Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 38

Trước Tiếp

Tối nay trên sòng bài, Mạnh Ngôn Khê một mình cân ba nhà, trong đó Lộ Cảnh Việt thua thảm nhất.

Lạc Hoành nói không sai, phàm là ván bài dính đến tiền nong, Mạnh Ngôn Khê chưa bao giờ thua. Anh trời sinh đã có vận may cực tốt ở khoản này, đến trò cào vé số hoàn toàn dựa vào may rủi mà anh cào mười vé trúng sáu bảy, thắng nhiều hơn thua, huống chi là mấy trò cờ bài cần động não.

Nhưng Mạnh Ngôn Khê từ nhỏ đã không tham lam, luôn biết kiềm chế. Ví dụ như dù biết cào vé số dễ trúng, nhưng ngay cả khi còn bé, tiền tiêu vặt chưa nhiều, anh cũng rất ít khi mua vé số. Chính vì điểm này mà ông nội Mạnh Hoài đặc biệt yêu quý anh. Trong đám cháu chắt, ông cưng Mạnh Ngôn Khê nhất, không liên quan gì đến giới tính. Mỗi lần Mạnh Thời Tự mắng con trai là đồ hỗn láo, ông Mạnh Hoài đều lên tiếng bênh vực. Ông Mạnh Thời Tự bảo ông Mạnh Hoài thương cháu hơn con, ông Mạnh Hoài chỉ cười bảo con trai sướng mà không biết hưởng.

Trước đây Mạnh Ngôn Khê cũng không thắng tiền dã man như thế, dù anh hoàn toàn có thể. Nhưng tối nay anh nhìn ba người kia thế nào cũng thấy ngứa mắt, nên chẳng nương tay chút nào.

Thực ra Lộ Cảnh Việt cũng rất thông minh, nhưng về khoản tài vận thì đúng là thua Mạnh Ngôn Khê một bậc. Không biết có phải do lúc đầu huênh hoang quá đà, dồn ép Kim Chiêu vào đường cùng nên nghiệp quật đến nhanh quá hay không.

Cuối cùng khi đã thua sạch sành sanh mà Thần Tài vẫn chưa hài lòng, Lộ Cảnh Việt nhanh trí xuống nước, cười cầu hòa: “Thôi đừng chơi nữa, chơi tiếp mọi người đi ngủ hết, lúc đó có thắng cũng như áo gấm đi đêm. Thế này đi, chơi thêm ván nữa, nếu tôi thua thì tôi sẽ vào bếp làm bánh hoa quế cho ông, ông mang lên cho Kim Chiêu nếm thử.”

Lạc Hoành và Triệu Dư nghe đề nghị này mà cảm động rơi nước mắt.

Không còn cách nào khác, vừa rồi hùa theo bắt nạt tay mơ, giờ bị Thần Tài hành cho ra bã, chơi tiếp chắc phá sản mất.

Mạnh Ngôn Khê vẫn chưa hài lòng lắm, nhướng mi: “Cậu làm có ăn được không đấy?”

Lộ Cảnh Việt nhướng mày, hỏi lại đầy ẩn ý: “Đấy có phải trọng điểm không?”

Ừ, đúng là không phải thật.

Thần Tài hiểu ý, cuối cùng cũng đại phát từ bi gật đầu.

Quả không hổ danh Lộ Cảnh Việt đầu óc linh hoạt, cậu ta biết làm bánh hoa quế quái đâu. Chẳng qua trước bữa tối nghe Phùng Trì buột miệng nói muốn ăn bánh nếp, đoán là bếp làm dư nhiều. Đánh bài xong cả đám xuống bếp xem, quả nhiên còn thừa. Việc duy nhất Lộ Cảnh Việt làm là ra vườn bẻ cành hoa quế, rắc ít cánh hoa lên trên, thế là bánh nếp biến hình thành bánh hoa quế trong nháy mắt.

Mạnh Ngôn Khê chê bai món “đồ ăn làm sẵn” của Lộ Cảnh Việt, cậu ta liền vặc lại: “Thế giờ tôi hấp lại cho ông nhé?”

Hấp lại mất ít nhất cả tiếng đồng hồ, lúc đó Kim Chiêu ngủ rồi, ai đó sẽ mất cơ hội vàng để lấy lòng người đẹp.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Mạnh Ngôn Khê phán: “Được, cậu hấp ngay bây giờ đi.”

Miệng nói lời tàn nhẫn nhất, nhưng tay lại nhẹ nhàng đón lấy đĩa bánh hoa quế “làm sẵn” kia.

Lộ Cảnh Việt tức đến bật cười: “Ông mang đi rồi thì tôi hấp cái quái gì nữa?”

“Đợi tôi về ăn.” Mạnh Ngôn Khê kiêu ngạo bước ra khỏi bếp, không quên chọc tức Lộ Cảnh Việt, “Có chơi có chịu.”

