Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Những bài thi tiếng Anh thời đi học dường như luôn bị chiếm cứ bởi những bài đọc hiểu dài lê thê. Kim Chiêu đến nay vẫn nhớ rõ một bài đọc từng làm hồi cấp ba.
Nội dung kể về một nữ chính xui xẻo, trong vòng một ngày gặp đủ chuyện đen đủi. Để kết thúc tất cả, cô vội vàng lên giường đi ngủ sớm. Kết quả sáng hôm sau dậy mới phát hiện tối qua ngủ vội quá quên cho mèo ăn, con mèo đói meo đã phá tan hoang nhà cô.
Khách sạn bình dân, phòng ốc khá nhỏ, trong không khí phảng phất mùi ẩm mốc. Kim Chiêu tranh thủ từng giây từng phút tắm rửa rồi leo lên giường đi ngủ ngay, sợ lại gặp thêm chuyện xui xẻo gì nữa.
Nằm trên giường, cô nhớ tới bài đọc hiểu niên đại xa xưa kia, trong lòng thầm cảm thấy may mắn: Còn may là mình không nuôi mèo.
Một ngày xui xẻo rốt cuộc cũng trôi qua.
Sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng đóng mở cửa của phòng bên cạnh. Mò mẫm lấy chiếc điện thoại đầu giường, thời gian hiển thị 8 giờ 30 phút sáng.
WeChat có vài tin nhắn chưa đọc, quá nửa là của cô ruột gửi tới, hỏi han tình hình xem mặt hôm qua thế nào. Chắc là đã nghe phản hồi từ người làm mối, bà lại không cam lòng mà tiếp tục khen ngợi điều kiện khách quan của Lý Cẩn, uyển chuyển bày tỏ rằng mới gặp một lần chưa nói lên điều gì, có thể thử làm bạn trước, từ từ tìm hiểu sâu hơn.
Kim Chiêu không tiện bác bỏ ý tốt của cô, nhưng cũng thực sự không thể nhắm mắt đưa chân mà đồng ý qua loa, bèn dứt khoát không trả lời vội.
Tin nhắn trên cùng là của Mạnh Ngôn Khê, chỉ có một tin duy nhất, thời gian hiển thị là 23 giờ 52 phút tối qua. Lúc đó anh rời đi chưa lâu, có lẽ đang trên đường hoặc vừa về đến nhà. Khi ấy để tránh phát sinh thêm chuyện xấu hổ, chắc cô đang tranh thủ tắm rửa nên không xem điện thoại.
Tin nhắn của Mạnh Ngôn Khê cứ nằm trơ trọi ở đó, suốt một đêm không nhận được hồi âm.
Mạnh Ngôn Khê: [Quan hệ giữa cậu và học sinh tốt nhỉ?]
Rèm cửa cản sáng của khách sạn đóng chặt, trong phòng ánh sáng lờ mờ như vẫn còn ban đêm. Kim Chiêu nằm trên giường, hai tay ôm điện thoại, tim bỗng đập thình thịch.
Cô nên cảm thấy may mắn vì Mạnh Ngôn Khê không hỏi thẳng câu “chú ý an toàn” của cô học sinh kia có nghĩa là gì.
Nhưng anh không hỏi, cô lại càng nghi ngờ anh đã hiểu thừa rồi. Rốt cuộc đến cô còn hiểu, huống chi là Mạnh Ngôn Khê.
Từ thời niên thiếu anh đã có “800 cái tâm cơ”, lòng dạ chín khúc, giờ lại trưởng thành với cái dáng vẻ yêu nghiệt họa thủy này, lại còn giàu nứt đố đổ vách, chắc chắn có rất nhiều cô gái vây quanh, kiểu trêu chọc ám muội nào mà anh chưa từng thấy qua?
Tiêu đời rồi, anh chắc chắn đã hiểu!
Học sinh của cô tưởng hai người đến khách sạn thuê phòng.
Cảm giác xấu hổ từ ngón chân bò dọc lên tận da đầu, Kim Chiêu vùi đầu vào chăn trong sự tuyệt vọng.
…
Một tiếng sau tin nhắn mới được trả lời.
Kim Chiêu mất nửa tiếng để gian nan lôi mình ra khỏi chăn, lại mất thêm nửa tiếng rửa mặt, đánh răng, thu dọn đồ đạc. Trong suốt quá trình đó, đầu óc cô vắt kiệt sức lực để nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Mặc dù cô không hiểu tại sao cái người thâm sâu khó lường như Mạnh Ngôn Khê lại không chịu giả vờ như không hiểu, rõ ràng chuyện đã qua rồi mà còn nhất quyết phải nhắn tin hỏi một câu.
