Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 44

Trước Tiếp

Mạnh Trục Khê đã lớn rồi, không còn là đứa trẻ con dễ bị anh trai biến thành công cụ như năm nào.

Tuy có chút động lòng với căn hộ cao cấp view sông, nhưng cô bé tinh ranh lắm. Sắp tốt nghiệp rồi, Tết này nhận lì xì, tốt nghiệp xong lại được tặng giấy tờ nhà, kiểu gì chẳng có nhà riêng.

Mạnh Trục Khê vô cùng khí phách từ chối anh trai.

“Anh tự đi mà thi IELTS.” Cô bé còn châm chọc thêm một câu đầy hả hê, “Nhưng mà cô giáo Kim Chiêu chắc không rảnh để dạy kèm cho anh đâu.”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mi, nhìn cô bé với ánh mắt khó lường.

Với sự hiểu biết về ông anh ruột này, Mạnh Trục Khê đoán chắc giờ này trong bụng nhà tư bản đang ủ mưu tính kế, tìm cách bắt cô bé phải khuất phục.

Mạnh Trục Khê thầm nghĩ: Một trăm triệu đi.

Nếu anh cho một trăm triệu tệ, cô bé sẽ đồng ý đi thi IELTS, dù sao được mấy điểm cũng chẳng quan trọng.

Nghe nói kiếm được tiền lớn thì phải làm việc thiện, thế nên đợi cô bé kiếm được một trăm triệu từ Mạnh Ngôn Khê, cô bé sẽ chia ngay một nửa cho cô giáo Kim Chiêu, tiện thể nhắc nhở cô đừng để bị tên “tra nam” Mạnh Ngôn Khê này lừa gạt.

Chưa đầy một phút, Mạnh Trục Khê đã tính xong kế hoạch giải ngân một trăm triệu tệ.

Nhưng anh trai cô bé nói đúng một câu: anh chỉ nhiều tiền thôi chứ không ngốc. Không những không ngốc, anh còn có chút… ác độc.

Mạnh Ngôn Khê bỗng nhiên cười khẩy, giọng điệu ngạo mạn và tàn nhẫn: “Anh IELTS 8.5.”

Mạnh Trục Khê: “…”

IELTS 8.5 là trình độ nào? Là vượt qua 99,99% dân số, tiệm cận trình độ người bản xứ có học thức cao. Hay nói một cách dễ hiểu hơn, là trình độ mà cả đời này một đứa học dốt như Mạnh Trục Khê cũng không bao giờ chạm tới được.

Nhưng Mạnh Trục Khê chỉ học dốt thôi chứ không phải không có lòng tự trọng. Con số IELTS 8.5 của Mạnh Ngôn Khê đã gây ra cho cô bé một vạn điểm sát thương chí mạng.

Cuộc đàm phán giữa hai anh em thất bại thảm hại.

Kim Chiêu vẫn chưa biết Mạnh Ngôn Khê đã đến trường. Hết tiết 4 buổi sáng, cô đang định đi ăn trưa thì có mấy sinh viên học lại môn Tiếng Anh đại cương đến tìm.

Hiện nay công nghệ AI hỗ trợ giảng dạy đang thịnh hành, đặc biệt là các khoa ngôn ngữ, một môn học phải dùng đến mấy app, đều cần giáo viên bộ môn cấp quyền truy cập. Loay hoay một hồi, đồng hồ đã chỉ 12 giờ rưỡi. Kim Chiêu không kịp ăn trưa, vội vàng chạy sang khoa Ngoại ngữ để họp.

Đối diện khoa Ngoại ngữ có một căng tin sinh viên, Kim Chiêu ghé vào mua vội một cốc chè trôi nước rượu nếp, vừa uống vừa đi, thậm chí không để ý đến người bạn trai đang ngồi bên cửa sổ.

Mạnh Trục Khê ăn xong thì té luôn, trước khi đi còn chọc tức anh trai: “Em về ký túc xá đây, ký túc xá tuy không xịn như căn hộ cao cấp, nhưng ký túc xá không chê em không được IELTS 8.5. Tạm biệt nhé, ngài IELTS 8.5.”

Mạnh Ngôn Khê cũng chẳng khách sáo với em gái: “Là anh trai em, anh cũng không chê em không được IELTS 8.5 đâu. Nhưng IELTS 8.5 quả thực là một niềm vinh dự, em có thể giới thiệu ông anh trai IELTS 8.5 này với thầy cô và bạn bè trong giờ giải lao, đảm bảo họ sẽ nhìn em bằng con mắt khác đấy.”

