Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi bà Mạnh qua đời, Mạnh Thời Tự từng có ý định tái hôn, cũng nghiêm túc tìm hiểu vài người phụ nữ xinh đẹp, gia thế hiển hách, nhưng đều không đi đến đâu.
Khách quan mà nói, chính là do sự phá hoại quá mạnh mẽ của Mạnh Ngôn Khê.
Đàn ông tái hôn, rào cản thường đến từ con cái.
Nhưng khi đó Mạnh Trục Khê còn quá nhỏ, mới năm tuổi, chưa hiểu chuyện, không thể trông mong cô bé nhìn xa trông rộng. Cô bé chỉ thấy bố hiện tại rất tốt, bố rất yêu cô bé, nếu có người cùng yêu bố, cùng chăm sóc bố lâu dài thì cũng tốt thôi.
Mạnh Trục Khê dễ dàng “phản bội” anh trai, thế là Mạnh Ngôn Khê bèn cho cô em gái bé bỏng xem một bộ phim.
Cô bé trong phim chạc tuổi Mạnh Trục Khê, năm sáu tuổi, bố mẹ ly hôn, tòa phán cô bé ở với mẹ, mẹ cũng nhanh chóng tái hôn. Nhưng trẻ con không hiểu chuyện, hay phá đám người lớn, nên cha dượng đuổi cô bé ra khỏi nhà. Cô bé đi tìm bố, bố lúc này cũng có bạn gái mới, sợ bạn gái chê bai nên không dám nhận con, còn giấu cô bé vào tủ quần áo. Cô bé bị nhốt trong không gian chật hẹp kín mít suốt một buổi chiều, suýt chết ngạt. Đói bụng, cô bé quay về tìm mẹ, không dám lên nhà, chỉ đứng dưới lầu gọi: “Mẹ ơi, con đói.”
Mẹ định mang đồ ăn xuống nhưng ngại cha dượng phản đối nên thôi, cha dượng lại đuổi cô bé đi lần nữa.
Cô bé không chốn dung thân, lang thang đến sở thú, vô tình lọt vào chuồng hổ…
Đến giờ Mạnh Trục Khê vẫn không biết kết cục của cô bé kia ra sao, vì Mạnh Ngôn Khê đã cắt mất phần cuối.
Và Mạnh Ngôn Khê cũng không ngờ, cái tâm cơ mà anh cho là vặt vãnh nhất lại khiến em gái sợ đến mức ốm một trận thập tử nhất sinh, phải mất mấy năm trời mới khỏi hẳn.
Mạnh Trục Khê và Mạnh Ngôn Khê tuy giống nhau như đúc nhưng tính cách lại trái ngược hoàn toàn. Mạnh Ngôn Khê sát phạt quyết đoán, lạnh lùng từ trong xương tủy, còn Mạnh Trục Khê như mặt trời nhỏ, từ bé đã rất biết đồng cảm với người khác. Khả năng đồng cảm quá mạnh không phải chuyện tốt, lúc đó cô bé còn quá nhỏ, tận mắt thấy mẹ bỏ đi, lại bị Mạnh Ngôn Khê cho xem bộ phim ám ảnh đó. Sau đó Mạnh Trục Khê bị sang chấn tâm lý thay thế nghiêm trọng, nhận thức cũng bị ảnh hưởng.
Mấy năm đó, Mạnh Trục Khê cứ ngỡ mình là cô bé trong phim, cô bé không có mẹ, bố cũng sẽ vì bạn gái mới mà bỏ rơi cô bé. Bố sẽ vì người phụ nữ khác mà nhốt cô bé vào tủ, không cho ăn… Cô bé thường xuyên mơ thấy mình lạc vào sở thú bị hổ ăn thịt.
Mạnh Ngôn Khê từ nhỏ đến lớn chưa từng bị đánh, đó là lần duy nhất.
Năm đó Mạnh Ngôn Khê mười hai tuổi, bị Mạnh Thời Tự lấy roi mây quất.
Thiếu niên tuổi này dáng người mảnh khảnh đặc trưng, quỳ trên mặt đất, mỗi roi quất xuống là lưng như rách toạc một đường, đau rát và rỉ máu.