Cuối cùng, Kim Chiêu trả lời một cách khuôn phép: [Xin lỗi, tối qua tớ ngủ quên mất nên không thấy tin nhắn.]
Cô giải thích với tâm thế “cây ngay không sợ chết đứng”: [Tuổi tác chênh lệch không lớn, trước đây các em ấy hay gọi tớ là chị, tớ thấy giống nhân viên tiếp thị quá nên không cho gọi như thế nữa.]
Mạnh Ngôn Khê tối qua về ngủ tại nhà cũ họ Mạnh. Giờ này anh đang ngồi ăn sáng trong phòng ăn.
Ông nội Mạnh Hoài và bố Mạnh Thời Tự không có ở Tuế Nghi. Mạnh Trục Khê được nghỉ, ngủ nướng đến mặt trời lên cao mới lười biếng mò xuống, thấy anh liền gọi ngọt xớt: “Anh hai.”
Tháng trước Mạnh Trục Khê gây họa, Mạnh Ngôn Khê phải đền không ít tiền thay cô bé, nên dạo này cô bé ngoan ngoãn lạ thường. Cô bé ngồi xuống cạnh anh, hỏi: “Tối qua anh ngủ ở nhà à? Chẳng phải anh bảo dạo này bận lắm, chỉ rảnh mỗi hôm Trung Thu thôi sao?”
Mạnh Ngôn Khê không đáp, nhìn em gái với ánh mắt đăm chiêu.
Mạnh Trục Khê không hiểu sao bỗng có dự cảm chẳng lành, sống lưng lạnh toát. Cảm giác này đã lâu lắm không xuất hiện, lần gần nhất là hồi cô bé học tiểu học, khi Mạnh Ngôn Khê bị chập mạch dây thần kinh nào đó, cứ nhất quyết bắt cô bé đi học múa.
Điện thoại đặt trong tầm tay rung lên hai tiếng liên tiếp, Mạnh Ngôn Khê thu hồi tầm mắt.
Anh nhìn màn hình, im lặng một lúc, không biết đang nghĩ gì.
Kim Chiêu rất nhanh lại gửi thêm một tin nữa.
Chiêu Chiêu Mộ Mộ: [Xin lỗi nhé, các em ấy quen thói không biết lớn nhỏ, ăn nói bừa bãi, cậu đừng để trong lòng.]
Mạnh Trục Khê đang cúi đầu ăn sáng bỗng nghe thấy anh trai cười khẽ một tiếng. Tiếng cười bật ra từ cổ họng, mang chút ý vị mỉa mai.
Kim Chiêu lại dè dặt hỏi: [Hay là để tớ trừ em ấy 2 điểm chuyên cần nhé?]
Tin này vừa gửi đi, trên màn hình lập tức hiện lên dòng chữ đối phương đang nhập tin nhắn.
Mạnh Ngôn Khê: [Không cần. Cậu là giáo viên, làm thầy kẻ khác, đừng đem cảm xúc cá nhân vào công việc.]
Đột nhiên bị chụp cái mũ đạo đức to đùng lên đầu, Kim Chiêu bỗng thấy cổ hơi đau, lập tức cảm thấy hổ thẹn. Tuy cô cũng chỉ nói vậy thôi chứ tên nữ sinh tối qua cô còn chẳng biết. Nhưng dù thế nào đi nữa, phẩm đức cao thượng của Mạnh Ngôn Khê vẫn làm nổi bật lên sự hẹp hòi của cô.
Cô lập tức ngoan ngoãn trả lời: [Ừm ừm, cậu không ngại là được.]
Gần như cùng lúc, tin nhắn của Mạnh Ngôn Khê cũng nhảy vào khung chat: [Có thể cộng cho em ấy 2 điểm.]
Kim Chiêu: [?]
Mạnh Ngôn Khê: [Để cho thấy cô giáo là người rộng lượng, vừa hay làm tấm gương sáng về ngôn hành.]
Kim Chiêu: “…”
Tư tưởng của Mạnh Ngôn Khê cao siêu quá, cô chẳng biết đáp lại thế nào.
Suốt bữa sáng, mắt Mạnh Ngôn Khê gần như dán vào màn hình điện thoại. Một người bình thường lười biếng như anh mà lại chịu khó ngồi gõ chữ thế này thật hiếm thấy. Mạnh Trục Khê tinh ý sán lại gần, hỏi: “Anh hai, buổi xem mắt ngày mai anh có đi không?”
Mạnh Ngôn Khê tắt màn hình, “Xem mắt gì?”