Lộ Cảnh Việt: “…”

Bên ngoài trời đang mưa phùn, Phùng Trì ân cần chạy theo: “Hộp đựng thức ăn mang ra ngoài hết rồi, anh Ngôn đợi chút, em cho người mang tới ngay.”

Có người không chờ nổi, bảo: “Không cần đâu, đưa tôi cái ô là được.”

“Ô to bọn họ cầm hết rồi, ở đây chỉ còn ô nhỏ thôi. Anh à, để em che ô cho anh mang bánh.” Phùng Trì sốt sắng bật ô.

Mạnh Ngôn Khê: “Không cần.”

Anh tự cầm ô nhỏ, bước vào màn mưa.

Ô che cho đĩa bánh hoa quế trên tay, mưa rơi ướt đẫm bờ vai rộng của anh.

Phùng Trì đúng là nịnh nọt đến cùng, còn không yên tâm gọi với theo: “Trời mưa đường trơn, anh Ngôn đi cẩn thận nhé.”

So với sự nịnh nọt của Phùng Trì, Lộ Cảnh Việt lại tỏ ra cực kỳ ngứa đòn, kéo dài giọng: “Đúng rồi, phải cẩn thận đấy, kẻo đỏ bạc đen tình.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Cái miệng quạ đen của Lộ Cảnh Việt có độc thật, nói đâu trúng đó.

Mạnh Ngôn Khê dẫm lên những phiến đá xanh leo lên núi, tâm trạng suốt dọc đường khá tốt, mặc cho mưa bụi thấm ướt lưng áo. Bánh hoa quế vẫn còn ấm nóng, được che chở an toàn dưới tán ô, đến nơi vẫn tỏa làn khói trắng nghi ngút.

Anh gập ô để sang một bên, đang định gõ cửa thì giọng nói của Kim Chiêu vọng ra từ bên trong: “Tớ không ra nước ngoài, năm đó tớ chỉ chuyển trường thôi.”

Mưa bên ngoài không lớn, nhưng gió dường như thổi mạnh hơn, quất vào người anh. Chiếc áo sơ mi ướt đẫm nước mưa dán chặt vào lưng, lạnh buốt thấu tim.

Cửa chỉ khép hờ, Mạnh Ngôn Khê đẩy nhẹ, cánh cửa lặng lẽ mở ra.

Phòng khách được trang trí bằng gỗ nguyên khối màu trắng ngà, sạch sẽ và mộc mạc. Kim Chiêu và Tư Điềm ngồi trên ghế sô pha quay lưng về phía anh, bên cạnh là ngọn đèn sàn tỏa ánh sáng vàng ấm áp lên khuôn mặt trắng trẻo của cô. Cô chống khuỷu tay lên lưng ghế, hơi nghiêng đầu nhìn Tư Điềm, góc nghiêng xinh đẹp mà tĩnh lặng.

Mạnh Ngôn Khê bỗng cảm thấy mình không hiểu nổi cô.

Anh từng tưởng mình rất hiểu cô.

Hiểu nỗi gian nan của cô, hiểu sự kiên cường của cô, càng hiểu sự từ bi và mạnh mẽ của cô khi nhảy múa trên đống tro tàn.

Nhưng giờ khắc này, anh cảm thấy dường như mình đã nhìn lầm.

Cô không phải từ bi mạnh mẽ, mà là sắt đá vô tình.

Anh vẫn nhớ như in năm đó, anh lao ra khỏi trường đi tìm cô, bất chấp tất cả, trèo tường ngay trước mặt chủ nhiệm giáo dục. Cuối cùng lại dừng bước trước câu nói vội vã ra sân bay của cô.

Ngày hôm sau anh nhận được chiếc váy cô gửi trả.

Trong một thời gian rất dài, anh giận cô.

Là anh tự mình đa tình, không gặp thì thôi. Anh thu lại tất cả chân tình, cả một mùa thu của mình.

Mãi đến ngày Lập Đông, khi nghe hàng xóm của cô kể chuyện mẹ kế cô sảy thai, cô suýt bị chuyển trường về Cửu Trung, anh lập tức tha thứ cho cô.

Anh trời sinh nhạy bén với lòng người, đoán ngay ra được trong kỳ nghỉ hè đó cô đã phải đối mặt với những gì. Cuối cùng không phải vào Cửu Trung, tuy còn nhỏ tuổi đã bị ném ra nước ngoài nơi đất khách quê người, nhưng đó có lẽ là kết quả tốt nhất mà cô đã dốc toàn lực tranh đấu cho mình.

So với việc vào Cửu Trung thì ra nước ngoài vẫn hơn. Đợi cô trở về, tình cảnh của cô chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều.

Anh đi đánh Quý Hạo Hiên một trận trước đã.

