Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Người ta thường lấy hình ảnh giáo sư, chuyên gia, thậm chí viện sĩ để đại diện cho toàn bộ giảng viên đại học, cứ tưởng ai dạy đại học cũng “việc nhẹ lương cao”, địa vị xã hội ngất trời, oai phong lẫm liệt. Nhưng thực tế phũ phàng là ngoài giáo sư ra còn có phó giáo sư, giảng viên. Phó giáo sư thì còn đỡ, dù sao cũng là học hàm cao cấp, nghỉ hưu lương lậu cũng ổn, không ít người chọn cách an phận ở vị trí này. Còn đám giảng viên trẻ mới chân ướt chân ráo vào trường như Kim Chiêu thì thảm thương vô cùng: tiết dạy nhiều nhất, tiền lương ít nhất, muốn xin đề tài nghiên cứu thì phải chen nhau vỡ đầu, lại còn động một tí là bị kẹt xét duyệt chức danh.
Có câu nói: người trẻ tuổi là phải làm nhiều, câu này đúng với mọi ngành nghề.
Kim Chiêu ngày hôm sau có tiết cả buổi sáng, bắt đầu từ tiết 1-2 dạy Tiếng Anh đại cương, tiếp đến tiết 3-4 dạy Văn học Anh. Để đảm bảo sáng mai có thể bò lên bục giảng, cô tắt điện thoại, nhắm mắt lại, ép mình phải ngủ.
Không biết thiếp đi từ lúc nào, quá trình này chắc cũng vật vã lắm. Cảm giác ngủ chưa được bao lâu thì chuông báo thức đã réo, nhưng lạ thay cô lại rất tỉnh táo.
Màn hình điện thoại hiển thị một tin nhắn WeChat.
Mạnh Ngôn Khê: [Vẫn chưa ngủ à?]
Thời gian gửi là 3 giờ 18 phút sáng, chắc anh thấy cô thả tim bài đăng.
Hóa ra anh cũng không ngủ được.
Ý nghĩ này khiến đầu tim Kim Chiêu như có viên đường tan chảy, ngọt lịm.
Cô cầm điện thoại, gõ chữ trả lời: [Giờ em dậy rồi.]
Gửi tin nhắn mất hai phút, đợi thêm ba phút nữa, Mạnh Ngôn Khê không biết có phải chưa dậy hay không mà không thấy trả lời. Năm phút đã là giới hạn ngủ nướng của dân làm công ăn lương rồi.
Kim Chiêu quyết đoán rời giường đi đánh răng rửa mặt.
Khi điện thoại reo, Mạnh Ngôn Khê không nghe thấy.
Lúc đó anh đang trong phòng tắm, tiếng nước chảy rào rào át đi tiếng chuông điện thoại.
Bước ra khỏi phòng tắm, ánh mặt trời đã chan hòa khắp phòng. Người đàn ông để trần thân trên, bên dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Tóc ướt sũng, những giọt nước men theo xương quai xanh chảy xuống, trượt qua cơ bụng tám múi rắn chắc, rồi mất hút sau mép khăn tắm nơi nhân ngư tuyến.
Anh lau tóc qua loa, vứt khăn sang một bên, tiện tay cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường.
Nhìn thấy tin nhắn của cô, khóe miệng anh nhếch lên, ai đó nhìn chằm chằm màn hình mất khoảng nửa phút.
Mạnh Ngôn Khê: [Vừa nãy anh tắm.]
Tin nhắn gửi đi, đợi vài phút, khung chat vẫn im lìm.
Sự nôn nóng vừa mới được xoa dịu lại bắt đầu nhen nhóm.
Nhìn đồng hồ, 7 giờ 56 phút. Giờ này chắc cô đã đứng trên bục giảng chuẩn bị dạy học rồi.
Yêu giáo viên thì khoản này là chán nhất, nhắn tin cũng chẳng được trả lời ngay. Rõ ràng cùng một múi giờ mà cứ như đang yêu xa vậy.
Mạnh Ngôn Khê cam chịu thoát khỏi khung chat.
Chỉ trong thời gian ngắn, phần thông báo của WeChat đã hiện thêm mười mấy tin mới.