“Anh quên rồi à? Cái vụ bố sắp xếp cho anh ấy.”
Đôi lông mày đen rậm của Mạnh Ngôn Khê khẽ nhíu lại: “Em nói nhà họ Chu à?”
“Không phải, đấy là ông nội sắp xếp, mà vụ đấy là từ đời nảo đời nào rồi.” Trí nhớ của Mạnh Trục Khê về mấy chuyện này cực tốt, vanh vách như lòng bàn tay, “Sau đó là cô con gái thứ hai nhà họ Lâm, nhưng anh bảo có bạn gái rồi nên không đi. Tháng trước bố bảo anh dẫn bạn gái về ra mắt, anh lại bảo chia tay rồi, bố mới sắp xếp cho anh gặp cô nhà họ Kiều đấy, nhớ chưa?”
Mạnh Ngôn Khê: “… Giá mà em học hành cũng nhớ dai được thế này.”
Học sinh cá biệt thường có da mặt dày vô địch, Mạnh Trục Khê chẳng hề thấy xấu hổ, cười hì hì hỏi tiếp: “Anh lại có bạn gái mới rồi à? Thế mai anh còn đi không?”
Mạnh Ngôn Khê không thèm trả lời.
Mạnh Trục Khê lắc đầu, tỏ vẻ đau lòng: “Anh hai, anh thay người yêu nhanh quá đấy, anh cũng phải nghĩ cho em gái chút chứ.”
Mạnh Ngôn Khê ngạc nhiên: “Liên quan gì đến em?”
Mạnh Trục Khê lý luận hùng hồn: “Đương nhiên là liên quan! Chúng ta là anh em ruột thịt, anh trai một tháng đổi một cô bạn gái, đồn ra ngoài người ta lại tưởng em gái cũng là đồ lăng nhăng. Anh thế này sau này em tìm bạn trai kiểu gì? Người biết thì bảo em kén chọn, người không biết lại tưởng em muốn bao nuôi trai bao.”
Mạnh Ngôn Khê: “Em có thể bảo em là con nuôi.”
Mạnh Trục Khê: “…”
Của cho là của nợ, Mạnh Trục Khê vừa gây họa tháng trước quyết định tạm thời không cãi nhau với anh, nín nhịn cục tức này.
Mạnh Ngôn Khê bỗng hỏi một câu bâng quơ: “Hệ thống đăng ký môn học của trường em bao giờ đóng?”
Mạnh Trục Khê nhất thời không phản ứng kịp, nhanh nhảu đáp: “Chắc là trước khi hết kỳ nghỉ lễ, sao thế anh?”
Mạnh Ngôn Khê quay sang nhìn cô bé: “Thế thì vừa khéo, em về đăng ký môn Thơ ca Anh Mỹ đi.”
Trong khoảng hai ba giây, Mạnh Trục Khê thực sự nghi ngờ mình nghe nhầm, ngơ ngác nhìn anh trai.
Một lúc lâu sau, cô bé vẫn không cam tâm hỏi lại: “Đăng ký cái gì cơ?”
Mạnh Ngôn Khê gằn từng chữ: “Môn tự chọn, Thơ ca Anh Mỹ.”
Mạnh Trục Khê kinh hãi, đưa tay quơ quơ trước mặt anh, không dám tin hỏi: “Anh hai, anh bị ai nhập à? Anh nhìn em có giống người có khiếu học thơ ca không? Hơn nữa em là sinh viên năm cuối rồi, nhà ai có em gái năm cuối còn phải học môn tự chọn không hả!”
Mạnh Ngôn Khê mặt vô cảm: “Phạm lỗi thì phải phạt, từ giờ về sau mỗi lần gây họa thì học thêm hai tín chỉ.”
“Anh bảo em không sai cơ mà!” Mạnh Trục Khê phát điên, giọng cao vút, “Lúc ở dưới tòa nhà số 3, anh bảo em là cho động vật nhỏ ăn là việc tốt, muốn cho thì cứ cho!”
Mạnh Ngôn Khê bình thản: “Lúc đó anh bị em làm cho tức điên người, nói mát mẻ thế mà không nghe ra à?”
Mạnh Trục Khê không thể nhịn được nữa, nhảy dựng lên: “Biến đi Mạnh Ngôn Khê! Anh giàu nứt đố đổ vách thế, có mấy đồng bạc lẻ mà làm anh tức điên được à?”
Nhà tư bản đại tài ngồi trên ghế ăn, nhướng mi liếc cô em gái một cái: “Anh chỉ nhiều tiền thôi, chứ anh không ngốc.”