Tuy chuyện này không liên quan trực tiếp đến Quý Hạo Hiên, tất cả là do mẹ cậu ta tác oai tác quái, nhưng ai bảo bà ta bất chấp thủ đoạn chỉ để con trai được ở lại lớp A chứ? Kẻ ác độc muốn gì, anh sẽ phá hủy cái đó.

Tất nhiên cái giá phải trả là chính anh cũng bị hủy tư cách tuyển thẳng.

Những năm đó giá nhà tăng vọt, người đầu cơ nhà đất rất nhiều. Căn nhà của gia đình họ Kim vì gần trường học, dù trường không tốt lắm nhưng vẫn nhanh chóng có người mua. Chủ mới cho thuê nhà, Mạnh Ngôn Khê dằn vặt mấy ngày rồi quyết định liên hệ với chủ nhà.

Để cho thuê được nhà, chủ nhà “chém gió” tung trời: “Chủ cũ ở đây toàn trí thức cả đấy, ông nội là nghệ nhân di sản văn hóa phi vật thể, cô ruột là giáo viên, bố làm kinh doanh kiếm bộn tiền. Con gái nhà họ học giỏi nhất vùng, ban đầu học lớp A trường Phụ thuộc Đại học Tuế Nghi, lớp A trường Phụ thuộc thì cậu biết rồi đấy, toàn hạt giống Thanh Hoa Bắc Đại! Nhưng cô bé chí lớn, chê Thanh Hoa Bắc Đại, giờ đi du học rồi, thành đạt lắm!”

Mạnh Ngôn Khê hỏi: “Du học nước nào?”

Chủ nhà vì tâng bốc Kim Chiêu cũng dốc hết sức bình sinh nói dối không chớp mắt: “Anh Quốc thì phải, ôi chao cô bé đó tôi gặp rồi, ngoan ngoãn xinh xắn lắm, ăn nói nhẹ nhàng, bảo tôi là sau này định học Cambridge.”

Thế là Mạnh Ngôn Khê tin sái cổ, chuyển khoản luôn một năm tiền nhà.

Anh chưa từng ở đó ngày nào, coi như phí tình báo.

Nhưng anh thường xuyên ghé qua đó, lân la dò hỏi mấy ông bà hay đi dạo trong khu, ai cũng bảo cô đi du học.

Có lẽ người thuộc hai thế giới thực sự sẽ không gặp nhau, năm đó Mạnh Ngôn Khê chưa từng gặp Ngô Niệm lần nào, cũng không kịp thời phát hiện ra mình mua phải tin vịt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù có gặp Ngô Niệm thì chưa chắc cô ấy đã nói thật.

Dù sao quá khứ đó cũng chẳng vẻ vang gì, đến chính Kim Chiêu còn không chịu nói thật với anh, lừa anh là đi du học cơ mà.

Giờ khắc này Mạnh Ngôn Khê mới thấy mình nực cười.

Một người thông minh, kiêu ngạo như anh, trước nay chỉ có anh xoay người khác như chong chóng, vậy mà lại bị một câu nói dối của cô lừa gạt suốt bao năm.

Anh bay sang Anh, lùng sục khắp các trường đại học lớn. Không tìm thấy ở Anh, anh lại bị chủ nhà lừa sang Mỹ. Nước Mỹ rộng lớn thế, nhiều trường đại học thế, hễ được nghỉ là anh lại chọn vài trường để đến tìm. Cả đời này, không, mấy đời, mười tám đời tổ tông nhà anh cũng chưa bao giờ yêu trường học đến thế.

Anh cảm thấy mình như một trò cười, như một thằng ngốc, bị Kim Chiêu sắt đá và lão chủ nhà chém gió xoay như chong chóng. Đáng giận nhất là hai người này thậm chí còn chưa từng gặp mặt nhau.

Hóa ra cô chỉ ở trường cấp ba số 1 thành phố bên cạnh, cách anh chưa đầy 300 cây số theo đường chim bay. Khoảng cách cũng chỉ tương đương từ Tuế Nghi đến đây thôi.

Chỉ một khoảng cách ngắn ngủi thế thôi, vậy mà lại khiến họ xa cách nhau suốt chín năm trời.

Hiếm khi cô cũng biết chín năm dài đằng đẵng thế nào, chẳng qua là cô không hề để tâm mà thôi. Nếu cô có chút nào để tâm, cô đã không bình tĩnh, lạnh lùng nói ra câu: Nếu tớ có con thì nó đã học xong chín năm giáo dục bắt buộc rồi.

Đây là câu chuyện cười hay nhất anh nghe được trong năm nay. Không chỉ logic vô lý mà còn vô tâm vô phế.

Đẻ đi, đẻ đi, từ nay về sau, cô có đẻ ra Na Tra thì cũng chẳng liên quan gì đến anh. Mạnh Ngôn Khê nghĩ thầm.

