Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 45

Trước Tiếp

Được thiên vị là cảm giác như thế nào? Trước đây Kim Chiêu không hề hay biết.

Có lẽ hồi còn rất nhỏ cô đã từng được nếm trải, nhưng lúc đó bé quá, ký ức không sâu sắc. Sau này suốt thời niên thiếu đều bị gạt sang một bên, cho đến khi bị bỏ rơi hoàn toàn, dần dà hai chữ này cũng biến mất khỏi từ điển của cô.

Thực ra cô cũng chẳng thấy tiếc nuối gì, rốt cuộc thì sự thiên vị cũng đâu phải là thứ thiết yếu để sống sót.

Mãi cho đến lúc này, khi nghe Mạnh Ngôn Khê nói hai chữ “lúc này”, cô ngẩn ngơ nhìn anh, bỗng nhận ra có những thứ quả thực không thiết yếu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy hạnh phúc vô ngần.

Cô không kìm được mỉm cười, siết chặt bàn tay, dưới lòng bàn tay là những ngón tay thon dài, rắn rỏi của người đàn ông.

Cô chạm vào đường gân xanh trên mu bàn tay anh, ấm nóng, nhất thời không phân biệt được sự rạo rực trong mạch máu là của anh hay của cô.

Cô chợt nhận ra, dường như mỗi khoảnh khắc trôi qua cô lại càng thích Mạnh Ngôn Khê hơn, nhiều hơn khoảnh khắc trước đó. Rõ ràng khoảnh khắc trước đó đã đủ khiến cô không thể kiềm chế rồi.

Cô nói với vẻ rất biết nghĩ cho anh: “Cũng không cần miễn cưỡng đâu, nếu anh quen ai thì giới thiệu giúp em là được.”

Ánh mắt Mạnh Ngôn Khê nhìn cô bỗng trở nên rất kỳ quái: “Em tưởng anh ngốc à?”

Kim Chiêu: “?”

Mạnh Ngôn Khê cười khẽ, giọng trầm thấp: “Để thằng khác đến xun xoe trước mặt bạn gái anh, thế thì anh yêu đương phí công à.”

Kim Chiêu cũng chẳng hiểu sao anh lại suy diễn ra như thế, vội giải thích: “Không phải, ý em là tọa đàm chỉ là một nhiệm vụ của trường thôi, không nhất thiết anh phải đích thân đến.”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày: “Thế ý em là, không có anh thì em cũng chẳng sao chứ gì?”

Kim Chiêu: “…” Lại chụp mũ rồi.

Thôi, cãi không lại anh, anh không thấy miễn cưỡng thì cứ đến đi.

Bạn trai cô đúng là kiểu người rất khó để người ta đau lòng quá 30 giây, à không, 3 giây.

Vừa lúc đi đến bãi đỗ xe, Kim Chiêu cúi đầu nhắn tên Mạnh Ngôn Khê cho chủ nhiệm khoa.

Cuộc gọi thoại của chủ nhiệm khoa vang lên ngay giây sau đó.

“Ai? Em nói ai cơ?!”

Kim Chiêu chậm một giây chưa kịp chuyển sang nghe bằng loa trong, giọng nói đầy kinh ngạc và phấn khích của chủ nhiệm khoa đã vang lên oang oang qua loa ngoài.

Kim Chiêu liếc nhanh Mạnh Ngôn Khê, vừa vặn bắt gặp ai đó đang nhếch mép cười đắc ý.

Thôi xong, để anh đắc ý rồi.

Kim Chiêu chuyển sang loa trong, cầm điện thoại đi ra một góc.