Mạnh Trục Khê: “…”

Trong cuộc chiến huynh muội tương tàn này, Mạnh Trục Khê cuối cùng vẫn thua trước sự vô sỉ và da mặt dày của Mạnh Ngôn Khê.

Nhờ đó, Mạnh Ngôn Khê được hưởng đãi ngộ ngồi một mình bên cửa sổ chờ bạn gái.

Đối diện là tòa nhà khoa Ngoại ngữ xây từ thời Dân quốc, gạch đỏ ngói xanh cổ kính. Tòa nhà hành chính không dùng để giảng dạy nên Mạnh Ngôn Khê nhìn chằm chằm một lúc lâu cũng không thấy sinh viên ra vào, thi thoảng mới có vài giảng viên đi qua.

Ngồi mãi cũng chán, anh đang định nhắn tin cho bạn gái thì quay đầu lại, bắt gặp một bóng dáng mảnh mai yểu điệu vội vã bước vào từ cửa căng tin.

Cô mặc chiếc áo gió màu xanh sương mù, bên trong là váy liền màu vàng nhạt, vòng eo thon thả, những lọn tóc mai lòa xòa che đi một phần sườn mặt trắng nõn dịu dàng.

Bàn tay Mạnh Ngôn Khê đặt trên bàn vô thức siết chặt, lưng thẳng tắp.

Sao lại trùng hợp thế nhỉ?

Trong một thoáng, anh tưởng là ảo giác, bởi dạo này tần suất bạn gái xuất hiện trong giấc mơ của anh quá cao. Đặc biệt là tối qua, trong giấc ngủ ngắn ngủi của anh, cô đã quấn lấy anh suốt cả đêm.

Ánh mắt anh dõi theo cô, thấy cô vội vàng đi đến quầy bán chè trôi nước rượu nếp, mua một cốc rồi nhanh chóng rời đi.

Dù ánh mắt anh nhìn cô tr*n tr** và nóng bỏng đến mức sinh viên xung quanh cũng phải ngoái nhìn vài lần, nhưng bạn gái anh từ đầu đến cuối không hề nhìn về phía anh, vẻ mặt “thanh tâm quả dục” đi thẳng ra ngoài.

Trong lúc đi, dây đeo túi xách trên vai cô tuột xuống một bên, lộ ra mấy cuốn giáo trình bên trong, cô thản nhiên kéo lên mà không liếc ngang liếc dọc lấy một cái.

Tuy biết cô đang vội đi họp, nhưng Mạnh Ngôn Khê vẫn tức đến bật cười vì sự có mắt như mù của cô.

Thực ra cuộc họp cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ là họp giao ban định kỳ mỗi nửa tháng của khoa. Chủ nhiệm khoa truyền đạt chỉ thị của cấp trên, tổng kết tình hình giảng dạy và nghiên cứu khoa học gần đây, rồi phân công nhiệm vụ mới nếu có.

Chủ nhiệm khoa là một phụ nữ trung niên ngoài 50 tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng, hay cười. Bà tổng kết số lượng bài báo khoa học và đề tài nghiên cứu các giảng viên đã đăng ký.

Hơi xấu hổ một chút, là giảng viên mới duy nhất trong hai năm nay, Kim Chiêu vẫn chưa xin được đề tài nào, nhưng bài báo khoa học thì đã có tiến triển. Chủ nhiệm khoa động viên vài câu, xét thấy chức danh của Kim Chiêu chưa đủ để chủ trì đề tài, bà gợi ý cô nên lập nhóm nghiên cứu cùng các giảng viên khác.

Kim Chiêu mỉm cười gật đầu.

Xong chuyện nghiên cứu khoa học, lại chuyển sang sự cố giảng dạy. Không phải chuyện trong trường, nhưng liên quan đến đạo đức nhà giáo và đang gây xôn xao dư luận trên mạng.

Một vụ là giảng viên yêu đương với sinh viên bị tung bằng chứng lên mạng, vụ này thì đúng là gieo gió gặt bão, không có gì để bàn cãi.

Vụ kia thảm hơn, giảng viên bị sinh viên ghi âm bài giảng rồi cắt ghép ác ý, tung lên mạng và tố cáo công khai.

Ý của lãnh đạo là mong các thầy cô lấy đó làm bài học cảnh giác, không chỉ giữ vững ranh giới đỏ về đạo đức nhà giáo, mà còn phải cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói và hành vi cử chỉ, tránh gây ra sự cố truyền thông.