Anh lạnh nhạt liếc nhìn Kim Chiêu. Cô rõ ràng không ngờ anh lại xuất hiện muộn thế này, hoặc không ngờ bên ngoài trời mưa mà anh vẫn đội mưa mang bánh hoa quế đến cho cô. Trông cô luống cuống tay chân, vẫn giữ nguyên tư thế ngồi nghiêng trên ghế sô pha, ngơ ngác nhìn anh.

Ánh đèn chiếu nghiêng lên mặt cô, soi rõ từng sợi lông mi đang run rẩy.

Mạnh Ngôn Khê không để ý đến Tư Điềm đang ngượng ngùng chào hỏi, không bước vào cửa, lạnh lùng đặt đĩa bánh hoa quế lên tủ giày cạnh cửa.

“Trong bếp thừa ít bánh hoa quế làm sẵn, xem có ăn được không, không ăn được thì vứt đi.”

Dứt lời, anh quay người bước vào màn mưa gió, không nhìn Kim Chiêu thêm lần nào nữa.

Gió từ cửa lớn ùa vào, trong không khí chỉ còn lại một mảnh tịch liêu.

Hơi nóng cuối cùng còn vương lại trên đĩa bánh hoa quế bị gió thổi tan.

Quá nửa đêm trời tạnh mưa, nhưng Kim Chiêu thức trắng cả đêm. Sáng hôm sau, chưa đến 6 giờ cô đã dậy.

Cô thu dọn đồ đạc xuống nhà ăn, chưa có ai cả, chỉ có nhân viên bếp vừa thay xong đồng phục chuẩn bị làm việc.

Cô ngồi một mình bên bàn ăn, lắng nghe tiếng chim hót buổi sớm và tiếng bát đĩa va chạm lanh canh. Nhân viên hỏi cô muốn ăn gì, cô khẽ lắc đầu bảo chưa đói, đợi mọi người xuống ăn cùng.

Cô đúng là không đói thật, dạ dày chẳng có cảm giác gì. Không chỉ dạ dày, thực ra toàn thân cô đều mất cảm giác, cả người tê dại. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: cô muốn gặp Mạnh Ngôn Khê.

Năm đó là cô sai. Là cô ra đi quá thiếu đàng hoàng, ít nhất không nên nói dối.

Cô vốn định gặp mặt sẽ giải thích ngay, nhưng anh dường như không muốn nghe, cô tưởng anh vẫn giận chuyện cô gửi trả váy năm xưa.

Dù sao lúc đó anh đã nói, gửi trả váy là tính sau này không gặp lại anh nữa sao? Phải, nên cô mới gửi.

Cô gửi rồi, chắc anh mặc định cô không định gặp lại nữa.

Gặp lại là ngẫu nhiên, nếu không phải em gái anh gây họa, có khi cả đời này họ chẳng gặp lại nhau. Nhưng tình cờ gặp lại không có nghĩa là sau này sẽ còn gặp lại, cô cũng không biết anh có muốn gặp lại không. Nếu đều không cần gặp lại, thực ra cũng chẳng cần thiết phải giải thích. Nếu còn muốn thì lúc đó hãy giải thích.

Chỉ không ngờ anh lại là người nghe thấy cuộc đối thoại của cô và Tư Điềm trước tiên.

Đối với lời nói dối, nói toạc ra cũng không đáng sợ, vì ít nhất chứng tỏ còn chút thành ý thú nhận. Đáng sợ nhất là bị vạch trần từ góc nhìn của người thứ ba.

Không hề có chút thành ý nào.

Tối qua cả Kim Chiêu và Tư Điềm đều sững sờ, nhất thời không phản ứng kịp. Đến khi cô đuổi theo ra ngoài thì Mạnh Ngôn Khê đã đi xa.

Hoa quế trên núi nở muộn, nhưng đúng là đã nở thật rồi. Dường như chỉ sau một đêm, tối qua còn chưa ngửi thấy gì, sáng ra đã thơm ngát cả khu vườn.

Khi mặt trời lên cao hẳn, Tư Điềm xuống, lát sau nhóm Lạc Hoành cũng xuống theo.

Kim Chiêu nhìn qua vai Lộ Cảnh Việt, tìm kiếm phía sau cậu ta.

Lộ Cảnh Việt: “Đừng tìm nữa, Mạnh Ngôn Khê về rồi.”

“Hả? Anh Ngôn về rồi á? Về lúc nào thế?” Lạc Hoành kinh ngạc.

Lộ Cảnh Việt liếc nhìn Kim Chiêu, đáp: “Tối qua.”

Ngón tay Kim Chiêu siết chặt mép bàn, móng tay trắng bệch.

“Tối qua? Tối qua đánh bài xong đã hơn 10 giờ rồi, tối om thế này, anh ấy về kiểu gì? À đúng rồi, anh ấy chẳng phải bảo ông…” Lạc Hoành cũng nhìn Kim Chiêu, sửa lời, “Chẳng phải bảo anh ấy đi đưa bánh hoa quế cho hai cô nương này giúp ông sao?”