Cậu cắn răng không hé răng nửa lời.
Mạnh Thời Tự cho rằng cậu lì lợm không biết hối cải, vừa xót con gái, vừa kinh hãi trước sự thủ đoạn tàn nhẫn của con trai khi còn nhỏ tuổi, sợ sau này nó lầm đường lạc lối, vừa giận vừa đau, đánh gãy cả roi mây.
Ông Mạnh Hoài kịp thời chạy về can ngăn, hỏi cậu có biết sai không.
Thiếu niên mười hai tuổi quỳ trên mặt đất, lưng rỉ máu, sống lưng gầy guộc vẫn thẳng tắp. Mặt cậu trắng bệch, tay nắm chặt nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng bình thản.
Cậu nói: “Cháu sai, cũng chỉ sai ở chỗ chưa đủ mạnh mẽ, chứ không sai ở chỗ khác.”
“Đồ hỗn láo!” Mạnh Thời Tự giận điên người, định đi lấy roi mới.
Ông Mạnh Hoài giữ con trai lại, bảo Mạnh Ngôn Khê: “Vậy cháu đi xin lỗi em gái đi.”
“Được.” Đôi mắt đen láy của Mạnh Ngôn Khê bình tĩnh nhìn ông nội, “Cháu rất có lỗi với em ấy, cháu sai rồi, cháu sẽ dùng cả đời để bù đắp. Nhưng sau này em ấy sẽ hiểu, cháu làm thế là để bảo vệ em ấy.”
Mạnh Thời Tự cười lạnh: “Đến lượt mày bảo vệ nó à?”
Vẻ mặt Mạnh Ngôn Khê bình tĩnh đến lạ thường so với tuổi: “Bố và ông nội sẽ đi trước em ấy, bạn trai tương lai của em ấy lòng dạ cũng có thể đổi thay. Chỉ có con, dù hiện tại hay tương lai, em ấy mãi là em gái ruột cùng mẹ với con, con sẽ bảo vệ em ấy cả đời. So với bây giờ, tương lai con chỉ có thể mạnh mẽ hơn mà thôi. Khi đó bố muốn tái hôn với ai tùy ý. Nhưng bây giờ thì không, trước khi em con 18 tuổi thì không được.”
Mạnh Thời Tự tức đến mức đá cho cậu một cái.
Nhưng nhiều năm sau đó, quả thực Mạnh Thời Tự không còn ý định tái hôn nữa. Không biết là do xót con gái, hay thực sự bị cái sự tàn nhẫn của con trai dọa sợ.
Phải nói rằng sức hút của người đàn ông như Mạnh Thời Tự quá lớn, đẹp trai, giàu có, tuổi ngoài 40 đang độ chín, đặt trong phim truyền hình thì đúng chuẩn nam chính “chú già” khiến fan nữ đổ rạp. Dễ hiểu vì sao bao nhiêu phụ nữ xinh đẹp giàu có lao vào theo đuổi ông như thiêu thân.
Trong số đó có một nữ diễn viên nổi tiếng, theo đuổi Mạnh Thời Tự rầm rộ suốt hơn một năm, lên hot search liên tục, cuối cùng Mạnh Thời Tự cũng không qua được ải mỹ nhân, sa vào lưới tình.
Theo sự hiểu biết của Mạnh Ngôn Khê về bố mình, mối tình này có lẽ là lần ông Mạnh Thời Tự đầu tư tình cảm nhiều nhất trong bao năm qua.
Nhưng vẫn bị Mạnh Ngôn Khê chia rẽ một cách lạnh lùng.
Trong quá trình đó, cậu quả thực đã dùng thủ đoạn tâm cơ và tàn nhẫn. Không biết sau này Mạnh Thời Tự có nhận ra không, nhưng chia tay chưa được bao lâu thì cánh săn ảnh khui tin hai người gương vỡ lại lành, đằng gái còn mang thai con của Mạnh Thời Tự.
Nhưng chẳng bao lâu sau, lại có tin cô ta sảy thai và vĩnh viễn không thể sinh con.
Mối tình của Mạnh Thời Tự đến đó là chấm dứt hoàn toàn.