Phần sau là phân công mấy nhiệm vụ không liên quan lắm đến giảng dạy, trường thường định kỳ đẩy những việc này xuống các khoa để giảng viên phối hợp thực hiện.

Một là hợp tác doanh nghiệp, hai là mời diễn giả tọa đàm.

Mấy nhiệm vụ râu ria này thường là “củ khoai nóng”, chẳng ai muốn nhận, cuối cùng đành chia đều. Là lính mới tò te ít việc nhất, Kim Chiêu vinh dự nhận nhiệm vụ mời diễn giả tọa đàm.

Kim Chiêu thực sự khó xử. Có lẽ chủ nhiệm khoa cũng nhận ra điều đó, nên sau khi tan họp, lúc mấy giảng viên cùng đi ra về, bà đã chủ động an ủi cô: “Thực ra cũng không sao đâu, trường chỉ yêu cầu định kỳ tổ chức tọa đàm cho sinh viên thôi. Quy mô to nhỏ tùy ý, nếu không mời được chuyên gia bên ngoài thì mời giảng viên trong khoa báo cáo học thuật cho sinh viên chuyên ngành cũng được. Còn về kinh phí thì em cứ yên tâm, chỉ cần mời được người, trường mình hào phóng khoản này lắm.”

Kim Chiêu cười gượng gạo: “… Vấn đề là em không mời nổi ai ấy ạ. Em đi du học từ thạc sĩ, các giáo sư hướng dẫn và đồng nghiệp đều ở nước ngoài cả. Giờ mới về nước, em chẳng quen ai, đúng là không có chút quan hệ nào.”

Một đồng nghiệp khác hiến kế: “Thế em có quen Việt kiều nào không? Tiện họ về nước thì mời đến nói chuyện về kinh nghiệm sống cũng được mà.”

Kim Chiêu dở khóc dở cười.

Làm gì có chuyện trùng hợp thế, nếu trùng hợp hơn nữa thì cô còn mong giáo sư hướng dẫn của cô tình cờ ở Trung Quốc luôn cho rồi, tiện thể qua đây giúp cô làm cái tọa đàm.

Một cô giáo khác bỗng nói: “Chị nhớ lần trước đến lượt cô Tôn, cô ấy cũng chẳng có quan hệ gì, cuối cùng mời thẳng chồng mình đến. Chồng cô ấy là doanh nhân, tuy chẳng liên quan gì đến học thuật nhưng có tiền, nổi tiếng, sinh viên thích mê, hôm đó hội trường chật kín người luôn.”

Cô Tôn chính là giảng viên đang nghỉ thai sản học kỳ này, cũng là giảng viên trẻ giống Kim Chiêu. Thảo nào bí quan hệ đến mức phải lôi chồng ra lấp chỗ trống.

Nhưng Kim Chiêu còn thảm hơn cô Tôn, người ta ít nhất còn có chồng để nhờ vả.

“Em cũng muốn có chồng lắm chứ.” Kim Chiêu thì thầm đùa vui.

Chủ nhiệm khoa thính tai nghe thấy, cười nói ngay: “Thế thì em phải chịu khó ra ngoài giao lưu vào, cứ ru rú thế thì bao giờ mới có chồng? Cuối tuần trước trường tổ chức đi chơi mùa thu, chị thấy em có đi đâu? Mấy hoạt động kiểu đấy em phải tích cực tham gia vào.”

Phận gái ế là thế đấy, đi đâu cũng bị giục lấy chồng.

Kim Chiêu định buột miệng nói mình có bạn trai rồi, nhưng có lẽ do tính cách trầm lặng chưa quen chia sẻ, hoặc do các đồng nghiệp nhanh chóng chuyển chủ đề, cuối cùng cô lại im lặng.

Mọi người cười nói đi ra khỏi văn phòng khoa rồi tản ra mỗi người một ngả.

Lúc này Kim Chiêu mới rảnh rỗi xem điện thoại.

Sau tin nhắn thoại buổi sáng, Mạnh Ngôn Khê không trả lời lại. Nhìn màn hình điện thoại im lìm, trong lòng cô dấy lên cảm giác hụt hẫng vô cớ.

Mở WeChat.

Tin nhắn ghim trên cùng là của Mạnh Ngôn Khê. Cô cúi đầu gõ một tràng dài, rồi lại xóa xóa sửa sửa, cuối cùng chẳng gửi được câu nào.

Bỗng một bong bóng chat màu trắng hiện lên.

Mạnh Ngôn Khê: [?]