Lộ Cảnh Việt: “Ai biết được, về xong bảo tôi là đi luôn rồi, dặn tôi đưa Kim Chiêu về.”

Kim Chiêu lặng lẽ rũ mắt.

Trái tim treo lơ lửng suốt đêm qua như cuối cùng cũng đâm sầm vào bức tường phía nam, rầu rĩ rơi xuống, nhưng cũng chẳng lấy gì làm bất ngờ.

So với sự im lặng của Kim Chiêu, Phùng Trì biểu hiện đau đớn như đứt từng khúc ruột.

Sáng hôm đó khi đoàn người rời đi, Phùng Trì còn bám lấy cửa xe Lộ Cảnh Việt mãi, liên tục kêu gào: “Anh Việt, anh Việt, về nhớ nói giúp em vài câu với anh Ngôn nhé, là em tiếp đãi không chu đáo. Ôi chao, anh bảo sao anh ấy lại bỏ về giữa đêm thế chứ? Trời tối đường xa, lại còn mưa, có gấp thế nào cũng phải bảo em một tiếng chứ, em cho người lái xe đưa anh ấy về mà. Có phải em làm gì sai không?”

Phú nhị đại ăn chơi trác táng gãi đầu gãi tai, nghĩ mãi không ra: “Có phải trách em tối qua không tìm được hộp đựng thức ăn không? Hay là mưa làm ướt bánh hoa quế? Nhưng em thấy anh Ngôn che ô kín mít cho bánh mà, chính anh ấy lại bị ướt… À đúng rồi! Chắc chắn là bị dính mưa nên không vui!”

Phùng Trì giả vờ tự tát vào mặt mình: “Đều tại em! Lúc anh Ngôn không cho em che ô cho bánh hoa quế, sao em không phản ứng nhanh hơn nhỉ? Không che cho bánh thì em phải che cho anh Ngôn chứ! Xin lỗi, là lỗi của em!”

“Thôi được rồi, anh Ngôn của chú không nhỏ mọn thế đâu, không liên quan đến chú.” Lộ Cảnh Việt không nghe nổi nữa, ngắt lời cậu ta rồi lái xe đi thẳng.

Họ về vào ngày mùng 6, mùng 7 là Trung thu. Kim Chiêu về thị trấn Tùy Giác thăm ông bà nội.

Năm Kim Chiêu học đại học thứ hai, ông bà nội chuyển về quê ở Tùy Giác. Hai ông bà vốn sống cùng Kim Lệ Huy, nhưng sau đó Lâm Dao cứ nằng nặc đòi ra ngoài thuê nhà ở riêng. Người già cũng không đến nỗi không biết điều, để nữ chủ nhân bỏ nhà mình không ở phải đi thuê nhà thì coi sao được, nên ông bà chủ động về quê.

Ngày Trung thu, Mạnh Ngôn Khê bị giữ lại nhà họ Mạnh, bị Mạnh Thời Tự giáo huấn cho một trận tơi bời.

Lý do là vắng mặt trong buổi xem mặt với cô gái nhà họ Kiều.

Tối đến, Lộ Cảnh Việt theo bố mẹ đến nhà họ Mạnh. Vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng Mạnh Thời Tự mắng Mạnh Ngôn Khê.

“Sắp xếp cho anh xem mặt, mười lần thì chín lần anh bảo có bạn gái, có bạn gái thì anh dẫn về đây cho tôi và ông nội anh xem mặt mũi ra sao đi chứ.”

Mạnh Ngôn Khê nằm dài trên ghế sô pha, rũ mắt, ngón tay vô thức xoay điện thoại, chẳng biết có nghe thấy lời Mạnh Thời Tự nói hay không.

Khả năng cao là không.

“Hỏi anh đấy, anh nói gì đi chứ!”

Mạnh Ngôn Khê cuối cùng cũng ngước mắt lên, vẻ mặt mờ mịt: “Gì cơ ạ?”

Mạnh Thời Tự chỉ muốn đá cho thằng con một phát.

Nếu không phải gia đình Mạnh Thời Cẩm vừa đến, ông phải giữ chút thể diện cho con trai, thì ông đá thật rồi. Đây là lần thứ n Mạnh Thời Tự nghĩ thế trong mấy năm qua.

Bữa cơm gia đình vào dịp lễ tết là truyền thống của nhà họ Mạnh, bận đến mấy cũng không được vắng mặt, đây là quy định do Mạnh Hoài đặt ra.

Nhưng ba thế hệ cùng chung một nhà, thế hệ con cháu lại đang ở độ tuổi cập kê, câu chuyện kiểu gì cũng loanh quanh chuyện cưới xin.

