trang Cùng đề xuất: “Hay là để sau khi ngài về nước hãy tổ chức, tôi sẽ thương lượng với bên kia.”
“Cậu thương lượng cái gì?” Mạnh Ngôn Khê buồn cười nói, “Đây là việc tư, không cần cậu lo.”
Việc tư của sếp.
Hiểu rồi.
Núi đao biển lửa cũng chẳng cản được anh, huống chi là một cái lịch trình cỏn con.
Trang Cùng lập tức biết điều: “Vâng, vậy tôi đổi vé máy bay sang ngày 21 ạ.”
Chuyện tọa đàm cứ thế được chốt chính thức. Điều khiến Kim Chiêu bất ngờ là, vì chuyện này mà cô được hiệu trưởng khen ngợi công khai trong nhóm chat chung của khoa.
Kim Chiêu tự thấy ngại, cô cứ tưởng mình chỉ hoàn thành một nhiệm vụ thôi mà.
Bạn gái của một người đàn ông được săn đón như vậy, tâm trạng Kim Chiêu cũng khá phức tạp.
Chắc chắn có chút hư vinh nho nhỏ, nhưng cũng khó tránh khỏi cảm giác chênh lệch.
Trước khi năng lực nghiên cứu và giảng dạy được công nhận, cô lại được công nhận nhờ bạn trai trước.
Cô hay nói hai người không thuộc cùng một thế giới, và những lúc thế này, cảm giác đó lại càng rõ rệt.
Anh chỉ cần cử động ngón tay là có thể ảnh hưởng đến rất nhiều người, còn cô dốc hết sức lực cũng chỉ là một nhân viên quèn dưới đáy xã hội.
Kim Chiêu vẫn nhắn tin cảm ơn Mạnh Ngôn Khê trên WeChat.
Mạnh Ngôn Khê quả nhiên được đà lấn tới, trả lời ngay: “Chỉ cảm ơn suông thế thôi à?”
Chắc anh đang bận nên gửi tin nhắn thoại.
Nhưng xem ra cũng chẳng bận lắm, Kim Chiêu chưa kịp trả lời thì mấy tin nhắn thoại liên tiếp đã ập đến.
“Cô giáo Kim này, em có thấy từ lúc có được anh rồi là em bắt đầu đối xử với anh qua loa không?”
“Nhớ ngày xưa anh chỉ đưa em đi một đoạn đường mà em đòi viết cả thư cảm ơn cơ mà.”
“Giờ thế nào anh cũng phải được tặng một lá cờ thi đua chứ nhỉ?”
Kim Chiêu: “…”
Cô đúng là bị trúng tà rồi, lúc nãy còn thấy Mạnh Ngôn Khê cao xa vời vợi như thần thánh.
Chỉ cần cái miệng này mở ra là kéo tụt anh xuống đất ngay trong một giây.
Nhưng cô luôn khoan dung với bạn trai mình, nên nhẫn nại hỏi: “Anh muốn thế nào?”
Mạnh Ngôn Khê dường như suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: “Thôi bỏ đi, nhà mới của anh trang trí theo phong cách Pháp, treo cờ thi đua không hợp.”
Đại tư bản nói giọng ngả ngớn: “Đến lúc đó em chuẩn bị quà tân gia cho anh là được.”
Hôm đó Mạnh Ngôn Khê có nhắc qua là cuối tháng chuyển nhà, Kim Chiêu cũng quên hỏi anh chuyển đi đâu, lập tức để tâm chọn quà cho anh.
Mấy hôm nay, rảnh rỗi giữa giờ dạy là cô lại lên mạng xem ảnh nội thất phong cách Pháp, vừa ngẫm nghĩ xem nên mua gì cho anh, vừa hợp với căn nhà lại vừa khiến anh vui.
“Mua á?”
Mạnh Ngôn Khê đến đón cô tan học, nghe thấy từ này thì tỏ vẻ không vui: “Em định mua cho anh thôi á?”
Kim Chiêu ngơ ngác.
Nhìn khuôn mặt đẹp trai nhưng kiêu ngạo của đại thiếu gia, cô khó xử nói: “Nhưng cướp thì phạm pháp đấy anh.”
Mạnh Ngôn Khê: “…”
Bạn gái ngốc nghếch đáng yêu quá, Mạnh Ngôn Khê đành đại phát từ bi nhắc nhở: “Năm xưa em tặng quà cho con bé Mạnh Trục Khê toàn là đồ tự làm, đến lượt anh thì em định mua bừa một cái cho xong chuyện à?”
Kim Chiêu nhớ lại một hồi lâu, xác nhận mình chưa từng tự tay làm quà gì cả.
“Cái nào ạ?” Cô hỏi.
Mạnh Ngôn Khê gằn từng chữ, thong thả đối chất với cô: “Búp bê đất nung.”
Kim Chiêu rốt cuộc cũng nhớ ra, bật cười: “Đấy cũng đâu phải em làm, ông nội em nặn đấy chứ.”
Nhưng ai đó lúc này rõ ràng là đang ăn vạ, cố tình làm khó người khác, nhướng mày, ngạo kiều đưa ra yêu cầu vô lý: “Thế thì em cũng nặn cho anh một cái đi.”
Kim Chiêu im lặng một lát rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Cô kiễng chân, hai tay nhéo má Mạnh Ngôn Khê, nhẹ nhàng kéo sang hai bên.
Như trêu trẻ con, khuôn mặt tuấn tú kinh diễm của Mạnh Ngôn Khê dưới tay cô biến thành một hình thù hài hước và có chút đáng yêu.
Kim Chiêu thu tay về: “Nặn xong rồi.”
Mạnh Ngôn Khê: “…”
Sau đó hai người làm thế nào mà hôn nhau, Kim Chiêu cũng chẳng nhớ rõ.
Khu vực sau kho chứa bài thi này rất vắng vẻ, trừ cuối kỳ ra thì ngày thường giáo viên và sinh viên chẳng ai lai vãng, thi thoảng lắm bác quản lý mới đi kiểm tra một vòng.
Mạnh Ngôn Khê dựa lưng vào cây loan thụ, Kim Chiêu ôm eo anh, hai người lặng lẽ ôm hôn dưới ánh nắng dịu dàng.