Chỉ một dấu chấm hỏi, nhưng vì là tin nhắn của anh nên tim Kim Chiêu đập thót một cái.

Ngay sau đó, lại một bong bóng chat nữa hiện ra.

Mạnh Ngôn Khê: [Em gửi từ cấm gì cho anh thế? Đến WeChat cũng chặn không cho hiển thị à?]

Kim Chiêu ngơ ngác nhìn màn hình, hoang mang gõ hai chữ: [Cái gì?]

Mạnh Ngôn Khê: [Quay đầu lại.]

Hành động nhanh hơn suy nghĩ, Kim Chiêu quay phắt lại.

Cổng khoa Ngoại ngữ có một cây cây bồ hòn, mùa này đang ra quả, những chùm quả nang màu hồng cam treo đầy cành. Gió thổi qua làm chùm quả đung đưa xào xạc.

Mạnh Ngôn Khê đứng dưới gốc cây, tay cầm điện thoại. Khi cô quay lại, anh đang ngước mắt lên khỏi màn hình.

Bốn mắt nhìn nhau.

Gió thổi rụng những quả loan thụ, giống như những chiếc đèn lồng nhỏ xinh, nhẹ nhàng rơi xuống trong tầm mắt của hai người.

Trong khoảnh khắc ấy, Kim Chiêu dường như nhìn thấy một bản thể khác của mình, một phiên bản nhiệt tình hơn, đang vui sướng chạy ào về phía anh, sà vào lòng anh.

Nhưng thực tế cô vẫn kiềm chế và bình tĩnh, cô chỉ đứng yên tại chỗ, ngạc nhiên nhìn Mạnh Ngôn Khê sải bước dài tiến về phía mình.

Ánh mắt anh dừng lại trên người cô, có chút lạnh lùng, lại có chút ngông nghênh.

“Lần sau đừng gửi tin nhắn vi phạm nữa, không đọc được lại còn dễ bị khóa nick đấy. Muốn nói gì thì nói trực tiếp với anh.”

Kim Chiêu: “…”

Rõ ràng anh biết tỏng mọi chuyện, cố tình đổi trắng thay đen để trêu cô.

Con người này, đôi khi thật sự rất xấu tính, cái nết xấu ngấm vào xương tủy.

Nhưng cô vẫn thích lắm.

Cô cười nhẹ, không thanh minh cho mình, đưa tay ra nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.

“Anh đến bao giờ thế?” Cô ngước mặt lên, ánh mắt quyến luyến nhìn anh.

Bạn gái ngoan hiền dễ bắt nạt thế này, Mạnh Ngôn Khê cũng không nỡ trêu chọc thêm. Anh cười khẽ, kéo cô vào lòng, một tay ôm eo cô dìu đi về phía trước.

“Đến được một lúc rồi.” Anh nói.

Giọng điệu vô thức trở nên dịu dàng vì cái ôm thân mật này.

“Một lúc là bao lâu?” Kim Chiêu ngước nhìn anh trong vòng tay.

“Ừ, không lâu lắm, từ lúc chủ nhiệm khoa định giới thiệu bạn trai cho em, và em vui vẻ đồng ý ấy mà.”

“…”

Lại đổi trắng thay đen rồi.

Kim Chiêu kiên nhẫn giải thích: “Cô ấy không giới thiệu bạn trai cho em, em cũng không vui vẻ đồng ý. Cô ấy chỉ bảo tuần trước em nên tham gia chuyến đi chơi mùa thu thôi.”

Mạnh Ngôn Khê: “Thế à? Đại khái là ý đó đi.”

“Đúng vậy.” Kim Chiêu dừng một chút rồi nói khẽ, “Hơn nữa em có bạn trai rồi, em rất thích anh ấy.”

Nói xong câu này, không khí trở nên tĩnh lặng. Mạnh Ngôn Khê vốn mồm mép sắc sảo giờ im bặt, dừng bước.

Cô quay đầu, chạm phải ánh mắt anh.

Anh rũ mắt, đôi mắt đào hoa đen láy nhìn xuống, ban đầu là nhìn vào mắt cô, sau đó từ từ dời xuống, dừng lại ở chóp mũi, rồi đôi môi cô.

Rõ ràng anh chưa làm gì cả, chỉ nhìn cô như thế thôi mà tim cô bỗng nóng ran, đập thình thịch.

Ánh mắt cô cũng như có ý thức riêng, không kìm được nhìn chằm chằm vào môi anh.

Gió cuối thu đầu đông se lạnh, có sinh viên đạp xe lướt qua cách đó không xa.