Với thân phận như Mạnh Ngôn Khê, bạn bè trên WeChat thì nhiều vô kể, nhưng người dám trò chuyện ngang hàng với anh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì thế đa phần là thông báo thả tim, chỉ có một bình luận nằm dưới cùng là cực kỳ thiếu tinh tế và vô lễ, đến từ antifan lớn nhất của anh.
Mạnh Trục Khê: [Mạnh Ngôn Khê, cấm anh làm hại con gái nhà lành!]
Mạnh Ngôn Khê không thèm chớp mắt, ngón tay thon dài bấm xóa không thương tiếc.
Thực ra Kim Chiêu đã nhìn thấy tin nhắn.
Trước khi vào lớp cô có liếc qua điện thoại, vừa lúc thấy tin nhắn của Mạnh Ngôn Khê hiện lên.
Vừa nãy anh tắm.
3, 4 giờ sáng mới ngủ, sáng sớm tinh mơ tắm cái gì chứ?
Kim Chiêu nhìn chằm chằm màn hình, tim đập thót một cái, mặt đỏ bừng.
Trong phòng học có camera giám sát, cô không biết độ phân giải cao đến mức nào, liệu có soi được chữ trên màn hình điện thoại không. Vội vàng tắt màn hình, úp điện thoại xuống bục giảng.
Suốt gần hai tiếng đồng hồ sau đó, cô không có cơ hội xem điện thoại.
Hết tiết 1-2, giờ ra chơi chuyển sang khu giảng đường khác để dạy tiết 3-4, cô tranh thủ xem điện thoại trên đường đi. Tin nhắn của Mạnh Ngôn Khê đã nhảy thêm vài dòng.
Mạnh Ngôn Khê: [Tối qua ngủ ngon không?]
Mạnh Ngôn Khê: [Chiều nay anh mang túi qua cho em, trưa mình đi ăn cùng nhau nhé?]
Mạnh Ngôn Khê: [Sao em dạy học mà đến giờ nghỉ giải lao cũng không có thế?]
Mạnh Ngôn Khê: [Hôm nay anh rảnh, giờ anh qua đó nhé.]
Mạnh Ngôn Khê: [Tan học em gửi định vị cho anh.]
Kim Chiêu đang sải bước như chạy giữa hai khu giảng đường: “…”
Gửi định vị cái nỗi gì.
Họa vô đơn chí là trưa nay cô cũng không rảnh. 12 giờ tan học, 1 giờ chiều khoa họp, khoảng giữa cô chỉ kịp ăn vội bữa trưa.
Tối qua cô nhớ mang máng là đã nói với anh rồi mà… Không đúng. Nhớ ra điều gì đó, Kim Chiêu đưa tay che mặt.
Đúng là tối qua cô định nói. Ngay cửa ký túc xá, cô định bảo sáng mai có tiết sớm, chiều phải họp, tối mới rảnh.
Nhưng anh không đợi cô nói hết câu, cô vừa thốt ra hai chữ “buổi chiều”, anh đã cúi xuống hôn cô.
Hương gỗ thông lạnh lẽo ùa vào cơ thể một cách mạnh mẽ, sau đó đầu óc cô trống rỗng hoàn toàn. Anh nắm chặt khung cửa, còn cô túm chặt vạt áo anh. Trông thì có vẻ kiềm chế, nhưng thực ra chẳng kiềm chế chút nào.
Nụ hôn thứ hai còn sâu hơn cả nụ hôn đầu tiên.
Mà họ thậm chí đang đứng ngay cửa, chỉ cách nhau một cánh cửa mỏng manh. Ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống khu tập thể giáo viên yên tĩnh, xa xa tiếng bước chân của vị đồng nghiệp về muộn ngày càng gần.
Nghĩ lại mà tim vẫn đập loạn xạ.
Xung quanh là dòng sinh viên hối hả đổi phòng học giống cô, người đông như nêm.
Cũng dễ hiểu thôi, tối qua đầu óc cô trống rỗng là chuyện đương nhiên.
Lời chưa nói hết đã quên sạch sành sanh, còn anh thì chắc tự hiểu thành sáng cô bận, chiều là rảnh để gặp anh.
Kim Chiêu đang đi bộ không tiện gõ nhiều chữ, bèn ấn giữ nút ghi âm, ghé sát điện thoại vào môi, thì thầm giữa dòng người: “Vừa nãy giờ ra chơi sinh viên lên hỏi bài thi cấp 4, tháng sau các em ấy thi rồi… em chưa kịp xem điện thoại. Lát nữa em còn tiết 3-4, chiều phải họp, tối nhé, tối được không anh?”