Trong giới đồn đại là do con trai Mạnh Thời Tự ra tay, hơn nữa làm kín kẽ không một kẽ hở, không để lại chút bằng chứng nào, báo cảnh sát cũng bó tay.
Đến cả Ngô Quá cũng lén hỏi Mạnh Ngôn Khê có phải do anh làm không? Làm thế nào?
Mạnh Ngôn Khê không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, ánh mắt lạnh nhạt như muốn nói: Là tôi thì sao, không phải tôi thì sao, cậu học được thì sao. Việc Mạnh Ngôn Khê làm được, người khác chưa chắc làm được.
Do sức ảnh hưởng của nữ minh tinh kia, tin đồn lan xa, Kim Lệ Huy chẳng tốn chút sức lực nào cũng nghe được chuyện này.
Trong mắt ông ta, chỉ hai tháng sau khi con gái ông ta ngồi cùng bàn với một thằng công tử bột “tay nhuốm máu” từ nhỏ, vợ ông ta sảy thai.
Giống hệt vụ của Mạnh Ngôn Khê, cũng kín kẽ không kẽ hở, báo cảnh sát cũng không tìm ra chứng cứ.
Kim Lệ Huy có lẽ cũng muốn tin con gái mình vô tội, dù niềm tin ấy mong manh, nhưng với điều kiện là ông ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Mạnh Ngôn Khê. Ông ta võ đoán và bảo thủ cho rằng, dù Kim Chiêu vô tội, thì kẻ chủ mưu chắc chắn là Mạnh Ngôn Khê. Là Mạnh Ngôn Khê bày mưu tính kế, xúi giục cô làm bậy.
Có thể tưởng tượng khi Mạnh Ngôn Khê tìm đến tận nhà, trong lòng Kim Lệ Huy chứa đầy sự phẫn nộ và khinh miệt đến nhường nào.
Thậm chí ông ta còn biết cả chuyện của Mạnh Trục Khê.
Mạnh Ngôn Khê có thể cứng rắn trong mọi chuyện, nhưng riêng chuyện của Mạnh Trục Khê, anh thực sự hổ thẹn và hối hận.
Mạnh Ngôn Khê vẫn nhớ như in, hôm đó ông Kim Lệ Huy tiếp đãi anh rất khách sáo.
Con người ta là thế, dù trong lòng có ghét cay ghét đắng đến đâu, cùng lắm cũng chỉ dám giận mà không dám nói, không dám đối đầu trực diện với anh. Đây cũng là lý do Mạnh Ngôn Khê dám đến tận nơi.
Kim Lệ Huy hỏi anh: “Cậu có biết tại sao tên ở nhà của Kim Chiêu là Linh Linh không? Đó là cái tên mẹ con bé đặt cho, nghĩa là chiếc lông vũ trắng tinh khiết, nhẹ nhàng tự do, sẽ không vì chút khó khăn nhất thời mà vấy bẩn, mãi mãi thuần khiết sạch sẽ, không nhiễm bụi trần.”
“Kim Chiêu luôn rất trân trọng bộ lông vũ của mình, tôi nghĩ con bé sẽ không thích làm bạn với một kẻ có đôi tay nhơ bẩn đâu.”
“Con bé không để lại phương thức liên lạc cho cậu sao? Vậy đó có lẽ là câu trả lời của nó rồi.”
“Xin lỗi, con bé lớn rồi, có quyền lựa chọn làm bạn với ai và cắt đứt với ai. Tôi không thể can thiệp.”
“À đúng rồi, em gái cậu dạo này khỏe không? Tôi may mắn gặp cô bé một lần, đúng là một cô bé xinh đẹp. Nếu là em gái của Linh Linh, chắc chắn con bé sẽ rất yêu quý cô bé.”
Mạnh Ngôn Khê không ngờ có ngày mình lại bị một người mà anh vốn coi thường và khinh miệt đe dọa trực diện như vậy.
Chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi, anh bị “đánh” đến hai lần.