Kiên nhẫn xác nhận lại một lần nữa với chủ nhiệm khoa, nhưng giọng bà vẫn đầy vẻ không thể tin nổi: “Sao em mời được cậu ấy thế? Cậu ấy là trùm đầu tư khét tiếng trong nước, Đại học Tuế Nghi nhờ cậu ấy mà quỹ tài chính tăng vọt đấy. Văn phòng hiệu trưởng mời cậu ấy về diễn thuyết bao nhiêu lần cậu ấy đều từ chối, dù cậu ấy tốt nghiệp Đại học Tuế Nghi, đó là trường cũ của cậu ấy đấy.”

Kim Chiêu nhất thời không biết nên giới thiệu quan hệ giữa mình và Mạnh Ngôn Khê thế nào.

Nói là bạn trai thì quá phô trương; nói là bạn học cũ… thì mất mặt quá.

Nghĩ mà xem, cô và Mạnh Ngôn Khê là bạn học, nhưng Mạnh Ngôn Khê thì “đỉnh của chóp” như thế, còn cô… thế này. Thời niên thiếu hai người đã khác biệt một trời một vực, không ngờ lớn lên rồi, cô đã thành giảng viên đại học mà vẫn cách xa anh cả vạn dặm.

Kim Chiêu chỉ đành nói tránh đi: “Nhưng Đại học Tuế Nghi được cậu ấy cho tiền mà.”

Chủ nhiệm khoa quả nhiên im bặt.

Sau khi bình tĩnh lại, chủ nhiệm khoa dặn dò cặn kẽ qua điện thoại rằng sẽ báo cáo lên trường, bảo cô hỏi kỹ nhu cầu của Mạnh Ngôn Khê, thời gian phải ưu tiên thuận tiện cho anh nhất, có yêu cầu gì thì báo ngay với nhà trường.

Cúp điện thoại, Mạnh Ngôn Khê vừa vặn lái xe ra, Kim Chiêu mở cửa ghế phụ ngồi vào.

Mạnh Ngôn Khê hỏi: “Về cất túi trước hay đi ăn cơm trước?”

Lúc lên xe Kim Chiêu mới để ý thấy chiếc túi vải của mình nằm ở ghế sau.

Nhớ lại bức ảnh anh đăng, bàn tay anh đặt trên chiếc váy của cô, màu đỏ rực rỡ của lớp voan mỏng làm nổi bật những ngón tay thon dài và đường gân xanh gợi cảm của người đàn ông, máu trong người cô nóng lên một cách vô cớ.

Rõ ràng tay anh chỉ đặt lên váy cô thôi, thế mà đầu óc cô lại hiện lên những hình ảnh “không thể mô tả” không đúng lúc chút nào.

“Đi ăn cơm trước đi.” Cô cúi đầu thắt dây an toàn.

“Muốn ăn gì?”

Kim Chiêu buột miệng theo thói quen: “Gì cũng được.”

Mạnh Ngôn Khê bỗng nhiên im lặng.

Hai giây sau, anh thản nhiên gật đầu: “Được, dù sao cũng còn sớm, hôm nay chúng ta đi ăn hết các nhà hàng nổi tiếng trong thành phố này.”

Kim Chiêu: “!”

Anh điên rồi à?

Kim Chiêu kinh ngạc nhìn anh.

Sống mũi Mạnh Ngôn Khê cao thẳng, đường viền hàm sắc nét, khi đôi môi mỏng mím nhẹ toát lên vẻ sắc bén, quyết đoán.

Kim Chiêu chẳng hiểu mình chọc giận anh chỗ nào.

Xe chạy đến cổng Tây, trong lúc chờ barie mở, Mạnh Ngôn Khê chậm rãi quay đầu, đôi mắt đen thẫm nhìn chằm chằm vào cô: “Ở bên anh, em không bao giờ phải nhân nhượng điều gì cả. Trừ giết người phóng hỏa, em muốn gì, anh đều sẽ thỏa mãn em.”

Kim Chiêu ngẩn ngơ nhìn sự nghiêm túc và chân thành trong mắt anh, hậu tri hậu giác nhận ra anh đang giận câu “Gì cũng được” của cô.