Mạnh Hoài không trọng nam khinh nữ như Mạnh Thời Tự, ôn tồn hỏi Mạnh Ngôn Khê: “Hôm mùng 3 sao không đi xem mặt? Có phải không ưng ý con bé nhà họ Kiều không?”

Tai mắt của Mạnh Hoài khá thính, nhiều chuyện con cháu không biết nhưng ông cụ đều nắm rõ. Về cô gái nhà họ Kiều, bản thân ông cụ cũng không ưng lắm, nhưng Mạnh Thời Tự cố ý vun vào nên ông cụ cũng không tiện nói gì. Hơn nữa chỉ là gặp mặt thôi, chưa chắc đã có kết quả gì.

“Không ạ, người ta rất tốt.” Mạnh Ngôn Khê mặt không đổi sắc nói, “Chủ yếu là cháu sợ cô ấy không ưng cháu thôi.”

Mạnh Thời Tự tức đến bật cười, nói mát mẻ: “Anh đúng là không xứng với người ta thật.”

Mạnh Trục Khê không nghe lọt tai câu này, lập tức lên tiếng bênh vực anh trai: “Không phải đâu, anh con có bạn gái rồi, anh ấy không muốn bắt cá hai tay nên mới không đi đấy.”

“Lại có bạn gái rồi à?” Mạnh Hoài nhướng mày.

Mạnh Ngôn Khê bình thản: “Chia tay rồi.”

Mạnh Trục Khê: “Hả? Anh hai, chẳng phải mới quen sao? Sao lại chia tay rồi? Anh một tháng đổi một cô bạn gái thế này thì em còn dám xin WeChat giúp anh nữa à?”

Mạnh Trục Khê đến giờ vẫn ngây thơ cho rằng anh trai mình chưa kết bạn được WeChat với Kim Chiêu.

Ông Mạnh Thời Tự cười lạnh: “Con nghe nó chém gió đấy.”

Bên cạnh, Lộ Cảnh Việt liếc nhìn vẻ mặt chán đời của Mạnh Ngôn Khê, nửa đùa nửa thật nói: “Không chém gió đâu, thật đấy ạ.”

Vợ chồng bà Mạnh Thời Cẩm lập tức giảng hòa: “Không sao đâu, thất tình thôi mà, để cô giới thiệu mối khác cho.”

Ông Mạnh Thời Tự còn định nói gì đó, nhưng ông Mạnh Hoài kịp thời chuyển chủ đề, mũi dùi cuối cùng cũng không chĩa vào Mạnh Ngôn Khê nữa.

Bữa tối cả nhà cùng ăn cua mùa thu, chia bánh trung thu, bà Mạnh Thời Cẩm kể vài chuyện thú vị mới mẻ làm ông Mạnh Hoài vui vẻ.

Mạnh Ngôn Khê đi một mình ra vườn hoa.

Hoa quế trong vườn đang nở rộ, còn rực rỡ hơn cả hoa trên núi, sắc vàng nhạt của hoa quế hòa cùng ánh trăng tròn vành vạnh trên bầu trời, sáng trong và tĩnh lặng.

Mạnh Ngôn Khê cúi đầu nhìn điện thoại, bấm vào ảnh đại diện của Kim Chiêu.

Cuộc trò chuyện vẫn dừng lại ở thời điểm trước buổi họp lớp.

Hai ngày một đêm, không một chút động tĩnh.

Phàm là người có chút vị trí quan trọng trong lòng, cô cũng không đến mức bỏ mặc anh lâu như thế không thèm đoái hoài.

Mạnh Ngôn Khê nhíu mày, ngón tay thon dài dứt khoát tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi quần.

Chưa đầy một phút sau, lại lấy ra, mở khóa, lại bấm vào WeChat.

Vẫn không có động tĩnh.

Lúc Mạnh Trục Khê đi ra thì thấy anh trai đang tắt màn hình một cách vô cùng quyết liệt, khí thế như thề cả đời này cai điện thoại, không bao giờ thèm xem nữa.

Không hiểu chuyện gì xảy ra, Mạnh Trục Khê vô cùng hoang mang, ngơ ngác nhìn bóng lưng có phần cô đơn của anh.

Mạnh Ngôn Khê nhanh chóng phát hiện ra em gái, quay đầu hỏi: “Việc gì?”

Ánh mắt anh trông có chút cô đơn, lại có chút nôn nóng của kẻ cầu mà không được.

Mạnh Trục Khê hoàn hồn, bước tới nói: “Anh hai, qua lễ là em phải đi học rồi.”

Mạnh Ngôn Khê gật đầu, lại bấm mở điện thoại.

Ngón tay anh hai ngày nay đã được huấn luyện thành phản xạ có điều kiện, mở WeChat là tự động bấm vào khung chat với Kim Chiêu trước. Thấy màn hình vẫn im lìm như cũ, ấn đường anh hơi nhíu lại, rồi mặt không đổi sắc chuyển sang khung chat với Mạnh Trục Khê, tiện tay chuyển cho cô bé 10 vạn tệ.