Mạnh Trục Khê: “…”
Cô bé nghĩ thầm, cái tính nết “chó má” của Mạnh Ngôn Khê đúng là phí phạm cái mặt tiền đẹp trai, người mà tính nết xấu xa quá thì nhan sắc có đẹp đến mấy cũng bị kéo tụt xuống thôi.
Trùng hợp thay, Lạc Hoành lúc này cũng đang có cùng suy nghĩ vĩ đại như thế. Tiếc là hai người không biết nhau, đành phải đơn phương chửi thầm Mạnh Ngôn Khê trong lòng, nếu không biết đâu họ có thể liên thủ ám sát nhà tư bản này rồi.
Tháng trước, ban cán sự lớp cấp ba đề xuất tổ chức họp lớp vào dịp Quốc khánh, bảo Lạc Hoành hỏi xem Mạnh Ngôn Khê có đi không. Lạc Hoành tuy biết thừa Mạnh Ngôn Khê chẳng bao giờ tham gia mấy vụ tụ tập này, nhưng vẫn tận tụy hỏi một câu cho phải phép.
Mạnh Ngôn Khê quả nhiên không đi.
Mạnh Ngôn Khê không đi thì Lộ Cảnh Việt chắc chắn cũng không đi. Hai người họ không đi, Lạc Hoành thực ra cũng chẳng muốn đi. Tư Điềm hiện đang thực tập ở khoa cấp cứu, bận tối mắt tối mũi như con quay, vốn dĩ đi hay không cũng được, nhưng nếu hội bạn thân không đi thì cô nàng cũng sẽ ở nhà.
Mấy nhân vật chủ chốt đều vắng mặt, họp lớp cũng nhạt nhẽo, cuối cùng kế hoạch tự nhiên tan thành mây khói.
Kết quả là 2 giờ sáng hôm qua, cái tên Mạnh Ngôn Khê dở hơi này bỗng gọi điện cho Lạc Hoành, hỏi: “Họp lớp ở đâu? Gửi địa chỉ cho tôi.”
Luật sư Lạc suýt nổ tung: “Anh ơi, anh nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi? Với lại trước đó anh bảo không đi nên có tổ chức đâu mà có địa chỉ?”
Mạnh Ngôn Khê im lặng một lát rồi nói: “Thế giờ cậu tổ chức một cái đi.”
Lạc Hoành cúp máy cái rụp.
Tuy ngoài miệng ai cũng mắng Mạnh Ngôn Khê không phải người, nhưng Thái tử gia dường như có một loại uy quyền bẩm sinh, sức ảnh hưởng đối với đám bạn bè là vô đối. Giống như Mạnh Trục Khê chửi thầm anh trai một trận rồi về vẫn lẳng lặng đăng ký môn học, Lạc Hoành ngủ một giấc dậy, ngày hôm sau lại hừng hực khí thế đi lo liệu vụ họp lớp.
Dính vào kỳ nghỉ dài ngày Quốc khánh, lại không báo trước, nhiều bạn đi du lịch xa, cuối cùng gom được tính cả Mạnh Ngôn Khê thì cũng chỉ lèo tèo tám chín người.
Lạc Hoành thích náo nhiệt, thấy ít người quá thì chê ỏng chê eo, nhưng Mạnh Ngôn Khê lại rất hài lòng: “Đủ rồi.”
Phòng hậu cần Đại học Sư phạm Tuế Nghi ngay ngày hôm sau đã cho phun thuốc khử trùng. Không chỉ vậy, xét thấy khu chung cư giáo viên số 7 đã quá cũ kỹ và ẩm thấp, nhiều giáo viên trẻ không thể ở lâu dài buộc phải thuê nhà bên ngoài, nhà trường đã nhanh chóng đưa ra phương án trợ cấp thuê nhà ngay trong kỳ nghỉ, mỗi tháng hỗ trợ một khoản nhất định cho giáo viên thuê nhà ngoài trường.
Kim Chiêu do dự một chút rồi quyết định tìm nhà quanh khu vực trường. Cô vốn đã bị ám ảnh tâm lý, chỉ vì nghèo nên mới cắn răng quay về ký túc xá ở, giờ trường có trợ cấp, tuy chỉ đỡ được một phần nhưng ít nhất cũng giảm bớt gánh nặng tài chính cho cô.
Hai ngày sau đó cô đi xem nhà, kết bạn WeChat với vài người môi giới. Hôm nay đang chat với môi giới thì một tin nhắn hiện lên trên cùng.
Mạnh Ngôn Khê: [Mùng 5 họp lớp, đi cùng nhau nhé?]