Thực ra đó chỉ là câu khách sáo, không chỉ cô mà rất nhiều người hay nói. Dù sao nhiều lúc đi cùng người khác cũng không thể chỉ lo cho nhu cầu của bản thân, phải biết nhường nhịn. Chỉ là bản thân cô vốn là người ít đòi hỏi, nên câu đó thuận miệng nói ra, thành câu cửa miệng luôn rồi.

Sự để tâm tinh tế của Mạnh Ngôn Khê khiến lòng cô ấm áp, hàng mi khẽ rung động.

Cô nghiêm túc suy nghĩ rồi hỏi: “Vậy đi ăn hải sản nhé?”

Mạnh Ngôn Khê: “Anh dị ứng hải sản.”

Kim Chiêu: “?” Thế mà anh còn bắt em chọn.

Người đàn ông bật cười: “Lừa em đấy.”

Kim Chiêu: “…”

Người này đôi khi xấu tính thật sự.

Nơi có hải sản tươi ngon nhất, chế biến xịn nhất thành phố này, Mạnh Ngôn Khê không khách khí cho rằng chính là Lộc Khê của mình. Thấy cô không rành đường xá Tuế Nghi lắm, anh không hỏi ý kiến cô mà lái thẳng đến đó.

Mãi đến khi nhìn thấy hòn non bộ và kiến trúc ẩn dật quen thuộc, Kim Chiêu mới nhận ra. Nhớ lại lần trước tên này thả cô ở cổng Bắc bắt cô đi bộ nửa tiếng trong vườn, cô lại dỗi hờn: “Sao lại đến đây? Em có đặt trước đâu.”

Mạnh Ngôn Khê liếc cô một cái, nói: “Bà chủ thì cần gì đặt trước.”

Mặt Kim Chiêu nóng bừng, im bặt.

Còn sớm mà, sao anh chắc chắn thế? Đâu phải cứ yêu nhau là sẽ cưới nhau đâu.

Họ đến nơi lúc chưa đầy 5 giờ, giờ này nhà hàng chưa mở cửa, nhưng ông chủ thì là ngoại lệ. Mạnh Ngôn Khê bảo nhà bếp làm món cá mú sao hấp, cua hoàng đế hấp rượu, tôm hùm Boston hấp trứng cá muối rượu hoa điêu, thêm món bò Wagyu và măng tây xào nấm truffle đen, dặn làm nhanh lên.

Bữa sáng Kim Chiêu chỉ gặm vội cái bánh bao, trưa cũng chỉ kịp húp bát chè trôi nước, giờ này đúng là đói meo rồi. Dù vậy, bàn tiệc thịnh soạn này đối với hai người họ vẫn là một thử thách lớn.

Mạnh Ngôn Khê cũng không vội, thong thả trò chuyện với cô, hai người vừa ăn vừa nói, thế mà cũng vơi đi kha khá. Chỉ là thời gian kéo dài hơi lâu.

Lúc họ đến nhà hàng chưa mở cửa, sau đó từng bàn khách kéo đến, tiếng nhạc nước ngoài du dương bắt đầu hòa lẫn với tiếng dao nĩa và tiếng trò chuyện.

Ánh đèn vàng ấm áp chao đảo, bạn trai đẹp trai như món ăn ngon, Kim Chiêu không uống rượu mà cũng thấy chếnh choáng say.

Ban đầu còn hơi câu nệ, nghiêm túc bàn chuyện tọa đàm với anh, sau đó có lẽ do no bụng nên thả lỏng hơn, cô không nhịn được hỏi: “Sao anh lại nghĩ đến việc mở nhà hàng thế?”

Mạnh Ngôn Khê ngồi đối diện cô, dựa lưng vào ghế, đáp ngay không cần suy nghĩ: “Anh thích nấu ăn.”

Miệng Kim Chiêu há hốc thành hình chữ O nhỏ xíu.