Điện thoại Mạnh Trục Khê lập tức ting một tiếng.

Mạnh Ngôn Khê: “Chuyển tiền tiêu vặt cho em rồi đấy.”

Nói xong, anh ném điện thoại vào túi, định quay vào nhà.

“Không phải.” Mạnh Trục Khê vội vàng túm lấy tay áo anh, “Em không phải là hết tiền tiêu. Ý em là qua lễ em phải đi học môn Thơ ca Anh Mỹ rồi.”

Bốn chữ “Thơ ca Anh Mỹ” khiến Mạnh Ngôn Khê dừng bước.

Nếu không phải Mạnh Trục Khê nhắc, anh suýt quên mất chuyện này.

“Em biết anh bắt em đăng ký môn này là để xin WeChat của cô giáo Kim Chiêu.” Mạnh Trục Khê kiên định bày tỏ lập trường: “Nhưng em sẽ không giúp anh xin đâu. Để tránh việc anh trộm điện thoại của em tự chuyển danh thiếp, bản thân em cũng sẽ không kết bạn với cô ấy, tuyệt đối không.”

Mạnh Ngôn Khê nghiêng đầu nhìn em gái như nhìn kẻ ngốc.

Mạnh Trục Khê không hề hay biết, vẫn cố gắng thuyết phục anh trai biết khó mà lui: “Cô giáo Kim Chiêu là cô gái tốt, em đã hỏi thăm rồi, sinh viên của cô ấy đều rất quý cô ấy, bảo cô ấy xinh đẹp, lương thiện, biết nghĩ cho người khác, lại còn chung tình, đừng nói là người, đến đồ cũ dùng quen rồi cô ấy cũng dùng mãi không bỏ. Còn anh một tháng đổi một cô bạn gái, anh là anh trai em nên em không nỡ dùng mấy từ như ‘tra nam’, ‘lãng tử’ để mô tả anh, nhưng lương tâm em bảo rằng em không thể tiếp tay cho giặc, giúp anh làm chuyện xấu, hãm hại con gái nhà lành. Cho nên tuy em nghe lời anh đăng ký môn học, nhưng em sẽ không giúp anh đâu.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Lạc Hoành nói không sai, con bé này quả nhiên là antifan số 1 của anh.

“Tùy em.” Mạnh Ngôn Khê sải bước bỏ đi, ném lại một câu, “Trả lại 10 vạn tệ cho anh.”

Mạnh Trục Khê tức tối gào toáng lên phía sau lưng anh.

Kết quả cuối cùng đương nhiên là: Tiền cứ nhận, việc thì không làm.

Môn Thơ ca Anh Mỹ học vào tối thứ Tư hàng tuần, phải đến tuần thứ hai sau kỳ nghỉ lễ mới có buổi học đầu tiên.

Kim Chiêu nhìn thấy Mạnh Trục Khê trong giờ học thì hơi ngạc nhiên. Nếu cô nhớ không lầm, Mạnh Trục Khê đã là sinh viên năm cuối. Trừ khi thiếu tín chỉ, rất ít sinh viên năm cuối còn đăng ký môn tự chọn, mà trường hợp thiếu tín chỉ cũng cực kỳ hiếm.

“Em định thi cao học à?” Kim Chiêu cười hỏi Mạnh Trục Khê, đây là lý do duy nhất cô có thể nghĩ ra.

Mạnh Trục Khê thực sự không thể nói ra câu “Anh trai em có ý đồ xấu với cô, tìm mọi cách để có được cô nên phái em đến làm gián điệp”, đành phải dối lòng mỉm cười: “Không ạ, em chỉ là thích văn học thôi.”

Môn Thơ ca Anh Mỹ bắt đầu từ thời Trung cổ, nhưng chỉ lướt qua làm bối cảnh. Buổi học đầu tiên, Kim Chiêu nhấn mạnh về Petrarch thời kỳ Phục hưng.

Người đời chỉ biết Petrarch cùng với Dante và Boccaccio được xưng tụng là “Tam kiệt thời Phục hưng”, nhưng ít ai biết Petrarch là người rất chung tình. Petrarch gặp Laura năm 23 tuổi, trong suốt 20 năm sau đó, ông đã viết 366 bài thơ tình tặng Laura, tập hợp thành tác phẩm Canzoniere (Tập bài hát) lưu truyền hậu thế.

Tình yêu long trọng và bền bỉ như vậy, thật khó để người ta không ngưỡng mộ.

Mạnh Trục Khê chống cằm nhìn cô giáo xinh đẹp tỏa sáng trên bục giảng, thầm thở dài trong lòng.

Mạnh Ngôn Khê không xứng đâu.