Khoảng cách rất an toàn, sẽ không va vào cô. Nhưng anh vẫn dang tay, ôm chặt cô vào lòng.

Cơ ngực người đàn ông rắn chắc, cứng cáp, ấm áp, hơi thở anh phả ra nồng nàn mùi gỗ thông lạnh lẽo. Đầu óc cô ong lên một tiếng, giơ tay ôm lại eo anh.

Sinh viên đạp xe đi xa rồi mà Mạnh Ngôn Khê vẫn chưa buông cô ra.

Lén lút ôm nhau trong khuôn viên trường, thời gian hơi lâu rồi. Người qua kẻ lại, cô giáo Kim Chiêu mẫu mực bắt đầu thấy chột dạ.

“Ôm thêm chút nữa đi, anh hơi mệt.”

Nhận ra sự phân tâm của cô, ai đó viện cớ. Ý định ban đầu là muốn nói đợi cô lâu quá nên mệt, dù sao anh đến từ 10 giờ sáng, mà giờ đã là 3 rưỡi chiều.

Nhưng Kim Chiêu đâu biết anh đợi lâu thế, nằm trong lòng anh nhỏ giọng hỏi: “Tối qua ngủ không ngon à?”

Anh ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tùy tình hình.”

Kim Chiêu: “Dạ?”

“Trong mơ thì ngủ rất ngon.” Mạnh Ngôn Khê nhấn mạnh từng chữ.

Kim Chiêu: “Trong mơ ngủ ngon?”

Mạnh Ngôn Khê: “Ừ, giấc mơ có em ấy.”

Kim Chiêu ngửa đầu, bắt gặp ánh mắt tr*n tr** của anh, nghĩ đến điều gì đó, mặt đỏ bừng.

Sau đó Mạnh Ngôn Khê ra bãi đỗ xe lấy xe, hai người nắm tay nhau đi dạo trong trường.

Mạnh Ngôn Khê vờ như vô tình hỏi: “Em muốn tìm người mở tọa đàm à?”

Nhắc đến chuyện này là thấy sầu, Kim Chiêu ảo não cắn môi: “Vâng, em chẳng có mối quan hệ nào cả.”

Mạnh Ngôn Khê nghiêng đầu nhìn cô, không nói gì.

Hai người nhìn nhau vài giây, ánh mắt Kim Chiêu vẫn trong veo ngây thơ.

Mạnh Ngôn Khê tức đến bật cười, hỏi thẳng thừng: “Anh không xứng làm mối quan hệ của em à?”

Kim Chiêu hậu tri hậu giác nhận ra, trong tích tắc, niềm vui sướng tràn ngập trong lòng.

“Được không anh?” Cô nhìn anh đầy mong đợi.

Nếu Mạnh Ngôn Khê chịu đến, thì đừng nói là hội trường chật kín, e là cả trường Sư phạm Tuế Nghi này cũng tắc nghẽn mất.

Nhưng theo sự hiểu biết của cô về Mạnh Ngôn Khê, bản tính anh lạnh lùng xa cách, không thích những chỗ ồn ào náo nhiệt. Ngay cả lễ quyên tặng ở Đại học Tuế Nghi lần trước, anh cũng chỉ nói vài câu ngắn gọn.

Nhưng tọa đàm thì phải nói ít nhất hai tiếng đồng hồ, phải nói liên tục.

Thế thì lâu quá, trông anh có vẻ chẳng kiên nhẫn chút nào.

“Anh có không thích mở tọa đàm không?” Cô dè dặt hỏi.

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô bạn gái đang lo nghĩ thay cho mình, tâm trạng bỗng nhiên tốt lên hẳn.

“Cũng tàm tạm.” Anh nói một cách khiêm tốn nhưng vẫn đầy kiêu ngạo.

Nhưng hai chữ “tàm tạm” qua tai Kim Chiêu lại nghe rất không đáng tin, cô nhìn anh nghi ngờ: “Thật không? Em chưa bao giờ tìm thấy video tọa đàm nào của anh trên mạng cả.”

Mạnh Ngôn Khê nhướng mày: “Em tìm kiếm anh trên mạng à?”

Kim Chiêu: “…”

Mạnh Ngôn Khê cười khẩy: “Thế có thể là do anh cũng mới bắt đầu thích mở tọa đàm gần đây thôi.”

Kim Chiêu: “Gần đây?”

Mạnh Ngôn Khê: “Chính xác mà nói, là ngay lúc này.”

Trước Tiếp