Cô không biết ở vũ trụ song song nào mà ba chữ “Mạnh Ngôn Khê” lại có thể liên quan đến “nấu ăn” được.

Đại thiếu gia nhìn qua là biết lười chảy thây, Kim Chiêu nghi ngờ cả đời này anh chưa từng bước chân vào bếp.

Mạnh Ngôn Khê: “Không tin à?”

Kim Chiêu thành thật lắc đầu: “Anh lại lừa người ta.”

Người đàn ông nhìn cô, đôi mắt đào hoa cười như không cười, đường cong nơi khóe mắt trở nên mềm mại, vẻ lạnh lùng tan biến, thay vào đó là vài phần phong lưu tình tứ.

“Vậy về chỗ anh, thử xem?”

Giọng nói trầm thấp, âm cuối hơi vút lên.

Tim Kim Chiêu đập thình thịch.

Ánh mắt và giọng nói quá ám muội khiến cô dễ nghĩ sai lệch.

Kim Chiêu vội vàng dời mắt đi, tự kiểm điểm bản thân trong lòng.

“Ngôn Khê!”

Một giọng nói đột ngột vang lên không đúng lúc.

Là một người đàn ông trung niên hơi mập, đi cùng một người phụ nữ trẻ đẹp, trông như vợ chồng, phía sau còn có hai đứa con một trai một gái, đang nhiệt tình tiến tới chào hỏi.

Kim Chiêu không nhận ra cặp vợ chồng kia, nhưng lại nhận ra ngay anh em Ngô Phỉ và Ngô Quá.

Là gia đình Ngô Lương.

Kim Chiêu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên tai là tiếng Ngô Lương cùng vợ con ân cần chào hỏi Mạnh Ngôn Khê. Mạnh Ngôn Khê đáp lại khách sáo, khi Ngô Lương còn định tiếp tục hàn huyên, anh lạnh nhạt ngắt lời: “Ngô tổng, tôi đang hẹn hò với bạn gái.”

Ngô Lương ngớ người, cười ngượng ngùng, vội nói: “À được, vậy tôi không làm phiền nữa. Ngôn Khê, cho tôi gửi lời hỏi thăm bố và ông nội cậu nhé.”

Mạnh Ngôn Khê nhếch môi, không nói gì.

Ngô Phỉ nhìn Kim Chiêu, rồi lại nhìn Mạnh Ngôn Khê, tay nắm chặt bên người, cắn môi không cam lòng hỏi: “Anh Ngôn Khê, bác Mạnh có biết anh lại có bạn gái mới không?”

Cô ta nhấn mạnh chữ “lại”.

Ánh mắt Mạnh Ngôn Khê sa sầm xuống vài phần, liếc nhìn Ngô Lương lạnh nhạt nói: “Hôm nào tôi đưa bạn gái về ra mắt bố và ông nội, Ngô tổng cũng muốn đi cùng à?”

Lời này của Mạnh Ngôn Khê không nặng không nhẹ, nhưng sự không hài lòng đã thể hiện rõ mồn một. Ngô Lương cười làm lành xin lỗi “làm phiền rồi”, vội vàng kéo con gái đi ngay.

Xung quanh yên tĩnh trở lại, Kim Chiêu nhìn theo bóng lưng gia đình họ Ngô, ánh mắt dừng lại trên người Ngô Phỉ.

Không hiểu sao cô chợt nhớ đến năm lớp 11, ngày đầu tiên cô đến lớp A báo danh, bắt gặp cô Trần Thuật đang giáo huấn Ngô Phỉ trong văn phòng.

“Cô ta nói linh tinh đấy.” Đôi mắt đen thẫm của Mạnh Ngôn Khê nhìn cô chăm chú.

Kim Chiêu thu hồi tầm mắt: “Vâng, em biết.”