Tối thì được.
Nhưng vấn đề là người ta đã đến trường rồi.
Xe Mạnh Ngôn Khê vừa vào cổng Tây, từ xa đã thấy đám đông sinh viên di chuyển giữa các khu giảng đường.
Đang là giờ giải lao lớn giữa hai ca học, sinh viên chật kín cả con đường, thi thoảng vài chiếc xe đạp và xe máy điện nhích từng chút một qua đám đông.
Mạnh Ngôn Khê nghe xong tin nhắn thoại của Kim Chiêu, im lặng.
Thế ý cô tối qua không phải là chiều nay rảnh à? Mạnh Ngôn Khê chột dạ sờ mũi.
Đỗ xe tạm dưới tán cây ngô đồng bên đường, Mạnh Ngôn Khê nhìn đồng hồ, mới 10 giờ, đợi đến tối còn mấy tiếng nữa.
Anh nhìn dòng người phía trước, chợt nhớ ra mình còn có một đứa em gái.
Khi Mạnh Ngôn Khê gọi điện đến, Mạnh Trục Khê không muốn nghe máy cho lắm. Cố tình để ông anh trai “nhặt được” đợi một lúc lâu, cô bé mới thong thả ấn nghe.
“Việc gì?”
Vẫn ghim vụ bị anh xóa bình luận sáng nay, Mạnh Trục Khê hỏi giọng lạnh lùng.
Mạnh Ngôn Khê: “Trưa đi ăn cơm không?”
Mạnh Trục Khê định từ chối, nhưng nghĩ đến số dư tài khoản, lại không mấy khí phách mà đồng ý.
Thực ra tiền tiêu vặt của cô bé rất nhiều, tiền ông nội và bố cho thì khỏi nói, đến cô ruột Mạnh Thời Cẩm cũng thường xuyên dúi thẻ ngân hàng cho cô bé. Nhưng vấn đề là, chẳng ai chê tiền nhiều cả. Hơn nữa tiêu tiền càng hăng thì càng thấy thiếu.
Mạnh Ngôn Khê là nguồn thu nhập lớn nhất của cô bé, mấy năm nay gây họa gì cũng là anh trai đứng ra đền tiền, cái này cô bé phải thừa nhận. Dù cô bé cực kỳ khinh bỉ nhân phẩm của Mạnh Ngôn Khê.
Vì bạn gái phải đi dạy, không rảnh gặp anh, Mạnh Ngôn Khê cuối cùng lái xe đến dưới ký túc xá của Mạnh Trục Khê.
Mạnh Trục Khê đứng ngoài cửa sổ ghế phụ, không lên xe, ỏn ẻn nói với anh: “Anh hai, em không mời anh đi ăn ngoài đâu, mình ăn căng tin nhé.”
Mạnh Ngôn Khê tinh đời thế nào, liếc mắt là nhìn thấu ý đồ của em gái: “Lại hết tiền rồi à?”
Mạnh Trục Khê không nói gì, đôi mắt đào hoa to tròn chớp chớp nhìn anh.
Mạnh Ngôn Khê cầm điện thoại, chuyển ngay cho cô bé 10 vạn tệ tại chỗ. Giây tiếp theo, Mạnh Trục Khê vui vẻ hân hoan mở cửa xe.
“Anh hai, sao thứ Tư tuần trước anh không đến đón em về? Em nhớ anh chết đi được.”
Mạnh Ngôn Khê mà tin cái miệng này của em gái thì có ngày bán nhà đi mà trả nợ.
“Em đúng là biết đầu thai thật.” Mạnh Ngôn Khê liếc cô bé một cái, bình luận đầy châm chọc.
Mạnh Trục Khê giả vờ không hiểu, cúi đầu nhận tiền một cách không hề khách sáo.
Cuối cùng hai anh em vẫn ăn ở căng tin trường, chủ yếu là do Mạnh Ngôn Khê không muốn đi ra ngoài. Thực ra Mạnh Trục Khê rất hào phóng, vừa vặt được lông cừu béo bở, cô bé vốn định mời cừu… à nhầm, mời Mạnh Ngôn Khê một bữa ra trò.