Sau giờ học, Kim Chiêu chủ động đi đến bên cạnh Mạnh Trục Khê.

Vì đã là sinh viên năm cuối, không còn bạn bè nào muốn đi học môn tự chọn cùng, Mạnh Trục Khê đi một mình nên rất tự nhiên đi xuống lầu cùng Kim Chiêu.

Mạnh Trục Khê rối rít cảm ơn Kim Chiêu chuyện hôm nọ giúp đỡ, rồi đưa tấm thẻ trái cây đã chuẩn bị sẵn cho cô.

Anh trai cô bảo cô giáo Kim Chiêu thích thẻ, bảo cô đưa một tấm thẻ để cảm ơn.

Nhưng Mạnh Trục Khê không làm được chuyện đưa thẻ ngân hàng cho giáo viên, đành lùi một bước, nạp tiền vào thẻ của tiệm trái cây trong trường để tặng cô. Cũng là thẻ cả, ít nhất trông không giống hối lộ. Nhưng dù vậy, Kim Chiêu cũng nhất quyết không dám nhận, sợ đến mức lùi lại.

“Em có thể mời cô uống nước ép, nhưng thẻ trái cây thì không được đâu, quy định về đạo đức nhà giáo nghiêm lắm.” Kim Chiêu dở khóc dở cười.

Mạnh Trục Khê cũng không muốn lấy oán trả ơn hại cô mất việc, đành ngượng ngùng cười cất đi, rồi nói: “Vậy buổi sau em mang nước ép đến nhé, cô thích uống gì ạ?”

Kim Chiêu im lặng một lát rồi nói: “Trà hoa cúc kỷ tử.”

Mạnh Trục Khê giật mình: “Trùng hợp quá, anh trai em cũng thích uống trà hoa cúc kỷ tử nhất đấy!”

Lông mi Kim Chiêu khẽ động.

Đèn đường dưới lầu không sáng lắm, từng bóng người lướt qua, có sinh viên chuyên ngành tiếng Anh cũng vừa tan học, nhận ra cô liền cười chào: “Em chào cô Kim ạ!”

Kim Chiêu mỉm cười: “Chào các em.”

Tòa nhà số 3 nằm ngoài khu giảng đường, đối diện là bãi đỗ xe. Bên đường lẳng lặng đậu một chiếc xe hơi màu đen. Kim Chiêu bị cận thị nhẹ lại không thích đeo kính, buổi tối càng nhìn không rõ.

Cô không nhìn rõ đó là xe gì, chỉ thấy đường nét chiếc xe đó đặc biệt đẹp và sang trọng, rõ ràng khác hẳn những chiếc xe khác.

Tim cô đập thót một cái, nhưng rất nhanh nhận ra qua vẻ ngoài đó không phải là chiếc Maybach, trong lòng dấy lên cảm giác hụt hẫng khó tả.

“Anh trai em…” Anh ấy dạo này thế nào?

Kim Chiêu siết chặt cuốn sách trong tay.

Cô đi theo Mạnh Trục Khê cả đoạn đường, chỉ có mình cô biết rõ ý đồ của mình. Nhưng vất vả lắm Mạnh Trục Khê mới chủ động nhắc đến anh trai, cô lại không sao mở miệng hỏi thăm được.

Mạnh Trục Khê lại tưởng hai chữ “anh trai em” bản thân nó đã là câu nghi vấn, cười tủm tỉm đáp: “Vâng! Anh ấy hôm đó ở cùng em trong văn phòng cố vấn đấy ạ, cô còn nhớ không? Anh ấy đẹp trai lắm đúng không cô!”

Kim Chiêu cười cười: “Đúng là rất đẹp trai.”

Anh thực sự rất đẹp trai, và cũng thực sự rất tốt. Nhưng đối với cô, anh quá tốt đẹp, khiến cô chùn bước. Mấy ngày nay cô vô số lần mở khung chat với anh, đến soạn giáo án cũng không tập trung nổi, nhưng lại chẳng dám gửi đi một chữ nào.

Tất cả chỉ là cảm giác, nhưng cảm giác bản thân nó đã mang theo lớp màng lọc dày đặc, thậm chí là ảo tưởng. Cô rất sợ là mình tự đa tình, thực tế anh tốt đẹp như vậy, cô hoàn toàn không xứng.

Mạnh Trục Khê bỗng chú ý đến chiếc Rolls-Royce đỗ bên đường, đó là xe của Mạnh Ngôn Khê!

Tuy trời rất tối, tuy cửa kính xe chỉ hạ xuống một nửa, nhưng làm em gái hơn hai mươi năm, Mạnh Trục Khê vẫn nhận ra ngay người đàn ông ngồi ở ghế lái là anh trai mình.

Mạnh Ngôn Khê bị làm sao thế này, sao lại chạy đến tận trường học thế kia?

Trước Tiếp