Bữa tối kéo dài hai tiếng đồng hồ. Lúc thanh toán, nhân viên phục vụ bảo có chương trình bốc thăm trúng thưởng.

Kim Chiêu tò mò: “Ông chủ cũng phải thanh toán à?”

Mạnh Ngôn Khê: “…” Cô đúng là biết nắm trọng điểm thật.

“Thế em thanh toán nhé?” Anh hỏi không khách khí.

Kim Chiêu suy nghĩ một chút, thấy cũng được. Bản chất con người là muốn tiêu tiền cho người mình thích, bất kể nam nữ.

Cô thích Mạnh Ngôn Khê, cô sẵn lòng chi tiền vì Mạnh Ngôn Khê.

Cúi đầu lục điện thoại, bên tai vang lên tiếng “tít”, Mạnh Ngôn Khê đã quét mã xong.

Bắt gặp ánh mắt của Kim Chiêu, ai đó ngả ngớn nói: “Hẹn hò mà để bạn gái trả tiền thì anh lăn lộn bao năm nay vứt đi đâu? Lại đây bốc thăm nào.”

Kim Chiêu không có vận may khoản này, giải thưởng lớn nhất đời cô từng bốc được là 30 triệu, nhưng là ở trong mơ.

Ngoài ra chiến tích bằng 0.

“Thôi, em lại trượt cho mà xem.”

Cô rất biết thân biết phận, đưa tay nắm lấy tay Mạnh Ngôn Khê.

Mạnh Ngôn Khê: “Thế để anh bốc hộ em, trúng thì tính cho em nhé?”

Kim Chiêu không nói được cũng chẳng nói không, ngước mắt lặng lẽ nhìn anh.

Một câu vạch trần ý đồ đen tối của ai đó: “Có phải anh định nhân cơ hội chuyển tiền cho em không?”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Cuối cùng “giải thưởng” không bốc được, còn bị bạn gái chê là chiêu trò cũ rích.

Mạnh Ngôn Khê thực sự thấy lạ, chuyển tiền sao lại gọi là cũ rích?

Chuyển tiền rõ ràng là đầy sáng tạo mà.

Nhưng Mạnh tổng cũng là kẻ non kinh nghiệm, không hiểu tâm tư con gái. Kim Chiêu tối nay thực ra là khẩu thị tâm phi.

Người mình thích bỏ tâm tư vì mình thì làm gì có chuyện cũ rích, cô hiện tại mê Mạnh Ngôn Khê như điếu đổ, nhưng không muốn tỏ ra quá mê muội nên cố tình nói thế.

Ăn xong thực ra vẫn còn sớm, có thể đi xem phim. Nhưng Mạnh Ngôn Khê xót Kim Chiêu tối qua ngủ muộn, hôm nay lại dạy cả buổi sáng, chiều còn họp hành, nên muốn cô về nghỉ sớm.

Trên đường về, Mạnh Ngôn Khê chốt lịch tọa đàm là ngày 20/12.

Vì cuối tháng anh phải đi công tác hai chuyến, đầu tháng 12 lại chuyển nhà nên chắc không rảnh mấy.

Kim Chiêu thuận miệng hỏi anh định chuyển đi đâu.

Mạnh Ngôn Khê đang định trả lời thì điện thoại reo.

Là Mạnh Thời Tự gọi.

Gặp nhau ở Lộc Khê, Ngô Lương quay đi quay lại coi như có cớ liên lạc với Mạnh Thời Tự.

Mạnh Thời Tự thừa biết tỏng tâm tư mấy người này, bình thường cũng chẳng thèm để ý, nhưng hôm nay liên quan đến “bạn gái” của con trai, ông gọi điện ngay lập tức.

Mạnh Ngôn Khê đeo tai nghe nghe điện thoại, Kim Chiêu không nghe thấy Mạnh Thời Tự nói gì, chỉ thấy Mạnh Ngôn Khê “vâng” hai tiếng liên tiếp, rồi bỗng cười nói: “Yên tâm, lần này không chia tay được đâu, hôm nào con dẫn về cho bố xem.”