Hơn 11 giờ trưa, căng tin trường đại học vừa mới bày món, sinh viên chưa tan học nên rất vắng vẻ, đồ ăn cũng tươi ngon.
Hai anh em ngồi bên cửa sổ, Mạnh Ngôn Khê nhìn Mạnh Trục Khê với vẻ đăm chiêu.
Em gái anh lúc này ân cần như chú chim nhỏ vui vẻ, vừa ngồi xuống đã gắp thức ăn từ khay mình sang cho anh: “Anh hai, anh nếm thử miếng sườn này đi, ngon lắm.”
Mạnh Ngôn Khê: “Tự ăn đi.”
Lúc Mạnh Trục Khê dẻo mỏ thì lời hay ý đẹp cứ tuôn ra ào ào: “Anh ăn đi, em không thích ăn thịt.”
Nghe xem, người không biết lại tưởng hai anh em nhà này sinh ra trong gia đình khó khăn thế nào, em gái nhường nhịn anh trai cảm động biết bao.
“Lương giáo viên trường em thế nào?” Mạnh Ngôn Khê hỏi.
“Cũng được ạ, nếu không sao mọi người tranh nhau làm giảng viên đại học làm gì?” Mạnh Trục Khê buột miệng đáp.
Mạnh Ngôn Khê nhếch môi: “Thế anh cho em đi làm, em có làm không?”
Mạnh Trục Khê ngước mắt, chớp chớp đôi mắt to ngây thơ: “Anh còn là anh em không đấy? Làm như em làm được ấy.”
“Em làm được á?” Mạnh Ngôn Khê cười khẩy không khách sáo, “Cả đời này bản lĩnh lớn nhất của em dùng hết vào việc đầu thai rồi, còn đòi làm giảng viên đại học.”
Vừa nhận tiền xong nên Mạnh Trục Khê không thèm chấp anh.
Mạnh Ngôn Khê lại hỏi: “Giáo viên trường em ai cũng có trợ cấp ổn định cuộc sống à?”
Mạnh Trục Khê lắc đầu: “Cố vấn học tập chắc là không có đâu.”
Cô bé tinh ý nhìn anh trai một cái, nói: “Nhưng nếu anh hỏi cô giáo Kim Chiêu, thì chắc là cô ấy có. Hồi trước đi học em nghe thầy dạy chuyên ngành nói, thầy ấy cũng là tiến sĩ du học về nên có tiền trợ cấp đấy.”
“Bao nhiêu?”
“Cái đó em chịu, nhưng chắc cũng không ít đâu, anh tự lên mạng mà tra.”
Mạnh Ngôn Khê nhìn cô bé, không nói gì.
Chính vì tra rồi nên mới thấy lạ.
Sao Kim Chiêu lại nghèo đến mức này? Đến tiền thuê nhà cũng phải tiết kiệm.
Cái ký túc xá đó của cô… Đương nhiên anh không chê nó tệ, thơm tho mềm mại, cũng có chút thú vị. Nhưng với điều kiện là phải lờ đi việc từng xuất hiện rắn và nhện trong đó.
Nhà trường sẵn sàng trợ cấp một nửa tiền thuê nhà, thế mà cô vẫn nhất quyết không chuyển ra ngoài.
Cô có vẻ rất thiếu tiền.
Im lặng một lát, Mạnh Ngôn Khê đột ngột hỏi em gái: “Em có muốn thi cao học không?”
Sét đánh giữa trời quang!
Mạnh Trục Khê ngẩng phắt đầu lên, không thể tin nổi hỏi: “Mạnh Ngôn Khê, anh điên hay em điên rồi?”
Mạnh Ngôn Khê dường như cũng thấy đề nghị này hơi điên rồ, bèn thỏa hiệp: “Hoặc là thi lấy chứng chỉ IELTS.”
Mạnh Trục Khê: “?”
Mạnh Ngôn Khê: “Thành tích em không cần lo, anh có thể thuê gia sư cho em.”
Mạnh Trục Khê: “… Gia sư đó có phải tình cờ tên là Kim Chiêu không?”
Mạnh Ngôn Khê gõ ngón tay xuống bàn: “IELTS 7 chấm đổi lấy một căn hộ cao cấp view sông, anh thuê thêm cho em một người giúp việc nữa.”