Chuyện em gái bị tổn thương từng dìm anh xuống vũng lầy tăm tối ẩm ướt trong một thời gian dài. Anh vừa cảm thấy hổ thẹn hối hận, không thể tha thứ cho chính mình, lại vừa cảm thấy mình làm vậy chẳng có gì sai.
Trước khi qua đời, mẹ dặn anh phải bảo vệ em gái.
Anh bảo vệ em gái, cũng là bảo vệ chính mình, không từ thủ đoạn thì đã sao? Bản chất con người vốn ích kỷ và thủ đoạn, khác biệt chỉ là anh có thủ đoạn, còn đa số người khác muốn có mà không được.
Giống như cô con gái cả nhà họ Ngô, Ngô Niệm.
Cô ấy tìm mọi cách tranh giành lợi ích cho bản thân, cũng không từ thủ đoạn, kết quả lại chỉ đàn đúm với đám người không ra gì, sa đọa hoàn toàn, tự đẩy mình xuống vực thẳm, trong khi kẻ thù của cô ấy lại ngày càng rạng rỡ.
Anh không tin có ai có thể giữ mình trong sạch tuyệt đối mà vẫn bảo vệ được những gì mình trân quý.
Em gái anh có lẽ làm được. Nhưng đó là vì cô bé có anh. Những việc nhơ bẩn lẽ ra cô bé phải tự làm, anh đã làm thay, cô bé không cần động tay, cứ việc sống trong sạch, thanh cao.
Cho đến khi anh gặp Kim Chiêu.
Một Kim Chiêu hoàn toàn khác biệt với anh, một Kim Chiêu biết “nhảy múa trên đống tro tàn”.
Mọi thứ thuộc về cô đều sạch sẽ. Cô muốn trở nên tốt đẹp hơn, thì chỉ đơn thuần nỗ lực để tốt đẹp hơn; cô muốn đạt được điều gì đó, thì chỉ đơn thuần cố gắng để đạt được. Trong quá trình đó không hề pha lẫn chút gai góc, công kích hay nhơ bẩn nào.
Con người ta thường dễ bị thu hút bởi những điều mình không làm được, và Mạnh Ngôn Khê cũng vậy.
Ban đầu anh quả thực coi thường, nhưng sau đó lại không kìm được mà muốn học theo cô, anh gọi đó là sự độ hóa.
Nhưng rồi một ngày, chiếc lông vũ ấy bay mất, thậm chí không muốn để lại cho anh bất kỳ phương thức liên lạc nào.
Cô đã vứt bỏ anh.
Mạnh Ngôn Khê là người có tửu lượng kém nhất mà Kim Chiêu từng gặp, không ai sánh bằng.
Cũng may là tửu phẩm cũng không tệ lắm, say là lăn ra ngủ ngay tại chỗ.
Sau chín năm, Kim Chiêu chợt hiểu câu nói năm xưa của Lộ Cảnh Việt: “Yên tâm, cậu ấy không làm cậu mất mặt đâu.”
Hóa ra là ý này.
Bạn trai có tửu phẩm tốt, bạn gái đỡ xấu hổ hơn nhiều.
Mạnh Ngôn Khê ngủ rồi, Kim Chiêu tắt đèn phòng ngủ, dọn dẹp sơ qua phòng ăn rồi chuẩn bị ra về.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng lục lọi ngăn kéo trong phòng ngủ.
Cô không yên tâm bèn quay lại.
Cô quyết định rút lại lời vừa nói, tửu phẩm của Mạnh Ngôn Khê hình như cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Ngủ được một lúc lại tỉnh, giờ đang lục tung phòng ngủ tìm đồ.
Kim Chiêu không biết anh tìm gì, nhưng nhìn động tác lộn xộn của anh thì rõ ràng đầu óc vẫn chưa tỉnh táo.
Anh có vẻ rất thích chiếc đèn loan thụ kia. Lúc Kim Chiêu ra ngoài đã tắt hết đèn, anh tỉnh dậy lại bật lên, ánh sáng vàng ấm áp nhỏ xíu tỏa ra từ đầu giường.
“Anh đang tìm gì thế?” Kim Chiêu bước lại gần.
“Giấy phẫu thuật.”
Mạnh Ngôn Khê tranh thủ quay lại nhìn cô một cái.