Tim Kim Chiêu đập thót một cái.

Theo bản năng nghĩ Mạnh Ngôn Khê đang nói về mình, cô ngượng ngùng quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Nhưng ngay sau đó lại nghe người đàn ông bên cạnh nói: “Bố đừng lo cho Mạnh Trục Khê, nhà cửa con chuẩn bị xong xuôi cho nó rồi, Lan Giang Thịnh Cảnh. Con bé tự đòi đấy, cứ nằng nặc bảo ngũ hành thiếu thủy, phải ở ven sông.”

Kim Chiêu lập tức cảm thấy mình vừa tự đa tình.

Mạnh Ngôn Khê: “Mua từ hai năm trước rồi, mấy hôm nữa sang tên trực tiếp cho nó.”

“Không nhanh đâu ạ, nó năm cuối rồi, sắp đi thực tập, ở ký túc xá mãi cũng bất tiện.”

Kim Chiêu đại khái hiểu ra, Mạnh Ngôn Khê mua nhà cho Mạnh Trục Khê.

Lan Giang Thịnh Cảnh là khu căn hộ cao cấp diện tích lớn, view sông đắt giá nhất trung tâm thành phố, giá nhà ở đó cả trăm ngàn tệ một mét vuông.

Kim Chiêu thầm ngưỡng mộ trong lòng.

Mạnh Ngôn Khê cúp máy, Kim Chiêu không kìm được cảm thán: “Làm em gái anh hạnh phúc thật đấy.”

Mạnh Ngôn Khê tháo tai nghe, nói đầy ẩn ý: “Cũng không hoàn toàn vì nó là em gái anh, anh cho nó căn nhà, một nửa coi như là tri ân báo đáp.”

“Tri ân báo đáp?”

“Ừ.”

Với cái tính nết “chó má” của Mạnh Trục Khê, Mạnh Ngôn Khê đời nào cho nhà nhanh thế. Huống chi sáng nay hai anh em vừa đại chiến một trận.

Chỉ là rất nhiều lần nhìn Kim Chiêu, anh đều tự hỏi, nếu Mạnh Trục Khê không gây họa, liệu anh và Kim Chiêu có gặp lại nhau không?

Thành phố này rộng lớn thế.

Liệu có khi nào lướt qua nhau một lần rồi vĩnh viễn không gặp lại?

Anh may mắn có đứa em gái này.

Nhưng anh không nói nhiều thêm.

Kim Chiêu hiểu lơ mơ, phần lớn là không hiểu, vẫn đang chìm đắm trong sự hào phóng của Mạnh Ngôn Khê, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ hỏi: “Kiếp sau đầu thai làm em gái anh được không?”

Vừa nói chuyện thì xe đã đến dưới chân khu tập thể giáo viên số 7.

Mạnh Ngôn Khê đỗ xe xong, thong thả quay đầu lại, buồn cười nói: “Đừng, loạn luân áp lực lớn lắm.”

Kim Chiêu: “…”

Mạnh Ngôn Khê: “Đương nhiên anh cũng không bảo là không được.”

Kim Chiêu: “?”

Giây tiếp theo, “cạch” một tiếng, dây an toàn bật mở, bóng dáng cao lớn của người đàn ông đồng thời phủ xuống.

Mạnh Ngôn Khê chiếm lấy đôi môi Kim Chiêu.

“Là em nói đấy nhé, loạn luân cũng được, thế nào cũng được.”

Một tay anh ấn vào lưng ghế của cô, tay kia bấm nút điều chỉnh ghế phụ. Vừa cúi xuống hôn cô, ghế ngồi từ từ ngả ra sau.

Kim Chiêu từ tư thế ngồi dần dần biến thành nằm dưới thân anh.

Trước Tiếp