Đôi mắt đào hoa đen láy vì men rượu mà ướt át, tóc mái lòa xòa trước trán hơi rối, trông anh lúc này như một chú cún con to xác thích làm nũng.
Kim Chiêu giật mình: “Anh phải phẫu thuật à? Chỗ nào không khỏe?”
Mạnh Ngôn Khê quay đi tiếp tục lục lọi: “Không phải anh, là Mạnh Thời Tự. À, em có thể không biết, ông ấy là bố anh.”
Kim Chiêu: “…”
Được rồi, xác nhận là say không nhẹ.
Tối nay không nên để anh uống nhiều thế.
Mạnh Ngôn Khê lục tung phòng ngủ một lượt không thấy, bèn lướt qua Kim Chiêu đi ra ngoài.
Kim Chiêu sợ anh ra ngoài làm loạn, vội vàng đuổi theo.
Căn hộ này vốn có thiết kế bốn phòng ngủ ba phòng khách, nhưng nhóm bạn của Mạnh Ngôn Khê dường như đặc biệt thích không gian rộng lớn. Lúc sửa nhà, Lạc Hoành đã cho đập thông các phòng, chỉ để lại hai phòng: một phòng ngủ và một thư phòng.
Mạnh Ngôn Khê vào thư phòng như được thần linh mách bảo, nhanh chóng tìm thấy một tập tài liệu trong ngăn kéo
.
Trong tập tài liệu quả nhiên có một tờ giấy phẫu thuật.
Mạnh Ngôn Khê nhét tờ giấy vào tay Kim Chiêu.
Anh nhét thật sự, không hề nói quá, lực đạo mạnh bạo đến mức thô lỗ, tờ giấy bị anh nhét đến nhàu nát.
Mạnh Ngôn Khê: “Em xem đi.”
Kim Chiêu hoang mang mở tờ giấy ra.
Giấy đã hơi ố vàng, thời gian là mười năm trước.
Mười năm trước, Mạnh Thời Tự đã làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh.
Kim Chiêu không hiểu sao Mạnh Ngôn Khê lại đột nhiên lục lọi tìm thứ này cho cô xem.
“Linh Linh, mấy lời đồn đại đó đều không phải thật đâu, anh không ra tay. Bố anh đã làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh rồi, ông ấy không thể có con được nữa.”
Mạnh Ngôn Khê rũ mắt, giọng nói trầm thấp, nghe kỹ còn thấy chút tủi thân: “Anh cũng đâu có rảnh rỗi mà chuyện xấu gì cũng làm.”
Nghe câu trước, lòng Kim Chiêu dấy lên những cảm xúc phức tạp li ti. Nghe đến câu sau, cô lại dở khóc dở cười.
Rốt cuộc anh tự định vị bản thân là gì vậy, trùm phản diện tội ác tày trời à?
Cô buồn cười hỏi lại: “Sao lại tìm cái này ra làm gì? Chẳng phải anh bảo không cần tự chứng minh sao?”
Cô vẫn nhớ như in năm đó, cô cho mèo ăn xúc xích, vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa anh và Mạnh Thời Tự. Kết quả mèo chạy mất, cô bị Mạnh Ngôn Khê phát hiện. Cô cố gắng chứng minh mình không nói lung tung, người này lại lạnh lùng ngạo mạn ngắt lời cô, bảo cô không cần tự chứng minh.
Lúc này, Mạnh Ngôn Khê say rượu như biến thành người khác. Một người mồm mép sắc sảo như anh, hiếm khi cũng có lúc bị cô hỏi đến cứng họng.
“Được rồi, mau về ngủ đi anh.” Kim Chiêu dìu anh về phòng.
Kim Chiêu cúi người đắp chăn cho anh, tay bỗng bị Mạnh Ngôn Khê nắm chặt.
Ánh đèn loan thụ đầu giường soi rõ từng sợi lông mi của anh. Anh nhìn thẳng vào cô, ánh mắt mang theo vẻ vỡ vụn mà Kim Chiêu chưa từng thấy bao giờ.
Mạnh Ngôn Khê khàn giọng nói: “Anh sợ em chê anh.”